Truyen3h.Co

Review

#3 dépression from hpmh__

peopleonthemoon

Đánh giá chung:

-Hành văn: 8/10

-Cốt truyện: 6/10

-Tình tiết/Logic: 6/10

-Nội tâm/cảm xúc nhân vật: 7/10

-Biện pháp tu từ: 8.5/10

-Trình bày: 8.5/10

-Cách vận dụng lời bài hát vào fic: ?/10

-Dùng từ: 8/10

=> Trung bình cộng: 7,4

Nhận xét:

Trước hết thì xin chào bạn nhé, tớ là Hạ và tớ sẽ là người review fic cho bạn.

Vì trầm cảm, ngay ở tên fic của bạn ấy nếu tớ không nhầm, là một đề tài khá quen thuộc nên tớ không đợi chờ gì nhiều lắm cho một sự đột phá nào đó. Cá nhân tớ chỉ cần bắt được mạch cảm xúc của fic và trình bày mạch lạc, rõ ràng đã là đủ. Nói thật là tớ không giỏi phần chấm điểm đâu, tất cả chỉ là trực quan thôi. Cái tớ chú trọng hơn là ở phần nhận xét.

Bạn đã làm rất tốt, hơn cả mong đợi của tớ. Bạn tạo cho tớ thiện cảm rất tốt nhờ description phần hình ảnh, theo tớ thì ấn tượng đầu làm nên cách nhìn nhận. Vậy nên tớ nghĩ rằng mình có thể cho điểm rộng rãi hơn một chút.

Tất cả nội dung trong post này đều là ý kiến chủ quan của tớ, nếu có bất cứ thắc mắc, ý kiến, quan điểm nào khác cảm phiền để lại bình luận ở dưới. Cảm ơn các bạn.

* Cách hành văn + Trình bày:

Bạn có lối viết khá tương đồng với chính bản thân tớ, điều cũng khiến tớ có thiện cảm với fic của bạn. Giọng kể của bạn vừa chậm rãi, nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng lại hơi nhanh ở những đoạn cần thiết. Bạn nhấn nhá vài chỗ mà theo tớ thì bạn đã sử dụng một chút văn của phương Tây, tất nhiên đối với tớ điều đó không thành vấn đề nếu bạn biết tiết chế. Chính tả của bạn không có gì để bàn cãi, ngắt nghỉ đôi chỗ còn chưa phù hợp nhưng bạn đúng là biết cách sử dụng dấu câu, thế là được rồi. Bạn biết cách thêm thắt các tình huống sao cho vừa và đủ, chuyển ý khá mượt và không tạo cảm giác mất mạch. Vẫn còn một vài chỗ khiến tớ thắc mắc, tớ sẽ để ở phần sau nhé.

Lặp lại một chi tiết nào đó và đi kèm với một suy nghĩ của nhân vật là một cách kết thúc câu chuyện thường gặp, nhưng tớ không cho rằng đó là cũ. Với fic này thì bạn kết như vậy là được và hợp lý, nó cũng sẽ giúp bạn mở ra vấn đề tiếp sau nếu như bạn có ý định viết tiếp.

Tớ cho bạn điểm khá cao không phải vì bất cứ sự tương quan nào, chỉ là tớ cảm thấy bạn cần phải được điểm cao.

* Cốt truyện:

Như đã nói, vì chủ đề bạn lựa chọn không mới nên vấn đề của bạn là sự đột phá. Bạn làm tốt, nhưng chưa đủ đô. Kiểu như là, bạn có cái râu ria nhưng phần khung thì chưa đủ chắc để làm bệ đỡ. Lấy một ví dụ đơn giản như thế này, bạn là một học sinh xuất sắc, nhưng lớp bạn theo học lại là lớp chọn, và trường của bạn lại là trường điểm. Vậy bạn phải làm gì để nổi bật? Cách hành văn tốt không thôi vẫn chưa đủ, nó chỉ là điều kiện cần mà thôi.

Seokjin trong fic của bạn loay hoay trong việc tìm cách giải thoát bản thân khỏi trầm cảm. Tớ chưa thật sự thấy điểm sáng trong fic là gì ngoài việc bạn bỏ lửng đoạn kết ở phần 2, nó như một dấu hiệu cho thấy Seokjin có vị bác sỹ để bấu víu và khiến cho anh tin rằng mình không đơn độc.

Theo chủ quan thì ficdom BTS có rất nhiều tác giả tài năng, trong số đó có rất ít người thật sự nổi bật bởi bất cứ điều gì khác ngoài cốt truyện. Nhưng có một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu tớ thế này. Bạn biết câu "chi tiết nhỏ làm nên nhà văn lớn" không? Biết đâu nó mới thực sự là điểm sáng.

* Tình tiết/Logic:

Đây là phần khiến tớ thắc mắc nhiều nhất khi đọc hết tác phẩm của bạn.

Hình tượng Yoongi được xây dựng là một bác sỹ tâm lý, người hơn ai hết hiểu rất rõ những gì người bệnh trải qua vì gã cũng từng có một thời rơi vào hố sâu trong tâm hồn. Vậy nên tớ không thấy hợp lý lắm khi bạn dùng giọng văn có phần hơi dửng dưng để nói về suy nghĩ của gã. Gã đã đứng dậy từ bùn lầy, gã hiểu rõ những gì đã níu chân gã lại. Seokjin đang phải trải qua điều đó. Bạn hiểu ý tớ chứ? Đáng nhẽ điều này sẽ ở phần cách hành văn nhưng không hiểu sao tớ cứ thấy phải để ở đây, mong bạn thông cảm...

Tiếp, tớ mong rằng bản thân mình không phải là người duy nhất cố gắng lái câu chuyện về hướng bệnh nhân - bác sỹ thông thường, hoặc xa hơn là friendship!au, vì rõ ràng là những câu đùa, trêu ghẹo của Seokjin làm mọi chuyện chẳng bớt mơ hồ đi và thái độ của Yoongi đối với anh cũng chưa bao giờ hết thờ ơ như đối với những bệnh nhân khác. Và gã còn để lộ sự mệt mỏi, một điều cấm kỵ với bệnh nhân trầm cảm. Tớ cảm thấy, trước hết là vụ tình yêu tình báo khá mâu thuẫn, nhưng thôi vì fanfiction vốn là hư cấu nên tạm bỏ qua, mà có lẽ cũng chỉ là suy nghĩ của riêng tớ thôi, tớ sẽ cố gắng không áp đặt lên bài viết này. Nhưng cái gì cần thì vẫn phải nói, bệnh nhân trầm cảm tìm đến bác sỹ tư vấn là bởi họ cảm thấy tuyệt vọng và bất lực trước sự bài xích thế giới xung quanh của bản thân mình. Việc họ chịu mở lòng tiếp nhận điều trị đã là quá đỗi khó khăn, vậy nên không lý nào ngay chính cái người mà đã "vực dậy thế giới của anh" lại cắt đi sợi dây liên kết giữa mình và người bệnh, cũng như giữa người bệnh và sự sống. Seokjin sau một hồi chật vật đã quyết định "phải làm cách khác", và "cách khác" của anh là tìm đến Yoongi. Anh thổn thức, yếu ớt, gần như bộc lộ bản thân một cách trần trụi theo nghĩa bóng. Anh nghe theo những gì bác sỹ nói, đó vừa là nhờ cậy niềm an ủi, vừa là một sự sẻ chia, tin tưởng rất bình thường giữa những người có cùng hoàn cảnh, mà ở đây là Yoongichi.

Lại nói đến việc đặt biệt danh, bạn sẽ không thể đặt biệt danh cho ai nếu như bạn không chú ý đến họ dù có ý tốt hay ý xấu. Mà thật sự thì Seokjin cũng đã chú ý đến Yoongi, chứng tỏ bệnh tình của anh đã có tiến triển. Tác giả cũng có đề cập đến việc này ở gần cuối phần 2, nhưng lại đi kèm với một câu "giữa anh và gã giờ đây đã có điều gì đó rất khác". Tớ đã hiểu theo nghĩa "quan hệ của hai người đã tăng lên mức bạn bè/bạn tâm giao/...".

* Nội tâm, cảm xúc nhân vật:

Phần này tớ sẽ không quá đi sâu vì bạn làm khá tốt, nhưng điểm thấp là bởi lỗi logic ở bên trên tớ đã nói. Ngoài ra thì sự thay đổi tâm lý của Seokjin khá nhanh, nhưng theo đánh giá cá nhân của tớ thì hợp lý, vì anh được tiếp nhận điều trị từ người có chuyên môn. Còn việc có chuyên môn thật không thì hãy để tác giả trả lời.

Diễn biến tâm lý của Seokjin và suy nghĩ, thái độ của Yoongi có sự mâu thuẫn, nếu nghĩ theo hướng này thì đó cũng là một điểm cộng.

* Biện pháp tu từ + Dùng từ:

Phần khiến bạn ăn điểm nhất.

Quả thực tớ rất tâm đắc một vài chỗ, còn đọc đi đọc lại.

Tớ thích cách bạn miêu tả về vẻ ngoài của Seokjin khi vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng. Có lẽ đối với nhiều người đoạn văn này chẳng có gì ấn tượng, nhưng đối với tớ lại khác. Không cần dùng ngôn từ hoa mĩ, bạn miêu tả những đặc điểm đặc trưng khiến tớ hình dung ra rất rõ ràng. Tớ thích cách bạn đặt vấn đề bằng việc này, khá quen thuộc nhưng trong fic này thì ổn, khá an toàn. Bạn không nên ra khỏi giới hạn khi bạn không thể giải quyết được vấn đề, nó là khôn ngoan, và khác với việc bạn có thể mở rộng nhưng bạn lại không làm.

Bạn lồng ghép một, hai thậm chí nhiều hơn các biện pháp tu từ vào một câu, cho chúng vào một hoặc nhiều vế nhưng không tạo cảm giác cồng kềnh, dài dòng, "bôi" chữ. Bạn biết cách để lửng vấn đề khiến người đọc suy nghĩ, cách làm tớ vẫn thường sử dụng. Càng nghĩ càng thấy chúng ta có rất nhiều điểm tương đồng, ngoại trừ những điểm khác biệt ra. Vậy nên, một lần nữa, tớ có cảm tình không tồi chút nào về bạn.

Ngoài lề một chút. Khi nhìn thấy tựa fic tớ đã nghĩ đến Jonghyun, tớ có cảm giác fic sẽ hơi u tối một chút, nhưng bạn đã cho tớ hy vọng, cũng như ánh sáng. Tớ cũng có thời điểm khó khăn, khi đọc từng câu từng chữ, tớ cũng thấy được bản thân mình trong đó. Đó là một cái phiêu rất đỗi bình thường của bất cứ người đọc nào. Sự tích cực thầm kín được bạn gài gắm khác hẳn với định nghĩa về sự trầm cảm. Có lẽ trong cái rủi lại có cái may, mọi chuyện không kết thúc ở đó. Tớ gợi ý bài hát "Lonely" của Jonghyun, không phải vì thích hợp. Không khí fic đem lại khá giống với giai điệu của bài hát, nếu như bạn chưa thật sự suy nghĩ kĩ (và đọc sub). Tớ thích những fic mang gam màu không quá u ám, cũng không quá rực rỡ. Rất thích hợp để đọc khi bạn không muốn phải suy nghĩ quá nhiều. Hơi mâu thuẫn chút nhỉ?

Kết:

Tớ thích ý tại ngôn ngoại, nhưng không hiểu sao khi đến lượt mình viết lại muốn văn của mình thật nhiều lớp nghĩa. Cảm giác như kiểu đây tâm chung của nhiều tác giả ấy. Trong một buổi tối đọc sắp xếp câu chữ, tớ đã hoàn thành một bài review chưa được coi chi tiết lắm. Tớ biết bố cục còn đôi chỗ lộn xộn, mong bạn bỏ qua.

Trên đây cảm nhận của tớ về truyện "déperession" của bạn hpmh__. Rất xin lỗi bạn để bạn chờ đợi lâu, mong bạn thích bài review này. Hãy để lại bình luận cũng như góp ý cho bọn tớ nhé. Cảm ơn bạn lần nữa.

Hạ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co