Truyen3h.Co

rhycap | nghiện

8

nkieni

trả request cho bạn @/ddeurimlism, mấy bồ cũng có thể gửi request qua bài đăng trên wall tớ nhá.
warning: trôn có lài, au bị khùng.

quang anh là một mafia ngầm. ban ngày hắn vẫn thong dong giữa những con phố như một người bình thường, ban đêm thì hắn giết người không nương tay. trông thế thôi, nhưng hắn là loại mafia sẽ chỉ giết những người xấu, những kẻ theo hắn là xứng đáng bị trừng trị.

hôm nay quang anh lại ngẫu hứng đi bar. dưới tiếng nhạc xập xình cùng ánh đèn chói loá, hắn khó chịu mà đẩy những cô gái chân dài khác đang cố tình bám lấy mình, còn suýt bị bỏ thuốc. trời ạ, hắn thề luôn là hôm nay xui vãi, thôi thì đẹp trai cũng là một cái tội đi.

hắn ngồi sụp xuống ghế, trên tay cầm một ly mocktail. hắn định đêm nay không uống, chỉ là vào vì lâu rồi chưa được ngửi mùi của quán bar. biết đâu lại hốt được em nào xinh, nhưng đến hiện tại thì chưa ai lọt vào mắt xanh hắn cả.

hắn nhíu mày, phía xa xa là một đầu trắng đang chuyên tâm nhảy sexy dance ở giữa bar. tìm được đúng người mình đang cần tìm, hắn vội lấy điện thoại ra gọi cho ai đó rồi ra hiệu cho nhân viên pha chế. hắn đến gần em đang say sưa uống những cốc rượu bản thân được mời, khó chịu mà đẩy hết những thằng hôi thối say xỉn kia ra mà ngồi sát bên em.

"chào bé, em còn nhớ tôi chứ? sao cưng lại ở đây, thằng bạn trai ngày ấy của cưng đâu rồi nhỉ?"

hắn mãn nguyện nhìn đôi mắt to tròn đang dần hiểu ra vấn đề, một tay choàng qua vai em kéo em nhỏ lọt thỏm vào lòng mình. đức duy khẽ run, nhẹ nhàng đẩy hắn ra nhưng không thành.

"a-anh là ai, t-tôi đâu có nhớ. anh nói linh tinh cái gì vậy chứ."

đương nhiên là đức duy nhớ chứ sao không. hắn là nguyễn quang anh, hồi cấp ba hơn em hai khối. duy quậy chúa, lúc chuyển vào trường hắn vì bị trường cũ đuổi, hắn với em vô tình có một cuộc gặp mặt không mấy tốt. lợi dụng việc nhà hắn nghèo, đức duy ra sức bắt nạt đàn anh, nào là cướp tiền ăn trưa rồi đốt sách vở. ai đâu mà ngờ bây giờ hắn ta vừa giàu lại vừa đẹp trai, nhìn là biết hắn có thể đè em ra chỉ trong vài giây rồi. thế nên duy cũng cẩn thận, giả ngu để trốn thoát thôi chứ biết sao giờ.

"à, thế chắc chỉ là hiểu lầm thôi. hay là người đẹp uống với tôi một ly coi như làm quen đi nhé."

hắn chỉ trên bàn ly rượu hắn đã đặt ở đó, đức duy cũng nghĩ rằng mình đã an toàn rồi. thế là em không nghĩ gì mà uống cạn ly, khẽ nhăn mặt vì vị hơi chua chua là lạ của rượu.

duy dần nheo đôi mắt, men theo ánh mờ ảo nhìn rõ lên gương mặt mình và lắp bắp, đến khi em dần mất tỉnh táo rồi ngất đi.

lúc dậy, em thấy mình đang ở trong một căn phòng lạ, dường như là tầng hầm của nhà ai đó. hai tay bị còng chặt, móc vào một sợi dây thừng ở trên trần nhà, tạo nên một tư thế nửa đứng nửa lơ lửng vô cùng khó chịu. trên người duy không còn một mảnh vải trừ chiếc quần lọt khe em mặc vì muốn được ai đó khám phá tối hôm nay, nhưng nhớ lại những gì mình đã làm trước khi ngất làm em lạnh sống lưng.

em la hét kêu cứu, chân đạp loạn xạ, tay cố vùng vẩy để mong sao thoát khỏi xiềng xích kia. em nghe được tiếng bước chân ngày càng lớn, xoay đầu lại thấy hình bóng cậu trai quen thuộc kia đang ranh mãnh đứng ngắm con mồi trước mắt.

"mới có mấy năm thôi mà trông ngon hơn hẳn cưng nhỉ?"

"mẹ mày, thả tao ra thằng chó!"

quang anh nắm chặt cổ chân em trói nốt vào một sợi dây, banh rộng hai chân ra để tiện chơi đùa phía dưới. hắn ngồi xuống đối diện cặp đào quyến rũ, kéo dây quần lọt khe em ra mà trêu đùa.

"cưng mặc gì đây? định cho thằng nào hưởng thụ đấy?"

đức duy hết đường vùng vẫy, tay chân đều bị trói lại còn vòng eo nhỏ thì bị hắn giữ chặt. em đoán là đã dưới đây thì la cũng không ai nghe thấy, đành dùng miệng chửi rủa để mong sao hắn mất hứng thú với em.

"địt mẹ đéo phải cho mày, mày thả tao ra coi thằng lồn, cái đồ rẻ rách đéo ai thèm yêu nên đi đụ dạo à? chó chết!"

hắn cười chế giễu trước câu nói của đức duy, đáp lại em bằng một cái tát đau điếng vào mông mềm. cặp
đào mọng nước vốn trắng xinh giờ đã ửng đỏ, chảy nước dâm ướt cả một mảng giường. hắn tách hai cánh mông ra, liếm môi ngắm nhìn kiệt tác trước mắt, hai cái lỗ nhỏ hồng hào như đang mời gọi hắn đến đụ vậy.

quang anh đứng dậy, đâm thẳng hai ngón vào trong lồn em mà ngoáy móc. khoái cảm ập đến bất ngờ khiến em phải uốn éo người, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ dâm dục. hắn ác ý cho thêm hai ngón vào cùng một lúc, vừa thúc vừa móc khiến đầu óc  em dần mù mịt đi.

"sao, nãy mạnh miệng quá cơ mà? nói gì đi cưng."

"h-hức ư- ưm.. aahh~ b-bắn.."

quang anh dùng ngón cái xoa xoa hột le cậu bé trước mặt, bốn ngón mạnh bạo cong lên mớ thịt ấm nóng khiến em rên rỉ không thôi. tiếng nhớp nhép xấu hổ cùng khoái cảm dồn dập bên dưới làm cho duy không tự chủ được mà ra bắn tung toé tứ phương. thích thú với phản ứng đầy dâm loạn của đức duy, quang anh tự nhủ trong đầu không chơi đến chết em là hắn tự cắt cu đấy.

"ai cho cưng ra? hm?"

hắn rút hai ngón tay dính đi đầy mật ngọt mà đưa vào miệng liếm sạch, liền sáng mắt lên. không một chút chần chừ gì, hắn cúi xuống liếm mút cái lồn rỉ nước của em, lưỡi tinh ranh không mút hột le cũng đâm chọt vào cửa hang động bị hở ra vì khuếch trương. em sướng điên người, không kiềm được mà bắn hết vào miệng hắn, hắn cũng vui vẻ mà uống hết.

hắn lấy ra một cây roi da, đánh vào hai cánh mông tê liệt vì sung sướng.

"ư- AHH~ r-rút- hức.. aa~"

quang anh dùng đầu cán của cây roi da mà dứt khoát nhồi nhét vào lỗ đít người trước mặt, xoay qua xoay lại men theo đường vân thịt chật chội rồi để yên ở đó. đức duy ngả cổ ra rên, em đã hết đường chống cự, chỉ có thể ngoan ngoãn ở yên đó cho hắn mặc sức hành hạ cơ thể. nếu mà nói thật thì bên dưới nó đau vãi lồn, lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất em bị chơi lỗ dưới là cũng khá là lâu trước kia, giờ hắn lại cho vào mà không bôi trơn nữa, chết tiệt thật.

quang anh nhăn mặt khó chịu khi lỗ đít nhỏ cứ nhấp nháy đòi đẩy vật thể lạ ra, đành sử dụng biện pháp mạnh vậy. bốn ngón tay được rút ra, thay thế bằng côn thịt khủng, không cho em thời gian thở mà đâm rút với tốc độ mãnh liệt. nước dâm của em làm chất bôi trơn cho hắn mặc sức ra vào, cảm giác ấm nóng bao trùm khiến hắn ta sung sướng không thôi.

đức duy ở đây thì ngược lại, dưới hạ thân đau đến chết ngoắc luôn rồi. không nhìn được con cặc đang đụ mình từ phía sau, nhưng nó dám chắc ba ngón chả là cái tuổi gì so với cây thịt đang phá hoại cơ thể mình.

"ưmm.. aah~ a- hức- ch- ưm.. chậm.."

hắn để mặc những lời cầu xin yếu ớt kia mà kéo một chân em ra sau, tư thế mới giúp quy đầu cắm vào những nơi sâu nhất. quang anh thích tiếng rên em vãi lồn, tốc độ dập cũng tăng dần để được nghe đức duy rên to hơn.

"mẹ nó chặt thật, ngu mới chậm lại đó bé."

hắn liên tục đổi góc độ thúc, đến khi đâm trúng tuyến tiền liệt của em thì cũng là lúc em bắn ra. đức duy tay chân run rẩy cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi con quái vật vẫn đang hì hục cày bừa, nhưng lại một lần nữa bị khống chế bởi xiềng xích. hắn cười tự mãn, vẫn ra sức dập nát cái lỗ nhỏ xinh kia.

"bé cưng hư quá, anh đã bảo không được bắn ra cơ mà. này là bị anh địt đến nứng không kiểm soát được rồi phải không?"

quang anh với lên tháo còng tay cho em, thân thể nhỏ nhắn ngã xụi lơ xuống, may sao hắn vẫn có ý tốt đỡ em để đầu em không tiếp đất một cách đau đớn. hắn kéo hai chân duy lên cao, gần như là gập người em lại thành một nửa, đút lại vào rồi tiếp tục công việc còn đang dang dở.

"nói anh nghe, thằng người yêu cũ của cưng có làm cưng sướng như vậy không hả?"

"ưm~ ư- ư- aah~"

quang anh thấy em không trả lời thì đánh vào mông em một cái, duy giật mình cố gắng lục lại bộ não tìm cách nói ra một câu có nghĩa giữa những đợt khoái cảm đang chiếm lấy cơ thể em.

"a- ưm.. k-không- hức.. aah~"

hắn mãn nguyện cười, động lực giã nhanh hơn của hắn đây. hắn không nương tay mà siết chặt cổ em nhỏ, lắc đầu tỏ ý không vui khi gương mặt phiếm hồng đang dần bừng đỏ vì không thở được. hắn muốn bản thân dần vặt chết người đã bắt nạt mình, bên dưới cố tình liên tục nghiến vào điểm nhạy cảm của đức duy.

"ư- ưm- ư- b-buông.. ưm-"

đức duy ngỡ như mình sắp ngất tới nơi, lồn nhỏ bị dập đến sưng tẩy, lỗ đít vẫn còn bị cây roi chà xát vách thịt, lại còn bị siết cổ đến muốn ngưng thở. em dùng sức lực còn lại của mình mà lí nhí van xin, hai tay yếu ớt kéo cánh tay gân guốc ra khỏi cổ mình. hắn thấy mèo nhỏ vậy thì cũng buông ra, tay không muốn rảnh rỗi mà đánh mạnh vào mông em nhiều cái.

"ahhhh~ hức- ưm.. aa~"

do quá nhảy cảm mà đức duy lại bắn thêm một lần nữa, người mềm nhũn như bún chẳng động đậy được gì. hắn thấy em nhỏ bị chịch sướng đến vậy cũng không nhịn nữa mà ra bên trong, lắp đầy vách thịt ấm nóng. hắn rút ra, tinh dịch cũng từ đó mà chảy xuống hai bên mép đùi của em, hình ảnh dâm mỹ hắn sẽ mãi lưu giữ trong đầu.

quang anh lật người em lại, mạnh bạo kéo eo em nhỏ lên để mông chổng lên trời, mặt áp xuống sàn. hắn kéo hai cánh mông ra, ngắm nhìn một hồi thì dứt khoát rút cây roi da ra khỏi lỗ đít duy, thay thế bằng côn thịt. đức duy bị chơi đến hai lỗ sướng tê rần, tay đung đưa loạn xạ tìm điểm tựa, miệng không rên thì cũng nức nở khóc la.

"cưng thấy anh đụ lỗ nào sướng hơn? hay cả hai cùng một lúc nhỉ?"

nói rồi, hắn đút vào cửa trước bốn ngón lúc nãy, thấy còn dư chỗ nên ác ý đẩy cả bàn tay vào. em đau cả phía trước lẫn phía sau, tâm trí mù mịt không còn nghĩ đến việc gì được nữa. em dần mất tỉnh táo mà ngất đi, không biết bản thân đến khi nào mới được hắn buông tha.

chỉ khi đến tận trưa hôm sau đức duy dậy, thấy mình đang ở một mình trong căn phòng đầy mùi tình dục đấy, trên người đầy tinh dịch trắng đục thì em mới biết mình đã lỡ động với không đúng người. em bị đụ đến cả hai lỗ không khép lại được, tinh trùng bên trong người mình cũng đã khô lại từ lâu. chân em như bị liệt, đau đến không động đậy gì được, chỉ biết nằm đó khóc.

"dậy rồi đó ư? ngoan thế nhỉ."

duy không khỏi bàng hoàng khi cánh cửa được mở ra và bước vào là một chàng trai với nụ cười đểu quen thuộc đó. em cũng không còn đường thoát, hắn biết điều đó nên lấy nó làm lợi thế.

"m-mẹ mày, thả t-tao ra m-mau!"

quang anh nham hiểm bước đến gần em, trên tay là một cọng dây thừng dài đủ để trói lại cả cơ thể. em rõ hoảng loạn nhưng vẫn cố cất giọng, lết người đi càng xa càng tốt khi thấy hắn ngồi trước mặt mình. hắn cười khẩy một tiếng, mạnh bảo đè em xuống sàn lạnh.

"em bây giờ sẽ là của tôi mãi mãi, có trốn cũng không được đâu cưng~"

end.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co