Truyen3h.Co

rodeo • 0097

20 min

parisbringstolove

Cơn đau như xé toạc khiến anh cong người lên dữ dội, hai tay bấu chặt lấy vai Đăng Dương đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt. Côn thịt nam tính to lớn, nóng rực chui sâu vào trong nơi tư mật đỏ âu chỉ trong một cú thúc mạnh, lấp đầy hoàn toàn khoảng không chật hẹp chưa từng được chạm đến. Thành nội bích siết chặt lấy hắn như muốn nghiền nát, co bóp từng nhịp dữ dội quanh chiều dài cương cứng. Đăng Dương hít sâu một hơi, hàm siết chặt, giọng trầm khàn gần như gầm gừ

"Thả... lỏng..."

Hắn dừng lại một thoáng, để Quang Hùng kịp thích nghi, nhưng cũng chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi. Ngay sau đó, hông hắn bắt đầu di chuyển. Những cú thúc đầu tiên chậm rãi nhưng mạnh mẽ, mỗi lần rút ra gần như để lộ đầu khấc hung tợn rồi lại dập mạnh trở vào tận gốc, ma sát với mị thịt xốp mềm khiến Quang Hùng run lên từng đợt

"Đau… quá… hức... rút ra, Đăng Dương… aah!”

Quang Hùng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi như thác đổ, giọng vỡ vụn thành những tiếng nức nở đứt quãng. Anh giãy giụa yếu ớt, hai chân run lẩy bẩy, cố co lại để đẩy thứ đồ sộ đang chôn sâu trong người mình ra ngoài. Nhưng Đăng Dương không cho phép. Hắn dùng trọng lượng cơ thể đè chặt Quang Hùng xuống sofa, một tay giữ chặt hông anh, tay kia túm lấy cổ chân gác trên vai mình, tư thế này khiến nơi giao hợp phơi bày hoàn toàn, không cho anh bất kỳ khoảng trống nào để trốn tránh. Mỗi lần anh giãy giụa, vách thịt lại co siết mạnh hơn, khiến Đăng Dương phải nghiến răng rên khẽ một tiếng trầm thấp

"Đau... Đăng Dương... rút ra... làm ơn... ức..."

Đối mặt với sự bài xích đau đớn của người dưới thân, ngọn lửa dục vọng trong mắt Đăng Dương bỗng chùng xuống một nhịp. Hắn cúi thấp người xuống, thu hẹp khoảng cách, để lồng ngực nóng rực của mình ép sát vào khuôn ngực đang phập phồng kịch liệt của Quang Hùng. Môi lướt nhẹ dọc theo hàng mi ướt nhèm, rồi hôn nhẹ lên khóe mắt ướt đẫm. Giọng Đăng Dương trầm đục, khàn đặc vì dục vọng, nhưng lại mang theo một sự dỗ dành dịu dàng đến lạ

"Thở ra… ngoan nào… để tôi vào sâu hơn…”

Bàn tay to lớn của hắn luồn vào những lọn tóc của anh, xoa nhẹ mái đầu như cách trấn an con thỏ nhỏ đang hoảng loạn. Hắn hôn lên những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài, nhấm nháp vị mặn chát của chúng như thể đó là loại rượu quý nhất trần đời

"Ưm... không... hức... cậu là đồ điên..."

​Quang Hùng nức nở, nhưng sự dỗ dành của Đăng Dương lại như độc dược bắt đầu có tác dụng. Vòng cơ thắt chặt nơi hạ bộ dần nới lỏng theo nhịp thở dập dồn. Nhận thấy sự thỏa hiệp âm thầm ấy, ánh mắt tối sầm lại, sâu thẳm như hố đen trực chờ nuốt chửng con mồi. Đăng Dương giờ đây như trúng phải liều thuốc kích thích cực hạn, lý trí của hắn ngay khoảnh khắc này hoàn toàn sụp đổ

Hắn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, nâng hông Quang Hùng lên cao hơn nữa để tạo thành một góc độ thâm nhập hiểm hóc. Những cú thúc bắt đầu dồn dập, mạnh mẽ và sâu đến tận cùng như muốn đóng dấu quyền sở hữu lên từng thớ thịt mềm mại nhất. Tiếng da thịt va chạm vang lên liên hồi, nhịp nhàng và dâm đãng, át cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ gỗ đỏ

Đăng Dương tựa như con thú hoang vừa tìm thấy lãnh địa của riêng mình, hắn bắt đầu những cú thúc dồn dập, điên cuồng và đầy tính chiếm hữu. Mỗi lần hông hắn dập mạnh xuống là một lần cả cơ thể Quang Hùng nảy lên theo nhịp điệu tàn khốc. Tiếng rên của Quang Hùng đứt quãng, cao vút rồi trầm xuống, mang theo âm thanh ẩm ướt khe khẽ mỗi khi thân thể đòi hỏi lấy nhau

​"Aaah... hah... chậm, c-chậm lại... Đăng Dương... sâu quá- ức"

Giọng Quang Hùng vỡ òa, không còn chút kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày, giờ chỉ còn lại những âm thanh run rẩy, nức nở đầy nhục dục. Nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhưng đôi mắt sớm đã mờ đi vì khoái cảm cuồng bạo tràn về như thác lũ, đồng tử co lại mỗi khi đầu khấc to lớn cọ mạnh vào vách thịt nóng bỏng. Huyệt đạo mút chặt lấy vật nam tính như muốn nuốt chửng rồi co bóp nhịp nhàng theo từng nhịp thúc

Côn thịt gân guốc to lớn càn quét mọi ngóc ngách trong khoang chứa chật hẹp, ma sát kịch liệt với thành nội bích mềm mại, nóng bỏng. Quang Hùng cảm thấy mình như một con thuyền lá tre chông chênh giữa cơn bão biển, bị những đợt sóng dục vọng nhấn chìm đến nghẹt thở

​"Ư... haa... đừng!! Sâu quá, ức... Đăng Dương... chậm lại"

​Giọng anh khản đặc, đôi tay trắng muốt bấu chặt lấy ga sofa đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Nhưng đáp lại lời van nài ấy chỉ là một cú thúc mạnh bạo hơn, chạm thẳng vào điểm ngọt ngào sâu thẳm bên trong

​"Aaa—!"

​Quang Hùng cong vút người lên, đôi đồng tử co rụt lại, cả cơ thể run rẩy dữ dội như bị điện giật. Khoảnh khắc ấy, thịt huyệt vô thức co thắt điên cuồng, siết chặt lấy vật nam tính đang chôn sâu bên trong như một sự mời gọi đầy bản năng. Đăng Dương nghiến răng, gân xanh trên trán giật liên hồi, hắn hít vào một hơi lạnh, cảm nhận sự bao bọc chặt chẽ đến mức gần như nghẹt thở từ nơi tư mật ướt át của đối phương

​"Chết tiệt... anh siết chặt như muốn giết tôi vậy, Quang Hùng!"

Đăng Dương gầm nhẹ trong cổ họng, cúi xuống ngậm lấy nụ hồng đang dựng đứng trên ngực Quang Hùng, vừa day vừa mút mạnh. Tay hắn không rảnh rỗi, chuyển xuống bao trọn lấy vật nhỏ phía trước của anh, nhịp nhàng tuốt lươn theo tiết tấu dập dồn bên dưới. Sự tấn công kép từ cả hai phía khiến Quang Hùng hoàn toàn gục ngã. Anh không còn sức để mắng nhiếc, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn, đứt quãng như tiếng nhạc bị lỗi nhịp

"Ư... aa... hỏng mất... sẽ hỏng mất, Đăng Dương... đủ rồi... hah"

Rồi hắn cúi thấp người hơn, ngực ép sát ngực Quang Hùng, hơi thở nóng rực phả vào vành tai đỏ ửng. Hắn cắn nhẹ dọc theo đường xương quai xanh, rồi liếm một vệt dài lên cổ, để lại những dấu răng mờ mờ và vệt nước bóng loáng

"Rên to lên"

"Để anh nghe thấy thằng nhóc con này làm anh sướng đến mức nào..."

Giọng hắn trầm khàn, mang theo ý vị đắc thắng rõ rệt. Nhưng với Quang Hùng sự sỉ nhục ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào chút lý trí chưa kịp tiêu tan của anh, là mồi lửa thiêu rụi mọi rào cản sinh lý. Anh cắn chặt môi đến mức rỉ máu, cố ngăn chặn những âm thanh đáng hổ thẹn không lọt ra ngoài, nhưng Đăng Dương đâu dễ dàng để anh toại nguyện

Hắn đột ngột kéo cả hai chân Quang Hùng lên, ép sát vào lồng ngực anh, tư thế này khiến nơi giao hợp càng thêm mở rộng, cho phép hắn xâm nhập sâu đến mức tưởng chừng như muốn chạm vào tận tâm can

​"Nhìn xem cái miệng dưới của anh ăn tôi giỏi chưa này"

​Đăng Dương thì thào, giọng nói khàn đặc đầy ma mị. Hắn cố tình thúc chậm lại nhưng mỗi cú thúc đều cực kỳ sâu và nặng nề, khiến Quang Hùng chỉ biết ngửa cổ thở dốc, tầm nhìn nhòe đi vì sinh lý kích thích quá độ. Cảm giác căng chật và nóng bỏng từ hạ bộ truyền đến đại não, thiêu rụi mọi lý trí cuối cùng

​Cơn cực khoái ập đến như một trận đại hồng thủy. Quang Hùng co giật dữ dội, huyệt nhỏ co bóp liên hồi như muốn vắt kiệt sức lực của kẻ đang xâm lược. Anh bật khóc thành tiếng, cơ thể anh phản bội hoàn toàn. Vật nhỏ phía trước bụng anh đã cứng ngắc, tím tái, đầu khấc rỉ ra dòng dịch trong suốt liên tục, vẽ thành vệt bóng loáng trên bụng phẳng lì của chính mình mỗi khi Đăng Dương dập mạnh

Đăng Dương nhận ra sự thay đổi ấy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười man rợ. Hắn buông một chân Quang Hùng xuống, thay vào đó dùng tay to lớn nắm lấy vật nhỏ đang giật giật của anh, vuốt ve mạnh mẽ theo nhịp luân động. Ngón cái xoa lấy đầu khấc ướt nhẹp, bóp nhẹ nhịp nhàng như đang tra tấn

“Vợ của tôi… sướng lắm phải không?”

Hắn thì thầm sát tai anh, giọng trầm khàn đầy khoái trá. Đăng Dương nghiêng hông, thay đổi góc độ, để đầu khấc cọ mạnh vào khối thịt nhô lên bên trong mỗi lần đẩy vào. Quang Hùng lập tức rên lên the thé, tiếng rên đứt quãng, mang theo cả tiếng nức nở

“Ư… aahh! Chỗ đó… đừng… đừng ấn mạnh… hah… argg!"

Cơ thể anh co giật dữ dội, vòng cơ thắt chặt siết lấy côn thịt đang càn quét bên trong như muốn nghiền nát. Đăng Dương rên khẽ trong cổ họng, âm thanh trầm thấp, gầm gừ đầy khoái cảm. Hắn tăng nhịp, những cú thúc trở nên dồn dập hơn, mạnh mẽ hơn, mỗi lần va chạm đều phát ra tiếng nước bị khuấy động. Mồ hôi từ ngực hắn nhỏ giọt xuống khỏa ngực trắng muốt kia. Hắn cười khẽ, giọng khàn đặc, rồi cúi xuống mút mạnh lấy một núm vú hồng hào căng đầy, lưỡi xoay tròn, cắn nhẹ. Đồng thời, bên dưới vẫn không ngừng di chuyển, tàn sát liên tục vào điểm yếu chí mạng. Quang Hùng lúc này chỉ còn biết lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi không ngừng, miệng há ra rên rỉ liên hồi

“Mmph… k-không, ah... đừng mút… ưm… ha…"

Quang Hùng ngửa cổ, đôi mắt mờ mịt nước không còn tiêu cự, bờ vai gầy run rẩy dữ dội theo từng nhịp dập dồn. Anh vốn là kẻ luôn nắm giữ quyền kiểm soát, vậy mà lúc này lại bị đóng khung trong tư thế hổ thẹn, đôi chân thon dài bị ép sát vào ngực, để lộ nơi giao hợp đỏ hồng, sưng tấy vì ma sát quá độ.

​"Ư... ha... Đăng Dương... sâu... sâu quá... ức..."

Đăng Dương tăng tốc, những cú dập trở nên điên cuồng, mỗi lần rút ra gần như để lộ đầu khấc hung tợn rồi lại đâm sâu tận gốc, va chạm mạnh mẽ vào tuyến tiền liệt khiến Quang Hùng cong người lên như cung đàn bị kéo căng đến giới hạn. Hắn ghì chặt hai chân anh sát vào lồng ngực, tư thế khiến anh hoàn toàn phơi bày, không một kẽ hở để trốn tránh

"Aaaahhh— Sắp, s-sắp… Đăng Dương… đừng… ư…ha”

Quang Hùng hét lên thảm thiết, toàn thân co giật dữ dội, huyệt nhỏ siết chặt đến mức Đăng Dương phải nghiến răng rên khẽ trong cổ họng. Cơn cực khoái ập đến như sóng thần, anh cong vút người, tinh dịch trắng đục phun ra thành dòng, bắn tung tóe lên bụng mình và ngực Đăng Dương. Vách thịt co bóp điên cuồng, siết lấy tính khí nóng rực đang càn quét bên trong như muốn vắt kiệt mọi thứ

Đăng Dương gầm lên thấp thoáng, hông dập mạnh thêm vài lần nữa trước khi lao sâu tận cùng, tinh nóng hổi phun trào mạnh mẽ vào sâu trong cơ thể Quang Hùng, lấp đầy từng ngóc ngách. Hắn đè chặt anh xuống sofa, ngực ép sát ngực, môi ngậm lấy môi trong nụ hôn cuồng nhiệt, nuốt chửng từng thanh âm rên rỉ cuối cùng

Nhưng Đăng Dương vẫn chưa thỏa mãn

Hắn vẫn còn cương cứng bên trong cơ thể người kia, côn thịt nóng bỏng giật giật từng nhịp, bơm những giọt tinh cuối cùng sâu vào tận cùng nơi ấm áp đang co bóp dữ dội. Quang Hùng nằm dưới thân hắn, ngực phập phồng dữ dội, nước mắt vẫn lăn dài trên gò má đỏ bừng, môi run rẩy không ngừng. Cơ thể anh run lên từng đợt dư âm, huyệt nhỏ siết chặt lấy hắn như không muốn buông ra, chất dịch trắng đục tràn ra ngoài theo từng nhịp co thắt, chảy dài xuống khe thịt trắng ngần, thấm ướt mặt sofa da đắt tiền

Không đợi anh kịp lấy lại nhịp thở. Với một động tác dứt khoát, hắn kéo anh ngồi hẳn lên đùi mình, buộc hai chân thon dài trắng mịn phải dang rộng kẹp chặt hai bên hông hắn. Đăng Dương tựa lưng vào thành sofa, tư thế ung dung như một vị đế vương vừa hưởng xong mỹ tửu, nhưng ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào người đàn ông đang ngồi trên đùi mình. Quang Hùng lúc này như một đóa hoa trà sau cơn mưa bão, cánh hoa rũ rượi, da thịt loang lổ những dấu hôn đỏ sẫm. Tư thế đối mặt khiến sự liên kết giữa hai cơ thể trở nên chân thực và trần trụi đến mức khiến anh run rẩy

"Ngoan, tự nhún cho tôi xem. Anh cũng muốn mà, đúng không?"

Đáp lại lời đề nghị đầy khiêu khích ấy, Quang Hùng dù đang thở dốc, đôi mắt còn vương nước nhưng vẫn bướng bỉnh vô cùng. Anh cắn chặt môi, đôi môi vốn dĩ đỏ mọng giờ đây vì sưng tấy mà càng thêm mời gọi, anh bĩu môi một cái đầy vẻ hờn dỗi, rồi lắc đầu nguậy nguẩy. Sự kiêu ngạo của một kẻ luôn ở vị thế bề trên không cho phép anh chủ động phục tùng tên nhóc con này

"Không... tôi không làm... đồ lưu manh..."

Anh cứng rắn lắc đầu, đôi môi xinh đẹp bĩu ra đầy ương ngạnh, nước mắt vẫn lấp lánh ở khóe mi. Giọng anh run run, mang theo chút kiêu ngạo còn sót lại, hai tay chống lên ngực hắn như muốn đẩy ra, nhưng sức lực đã yếu ớt đến mức thảm hại. Cái vẻ vừa đáng thương vừa cứng đầu ấy như châm thêm mồi lửa vào lòng kiêu hãnh của Đăng Dương. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút tà khí

​"Rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt sao?"

Quang Hùng vẫn ngoan cố lắc đầu, môi dưới bĩu cao hơn, giọng nhỏ xíu nhưng kiên quyết

“K-không… không nhún… cậu… cậu tự đi mà làm… ức…”

Lửa dục trong mắt Đăng Dương bùng lên dữ dội. Hắn không nói thêm lời nào, bàn tay to lớn siết chặt lấy hai bên mông căng nảy của anh, ngón tay bóp mạnh đến mức để lại dấu đỏ. Rồi hắn đột ngột kéo hông Quang Hùng xuống mạnh mẽ, đồng thời hông mình dập lên một phát hung bạo.

"Aah—!"

Quang Hùng thét lên một tiếng đầy kinh hãi xen lẫn khoái lạc. Vật nam tính gân guốc của Đăng Dương giống như một thanh sắt nóng bỏng, đâm xuyên qua vách thịt mềm mại, lấp đầy mọi ngóc ngách của hậu huyệt chật hẹp. Toàn thân anh run lên bần bật, huyệt nhỏ siết chặt lấy côn thịt đến mức gần như nghẹt thở. Đăng Dương không cho anh kịp thích nghi, hai tay giữ chặt hông anh, bắt đầu nhún mạnh mẽ lên xuống theo nhịp của chính mình. Mỗi lần kéo anh xuống là một cú dập sâu đến mức da thịt va chạm dồn dập, tiếng dịch nhờn bị khuấy động vang lên nhóp nhép dâm đãng, lấp đầy cả khoảng không tĩnh lặng

“Nhún đi…”

Hắn gầm gừ sát tai anh, giọng khàn đặc vì bị khoái lạc đánh chiếm

“Không… không muốn… haa… tên khốn nhà cậu… thả tôi ra… aah!!"

Quang Hùng lắc đầu nguầy nguẩy tuyệt vọng, nước mắt tuôn rơi, môi vẫn bĩu ra đầy bất mãn. Nhưng cơ thể anh đã phản bội, mỗi lần bị kéo xuống mạnh, huyệt nhỏ lại co bóp điên cuồng, mị thịt mềm mại quấn chặt lấy vật kia như muốn nuốt chửng

Đăng Dương cười khẩy, một tay giữ chặt hông anh, tay kia vỗ mạnh vào má mông trắng nõn, để lại trên nó dấu tay đỏ rực đáng thương

“Cứng đầu!”

Hắn không hài lòng mà dập hông lên mạnh hơn, buộc Quang Hùng phải nhún theo nhịp của hắn. Tiếng da thịt va chạm càng lúc càng lớn, vì ngồi trên đùi hắn, mỗi cú thúc đều mang theo trọng lượng của cả cơ thể anh rơi xuống, khiến sự ma sát trở nên sâu và kinh người hơn bao giờ hết

“Ưm... ah… sâu… sâu quá, ha… tôi… tôi không nhún đâu… hức— D-dừng… đi mà..."

Thấy anh vẫn cố chấp, Đăng Dương siết chặt hai bên mông, nâng hông anh lên cao rồi kéo mạnh xuống đồng thời với một cú thúc mạnh từ dưới lên. Vật thô to hung tợn đâm thẳng vào điểm nhạy cảm sâu bên trong. Quang Hùng cong người lên dữ dội, giọng vỡ òa nức nở

Đăng Dương vốn không có ý định tha cho Quang Hùng, hắn liên tục lặp lại động tác ấy, vừa dập vừa kéo hông anh nhún theo, buộc anh phải tự mình động dù không muốn. Dần dần, đôi chân kẹp chặt hai bên hông Đăng Dương bắt đầu run rẩy, vô thức nhún xuống theo nhịp. Mỗi lần Quang Hùng bị ép ngồi xuống sâu, côn thịt lại cọ xát kịch liệt vào thành nội bích, phát ra những tiếng nước dâm đãng không ngừng

Đăng Dương cúi xuống ngậm lấy đầu ngực nhuận hồng của anh, môi mút mạnh, lưỡi liếm láp xoay tròn trong khi hông vẫn không ngừng thúc mạnh từ dưới lên

“Ngoan nào… tự nhún đi… chồng muốn xem anh nhún"

Quang Hùng cắn môi đến bật máu, nước mắt lăn dài, sự bướng bỉnh cuối cùng của Quang Hùng như bức tường mục nát nhanh chóng bị đánh sập. Anh bắt đầu vô thức nhún hông theo nhịp độ của Đăng Dương, chủ động tìm kiếm sự lấp đầy sâu sắc hơn

Đăng Dương cười đắc thắng, hai tay buông hông anh ra, để mặc cho Quang Hùng tự mình nhún lên nhún xuống theo bản năng. Tiếng động da thịt vang vọng không ngớt

"Đúng rồi... vợ yêu... nhún mạnh hơn"

Quang Hùng cắn môi đến bật máu, nước mắt lăn dài, nhưng khoái cảm đã khiến anh không thể dừng lại. Dần dần, nhịp nhún của anh trở nên rõ ràng hơn. Ban đầu còn ngượng ngùng, e dè, nhưng càng lúc càng mạnh mẽ, dứt khoát. Hai tay anh bấu chặt lấy vai Đăng Dương, móng tay cắm sâu vào da thịt, hông hạ xuống mạnh hơn, nuốt trọn cự vật tận gốc mỗi lần

Tiếng ma sát vang lên đều đặn, càng lúc càng dồn dập. Quang Hùng ngửa cổ ra sau, tóc tai rối bù dính bết mồ hôi, miệng há ra rên rỉ không ngừng, giọng nỉ non đầy nhục dục

“Aa— sâu… sâu quá… Đăng Dương… to quá… ha… ưm… nghh”

Con mèo nhỏ kiêu ngạo giờ đây đã hoàn toàn khuất phục. Hai chân anh quặp chặt lấy hông Đăng Dương, hông nhún mạnh mẽ, xoay tròn, nhún lên nhún xuống theo nhịp điệu cuồng nhiệt. Mỗi lần ngồi xuống sâu, huyệt đạo lại siết chặt co bóp lấy côn thịt, như muốn vắt kiệt mọi thứ. Vật nhỏ phía trước bụng anh giật giật dữ dội, rỉ ra dòng dịch trong suốt liên tục, thấm ướt bụng cả hai

Đăng Dương ngửa đầu ra sau, gầm khẽ trong khoái cảm, hai tay vuốt ve dọc sống lưng anh, giọng trầm thấp đầy thỏa mãn

"Vợ yêu cưỡi chồng thật ngoan"

Quang Hùng không còn sức để trả lời bằng lời, chỉ biết rên rỉ the thé, nhún mạnh hơn, nhanh hơn, hông hạ xuống dứt khoát mỗi lần như muốn nuốt chửng hắn sâu tận ruột gan. Nước mắt vẫn lăn dài trên má ửng hồng, nhưng đó không còn là nước mắt của sự kháng cự, mà là nước mắt của khoái lạc tột độ và sự khuất phục hoàn toàn

Đăng Dương nhìn biểu cảm vừa khuất phục vừa mê loạn của người ngồi trên đùi, lòng chiếm hữu trong hắn bùng lên như một ngọn lửa thảo nguyên. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt thân xác này, mà còn muốn nghiền nát sự kiêu hãnh cuối cùng của Lê Quang Hùng, muốn anh phải tận mắt chứng kiến bản thân mình đã sa ngã sâu đến nhường nào

Bàn tay to lớn, gân guốc của Đăng Dương đột ngột vươn lên, những ngón tay thô bạo bấu chặt lấy cằm Quang Hùng, cưỡng ép anh xoay mặt về phía chiếc gương lớn được khảm nạm cầu kỳ đối diện sofa

"Nhìn kỹ đi vợ yêu"

Dưới ánh đèn vàng xa hoa, hình ảnh phản chiếu trong gương hiện lên đầy trần trụi và nhục dục. Quang Hùng sững sờ, đôi đồng tử run rẩy hoảng sợ. Anh nhìn thấy chính mình trong gương - khuôn mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước mắt, hai cánh môi sưng đỏ, tóc tai rối bù dính bết mồ hôi. Lồng ngực trắng ngần phập phồng, núm vú hồng hào dựng đứng vì kích thích. Hai chân dang rộng kẹp chặt hông Đăng Dương, bên dưới vẫn khẽ nhún nhẹ theo bản năng, nơi giao hợp ướt át đỏ hồng đang nuốt trọn cự vật to lớn của hắn, chất dịch trắng đục tràn ra theo từng nhịp co thắt, chảy dài xuống đùi trong trắng mịn

Quang Hùng trợn mắt, xấu hổ dâng trào khiến anh run lên dữ dội. Giọng anh vỡ vụn, cố gắng quay mặt đi nhưng bàn tay hắn giữ chặt cằm, không cho phép

​"Ah! Mmph... không... đừng nhìn..."

Quang Hùng thốt lên một tiếng rên rỉ vỡ vụn, định nhắm mắt quay đi nhưng bàn tay ở cằm lại siết chặt hơn, buộc anh phải đối diện với thực tại. Trong gương, anh thấy rõ cảnh tượng mỗi khi Đăng Dương thúc mạnh, cơ thể anh lại nảy lên, đôi gò bồng đảo phập phồng kịch liệt, và đóa hoa đỏ hửng kia đang tham lam nuốt trọn lấy thứ to lớn của đối phương, dịch thể ẩm ướt rỉ ra, lấp lánh như bạc dưới ánh đèn

"Nhìn xem thằng nhóc anh gọi là nhóc con đang chịch anh đến phát dâm này"

Bất thình lình, hắn cúi xuống, lưỡi nóng bỏng liếm một đường dài chậm rãi từ xương quai xanh lên dọc theo đường cong thanh tú của cổ anh. Đường liếm ẩm ướt, nóng ran, kéo theo một vệt nước bóng loáng lấp lánh dưới ánh đèn. Cảm giác nhột nhạt xen lẫn kích thích khiến Quang Hùng rùng mình mạnh, tiếng rên khe khẽ không kìm được thoát ra

“Ư… aah…”

Chưa dừng lại, Đăng Dương ngậm lấy một đoạn da cổ trắng ngần. Hắn hút sâu, răng khẽ cắn nhẹ, mút mạnh như muốn khảm sâu dấu ấn của mình vào huyết quản đối phương

​"Mút... ưm... hức... nhẹ lại... sẽ để lại dấu... ahh!"

Đăng Dương cười khẽ trong cổ họng, không buông miệng ra mà tiếp tục mút mạnh hơn, lưỡi liếm láp xoay tròn trên vết hôn tím, vừa đủ đau vừa đủ sướng khiến Quang Hùng run bần bật. Đồng thời, hông hắn khẽ dập lên từ dưới, chậm rãi nhưng sâu thẳm, khiến côn thịt cọ xát kịch liệt vào tuyến tiền liệt

Tiếng chụt dâm mỹ vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng thở dốc hầm hập của cả hai. Một dấu hôn đỏ thẫm, rực rỡ như một đóa bỉ ngạn dần nở rộ trên nước da trắng hồng. Đăng Dương nhìn thành quả của mình, ánh mắt tối sầm đầy thỏa mãn, hắn lại tiếp tục dập hông dồn dập hơn, mỗi cú thúc đều trúng đích, khiến Quang Hùng không thốt nên lời, chỉ biết há miệng thở dốc, những tiếng khóc nghẹn ngào đứt quãng kẹt lại nơi cổ họng

Sau khi buông miệng ra khỏi cổ anh, Đăng Dương không dừng lại mà liếm một đường khác sang bên cổ còn lại, mút mạnh tương tự. Hai bàn tay hắn siết chặt eo anh, bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ hơn từ dưới lên, buộc Quang Hùng phải phối hợp theo từng nhịp điệu

Quang Hùng không thể quay mặt đi, buộc phải nhìn chính mình trong gương – bộ dạng dâm đãng, mất kiểm soát, hai chân quặp chặt lấy hông Đăng Dương, hông khẽ nhún theo nhịp dập từ dưới lên. Mỗi lần hắn dập nhẹ, anh lại rên rỉ đứt quãng, giọng vỡ òa

"Hức... argg… Đăng Dương… nhẹ… haa… tôi… không chịu nổi… ưm… aahh"

Đăng Dương siết chặt eo Quang Hùng đến mức in hằn dấu ngón tay đỏ ửng, hông hắn dập lên từ dưới mạnh mẽ hơn, nhanh hơn, mỗi cú thúc đều sâu đến tận cùng. Trong gương, hình ảnh hai người càng lúc càng hỗn loạn và dâm đãng. Quang Hùng nhún cuồng nhiệt trên đùi hắn, tóc tai rối bù, nước mắt giàn giụa, miệng há ra rên rỉ không ngừng

Đăng Dương một tay vẫn giữ cằm anh, buộc anh phải nhìn thẳng vào gương, tay kia vuốt ve dọc sống lưng ướt mồ hôi rồi vỗ mạnh vào mông trắng một cái vang giòn. Quang Hùng run lên bần bật, huyệt nhỏ siết chặt lấy côn thịt nóng rực như muốn nghiền nát. Anh nhún dũng mãnh, hông hạ xuống dứt khoát từng nhịp, nuốt trọn côn thịt tận gốc, tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập như sấm

“Nghhaa— không chịu nổi… tôi sắp… haa… ra… ức… c-chậm…"

Cơn khoái cảm dâng trào như thủy triều, cuồn cuộn kéo cả hai cùng lao vào đỉnh điểm. Quang Hùng cong người vút lên, lưng uốn cong như dây cung căng cứng, hai chân quặp chặt hông Đăng Dương đến run rẩy. Phản chiếu trong gương, anh nhìn rõ khuôn mặt mình méo mó vì khoái cảm tột độ, mắt long lanh, miệng há ra hét lên cao vút

“Haa.. hức tôi… ra… Đăng Dương… aaah!"

Toàn thân anh co giật dữ dội, huyệt nhỏ co bóp điên cuồng, siết chặt lấy côn thịt như muốn vắt kiệt mọi thứ. Tinh dịch trắng đục phun ra thành những dòng mạnh mẽ, bắn tung tóe lên bụng, ngực và cả cằm Đăng Dương. Vách thịt nóng bỏng co thắt nhịp nhàng, liên hồi, siết chặt đến mức Đăng Dương cũng không kìm nổi

“Chết tiệt… siết chặt quá…”

Hắn gầm lên trầm thấp trong cổ họng, siết eo anh ép sát xuống, hông dập mạnh thêm vài phát cuối cùng, sâu đến mức như muốn xuyên thủng

Đăng Dương gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, phun trào tinh dịch nóng hổi mạnh mẽ sâu tận trong cơ thể Quang Hùng, từng dòng từng dòng nóng bỏng lấp đầy từng ngóc ngách, tràn ra ngoài theo khe huyệt đỏ ửng. Hắn ôm chặt anh vào ngực, cắn mạnh vai anh để kìm nén khoái cảm dâng trào. Quang Hùng run lẩy bẩy trong vòng tay hắn, toàn thân co giật từng đợt dư âm, nước mắt tuôn rơi như mưa. Trong gương, anh nhìn thấy chính mình – khuôn mặt ướt át, môi run rẩy, vết hôn tím đầy cổ, tinh dịch trắng đục chảy dài xuống đùi, bộ dạng tan nát vì khoái lạc đến mức anh không còn nhận ra mình nữa

"Ư… hức… Đăng Dương…"

Giọng anh vỡ òa, nhỏ xíu, run run, hoàn toàn kiệt sức nhưng vẫn khẽ co bóp lấy côn thịt vẫn còn ngập sâu bên trong. Đăng Dương âu yếm hôn lên vệt nước vươn trên má anh, liếm nhẹ như đang vuốt ve một con mèo nhỏ

Quang Hùng gục đầu lên vai Đăng Dương, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt mông lung nhìn chính mình trong gương — anh giờ đây chẳng khác nào một tạo vật tan nát, nhuốm đẫm dục tình. Đăng Dương khẽ siết chặt vòng tay, cảm nhận sự run rẩy vẫn còn âm ỉ từ cơ thể người đàn ông trong lòng. Hắn không vội rút ra, cứ thế để sự nóng rực của mình hiện diện như một lời khẳng định chủ quyền tuyệt đối

Một cuộc hôn nhân từng là gông xiềng quyền lực đã thực sự bắt đầu – không chỉ bằng giấy tờ, mà còn là hơi ấm, nhiệt lượng và cả những va chạm xác thịt nguyên thủy

Và lần này, không ai còn muốn chạy trốn nữa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co