Oneshot🥔🐈⬛
Ánh sáng (Tự sự)
Ohyul ' pov:
Chuyện tình yêu khó có thể tồn tại đc khi qua sóng gió nhưng một khi đã thực sự vượt qua nó sẽ trường tồn vĩnh cửu trong mỗi người.
Cậu và tôi đã cùng nhau quen biết và tiến tới tình yêu khi nào không hay để rồi ngày hôm ấy cậu ngỏ lời và tôi cũng đồng ý. Chúng ta đến với nhau khi còn trẻ yêu nhau là lần đầu với những thứ tình cảm chân thành nhất trong bản thân mỗi người.
Cậu yêu tôi như cái cách tôi yêu cậu tuy có cãi vã nhưng ẩn sâu trong đó sẽ là những vụng về chữa lành cho nhau.
Nhưng có lẽ vốn dĩ cuộc tình tuổi trẻ luôn gặp trắc trở, khi ấy tôi đã muốn cậu bỏ tôi đi vì bản thân tôi thấy tôi không còn tha thiết cuộc sống này nữa.
Ngày hôm ấy tôi gặp tai nạn do bị xe tung và điều đó đã trực tiếp cướp đi đôi mắt của tôi.
Tôi yêu cậu như cái cách tôi luôn yêu đam mê của mình, tôi đã luôn mong rằng tôi có thể nhìn ngắm thế giới xinh đẹp ngoài kia vẽ nên những bức tranh thật đẹp và cậu sẽ là người đứng cùng khung cảnh đó. Nhưng giờ đôi mắt đã không còn tôi không thể nhìn thấy thế giới ngoài kia cũng như không còn thấy cậu người mà tôi yêu nhất.
Tôi đã rất tuyệt vọng vì điều này nhưng rồi cậu vững bước tiến về phía tôi cho dù tôi cố đẩy cậu ra thật xa.
Cậu luôn tỏa sáng trên sân khấu một cách rạng rỡ và khi ấy cậu thực sự đang sống vì tuổi trẻ vì đam mê của cậu. Chính vì vậy tôi hiểu rằng nếu bản thân mình thế này sẽ gây ra nhiều rắc rối cho cậu nhưng cậu vẫn mong tôi ở lại bên cạnh cậu.
Những ngày sau biến cố lớn ấy tôi thật sự cảm thấy suy sụp vì thật sự tôi không thể làm được gì và tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng tất cả những điều tôi có thể làm khi ấy chắc chỉ là rơi những giọt nước mắt trong thầm lặng để cố gắng không làm phiền cậu.
Tôi vẫn nhớ như in trong đầu cảnh tượng ngày hôm ấy khi tôi nói ra lời chia tay với cậu:
"Ryul à em thật sự rất mệt, em đang rất không ổn, em không thể nhìn thấy thế rồi ngoài kia, thế giới mà em vẫn luôn muốn truyền tải qua những bức tranh và cũng không còn thấy bạn nữa. Em cảm thấy bản thân thật tệ khi phải nói câu này nhưng em mong chúng ta có thể dừng lại, em nghĩ em biết sự khó khăn nó đang bao trùm lấy mình và cũng biết rằng bản thân em đang là một gánh nặng cho bạn, mong bạn hãy rời xa em."
Sau khi nghe tôi nói câu ấy cậu không nói thêm gì và điều duy nhất cậu làm là đến ôm chầm lấy tôi. Khi đó tôi biết thực sự cậu đã khóc, tôi có thể cảm nhận được bả vai cậu lại run lên từng đợt và có lẽ những giọt nước mắt của cậu đang lan ra trên bả vai tôi nhưng phải làm sao đây khi thật sự tôi không thể nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu thêm một lần nào nữa, những giọt nước mắt đã và đang luôn rơi xuống vì tôi.
Khi những giọt nước mắt dần khô đi cậu đã nói với tôi rằng:
"Ohyul ơi, bạn biết không bạn vẫn đã và đang là tất cả của anh, anh chưa bao giờ nghĩ bạn là một gánh nặng và anh cũng mong rằng cũng đừng nghĩ như thế. Bạn nghĩ rằng bạn nếu bạn xa anh thì anh sẽ tốt hơn nhưng anh nghĩ nỗi sợ khi đó của anh chính là bạn sẽ như thế nào nếu không có anh bên anh. Chúng ta đã bên nhau rất lâu chỉ cần cố gắng lên thôi, anh sẽ cố được nên anh cũng mong rằng bạn đừng rời bỏ anh nhé."
Cảm xúc của tôi khi ấy như vỡ òa tất cả những gì tôi nghĩ khi đó chắc chỉ có thể là lời cảm ơn cảm ơn cậu, người mà tôi vẫn luôn thương yêu đã luôn ở đây với tôi.
Những ngày sau đó tôi vẫn luôn cảm thấy bản thân vô dụng và luôn cố gắng không làm phiền cậu nhưng điều này thật sự rất khó.
Cậu đã dùng chất giọng âm trầm của mình và trấn an tôi bên cạnh tôi mỗi ngày như để cho tôi thấy rằng tôi không hề một mình.
Cậu thường nói với tôi thế này:
"Bạn không thể nhìn thấy vậy thì để anh là đôi mắt cho bạn nhé, để anh dùng âm nhạc, dùng lời nói dùng tất cả những gì anh có để cho bạn biết được sự xinh đẹp của thế giới ngoài kia nhé."
Cậu đã như thế cùng tôi rất lâu an ủi tôi thật nhiều và cuối cùng tôi cũng đã thoát được ra khỏi vùng lầy tăm tối đó.
Nhưng thật sự cậu đã phải làm rất nhiều thứ vì tôi nếu như là trước kia thì gánh nặng sẽ được 2 đứa cùng nhau san sẻ nhưng giờ chỉ một mình cậu, tôi hiểu nó sẽ khó khăn đến nhường nào.
Tôi dần trở lại với việc làm đồ thủ công để bày bán như thời Đại học nó đơn giản chỉ là những cái móc khóa nhỏ những bó hoa hay là những chiếc khăn quàng nhưng nó cũng sẽ giúp chúng tôi cùng vượt qua khó khăn cùng nhau.
Dần dần tôi và cậu ngày càng phát triển hơn cậu dần được khán giả chú ý tôi cũng dần có cho mình một shop nhỏ để trang trải cuộc sống.
Cuộc sống của chúng tôi khi này đã mang trong mình những màu sắc tươi sáng hơn.
"Cá ơi! Cá iu ơi! Khoai đẹp trai mới mua bánh kem dâu tây cho Cá nè. Anh thấy quán mới mở á anh vào mua cho Cá, anh nhớ hôm qua Cá bảo thèm nên anh mua á. Cá thấy anh ngoan không"
"Dạ có"
"Anh thương Cá lắm nhá"
"Em cũng thương bạn ạ"
Tôi đã dần thấy được niềm vui trong cuộc sống và sắp tới tôi sẽ đi mổ mắt vì đã có người tình nguyện hiến giác mạc và giờ đã đến lượt tôi.
Tôi từng nói với cậu khi bản thân ổn hơn là tôi không cần có đôi mắt cũng được vì tôi đã có cậu nhưng khi biết chuyện này tôi đã thực sự rất vui tôi mong tôi sẽ được cầm lại cọ vẽ nhìn lại thế giới này, nhìn lại cậu người mà khuôn mặt đã ghim sâu trong tâm trí tôi suốt cuộc đời mà có lẽ tôi không thể nào quên.
Nghe thật là như câu chuyện cổ tích khi vượt qua gian truân sẽ đến với nhau mãi mãi nhưng sự thật đã không như vậy.
Ngày hôm ấy tôi và cậu đang cùng nhau đi chơi ở bãi biển nơi mà cậu ngỏ lời với tôi mọi thứ đều ổn đến khi chúng tôi quay về lại là bị kịch ấy xảy ra nhưng giờ là với cả 2 chúng tôi.
Chiếc xe mất lái và chúng tôi đâm sầm vào cột điện sau đó tôi không nhớ được gì nữa chỉ biết rằng trước khi tôi mất ý thức cậu vẫn luôn gọi tên tôi.
Tôi tỉnh dậy sau thời gian là bao lâu nữa khi ấy tôi không rõ chỉ một điều đặc biệt là đôi mắt tôi đã nhìn thấy ánh sáng rồi.
Tôi khi ấy đã rất vui nhưng tôi bỗng nhận ra một điều tôi không thấy cậu ở đâu cả. Tôi lo sốt vó lên cậu là người lái chắc hẳn cậu bị thương rất nặng tôi muốn đi tìm cậu nhưng những thiết bị bên cạnh làm tôi không thể đi tìm cậu ngay được.
Tôi vừa định giật phăng đi ống truyền dịch thì có một nữ y tá bước vào ngăn tôi lại.
Khi đó tôi thật sự sợ khi không nhìn thấy cậu tôi muốn đẩy cô y tá đi nhưng thực sự bản thân chẳng còn đủ sức để chống cự.
Bác sĩ vào phòng bệnh chờ tôi bình tĩnh. Tôi đã rất cố gắng kiềm chế rồi mãi một lúc lâu sau tôi lấy lại được bình tĩnh và đặt câu hỏi:
"Dạ bác sĩ ơi lúc cháu đến đây cháu có đi cùng với một bạn nam bạn ấy sao rồi ạ?"
Bác sĩ nghiêm mặt nhưng trong ánh mắt lại tỏa ra một nỗi buồn nào đó. Tôi đã nhìn thấy chúng và tôi đang thực sự sợ điều xấu nhất xảy ra với cậu.
"Cậu trai tên Kim Ryul đúng không?" bác sĩ nói.
Tôi vội gật đầu.
"Cậu ấy đã qua đời cách đây 1 tuần rồi".
Tôi sững người ngay khi ấy cổ họng tôi khô khốc nhưng nước mắt nơi khóe mắt đã rơi từ khi nào.
Sao cậu lại vội vàng như thế cơ chứ, cậu còn chưa cùng tôi hạnh phúc khi tôi thấy lại ánh sáng này mà, còn chưa trình diễn cho tôi xem hình ảnh cậu trên sân khấu diễn những bài hát mà tôi đã thuộc lòng vì nó là bài hát mà cậu viết cho tôi.
Sao cậu lại vội vàng như thế cơ chứ tại vì sao vậy?.
Tim tôi như co thắt lại từng cơn khi nhớ về những kỉ niệm của 2 đứa nhớ về những ngày khó khăn có nhau trong cuộc đời nhớ những mong ước của cả 2 đứa về tương lai mà giờ đây...
Bác sĩ:"Đội ngũ đã cố gắng hết sức ban đầu cậu bé có thể đã rơi vào trạng thái thực vật nhưng...".
Mới nghe đến đây tôi đã vội ngắt lời bác sĩ:
"Dạ bác sĩ ơi anh ấy có thế nào thì cháu vẫn yêu thương và chăm sóc anh ấy mà ạ sao mọi người nỡ để anh ấy ra đi dễ dàng như vậy ạ ít nhất cháu chỉ mong cháu có thể gặp anh ấy lần cuối cũng ko đc sao ạ".
Tôi bật khóc dữ dội hơn bao giờ hết. Bác sĩ nói tiếp:
"Cháu bình tĩnh lại đã cậu bé ấy có tỉnh lại nhưng tất cả chỉ là hồi quang phản chiếu chắc có lẽ cậu bé không muốn cháu phải quá đau lòng vì cậu ấy và cậu ấy có xin phép quay lại những lời nói này để nhờ ta đem đến cho cháu xem. Và có một sự thật có lẽ khi cháu xem được video này thì cháu sẽ biết và hiểu hết tất cả".
----VIDEO----
Xin chào bạn Cá của anh nhé. Chắc khi bạn xem được video này thì bạn không chỉ nghe thấy tiếng anh như mọi khi nữa mà là cả hình ảnh của anh rồi nhỉ.
Anh rất muốn chăm chút cho mình một chút để bạn nhìn vào thì thấy anh vẫn rất sáng ngời nhưng lẽ không nhất thiết phải như thế vì giờ anh vẫn đẹp mà phải không bạn.
Bạn lúc xem được video này thì đã bình tĩnh hơn chưa vậy anh đã nghe lời của bác sĩ rồi thì bạn cũng phải vậy nhé biết không.
Bạn đừng buồn vì không còn anh nhé cũng đừng tự trách mình cũng như trách các vị bác sĩ y tá mà nổi giận nhé.
Cơ thể của anh mà, anh cũng sẽ hiểu nó một phần mà.
Mấy hôm trước anh như đi vào trong giấc mơ nhưng nó lại không có bạn ở đó, không nghe thấy tiếng bạn anh như trống rỗng luôn ấy.
Anh đã cố gắng thoát khỏi giấc mơ đó dù biết rằng có thể khi anh tỉnh dậy là sau đó sẽ không còn được gặp bạn nữa nhưng mà anh đã dậy rồi đây.
Chắc lúc này bạn cũng đang trong giấc mơ của mình mà tìm anh ấy nhỉ.
Có lẽ là thật rồi tại vì bạn kể rằng hay mơ về anh mà đúng không.
Anh đẹp trai thật mà dù trong trường hợp nào đi nữa nhỉ, nhưng có lẽ bạn thấy khuôn mặt anh giờ đây rất phờ phạc nhưng trên nó có một thứ vẫn luôn sáng bạn chắc biết là gì nhỉ?
Đúng rồi đó nó chính là đôi mắt này nè.
Nói là không buồn thì cảm giác anh nói dối kiểu gì ấy nhỉ.
Anh cũng rất buồn vì đã phải bỏ lỡ đi cơ hội cùng bạn bước tiếp trên đường đời, cùng bạn thực hiện các ước mơ của chúng mình.
Nhưng mà bạn ơi anh tự biết bản thân mình không thể chịu đựng thêm nữa cứ nghĩ đến việc bản thân mình nằm nghe bạn khóc mà không thể làm gì là anh như không thể thở được luôn rồi.
Thế nên bạn ơi anh xin phép đi trước đây.
Anh đã luôn nói với bạn nhỉ là anh sẽ là đôi mắt cho bạn mà đúng không.
Vậy thì giờ anh thực hiện luôn chứ nhỉ nếu khi trước bạn có anh bên cạnh thì giờ đây nếu anh không còn thì anh gửi lại bạn đôi mắt của anh ở lại cùng bạn nhé.
Bên cạnh bạn bây giờ không còn anh nữa nhưng mà còn có đôi mắt của anh nên bạn phải vững vàng hơn nhé.
Nếu hôm nay bạn thực sự buồn hãy khóc thật to nhé sau đó thì thôi nha vì khi bạn khóc anh nhìn thấy và đã luôn rất đau lòng rồi nếu giờ bạn dùng chính đôi mắt này mà khóc nữa anh chẳng còn dám nghĩ đến nữa.
Chính vì vậy nên là bạn ơi đừng khóc nhiều nhé anh vẫn luôn thương yêu bạn rất nhiều dù là ở đâu thì anh cũng sẽ luôn yêu bạn.
Vậy nhé đến đây thôi tình yêu của anh, tâm can của anh, anh vẫn luôn yêu bạn vô bờ bến.
Kim Ryul của Kwon Ohyul
------
Tại sao vậy chứ tình yêu của em ơi. Em cũng mong cuộc sống của em có bạn mà.
_--------------------_
Giờ đây khi tôi nhớ lại những ngày tháng ấy tôi đã không còn khóc quá nhiều mà chỉ là nỗi nhớ về người tôi luôn yêu. Nếu có kiếp sau em mong chúng ta vẫn đến được với nhau mong rằng cuộc sống của sẽ nhẹ nhàng hơn với đôi ta anh ơi.
Giờ đây em đã qua đôi mắt của anh mà viết tiếp tương lai cho em bằng những mong muốn về tương lai của đôi ta.
END
---T/giả:Kim Thiên Linh_ Mecahoi----
---Ý tưởng từ các bài nhạc:
+Đi ngang ngày buồn(NS: Phạm Nguyên Ngọc ft. VAnh)
+Gã mù(NS:Bạch Hồng Cường-Cường Bạch)
""Văn phong mình còn nhiều đoạn lủng củng mọi người thông cảm ạ. Ý tưởng này mình ấp ủ cũng khá lâu rồi mong mn ủng hộ và cho ý kiến nhẹ nhàng ạ.""
21/07/2025
Đây là tác phẩm rewriting của mình ạ
22/06/2026
🥔🐈⬛Mong mn cmt ạ🥔🐈⬛
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co