𝟷𝟼
hoàng đức duy trố mắt ra nhìn nguyễn quang anh. liệu em có nên tin tưởng anh và nói hết ra mọi chuyện? nếu để một người thứ ba biết chuyện thì sẽ ổn cho cả em và thanh pháp?
cuối cùng đức duy đã lựa chọn không nói với anh. điều đó đã làm anh hẫng một nhịp, anh chưa đủ đáng tin để em tin tưởng hay sao? hay do em đã quyết thu mình lại vì những chuyện trong quá khứ?
"đấy là lựa chọn của em, tôi sẽ không can thiệp. đến một thời điểm em cho là thích hợp thì hãy kể với tôi."
"xem ra anh cũng chẳng khốn nạn như những gì tôi tưởng tượng."
"dm nhìn mặt như này, uy tín luôn."
"cho rút lại lời vừa nãy nhé."
đức duy đã ngừng khóc và đang nằm một cách ngoan ngoãn trên tay quang anh. anh thì cứ kể hết chuyện này đến chuyện kia cho em nghe.
nào là chuyện anh từng bố láo với thành an và bị cậu tát cho một cái muốn lệch hàm trên lẫn hàm dưới, rồi lại chuyện anh xịt lốp xe của bảo khang nhưng thượng long từ đâu xuất hiện với cái bơm trên tay hì hục sửa cho nhỏ và từ đó về sau không ai thấy khang đi xe nữa mà thay vào đó là đi với thượng long, đó cũng là khi tình yêu chớm nở.
lại chuyện của minh hiếu đã đổ thành an như nào và cũng là do một tay quang anh 'se duyên' một cách vô tình.
em thì cứ nằm đó nghe anh nói, lâu lâu lén cười khúc khích rồi lại ừm ờ vài câu. lâu rồi mới được ngủ cùng người khác, lâu rồi em mới được cảm nhận hơi ấm từ một cái ôm đúng nghĩa, lâu lắm rồi mới được cười một cách thoải mái như vậy. thật tốt khi được ở cạnh quang anh.
thấy tiếng thở đều đều từ đức duy, quang anh cũng thôi không nói nữa, đắp lại chăn cho em còn mình thì ôm người ta chặt cứng rồi há mồm ra ngủ.
———⋆.𐙚 ̊
sáng hôm sau, em thức dậy với cơn đau đầu. em ghét khóc vì mỗi lần khóc sẽ đau đầu điên lên được. toan ngồi dậy nhưng đâu được vì bên cạnh đang có người ôm mình ngủ say như chết.
"dậy! nắng chiếu cháy cả đít rồi mà không biết đường dậy à?"
em không thương tiếc tung một cước đá thẳng anh xuống đất.
"anh ơi dậy thô- trời ơi cái đống gì vậy?"
như mọi ngày, khánh uyên sẽ sang phòng anh trai gọi anh dậy. bình thường đón nó sẽ là sự yên bình khi ngủ của đức duy nhưng hôm nay đón nó là nguyên cái bàn toạ của anh. chút hình tượng còn lại của quang anh trong lòng cô còn cái nịt.
thủ tục xong xuôi thì lại là hai đứa với cái xe đạp đèo nhau đi học. đức duy thở hồng hộc bên trên than vãn không ngừng.
"dm tại sao cuộc đời nó lại gian truân thế này?"
"tại em có nhớ được đường đâu."
"chứ ai mượn anh đi chung xe với em?"
"gì dcm đéo đi chung để anh một hướng em một hướng à?"
"dcm nhà anh, mình đi chung thì sai thế đéo nào được?"
"là em thì có được."
sau buổi tối hôm qua, mức độ thân thiết của hai đứa đã tăng. em cũng đã thoải mái hơn trong việc xưng hô với anh nhưng chửi quang anh thì vẫn là đam mê cháy bỏng của duy nha.
hai đứa cứ lời qua tiếng lại rồi cũng đến được trường và đương nhiên lại là đặng thành an.
"giỏi nhỉ? hôm nay sơ mi croptop đồ ha? quần dài quá nhỉ? ống quần sắp lên đến đầu gối rồi kìa. ai dạy cậu đi học ăn mặc kiểu này đây?"
"không có chìa khoá vào nhà nên phải mặc tạm đồ của đức duy chứ còn gì nữa? thôi tha bố lần này đi, năn nỉ đấy."
"ừmmm không có chìa khóa đúng không? tí theo tôi lên văn phòng lấy đồng phục, đến cuối giờ là có, trường mình đang thừa."
"vãi lồn còn có cả vụ đấy?"
trong giờ học, bảo khang cứ hết thở dài rồi lại chống cằm, hết vật sang trái lại vật sang phải làm em ngồi gần đấy muốn lên cơn tiền đình.
"khang ngoáy ngó ít thôi, chóng mặt."
"chán lắm duy ơi, dạo này tớ lạ lắm."
"làm sao ???"
"dạo này cứ không gặp anh long tớ bị làm sao ấy, cứ cảm thấy trống vắng. lúc mà nghe mọi người đồn anh hiếu với anh long qua lại với nhau, thề buồn chết đi được. mà duy không biết đâu, lúc cậu trêu ảnh chưa tán được người thương của ảnh, đau ở đây nàyyy."
"thôi khang ạ, trời cho cậu tất cả trừ cái tinh ý."
"là sao ???"
"sao chăng gì, cậu thích người ta rồi còn gì nữa!"
"cái gì ???"
"bảo khang, đức duy ra cửa lớp đứng cho thầy!"
———⋆.𐙚 ̊
từ khi biết mình có tình cảm với lê thượng long, phạm bảo khang né hắn như né tà. đi đâu cũng kè kè đức duy vì nhỏ sợ nếu bản thân sát hắn quá thì hắn sẽ khó chịu. đương nhiên sao bảo khang biết người hắn thích là nhỏ được, buồn của thượng long.
"duy ngồi với tớ."
"duy ngồi với tao mà? đéo gì ???"
"khang chẳng phải bình thường em ngồi với anh sao? anh đã làm gì sai?"
"dm an yêu của tao đâu ???"
giờ ăn trưa chưa bao giờ hết bất ổn. năm đứa vừa bước chân vào căn tin đã ầm ầm như hàng cá hàng thịt, có khi năm cái miệng còn hơn chục cái miệng ở đó cộng lại.
trong thời khắc sinh tử, hoàng đức duy sẽ làm gì? vâng, em chọn lui về ở ẩn.
"ê mà duy đâu?"
"đức duy đâu?"
hướng mắt về hướng bàn không gần cũng chẳng xa là hai con người bình yên đang dùng bữa trưa. đó là đặng thành an và hoàng đức duy. hai đứa từ tốn ăn, từ tốn nói chuyện, bầu không khí xung quanh healthy mà rất bình thản, bình thản đến bất bình thường giữa dòng người đầy bất ổn ấy.
"bạn em à?"
"nhìn mặt em giống quen cái gánh hài đấy lắm ạ?"
── .✦☆
hihi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co