chúng ta
Woojin và Ryul yêu nhau theo cái cách mà bất cứ ai đứng ngoài nhìn vào cũng sẽ nghĩ rằng mối quan hệ này sớm muộn gì rồi cũng đổ vỡ.
Không phải vì họ chưa từng yêu nhau, cũng không phải vì mối quan hệ ấy chỉ được dựng nên từ sự lợi dụng lẫn nhau . Mà có lẽ vấn đề nằm ở chính cách họ yêu - một thứ tình cảm ngay từ đầu đã mang dáng dấp của một cuộc va chạm.
Khởi điểm của câu chuyện này vốn đã khác xa những mối tình bình thường ngoài kia . Cả hai gặp nhau trong một buổi tối chẳng có gì đáng để ghi nhớ . Điều duy nhất còn sót lại sau đêm ấy là ánh mắt đầu tiên họ dành cho nhau : đầy khó chịu xen lẫn sự thách thức , như thể cả hai đều cùng chung một suy nghĩ rằng mày là ai mà dám đứng chắn đường tao? Thế rồi họ cãi nhau trước cả khi kịp biết tên đối phương. Mọi chuyện sau đó diễn ra theo một cách mà đến chính cả hai cũng không thể giải thích. Có lẽ vì men rượu vẫn còn âm ỉ trong huyết quản hay vì lẽ cả hai đều cứng đầu như nhau , ngang ngạnh đến mức chẳng ai chịu lùi lấy một bước. Hoặc cũng có thể , ngay từ khoảnh khắc ấy, số phận đã vô tình đẩy hai con người giống nhau đến kỳ lạ vào cùng một quỹ đạo.
Đêm ấy, họ vẫn ở lại bên nhau.
Quần áo lần lượt rơi xuống nền nhà, nhưng những cảm xúc vừa bị khơi dậy lại chẳng thể trút bỏ dễ dàng như thế. Chúng bám lấy da thịt, len lỏi vào từng khoảng lặng , rồi ở lại trong tâm trí của cả hai rất lâu sau khi mọi thứ đã kết thúc. Không có nến , không có hoa, cũng chẳng tồn tại bất kỳ khoảnh khắc nào đủ đẹp để gọi là định mệnh. Chỉ có hai người xa lạ va vào nhau quá mạnh để rồi từ đó chẳng còn cách nào tách khỏi quỹ đạo của đối phương.
Đã có lúc cả Jeong Woojin lẫn Kim Ryul đều tin rằng ngay từ đầu , chuyện này vốn là một sai lầm. Thế nhưng một đêm duy nhất lại kéo theo những lần gặp kế tiếp , rồi thêm một lần nữa, và thêm nhiều lần nữa , một vòng lặp cứ tiếp diễn mà chẳng ai có thể đủ quyết tâm để dừng lại. Ban đầu những cuộc hẹn chỉ tựa một thói quen khó hiểu , một sự lặp lại vô thức . Nhưng theo thời gian chúng lặng lẽ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người còn lại. Họ yêu nhau từ lúc nào, chính họ cũng không biết. Không có một lời tỏ tình tử tế. Không có câu hỏi "Em có muốn hẹn hò với anh không?" hay "Làm người yêu anh nhé." Mọi thứ diễn ra lặng lẽ đến mức chẳng ai nhận ra ranh giới giữa một cuộc vui nhất thời và tình yêu đã bị xóa nhòa từ bao giờ.
Nhưng có một điều cả hai đều hiểu rất rõ rằng rất lâu rồi , người kia đã trở thành nơi mà mình chẳng thể rời khỏi.
Thế nhưng một mối quan hệ sinh ra từ những điều vốn đã lệch khỏi quỹ đạo bình thường , được vun đắp từ giữa những vết xước và những góc cạnh không ai chịu mài đi thì làm sao có thể mãi bình yên? Giữa hai người, cãi vã gần như là một phần đã hằn vào mối quan hệ . Nhiều đến mức có những ngày cả hai không còn nhớ nổi điều gì đã khiến mọi thứ giọt nước tràn ly. Chỉ một câu nói lỡ miệng , một ánh nhìn hờ hững , hay một khoảng lặng kéo dài quá lâu cũng đủ châm ngòi cho những cơn giận đã âm ỉ từ trước , âm ỉ đến mức tưởng như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ bùng lên thành lửa. Có những câu nói đầy tổn thương mà cả hai trút lên đối phương , dù có hối hận đến đâu cũng chẳng thể rút lại được nữa. Chúng nằm giữa hai người như một vệt cà phê đổ trên mặt bàn gỗ sáng màu , loang ra chậm rãi nhưng bám chặt đến mức lau thế nào cũng vẫn còn một quầng sẫm mờ. Chúng ở lại như mùi khói còn vương trên đầu ngón tay sau khi điếu thuốc đã cháy đến tận lọc , để lại một khoảng lặng không ai muốn đối mặt trước , cũng không đủ can đảm giả vờ rằng mình chưa từng nhìn thấy..
Ấy vậy mà điều kỳ lạ nhất lại là, sau tất cả những lần làm nhau đau , cả hai vẫn chưa từng thật sự rời đi. Một người quay lưng thì người còn lại vẫn đứng đó. Một người buông ra những lời khiến đối phương đau lòng , rồi cuối cùng vẫn là người tìm cách quay về. Giữa vô số lần tan vỡ nhỏ nhoi và lặng lẽ ấy vẫn có những khoảnh khắc dịu dàng đến mức khiến cả hai gần như quên mất rằng đã từng có lúc họ nhìn nhau bằng ánh mắt đầy căm ghét.
Ôi một thứ tình yêu lạ kì
Nó méo mó và chẳng hề lành mạnh , chẳng giống bất kỳ câu chuyện tình đẹp đẽ màu hồng nào mà người ta vẫn thường kể. Nhưng đôi khi, chính những điều không hoàn hảo nhất lại là những thứ khiến con người ta khó lòng buông bỏ nhất. Và có lẽ chỉ những kẻ từng mắc kẹt trong một tình yêu như thế mới hiểu được vì sao.
Và ngày hôm ấy - ngày mà có một thứ gì đó trong lòng Woojin âm thầm vỡ ra.
Nó nhìn thấy Ryul ở một quán cà phê cùng một cô gái lạ. Woojin không biết họ đang nói về điều gì. Khoảng cách giữa nó và hai người đủ xa để mọi âm thanh đều bị tiếng xe cộ nuốt chửng nhưng Woojin vẫn có thể nhìn thấy từng chi tiết nhỏ , thật đáng ghét và cay đắng làm sao , đôi mắt nó đã sớm nhoè đi.
Cách Ryul hơi cúi người xuống khi lắng nghe cô nói. Cách khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười dịu dàng mà Woojin đã từng nghĩ chỉ xuất hiện khi ở bên cạnh mình. Cách hắn thả lỏng vai, không còn vẻ đề phòng hay lạnh lùng mà hắn vẫn thường mang theo như một lớp áo giáp. Tất cả đều như một nhát dao đâm qua trái tim nó. Rồi bàn tay Ryul khẽ nắm lấy cổ tay cô nàng
Khoảnh khắc ấy khiến Woojin chợt nhận ra rằng những điều mình ôm chặt trong lòng cả niềm đau lẫn tình yêu bất chấp mọi thứ hóa ra có thể được trao đi dễ dàng đến thế. Có phải từ trước đến giờ , chỉ có mình nó nghĩ rằng giữa hai người tồn tại một thứ gì đó không thể thay thế? Hay có phải Ryul chưa từng nhìn nó theo cách nó vẫn luôn hy vọng? Woojin đứng im bên kia đường, giữa dòng xe cộ vẫn đang lướt qua lại. Điếu thuốc trên tay cháy gần tới đầu lọc từ lúc nào nó cũng không nhận ra. Tro thuốc rơi xuống mặt đường, lập tức bị gió cuốn đi. Woojin bỗng thấy mình thật lạc lõng , nó cảm thấy như vừa nhìn thấy thứ vốn thuộc về mình nhưng giờ đây lại nằm trong tay người khác .
Trái tim nó thấy đau nhói.
.
Tối hôm đó, Woojin cũng vào một quán bar.
Nó uống rất nhiều. Ly rượu này nối tiếp ly rượu khác , đến khi vị cồn dần trở nên nhạt nhẽo trên đầu lưỡi. Có người chuyền cho nó thứ gì đó giữa làn khói và ánh đèn nhập nhoạng. Woojin cũng chẳng buồn hỏi là gì.Vì lúc này điều duy nhất nó muốn là đầu óc mình ngừng nghĩ đến Ryul dù chỉ trong vài phút. Nhưng càng cố làm tê liệt bản thân thì hình ảnh Ryul đứng cùng cô gái kia lại càng hiện lên rõ ràng hơn . Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, bàn tay ấy cứ khắc sâu vào tâm trí để dày vò nó.
Tiếng nhạc dồn dập đến lồng ngực cũng rung theo từng nhịp bass. Xung quanh mọi người cười nói , cụng ly hò hét như đêm nay sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Chỉ có Woojin vẫn mắc kẹt ở buổi chiều hôm đó. Nó ngồi xuống cạnh một cô gái quen trong nhóm bạn. Khoảng cách giữa hai người đủ gần để bất kỳ ai nhìn vào cũng dễ dàng hiểu lầm. Woojin biết rất rõ mình đang làm gì. Nó khẽ đặt tay lên đùi cô gái , rút điện thoại ra chụp một tấm ảnh dưới ánh đèn mờ của quán bar. Góc chụp được lựa rất khéo , đủ để khiến người nhìn tự lấp đầy những khoảng trống còn thiếu, nhưng lại không đủ rõ ràng để bất kỳ ai có thể chắc chắn về sự thật. Nó đăng bức ảnh lên ngay sau đó , không chú thích gì cả , vì chỉ cần một người nhìn thấy là đủ.
Woojin biết mình đang trở thành kiểu người mà trước đây nó từng khinh thường. Một kẻ dùng người khác như một công cụ để truyền đạt nỗi đau của bản thân. Một kẻ làm tổn thương một người vô tội chỉ để khiến một người khác phải cảm nhận được sự tồn tại của mình. Ngay cả chính nó cũng phần nào thấy ghê tởm điều đó. Woojin biết rõ chứ , nhưng lúc này cảm xúc đã bị dồn nén quá lâu chẳng còn tìm kiếm một lối thoát đúng đắn nữa , cơn ghen tuông của Woojin cũng vậy. Nó không biết phải nói với Ryul rằng hắn đã làm mình đau như thế nào , không biết phải thừa nhận rằng mình sợ hãi đến mức nào khi nghĩ rằng bản thân có thể bị thay thế , vậy nên nó chọn cách duy nhất mà nó biết : làm một điều gì đó đủ đau để Kim Ryul không thể làm ngơ. Dù nó hiểu rõ hành động ấy có thể chẳng cứu vãn được gì và đến sau cùng , thứ duy nhất nó nhận lại chỉ là thêm một vết nứt giữa hai người. Nhưng hỡi ôi cơn ghen và nỗi tổn thương vùi sâu trong lòng nó đã lớn át cả lý trí rồi.
Ryul đã nhìn thấy bức ảnh đó như nó đã tính toán và không ngoài dự đoán , giữa hai người lại bắt đầu một cuộc cãi vã khác.
.
Cuộc nói chuyện bắt đầu bằng một câu hỏi cụt ngủn.
Ryul đứng ngay trước mặt Woojin , khoảng cách giữa hai người chỉ là vài bước chân. Thế nhưng sao lúc này nó lại giống như một rãnh vực sâu giữa hai người. Woojin dựa lưng vào bức tường phía sau. Điếu thuốc vẫn kẹp giữa hai đầu ngón tay . Nó cúi đầu rít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nhả làn khói trắng lên khoảng không giữa hai người.
- Vui không ?
Câu hỏi ngắn ngủi nghe chẳng có chút giận dữ hay mỉa mai như Woojin nghĩ . Chỉ là vị đắng nghẹn nơi cuống họng của một người đã nghĩ đủ mọi khả năng nhưng vẫn không tìm được lời giải thích nào khiến bản thân bớt đau hơn. Woojin nghiêng đầu nhìn Ryul qua làn khói thuốc còn sót lại , khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy khinh miệt , nó cúi xuống rít nốt hơi thuốc cuối cùng rồi chậm rãi nghiền đầu lọc dưới mũi giày.
- À , vui chứ.
Ánh mắt nó lạnh lùng lướt qua Ryul rồi dừng lại , đáp rất nhanh như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ trước.
- Mày còn có quyền hỏi tao à ?
Ryul bật cười. Một tiếng cười khô khốc và nhạt nhẽo. Hắn khẽ gật đầu , đưa tay vuốt qua mặt , đầu ngón tay dừng lại nơi sống mũi một lúc lâu rồi mới chậm rãi buông xuống. Đến khi ngẩng đầu lên nhìn Woojin lần nữa , trong mắt hắn chỉ còn lại sự mỏi mệt
- À quên. Tao có tư cách đéo gì đâu nhỉ ?
Câu nói đó chạm đúng vào điểm nhạy cảm nhất trong lòng Woojin. Nó ghét cay ghét đắng câu nói ấy của hắn . Nếu thật sự Ryul không có tư cách có lẽ nó đã chẳng để hắn có cơ hội đứng đây chất vấn mình và cũng đã chẳng uống say đến mức đầu óc quay cuồng
hay chụp tấm ảnh kia , cũng sẽ chẳng ngồi khóc trông đợi cả đêm chỉ để chờ xem Ryul có xem story hay chưa. Nó chỉ muốn hắn ghen , muốn hắn biết đau và muốn xác nhận rằng sau tất cả mình vẫn là người duy nhất khiến Ryul để tâm. Nhưng Woojin chưa bao giờ biết nói ra những điều ấy thế nên nó chỉ biết nổi giận.
Woojin phản ứng gay gắt hơn , quay hẳn người lại đối mặt với Ryul , khoảng cách cả hai gần sát lại , nó ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc của nó vẫn còn vương trên cổ áo hắn.
- Vậy là vì không có tư cách nên mày mới thân mật với người khác khi vẫn còn là người yêu tao , đúng không ?
Ryul thoáng khựng lại. Ánh mắt hắn dao động trong một khoảnh khắc ngắn , câu nói của Woojin vừa kéo hắn đến một nơi khác với cuộc cãi vã này. "Thân mật?" hắn lặp lại câu nói trong đầu. Hắn hít một hơi thật sâu để giữ lại bình tĩnh , cố ghép những mảnh rời rạc thành một lời giải thích. Một nụ cười nhạt khẽ hiện lên nơi khóe môi rồi nhanh chóng tắt đi. Nhưng càng nghĩ, hắn lại càng không hiểu. Đáng lẽ người chất vấn câu này phải là hắn mới đúng.
- Đáng lẽ tao mới là người phải nói câu đó chứ , Jeong Woojin ?
Woojin nhìn Ryul , nhưng trong đáy mắt chỉ còn sự bất lực , vành mắt nó bắt đầu đỏ lên , một thoáng nghẹn cứng lại nơi cổ họng khiến nó không nói được ngay. Woojin khẽ nhắm mắt lại một, hai giây, cố nuốt xuống cơn run rẩy đang dâng lên trong ngực. Khi mở mắt ra , ánh nhìn mệt mỏi hơn hẳn . Bàn tay buông thõng bên người vô thức siết chặt thành nắm đấm , móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch.
- Tao đã thấy mày với một người con gái ở quán cà phê . Mày cười với cô ta, chạm vào tay cô ta, thân mật với cô ta. Tao thấy hết rồi , tao đâu mù đâu ?
Giọng nó gần như vỡ vụn ra
- Tao thấy hết cả đấy, Kim Ryul ạ.
Câu nói cuối cùng gần như vỡ vụn giữa hai hàm răng nghiến chặt. Woojin chẳng còn biết mình đang giận hay đang đau nữa , nó cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung. Chiếc gạt tàn trên chiếc bàn cạnh đó bị nó quơ lấy. Mọi thứ diễn ra nhanh mà chính Woojin cũng không kịp nhận ra mình đã làm gì. Chỉ đến khi tiếng va đập chát chúa vang lên sau lưng Ryul , nó mới được kéo lại về hiện thực và đứng sững lại , lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở đứt quãng.
Mọi phản ứng trên gương mặt Ryul chợt đông cứng lại . Những lời của Woojin như kéo hắn ngược trở lại buổi chiều hôm ấy.
Quán cà phê vẫn đông người như thường lệ . Tiếng muỗng chạm vào thành cốc , tiếng giấy tờ lật qua lật lại , người đồng nghiệp nữ ngồi đối diện vẫn đang cười khi cả hai bàn về bản hợp đồng còn dang dở. Hắn nhớ rất rõ khoảnh khắc khi cô đứng dậy, xấp tài liệu trên tay bất ngờ trượt xuống. Theo phản xạ , Ryul đưa tay giữ lấy cổ tay cô để kéo người lại. Chỉ vậy mà thôi , trong ký ức của hắn tất cả chỉ dừng lại ở đó. Nụ cười cũng chỉ là một phép lịch sự . Những cử chỉ trông có vẻ thân mật ấy suy cho cùng cũng chỉ là thứ người ta buộc phải học để giữ gìn một mối quan hệ làm ăn. Hắn không nghĩ Woojin nhìn thấy. Lại càng không nghĩ chỉ vài giây ngắn ngủi ấy lại biến thành một vết cứa sâu trong lòng người kia đến thế. Một cảm giác nặng nề chậm rãi đè lên lồng ngực Ryul. Hắn không thể phủ nhận mình cũng có lỗi , hắn đã quá chủ quan cũng quá ích kỷ. Cứ nghĩ rằng chỉ cần bản thân không phản bội thì mọi chuyện sẽ chẳng sao cả , mà quên mất rằng đôi khi điều làm người mình yêu đau nhất lại là những điều mình cho là chẳng đáng bận tâm.
Nhưng thế còn Woojin thì sao? Bức ảnh trong quán bar ấy vẫn quanh quẩn quanh đầu hắn. Từng giây từng phút kể từ khi bức ảnh ấy xuất hiện , Ryul đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần rằng liệu tất cả có phải là sự thật. Hắn không dám tin vào những gì mình đã thấy mà chỉ có thể im lặng ngồi nhìn màn hình điện thoại đến tận sáng , hết mở rồi lại tắt đi cho đến khi hắn chẳng thể chịu đựng được sự mơ hồ ấy nữa mà giữa đêm đông lạnh buốt phải đến tìm Woojin mong được nghe câu trả lời dẫu rằng hắn sợ sự thật phũ phàng sẽ đay nghiến hắn , nhưng Ryul thà nghe một sự thật khiến mình đau đớn còn hơn tiếp tục bị mắc kẹt trong hàng ngàn giả thuyết do chính mình tạo ra. Và giờ đây , Woojin lại đứng trước mặt hắn, đau đớn kể về sự hiểu lầm của chính mình. Thế nhưng còn nỗi đau của hắn thì sao ? Woojin có từng nghĩ đến nó không ? Hay trong mắt Woojin chỉ có cảm xúc của nó mới đáng được lắng nghe ? Ryul khẽ khép mi mắt , một hơi thở rất dài thoát ra khỏi lồng ngực. Khi mở mắt lần nữa, tất cả những giận dữ ban đầu dường như đã lắng xuống, chỉ còn lại sự mỏi mệt đến kiệt quệ. Hắn nhìn Woojin nhưng chỉ còn lại một nỗi buồn chẳng biết phải đặt vào đâu.
- Cô ta chả là gì cả , chỉ đơn thuần là đồng nghiệp mà thôi.
Woojin vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Nó cười khẩy, giọng run rẩy pha sự chua chát của một người bất lực đã mất đi niềm tin với người mình yêu.
- Nói như mày thì tao cũng chỉ đi bar với đồng nghiệp thôi.
Lời nói buông ra như một nhát dao lần này đẩy ngược lại phía Ryul . Bàn tay Woojin vẫn không ngừng tìm kiếm bất cứ thứ gì trong tầm với , những món đồ trên bàn lần lượt bị nó ném đi trong cơn mất kiểm soát , tất cả cảm xúc cay đắng hờn tủi cứ thế nhấn chìm Woojin xuống sâu hơn . Nhìn người mà mình yêu đang đứng trước mặt mình , đau đớn chẳng còn phân biệt được đâu là giận dữ , đâu là tuyệt vọng , sự kiên nhẫn trong hắn cũng dần cạn kiệt. Hắn bước tới , hai bàn tay giữ lấy cổ tay Woojin trước khi nó kịp với lấy thêm thứ gì khác , Ryul không biết phải làm gì khác ngoài việc ngăn Woojin lại.
Woojin vùng vẫy trong vòng tay hắn.
- Bỏ tao ra !
Nhưng Ryul không thể buông mà cứ thế siết chặt lấy Woojin trong cơn tức giận vì bất lực.
Hắn siết chặt hàm.
- Tao không chạm vào cô ta theo cái kiểu mày đang nghĩ. Tao không có gì với cô ta hết !!
Ryul ép Woojin nhìn mình , cố tìm một chút dịu dàng quen thuộc trong đôi mắt trước mặt đã sớm nhoè đi những giọt nước mắt uất ức.
- Tất cả chỉ là giữ quan hệ làm ăn. Tại sao mày không tin tao ? Tại sao mày không nghĩ cho cảm xúc của tao ?
Những câu hỏi ấy không khiến Woojin bình tĩnh hơn mà chỉ khiến cơn giận trong nó bùng lên dữ dội hơn.
Bởi điều khiến nó đau nhất là việc Ryul vẫn đang cố chứng minh rằng hắn không sai khi Woojin chỉ muốn hắn hiểu rằng nó đã tổn thương đến mức nào. Nó giãy giụa dữ dội trong vòng tay hắn, tay không ngừng đánh vào người Ryul, vẫn gào lên trong cơn tức giận.
- Nhưng mày cũng để cô ta chạm vào mày.
Ryul không thể phủ nhận rằng hắn có thể giải thích về hành động ấy , có thể nói rằng nó không phải tình cảm và hắn chưa từng có ý định phản bội nhưng hắn cũng không thể thay đổi sự thật rằng hắn đã đặt bản thân vào một tình huống khiến người mình yêu tổn thương.
- Không phải như mày nghĩ đâu , Woojin à , cầu xin mày hãy nghe tao đã...
Ryul bất lực cầu xin , cố ôm chặt Woojin vào để lòng xoa dịu nó nhưng Woojin không muốn được dỗ dành , ít nhất là không phải lúc này , cả người căng lên như một sợi dây bị kéo đến giới hạn rồi nó giật mạnh vai, cố thoát khỏi vòng tay đang giữ chặt mình. Cổ tay bị siết đau đến tê dại nhưng nó vẫn vùng lên hất mạnh cánh tay Ryul ra.
- Bỏ tao ra!
Giọng nó vỡ đi vì gào quá nhiều , cả thân người trượt khỏi tay hắn nhưng ngay khi vừa thoát được nửa bước, nó lại bị kéo ngược về. Cơn giận trong nó không còn là những cú vùng vằng rời rạc nữa mà vừa đau vừa tủi dồn hết lên đôi mắt đỏ hoe và hơi thở đứt quãng.
- Tao bảo bỏ tao ra cơ mà !
Woojin cúi đầu , cắn chặt môi đến bật máu để nuốt ngược tiếng nghẹn đang trào lên trong cổ họng. Nhưng càng cố nén vai nó càng run , cả người càng căng cứng trong vòng tay Ryul. Woojin không biết phải làm gì với tất cả những cảm xúc đang bóp nghẹt mình nữa , nó vung tay tát hắn , âm thanh vang lên giữa căn phòng im lặng đầy lạnh lẽo . Cú tát khiến Ryul choáng trong thoáng chốc , bàn tay đang giữ nó cũng vô thức buông lỏng. Chỉ vài giây đó thôi cũng đủ để Woojin thoát ra. Nó lùi lại , hơi thở hỗn loạn , đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn như thể người trước mặt là kẻ thù. Woojin quơ lấy thứ gần nhất trên bàn. Là chiếc cốc có hình của cả hai. Nó không do dự ném mạnh chiếc cốc vào tường. Tiếng sứ vỡ vang lên , những mảnh vỡ rơi xuống nền nhà nằm rải rác giữa hai người. Cũng tựa như mối quan hệ mà chính cả hai tự tay phá nát tan.
- Tại sao mày chạm vào cô ta ?! Trả lời tao đi !!
Lần này đến lượt Ryul mất kiểm soát. Hắn quay người, đá mạnh vào chiếc ghế bên cạnh , chiếc ghế trượt trên nền nhà rồi đổ xuống , âm thanh nặng nề vang lên giữa căn phòng.
- Vì tao ngu !
Hắn gào lên.
- Tất cả là do tao , tao sai được chưa ?! Hài lòng chưa ?
Sau tiếng hét đó, căn phòng bỗng rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi , giọt nước tràn ly khiến cả hai hét vào mặt nhau những lời đầy tổn thương. Ngay lúc này cả hai đứng đối diện nhau ,hơi thở gấp gáp. Cơn giận vẫn treo lơ lửng trong không khí như một thứ gì đó có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Nhưng rồi khi cơn giận dần rút xuống , tất cả hoá thành một nỗi đau không nói nên lời , để lại phía sau một sự mệt mỏi nặng nề.
Ryul đưa tay vuốt đi những giọt nước mắt đã sớm rơi , ánh mắt cũng chẳng nhìn thẳng vào Woojin nữa. Một lúc sau, hắn lên tiếng, giọng cũng đã khàn đi.
- Jeong Woojin , chúng ta chia tay đi.
Woojin đứng im , không phản ứng cũng không có một biểu cảm nào . Như thể câu nói đó hoàn toàn không khiến nó bất ngờ. Cuối cùng, nó khẽ gật đầu.
- Ừ.
Woojin đáp, giọng trống rỗng đến mức nghe như không còn cảm xúc.
- Chia tay thì chia tay. Tao cũng hết yêu mày từ lâu rồi.
Tám từ ấy rơi xuống , dẫu là một lời nói dối thì từng chữ một như những mũi kim xoáy thẳng vào tim. Chính Woojin là người nói ra, nhưng cũng chính những lời đó lại khiến lồng ngực nó đau thắt đến nghẹt thở.
Ryul cũng vậy. Hắn không muốn tin vào những lời ấy. Không muốn tin rằng người vừa đứng trước mặt mình có thể nói ra câu đó một cách lạnh lùng như thế. Nhưng nếu đó là điều Woojin nói, thì hắn sẽ coi nó như cái cớ cuối cùng để thật sự rời đi lần này.
Đau đớn đến mức nào đi nữa, cả hai vẫn cố giả vờ như thể họ chỉ vừa quyết định một chuyện hết sức bình thường , chỉ là một lựa chọn đơn giản chứ không phải là thứ đang xé toạc lồng ngực họ ra từng mảnh.
Không ai giữ ai lại cả
Ryul quay người rời đi trước. Cánh cửa đóng lại sau lưng Woojin, để lại căn phòng chìm trong một sự yên tĩnh lạnh lẽo. Woojin vẫn đứng đó, giữa mớ đồ đạc ngổn ngang trên sàn, lắng nghe tiếng bước chân Ryul xa dần. Chỉ đến khi âm thanh đó hoàn toàn biến mất, nó mới nhận ra căn phòng bỗng trở nên trống trải đến mức nào.
Kết thúc thật rồi , vậy là mọi thứ cuối cùng đã đi tới hồi kết.
Đôi chân không còn đủ sức để chống đỡ , Woojin khuỵu xuống giữa căn phòng hỗn độn. Nó cúi đầu, hai bàn tay siết chặt lấy mái tóc mình , tiếng gào nghẹn ngào của một người vừa mất đi thứ mà mình đã cố níu giữ bằng mọi cách bật ra. Woojin khóc nức nở , giữa căn phòng vẫn còn nguyên dấu vết của cuộc cãi vã - những mảnh vỡ nằm dưới sàn , và cả con tim của nó nữa. Nó đã nói mình hết yêu hắn, đã chấp nhận chia tay ngay lúc đó nhưng khi Kim Ryul thật sự rời đi, Woojin vẫn vỡ vụn.
__
Tối hôm đó, Ryul quay lại căn hộ của Woojin để lấy đồ. Hắn tự nói với mình như vậy. Thực ra lấy đồ chỉ là một cái cớ vô nghĩa. Hắn đã uống vài ly, đầu óc hơi lâng lâng, và trong trạng thái nửa tỉnh nửa say ấy, hắn nhận ra mình nhớ Woojin rất nhiều. Bước chân vẫn đi về phía căn hộ quen thuộc như một thói quen đã ăn sâu vào người.
Cửa không khóa.
Ryul đẩy cửa bước vào. Căn phòng tối, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng nhạt nhoà . Woojin ngồi dưới sàn, lưng tựa vào mép giường. Hai tay ôm lấy bờ vai gầy, đầu cúi xuống. Ánh sáng yếu ớt cũng đủ để Ryul thấy đôi mắt nó đỏ hoe khi ngước lên nhìn.
Hắn đứng ở cửa , thấy và ngực khẽ thắt lại.
Ryul đã thấy đủ những cảm xúc của Woojin như khi giận, gào thét ném đồ vào tường trong những cơn cãi vã điên loạn như tối nay , hay những lúc nó thút thít khóc vì giận dỗi và hắn ôm nó vào lòng dỗ nó . Nhưng hắn chưa từng thấy Woojin khóc như thế này , lặng lẽ co người lại như đang tự ôm lấy chính mình.
- Ổn chứ ?
Ryul lên tiếng trước. Woojin lập tức quay mặt đi , tay vội gạt đi những giọt nước mắt còn chưa khô.
-Ổn.
Nó đáp ngắn gọn.
-Về lấy đồ thôi à?
-Ừ. Lấy xong thì đi.
Cả hai đều nói bằng giọng lạnh lùng, ít nhất là cố tỏ ra như vậy.
Ryul bước vào trong, mở cửa sổ rồi châm một điếu thuốc. Hắn hút ngay trong phòng - một thói quen chỉ khi ở chỗ Woojin hắn mới làm. Khói thuốc lan chậm trong không khí, mùi quen thuộc phủ lên căn phòng.
Woojin không nhắc chỉ ngồi yên dưới sàn , mắt nhìn đâu đó vô định.
- Tao ghen lắm chứ
Ryul lại lên tiếng , lần này giọng thoáng một vẻ buồn.
- Cũng ghen đến phát điên ấy.
Woojin không trả lời , vẫn co gối lên , quàng hai tay qua gối khi đang gục đầu xuống.
Ryul dựa vào bệ cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm một lúc lâu rồi nói tiếp nhưng như độc thoại.
- Tao biết mày làm vậy là vì tao , nhưng không sao , tao hiểu mà.
Hắn cười một cái thật mệt mỏi.
- Lúc đó tao không chịu nổi vì nghĩ có lẽ mày đang rời xa tao thật rồi.
Hắn vẫn cứ độc thoại để nói hết ra nỗi lòng dù chẳng biết Woojin có nghe không , nhưng hắn muốn nói hết. Nếu đây là lần cuối rồi thì người hắn yêu ít nhất cũng nên hiểu cho hắn một lần. Chỉ một lần thôi. Để cả hai không còn gì phải nuối tiếc trước khi thật sự xa nhau.
- Tất cả là vì tao yêu mày rất nhiều , nhưng Jeong Woojin , mày nói mày hết yêu tao rồi mà ? Phải không ?
Không có câu trả lời , tất cả chỉ còn sự im lặng kéo dài giữa hai người.
- Nhưng không sao , nếu rời xa là điều tốt cho mày , thì tao sẽ đi.
Căn phòng lại chìm vào yên tĩnh sau câu nói ấy ,
khói thuốc lơ lửng giữa hai người như một lớp sương mỏng.
- Đêm nay tao ngủ lại .
Ryul nói sau một lúc chìm vào suy tư , cân nhắc xem có nên nói tiếp hay không.
- Lần cuối
Woojin không nhìn hắn , cũng im lặng rất lâu, lâu đến mức Ryul nghĩ rằng Woojin sẽ nổi giận, sẽ chửi hắn và rồi từ chối. Cuối cùng, Woojin gật đầu rồi trả lời một câu cụt ngủn.
- Ừ , mai là chấm dứt hẳn.
Nhưng khi đêm còn dài thì mọi thứ lại diễn ra theo cách mà cả hai không nghĩ đến ,mọi thứ lại trượt về đúng quỹ đạo quen thuộc của họ. Không ai nói thêm câu nào. Chỉ có một khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh mắt họ chạm nhau và thế là đủ. Họ lao vào nhau , như hai con thú bị dồn vào góc. Không còn những lời cay nghiệt ném vào nhau nữa, không còn tiếng gào thét hay những cơn giận dữ vỡ tung. Tất cả những thứ đó dường như đã cạn kiệt. Thay vào đó là một cơn bùng nổ khác, dữ dội hơn, nguyên thủy hơn.
Ryul kéo Woojin lại gần một cách thô bạo trước nỗi sợ đánh mất đi thứ hắn yêu thương. Hắn siết chặt đến mức Woojin gần như nghẹt thở, những ngón tay bấu sâu vào lưng nó như muốn giữ mãi trong tay mình. Tay chả yên phận mà lột dần từng mảnh vải của đối phương xuống. Woojin cũng không hề nương tay. Nó cào lên da thịt hắn, để lại những vết xước nóng rát chạy dọc theo cánh tay và lưng , và cả những cú cắn sâu đến mức Ryul phải khẽ rít lên, nhưng hắn không buông ra mà đưa tay thô giáp vuốt dọc bắp đùi rồi dần di chuyển xuống nơi tư mật khiến Woojin cảm thấy người mình như đang có ngọn lửa nhen nhóm thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể. Lần yêu này chả hề có gì dịu dàng , khi năng lượng của cuộc cãi vã không biến mất mà chuyển sang thành dục vọng cũng tựa hai con thú đói lao vào vồ vập dày vò lẫn nhau. Là cách họ gặp nhau lần đầu cũng là cách cả hai giữ nhau lần cuối. Căn phòng nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Quần áo bị kéo khỏi người rồi ném xuống sàn, ghế bị xô lệch, chăn gối rơi khỏi giường. Mọi thứ xung quanh như bị cuốn vào cơn hỗn loạn ấy , cũng là hình ảnh phản chiếu trạng thái cảm xúc của cả hai , một cuộc giằng co tuyệt vọng nơi cả hai đều cố gắng giữ lấy người kia bằng tất cả những gì còn lại. Mỗi cái chạm đều mang theo sự nóng vội và một nỗi sợ âm thầm mang tên : lần cuối. Cơ thể có thể tìm thấy sự thỏa mãn trong khoảnh khắc nhưng sâu bên trong mọi thứ đã vỡ vụn thật rồi , giống như đống đổ nát đang nằm im lặng trong lòng họ.
Khi tất cả xong xuôi , mọi thứ lắng xuống , họ đã nằm trên giường quay lưng về phía nhau chờ đợi mọi thứ đi đến hồi kết . Khoảng cách giữa hai tấm lưng không xa nhưng cảm giác xa cách thì rõ ràng đến méo mó. Chỉ còn lại tiếng thở đều và những suy nghĩ chạy không ngừng trong đầu.
Gần nửa đêm, Woojin khẽ cử động quay người lại.
Do dự vài giây, rồi vẫn lặng lẽ rúc vào lòng Ryul. Đầu áp lên ngực hắn, tay vòng qua eo, ôm chặt lấy Ryul , một lần cuối. Ryul cũng chưa ngủ , không nói gì, hắn đưa tay vòng qua vai Woojin, kéo nó lại gần hơn. Một cử chỉ quen thuộc.
Woojin khẽ thở ra.
-Chúng ta không nên thế này.
-Ừ, Ryul đáp .
-Nhưng chẳng thể ngừng lại được.
Cả hai xoay mặt đối diện nhau , xích lại gần hơn chút. Trán chạm trán. Hơi thở quyện vào nhau trong khoảng cách gần đến mức chỉ cần lệch đi một chút là môi sẽ chạm môi.
- Anh sai rồi...
Ryul khẽ thì thầm
- Anh tồi lắm.
Woojin nhắm mắt một lúc , im lặng , úp sát mặt vào lồng ngực để cảm nhận từng hơi ấm người kia truyền cho mình
- Em ghét anh lắm, đúng không ?
Lúc này Woojin mới khẽ mở mắt ra , ngước lên nhìn hắn rất lâu. Ánh nhìn không còn cơn ghen điên cuồng ấy , chỉ còn lại sự mệt mỏi và một nỗi đau lặng lẽ.
- Không...
Woojin gần như đang thì thầm.
- Em yêu anh mà , sao em lại ghét anh được ?
Ryul khẽ nâng gương mặt Woojin lên. Đầu ngón tay hắn dừng lại nơi gò má còn vương những giọt nước mắt , nâng niu , cố nhặt nhạnh từng mảnh vỡ trong lòng đối phương. Rồi hắn vươn tới đặt một nụ hôn lên môi Woojin. Một nụ hôn chậm rãi mang theo những run rẩy chạm vào phần yếu đuối nhất mà cả hai luôn cố vùi sâu dưới đáy lòng. Cả hai lặng lẽ cuốn lấy nhau như hai con thú đang chìm trong vũng lầy , dù biết là càng vùng vẫy càng lún sâu nhưng vẫn tuyệt vọng bấu víu lấy nhau tìm hơi ấm , cảm nhận được từng nhịp thở hỗn loạn hòa lẫn vào nhau. Cuối cùng Woojin cũng thả lỏng cả cơ thể , bàn tay đang siết chặt bên người dần buông lỏng để mặc Ryul kéo mình lại gần hơn.
Nụ hôn ấy dần trở nên cuồng nhiệt , nó mang theo tất cả những lời xin lỗi chưa kịp nói , những nỗi tủi hờn chưa kịp giãi bày và cả sự bất lực mà chẳng ai trong cả hai đủ can đảm đối mặt. Nụ hôn kéo dài tưởng chừng như vô tận như cả hai đều muốn khắc sâu hơi thở , hơi ấm và sự hiện diện của đối phương vào tận cùng ký ức. Họ cứ đắm chìm trong nụ hôn ấy như thể đến ngày mai sẽ vĩnh viễn chẳng còn được phép yêu thương nhau nữa. Nhưng sâu trong thâm thâm , cả hai hiểu rằng đó chưa bao giờ là một lời từ biệt. Chỉ là cả hai lại một lần nữa đầu hàng trước tình yêu dành cho đối phương và đầu hàng trước chính bản thân mình , trước sự thật rằng dù đã làm tổn thương nhau đến mức nào, Ryul và Woojin vẫn chẳng thể buông tay người còn lại.
- Nếu mai lại cãi nhau thì sao ? Woojin hỏi.
- Thì mai làm hòa, Ryul đáp.
- Nếu lại đau thì sao ?
Ryul bật cười , cả hai đều biết rõ câu trả lời.
- Thì...phải chịu.
Lý trí bảo rằng buông tay mới là lựa chọn đúng đắn. Thế nhưng giữa căn phòng tối khi hơi ấm quen thuộc vẫn còn quẩn quanh cuốn chặt lấy cả hai , như bao lần trước trái tim vẫn thắng lý trí.
Ngay từ đầu cuộc tình này đã giống như hai con thú hoang vô tình lạc vào cùng một khu rừng. Lần đầu nhìn thấy nhau , bản năng đầu tiên không là tìm kiếm sự gần gũi , chúng nhe nanh , lao vào nhau bằng tất cả sự hung hãn. Những móng vuốt để lại vết rách , những chiếc răng cắm sâu vào nơi mềm yếu nhất. Chúng làm đối phương đổ máu để chứng minh rằng mình vẫn còn có thể chống trả. Nhưng rồi sau mỗi lần như thế , khi phần thú tính trong chúng dần lắng xuống , chúng lại chậm rãi tiếp cận nhau , vụng về chạm vào những vết thương mà chính mình đã gây ra , cố gắng xoa dịu đi những tổn thương mà cả hai đều không biết cách chữa lành , đến cuối cùng thì chẳng ai khác ngoài đối phương hiểu được rõ những nỗi đau ấy. Một bản năng kỳ lạ , vừa có thể tàn nhẫn cũng lại quá đỗi dịu dàng. Hai con thú hoang, cứ thế cắn xé lẫn nhau đến kiệt sức rồi lại quay về với nhau như thể đó là cách duy nhất để tồn tại trong khu rừng của riêng mình.
End.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co