|Rorasa|Đũa Mốc và Chiếc Mâm Son
Chap 5
Thật sự con trai cả nhà ông bác sĩ là một đứa rất dễ gần, Dain thì ít nói nhưng khi đi với cậu nhóc đó nó cảm thấy rất thoải mái và không xa cách chút nào. Cậu ta cứ hết hỏi nó cái này, không thì cũng hỏi cái nọ, hỏi xong lại kế đủ thứ chuyện về mình, ba mẹ và cô nữa,
"Vậy chị lớn tuổi hơn em đó, nhưng lớn hơn mười mấy ngày, em sinh cuối tháng tám
"Em ấy không thích tên tiếng Hàn của mình đâu, em ấy sẽ khó chịu liền nếu ai đó kêu tên em ấy và cứ giả vờ như là không phải mình vậy. Còn tên em khá đẹp nên em thích tên Hàn Quốc hơn."
Vừa đi vừa nói chuyện thì nó cũng biết thêm cả đống thông tin về cô, cô trông vậy mà cũng có nhiều mặt đề thương ghê, về cái khoản nghiện màu hồng thì nó cũng đoán được phần nào, nhìn cái xe là biết mà.
"Thôi chị đừng cảm ơn em nữa có gì đâu."
Asahi nói khi cả hai người đã đi gần đến căn biệt thự. Nó chỉ biết cười, vẫn thấy biết ơn về sự giúp đỡ của hai anh em cô,
"Vậy chị giúp em cái này được không? Chỉ giúp em chỗ mua mấy quyển truyện tranh đó với, nó hay quá?" Cậu ta quay qua nó nói với vẻ hí hửng.
"Mua thì phải ra trung tâm thành phố mua mới được, còn ở thị trấn mình không có đâu, hay là chị cho cậu mượn nha?"
"Xa không chị? Em muốn mua để vô bộ sưu tầm tập truyên của mình luôn, mượn rồi mốt muốn đọc lại không lẽ đi mượn tiếp?"
"Đi xe bus thì cũng phải mất khoảng 30 phút hơn, nếu cậu muốn thì bữa nào rảnh chị với cậu cùng đi".
"Vậy nha chị, em sao cũng được nếu bữa nào chị rảnh thì mình đi". Asahi đáp. Nó cũng chỉ biết gật đầu cho qua, nó cũng không biết là khi nào mình rảnh nữa, nếu nghĩ để đi thì cũng phải mất một buổi đi làm, làm sao bây giờ.
Asahi mở cánh cổng căn biệt thự đi vào, nó cứ chần chừ ở ngoài không biết làm sao.
"Chị cứ vô đi, không sao đâu, nếu chị đưa em cả thùng đó em cũng chẳng biết làm sao nữa".
Cậu ta nói, một tay chỉ cái thùng, một tay kéo Dain đi vào. Căn biệt thự này đúng là đẹp thiệt, đằng sau cánh cổng là khoảng sân vườn khá rộn xanh mướt và có hẳn cả một lối đi bằng những viên sỏi nhỏ dần vào nhà trong, hình như có ai biết Asahi về nên để cửa mở sẵn.
Lần đầu tiên nó được bước vào một căn nhà to và mát như thế này, không gian rộng lớn được trang trí một cách tạo nhã tinh tế, nó cứ như đứa hai lúa mới lên tỉnh thấy gì cũng hay thấy gì cũng đẹp. Nó ước gì mình cũng mua được cái TV như thế cho mẹ nó thay vì cái cũ mèm ở nhà, muốn coi thì phải vô đầu vài cái mới coi được. Theo Asahi bước vào gian bếp rộng, nó thấy cô đang nói chuyện gì đó với bà Enami, cô vẫn không thèm chú ý tới nó mặc cho ánh mắt của nó nhìn cô thì vẫn thế.
"Mẹ, đồ ăn về rồi nè. Đây là chị Dain con gái bác chủ tiệm". Nó cúi đầu lễ phép chào bà, rồi bắt đầu lấy thức ăn trong cái thùng giao hàng ra.
Cô giống mẹ của mình thiệt, từ vóc dáng, thân hình, nụ cười. Bà gật đầu đáp trả nó, hình như bà định nói gì với nó thì lại có ai gọi điện đến làm bà phải ra ngoài trả lời.
"Sao nhiều dữ vậy, mình có mang lộn của người ta không chị?" Asahi hỏi khi nhìn vào đống đồ ăn bày la liệt trên bàn.
"Không, mẹ tôi làm thêm cho cô cậu, bà muốn cảm ....."
Nó trịnh trọng nói, đang lẽ ra nó có thể thoải mái nói chuyện với Asahi, nhưng vì còn có cô ở đó nên nó phải cư xử đàng hoàng. Chưa kịp nói hết câu thì nó đã bị Asahi ngắt lời.
"Ễ, chị với bác lại vậy nữa rồi, mình nói chuyện đó xong rồi mà, ơn nghĩa gì".
"Thằng Asahi nó nói đùng đó, mẹ con không cần phải làm như vậy đâu, đó là chuyện tụi nó nên làm". Bà Enami trở lại, tay cầm theo cái điện thoại và ví tiền.
"Hết bao nhiêu tiền vậy con?"
"Dạ không, Asahi trả rồi thưa bác." Nó lễ phép nói.
"Con trả hết rồi, lúc này bác ấy còn không chịu lấy tiền nữa". Asahi nói nhởn nhơ bốc một ít thức ăn bỏ vào miệng
"Nhưng con đâu có chịu, hai người hỏi chị ấy đi". Cậu ta nói tiếp khi nhìn thấy ánh mắt của hai người còn lại. Bây giờ nó đã tin lời của thằng nhóc, nếu mẹ nó thật sự mà không lấy tiền thì giờ cậu ta chắc mệt mỏi với hai người phụ nữ này rồi.
"Dạ đúng vậy thưa bác. Mẹ con cũng gởi lời cảm ơn và hỏi thăm hai bác. Chúc mọi người dùng bữa ngon miệng, ăn xong mọi người cứ để mọi thứ vào đây và đặt ở trước cửa nhà, con sẽ đến lấy sau". Nó nói cúi đầu chào lễ phép, đặt cái thùng giao hàng gọn gàng nơi góc phòng rồi bước ra ngoài đi về. Từ nãy đến giờ cô vẫn không nhìn nó lấy một lần, đi ra được tới cửa nó nghe tiếng bà Enami gọi lại.
"Dain, phải không? Con đứng đó chở bác tí xíu."
Không biết mẹ cô gọi nó để làm gì, nó đứng ngay cửa nhìn xung quanh rồi ánh mắt cũng rơi vào đắm chìm vào thử đẹp nhất trong căn nhà này. Nó nghe tiếng cô nói, cười giỡn với Asahi...
Nghe thấy tiếng bước chân, nó quay lại thì thấy bà Enami đang đi về phía nó.
"Nè, đây là thuốc xức vết loét chân cho ba con, ba con bị tiểu đường nên mấy vết thương khó lành làm nhớ cẩn thận đó. Còn mấy viên thuốc màu xanh này cho ba uống sau khi ăn, nó sẽ giúp ba con ngủ được buổi tối thôi."
Mẹ cô đưa cho nó bịch thuốc, nó thực sự không biết nói gì, chỉ biết cúi đầu cảm ơn lia lịa.
"Nhưng con không mang tiền theo trong người". Nó nói sực nhớ nó không có một đồng dính túi lúc này, nó không có thói quen mang tiền khi đi ra ngoài nếu không thực sự cần
"Không, cứ mang về cho ba đi, không sao hết á. Mà con nhớ nên thường xuyên cho ba con ra ngoài hít thở không khí, chứ đừng nằm hoài không tốt đầu, với lại nghe bác nè ba con nằm nhiều phổi rất dễ có vấn đề, nhớ thường xuyên đỡ ngồi đậy vỗ lưng cho ông. Biết cách không?"
Nó thật sự choáng ngợp trước những gì bà nói, không phải trước những lời khuyên của bà, mà bởi tấm lòng của những con người trong gia đình này, ông bà Enami, nhóc Asahi và cả cô nữa tuy có hơi lạnh lùng với nó nhưng nó biết những điều này là do cô kể với mẹ mình chứ làm sao mà bà biết được chứ. Họ sẵn sàng giúp đỡ tất cả mọi người cần họ, không câu nệ, có thấp hèn nghèo nàn như thế nào. Chưa kịp nói gì thì nó đã bị bà Enami quay như chong chóng.
"Thôi quay lưng ra đây bác chỉ cho" Bà kéo tay quay người nó lại, lấy tay vỗ nhẹ lên lưng nó, nó có cảm giác như nó biết người phụ nữ này lâu lắm rồi chứ không phải một quý bà mới đến thị trấn của nó hôm qua từ nước Nhật.
"Nhẹ thôi, từ dưới lên vậy nè, biết chưa?"
Nó gật đầu "Dạ, con hiểu rồi ạ, con biết ơn bác nhiều lắm". Nó cuối đầu 90 độ chào bà.
"Chị nhớ nhẹ thôi, chứ với sức chị thì không chừng bác trai bể phối mắt đó" Asahi cũng từ bếp đi ra tiễn nó.
"Ừ chị biết rồi. Thưa bác con về, chị về nha Asahi". Nó nói với hai người trước mặt nó. Trước lúc quay ra cửa nó nhìn vô gian bếp vẫn nhìn cô với ánh mắt đó, không để lâu sợ bị phát hiện nó vội mở cửa bước ra ngoài, tản bộ về nhà ăn cơm rồi qua nhà anh
Jaehyuk, chiều lại cảng bốc hàng. Chỉ mới hai ngày thôi mà biết bao nhiêu chuyện xảy ra với nó rồi, nhất là với cô.
...........................
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co