𝟸𝟶
"ê dm thành an ghê gớm lắm hả? sao thái độ chúng mày thay đổi nhanh thế?"
"dm mày bạn nó mà đéo biết à, tao tưởng chỉ có mấy thằng ngu hội tao nó đéo biết thôi chứ?"
"trước bố sống chỗ khác dmmm."
"mày đéo biết đâu, đặng thành an trùm chỗ này con mẹ luôn. nó ghê lắm mày ơi, đừng nghĩ nó học lắm mà nó đụt, nó từng tát thằng đầu gấu cùng xóm bay nguyên hai cái răng cửa, mặc cả thành công bà bán rau bủn xỉn nhất chợ, đòi tiền hộ bác chủ khu chung cư. dm ghê lắm người lớn còn hãi nó, tại vì nó giỏi nên chẳng ai dám nói lại đấy, mày liệu hồn."
"còn đứng đấy mà buôn?"
minh hiếu và mấy tên kia chưa gì đã thu mình lại một phe, thì thầm to nhỏ, buôn chuyện bàn tán như anh em chung một hội xong lại bị thành an nạt cho câm nín.
"anh ơi, anh của em sẽ giết em mất!"
nói vậy chứ nãy giờ cũng chẳng thấy chú cún ấy đâu, con bé nước mắt đã sớm đầm đìa rồi. thành an đau lòng nhìn nó mà an ủi thôi chứ biết sao giờ. được một lát thì có hai bóng người con trai chạy đến.
"con điên này, anh đã dặn là cẩn thận rồi mà!"
"anh mày tìm cho mày rồi, đừng có khóc nữa."
"anh ơi em xin lỗi, em đâu có biết thành ra như thế này đâu huhuhuhuhu."
"eo ôi đức duy con bé bôi hết nước mũi vào áo em rồi kìa hahahaha."
"đấy là thứ anh để ý à nguyễn quang anh?"
ai mà ngờ được chú chó họ đi tìm nãy giờ là bé mơ nhà duy chứ? lại thêm cái tên quang anh lòi đâu ra cười hề hề tay bế con chó.
"em là em gái của đức duy à?"
"ủa mọi người biết nhau ạ?"
"tiền bối đáng kính của anh đấy, cảm ơn hai anh đi."
"cảm ơn hai anh nhiều lắm ạ!"
"lần sau nhớ cẩn thận, mà khang đâu? anh tưởng nó đi với em?"
"à..."
tua lại khoảng thời gian thượng long rời khỏi cửa hàng tiện lợi.
tại nhà đức duy, một tên chừng m8 thở hồng hộc như trâu, hít một hơi thật sâu rồi...
"phạm bảo khang, à không nhà duy mà, hoàng đức duyyy!"
"tên điên nào gào tên tôi đấy?"
"lê thượng long xin lại ngườiii!"
hai phút sau cửa nhà bật mở, hoàng đức duy một tay đẩy thẳng bảo khang vào người hắn rồi nháy mắt ra hiệu.
và bây giờ đôi chim cu đang ngồi với nhau mà chẳng ai nói câu nào. khang nhớ rất rõ ràng khi nãy đức duy đã bày cho nhỏ bao nhiêu cách để có thể nói rõ ràng với thượng long mà giờ chữ nghĩa bay đi đâu hết.
thượng long cũng nhớ rất rõ khi trên đường đến nhà duy, hắn đã nghĩ ra bao nhiêu câu nói để sẵn sàng thồn vào tim bảo khang rồi ấy vậy mà ngồi trước mặt con nhà người ta lại chẳng nghĩ ra cái gì nữa.
"ais anh xin lỗi vì chẳng thể nói gì với em. anh thích em nhiều lắm khang ạ, thích từ rất lâu rồi. từ khi em vào trường anh đã thích em nhưng anh không biết cách tiếp cận em ra sao, anh không phải loại nhát cáy nhưng cứ gì liên quan đến em thì anh luôn cẩn trọng, anh sợ em tổn thương, anh sợ khi anh thổ lộ em sẽ né tránh anh, khang. anh xin lỗi vì đã không rõ ràng với em..."
"sao anh lại xin lỗi trong khi em chỉ là đứa ngốc chưa hiểu chuyện? em còn chẳng thể nhận ra cảm xúc của bản thân đối với anh, nhưng anh luôn chiếm một phần quan trọng trong cuộc đời em. thượng long em thích anh, xin lỗi anh vì đã không nhận ra sớm hơn. là do em ngốc nghếch, em xin lỗi, em..."
"thay vì xin lỗi thì em nên làm người yêu anh để chuộc lỗi bé ạ."
"tạm được."
"em học cái giọng đấy từ tên đức duy đúng không? em ở với tên đấy nhiều em sẽ biến chất mất. không được, anh nên bọc em lại."
"anh ghê quá đi!"
———⋆.𐙚 ̊
giờ ai về nhà nấy, thành an cùng minh hiếu chào tạm biệt ba anh em rồi sánh vai nhau đi về. ba đứa trên đường về thì ríu rít không ngừng, chỉ đơn giản là tiếng cười không ra cười, khóc không ra khóc của khánh uyên và điệu cười khẳng khặc của quang anh, còn đức duy thì im lặng nghe em gái giải thích, giãi bày rồi kể chuyện hồi nãy anh thành an ngầu thế nào, anh minh hiếu tốt bụng ra sao.
"mẹ, có anh quang anh mê đắm lòng người như này mà không khen, toàn khen mấy thằng đâu đâu."
"..."
"ê không thích khen thì thôi đừng có thái độ!"
"mà hai anh đó yêu nhau ạ ???"
"cái gì !?"
"không không, em chỉ tò mò tại em nghĩ hai người đấy có ý với nhau... mà thôi kệ đi trời ơi, chắc do em đu otp nhiều quá."
"vậy mày đoán xem anh với anh của mày có đang yêu nhau không? tình bể bình như này cơ mà, thắm thiết luônnn!"
"ê không được! anh của em mà!"
"trời ơi tôi mệt mỏi quá!"
lại là đức duy và những lần bị giằng co không thương tiếc bởi hai con quỷ đội lốt người hoàng khánh uyên và nguyễn quang anh.
mãi mới vác xác về đến nhà, chạy một mạch lên phòng nằm vật ra giường. tìm bé mơ khiến đức duy kiệt sức muốn tắt thở luôn rồi, dù sao thể trạng của em cũng yếu.
"em cứ nằm như thế, anh nằm đè lên người thì đừng trách!"
"anh như có hứng thú với em ấy nhỉ? cứ trêu em mãi không chán à?"
"không, chán thế đéo nào được."
"kệ mẹ anh, em đi ngủ."
"cởi áo khoác ra đã rồi ngủ chứ?"
"đừng đụng vào người em!"
hai đứa cứ quay cuồng, hết anh nằm trên rồi lại đến em lật người anh đè xuống. giống hai con mèo đang vờn nhau thì đúng hơn.
"hai anh ơi... em xin lỗi hai người tiếp tục đi !!!"
"ơ kìa không phải, uyên ơi em hiểu lầm rồi !!!"
"mẹ ơi anh duy chơi bia điaaa !!!"
rồi đấy báo không? đức duy bất lực, ngước mắt nhìn người bên trên, càu nhàu.
"anh thấy tác hại của việc không nghe lời em chưa?"
"em vẫn nên cởi áo khoác rồi muốn làm gì thì làm. ê nhưng mà ý khánh uyên cũng được đấy, anh không ngại đâu hihi."
"hihi cái cục cứt!"
em đỏ mặt đẩy đầu quang anh ra rồi chạy một mạch vào nhà vệ sinh. anh nằm trên giường nghĩ đến phản ứng của em thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"chết mẹ, quả này đéo né được con đĩ tình yêu rồi."
── .✦☆
cin chào chao cìn, lỡ tay lặng hơi lâu 😓
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co