Truyen3h.Co

|Rorasa|Đũa Mốc và Chiếc Mâm Son

Chap 18

kierrxr

TÁM NĂM SAU

"Mình ơi, anh về rồi đây"

Người đàn ông lớn tuổi nói vọng vào gian nhà lớn, tay ông cầm một cái túi nhỏ chứa mấy thứ gia vị nấu ăn. Nghe tiếng chồng mình, người phụ nữ chạy ra từ trong bếp, bà đang cần mấy cái gia vị đó gấp cho buổi cơm tối nay.

"Anh gặp nó đang lựa mì gói ở chỗ tiệm tạp hóa của bà Park nên kêu về đây ăn với nhà mình luôn, đồ của mình đây"

Ông Enami nói, trình bày với vợ mình về vị khách đột ngột này

" Mới về tới à, hồi sáng bác có gặp mẹ con trước khi bà ấy đi, hôm nay ở lại ăn cơm với bác, mì gói làm gì, tụi bây không có mẹ ở nhà là lại mì gói"

Bà Enami lặt đặt nói rồi lại chạy vào trong bếp, ai chứ Dain thì bà coi nó như đứa con trong gia đình vậy,

"Vậy để con về nhà đem chai rượu qua hàng xịn ngon lắm?"

Dain nói, cũng lâu lắm rồi nó mới vào lại căn biệt thự này, nhớ lại lần đầu tiên cũng gần tám năm rồi.

" Thôi mấy cái đó bác có, con không cần về, cứ ở đây, hình như bác gái nấu sắp xong rồi, đi đâu là bà la om sòm lên đó"

Ông Enami nói rồi đi thẳng vào bếp kiểm vợ mình

"Mà mình ơi, mấy chai rượu của anh đâu rồi"

"Chị, về hồi nào vậy? Sao hôm qua em gọi không bắt máy?"

Asahi nói, từ trong bếp bước ra

"Mới hồi trưa, hôm qua mệt quá nên tắt máy ngủ luôn một giấc, dù gì hôm nay cũng về đây nên chị không gọi lại, mà cậu làm gì gọi dữ vậy, cả chục cuộc gọi nhỡ có chuyện gì hả?"

"Thôi có gì hai đứa nói sau, Dain vào trong dọn bàn, còn Sahi lên kêu Asa dậy rồi lấy mấy chai rượu của ba xuống luôn"

"Asa???"

"Đó, chuyện đó đó, em ấy về rồi, mới hồi sáng"

Asahi ghé sát miệng vào tai nó nói rồi đi thẳng lên lầu, làm mấy việc mà ba cậu giao

Dain đã nghĩ là mình nghe nhằm khi ông Enami kêu Asahi đi đánh thức một người tên Asa dậy, là cô sao, cứ mỗi lần bước vào căn nhà này thì hình bóng cô lại tràn ngập trong tâm trí nó, nếu nó nghe nhầm thì cũng không có gì là lạ, cho đến khi Asahi xác nhận lại thì nó dường như không tin vào tai mình, tám năm trời đằng đẵng không một lần về nước cuối cùng thì cũng giống như lần trước cái tin cô trở về như giống như sét đánh ngang tai nó, sự trở về đầy bất ngờ đó
làm cho nó hồi hộp y như lần đầu tiên ghé thăm ngôi biệt thự này vậy.

"Dain bị gì vậy? Vào đây nào, có ai đâu mà ngại?" Ông Enami nói khi nhìn thấy khuôn mặt thẫn thờ của nó

"Chào chị Dain, lâu quá không gặp"

"Chào Yoshi, em cũng đến hả"

"Em đến từ sáng đi đón Asa, rồi ở lại đây tới giờ luôn"

"Hai đứa định chừng nào đây hả? Cứ đính nhau như sam ấy."

"Lo thân chị trước đi"

Asahi không biết từ đâu chen ngang vào.Để chai rượu lên bàn, cậu đi vòng ra sau chỗ Yoshi đang dọn rửa mấy cái dụng cụ nấu ăn, khoát vai Yoshi nhìn Dain một cách đầy khinh bỉ nói

" Yoshi-kun nghe người không có tình yêu nói kìa"

" Yah, cậu mới nói cái gì đó, ngon nói lại lần nữa coi ?"

Dain đứng dậy nói lớn, hành động đó làm cho cả nhà bật cười.

Bên ngoài tuy cười nói khá vui vẻ nhưng trong lòng nó vẫn nơm nớp hồi hộp về cô, lâu lâu nó lại quay đầu nhìn về phía cầu thang, mong chờ hình ảnh ai đó đang bước xuống, việc đó cứ làm tên nhóc Asahi ngồi đối diện nó cười khùng khục trong họng, càng ngày thằng nhóc đó càng quá đáng mà.

Nó cảm nhận được những nhịp đập dồn dập trong tim mình, sau mỗi câu nói mỗi tiếng cười lại là một khoảng lặng lớn trong nó nhắc nó nhớ về sự hiện diện của cô trong ngôi biệt thự này, nó hồi hộp và vui mừng biết bao, cuối cùng thì cô cũng đã trở về, miệng nó không ngưng nổi một nụ cười giấu diếm, cứ chốc chốc nó lại quay đầu về phía cầu thang ngoài phòng khách, mong chờ ai đó bước xuống.

Tám năm qua nó đã mong như người con gài ấy biết bao nhiêu, trong khoảng thời gian dài vô tận ấy một con người bình thường có lẽ đã học được cách quên, gặp một người khác và xây dựng một cuộc sống gia đình hạnh phúc rồi, còn nó vẫn vậy, duy nhất với bóng hình đó, nó cũng gặp biết bao cô gái khác, cũng có người có mái tóc đó, cũng có người có ánh mắt đó, cũng có người có dáng hình đó nhưng không ai có thể đem cho nó cảm giác đó cả. Tình yêu của cuộc đời nó.

Có nhiều lúc nó đã muốn từ bỏ, biết chứ đợi đến bao giờ đây, nó đã đến với một người khác, người yêu thương nó say đấm, nhưng thứ cảm giác mới đó làm nó ngột ngạt, khó chịu và bức rức vô cùng tội nghiệp cô gái nhỏ bé đã bị tổn thương

"Dain còn nhớ Asa không? Em của Asahi đó, nó mới về hồi sáng"

Bác gái hỏi, trông bà có vẻ vui mừng làm khi đứa con gái cuối cùng cũng chịu về nhà. Mọi người đã ngồi vào bàn, chiếc bàn sáu người sau bao nhiêu năm cuối cùng cũng đã được tận dụng tối đa, Dain được chính ông bà Enami kêu ngồi cùng họ phía bên này, còn bên kia để cho cặp đôi trẻ và chỗ trống còn lại của Asa.Dain cảm thấy vinh hạnh khi được ngồi kế bên và tiếp rượu ông Enami nhưng có điều cái phía đấy lại quay lưng về phía cầu thang làm cho nó thật khổ sở khi muốn quay lại nhìn mà không quá lộ liễu.

"Dạ con nhớ chứ, cũng lâu quá ha bác, mà cô ấy về luôn hay chỉ về chơi vậy bác?"

" Sahi sao con cứ cười mãi thế?"

"Không, con chỉ nghĩ đến một vài chuyện mắc cười thôi, mẹ với chị cứ tiếp tục đi mà em ấy ở đây đến hết tuần sau hả mẹ??"

Asahi cười lớn trước bộ mặt tỉnh bơ giả tạo của nó 'cũng lâu quá ha bác', mà nó đóng đạt đến mức khiến bà Enami cảm thấy vui là vẫn có người nhớ đến con gái bà sau ngần ấy năm, có nhiều người lúc sáng hỏi bà Asa là ai, họ cứ đinh ninh rằng bà chỉ có một đứa con duy nhất là cậu quý tử đang ngồi lã lơi với bộ mặt 'ta biết hết' ở đây thôi.

"Chắc có lẽ là vậy, ở nhà có một tuần, thôi kệ nó đã quyết định rồi thì biết sao bây giờ"

Mặt nó buồn thấy rõ, nhưng vẫn mang một
chút ý cười ngụ ý là chuyện hai người kia vừa nói không ảnh hưởng đến tôi,dạo gần đây chuyện che dấu cảm xúc không còn quá khó khăn đối với nó nữa rồi. Chưa hân hoan vui mừng bao lâu thì lại cảm thấy hụt hẵng, cứ như cái tin cô trở về đưa nó lên tận mây xanh rồi nhẹ nhàng thả cho nó rơi tự do xuống vậy.

Asa bước ra khỏi phòng tắm, chuyến bay làm cô mệt mỏi, bước lại đống vali ngỗn ngang ngay góc phòng bận gì bây giờ đây đáng lẽ có sẽ không lo về chuyện này nếu như Asahi không nhắc khéo cô về sự có mặt của vị khách nào đó trong bữa cơm tối nay, lấy đại một chiếc quần short và cái áo thun cỡ rộng ngay bên trên, cô phải nhanh lên vì mất quá nhiều thời gian trong phòng tắm rồi.Nhìn lại lần cuối mình trong gương, Asa bước ra ngoài và đóng cửa phòng lại, có có thể nghe thấy tiếng cười nói đùa giỡn
từ dưới bếp vọng lên, là ai vậy chứ? Nếu là anh Yoshi thì cô biết rồi đâu cần phải giữ kẻ làm gì.

"Em ấy xuống rồi kia lâu lắc quá"

Asahi nói lớn một phần để thông báo cho những người còn lại, một phần như là kiểu chào đón để người mới đến không cảm thấy lạc lõng khi bước vào mà không ai chủ ý tới mình.Cũng ngồi gốc ngoài như Asahi nhưng
Dain hoàn toàn không biết gì về sự xuất hiện của cô, sau khi nghe Asahi thông báo nó luống cuống không biết làm gì cả, mong chờ từ nãy giờ đến lúc gặp mặt thì lại lính quýnh hết cả lên, tim nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy, hai tai ù lên, mọi tiếng cười nói xung quanh bõng chốc im bặt chỉ còn nó và cái bóng vừa mới lướt qua.

Thứ đầu tiên mà nó có thể cảm nhận về cô là hương thơm đó, cái hương thơm nó tìm kiếm bấy lâu nay, nó nhớ hương thơm đó vô cùng, nước hoa, dầu gội, dầu xả, sữa tắm và cả mùi thơm trên thân thể những người khác nữa nó đã tìm kiếm mà không đâu có cả, nó thậm chí còn đặt hàng tất cả các loại nước hoa về chỉ để ngửi thử rồi lại tống về hết cho Hyein hay mẹ nó, cái hành trình ấy giống như mò kim đáy đại dương vậy và hình như chỉ có duy nhất một cây kim như vậy thôi. Hít một hơi đầy, nó cảm giác như lồng ngực mình sẽ nổ tung ra vậy, cuối cùng thì nó cùng tìm lại được hương thơm đó rồi cây kim đó cuối cùng cũng trở về gần bên nó bây giờ chỉ có cái là làm sao nắm lấy mà
không làm chảy máu mình thôi. Đối với nó, cô không thay đổi nhiều lắm, có cái là trưởng thành hơn, mang vẻ quyến rũ của một người phụ nữ thành đạt và hiện đại,mái tóc đỏ hồi xưa kia giờ thì đã thay bằng một màu đen óng ánh.

Asa cúi chào vị khách ngồi kế ba cô ở góc bên kia, cô cảm thấy có chút xúc phạm khi không được đáp lại mà bị nhìn chăm chăm như thế. Trông nó có vẻ khá trẻ, mái tóc được cất gọn gàng, khuôn mặt baby nhưng rất ùm nữ tính, làn da khá trắng so với những đứa khác và nó có cái gì đó rất đặc biệt, quen thuộc lắm. Cô sẽ tính sổ anh mình sau khi lại mới một người bạn sổ sàng như thế về trong bữa cơm đón tiếp cô, mặc dù vậy cô không thể phủ nhận rằng người đó rất đẹp và mang một vẻ gì rất đặt biệt.

" Asa nhận ra ai đây không?" Ba cô nói hướng ánh mắt về nó

"Chào..A..As..Asa, lâu quả không gặp"

Nó nói rồi nhận ngay một tràng cười từ người đối diện, chột dạ nó dùng chân đá vào tên nhóc ấy dưới gầm bàn, so với những người còn lại thì Asahi tận hưởng buổi gặp mặt này theo một cách khác, cậu đã biết quá nhiều để cho rằng đây là một buổi gặp gỡ bình thường.

"Sao mà nhận ra được, đến mình còn thấy lạ nói chi là em ấy, ai mà ngờ được thay đổi quá nhiều mà"

Asahi nói vu vơ nhưng sự thật hiển nhiên, chính nó cũng không hi vọng cô sẽ nhận ra mình, tám năm quá lâu, còn nó cũng thay đổi khá nhiều.

"Nhưng mà nếu em ấy có nhận ra thì con cũng không bất ngờ lắm, nhìn hiển nhiên như thế mà"

"Anh nói gì vậy, không phải bạn anh sao?"

"Cũng không hẳn là bạn, ba mời đó không phải Sahi đâu" Ông Enami thích thú chen vào cuộc trò chuyện của ba đứa nhỏ

"Trước đây con có gập chưa?" Cô hỏi nheo mắt nhìn kĩ nó, kì lạ thật.

"Gặp rồi, nhưng em cũng đừng cố nhớ làm gì không nhận ra đâu, dùng cảm giác ấy, gần giống ai nhất, chỉ cần gần giống là độ chính xác có thể lên đến 90% rồi."

Kể cả ông Enami cũng phải bật cười với câu nói của Asahi, đúng là gợi mở thì ít châm chọc thì nhiều mà.

"Nếu không được thì gợi ý đi, anh cũng nghĩ em ấy không đoán được đâu" Yoshi

"Còn em lại nghĩ là có, em ấy rất nhạy bén còn chị ấy nãy giờ đưa ra gợi ý không thể chuẩn hơn được"

Asahi quay qua nói với Yoshi. Còn Dain dù biết mình bị nói móc cũng không thể làm gì được, nó biết cái gợi ý mà Asahi nói là ánh mắt của nó nhìn cô.

"Cậu coi chứng chị đó"

Dừng lại cô nhìn châm châm thật kỹ con người đó, giọng nói phát ra vừa rồi cô biết
suy nghĩ một lúc cô đưa ra đáp án cuối cùng, cảm giác và cái ánh mắt đó bảo cô như thế

" Lee Dain phải không?"

...............

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co