Truyen3h.Co

RyulWoo-Save the date

01

jnietxs_

Kim Ryul là kiểu người nếu đứng giữa đám đông cũng sẽ chẳng có ai để ý. Cậu trầm tính, ít nói, luôn đeo tai nghe và bước đi như một cái bóng mờ dọc theo hành lang trường cấp ba. Cuộc sống của Ryul chỉ xoay quanh âm nhạc - những bản beat chậm, trầm, nặng nề như chính thế giới nội tâm của cậu. Âm nhạc là nơi duy nhất Ryul được thở, được cất lên những câu rap mà trong thực tại cậu không bao giờ thốt thành lời.

Một buổi tối muộn, trong căn phòng studio nhỏ của người anh họ, Ryul lần đầu tiên đồng ý ghi hình khi rap. Cậu che nửa khuôn mặt bằng mũ lưỡi trai, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, giọng rap trầm khàn vang lên khiến người nghe cảm giác như chính nỗi đau của mình đang được gọi tên. Video ấy được đăng lên mạng với một dòng mô tả ngắn ngủi,cùng với suy nghĩ rằng đăng cho vui.

Nhưng cậu không ngờ, nó lại viral chỉ sau một đêm.

Theo đó cũng là sự tò mò của mọi người về người trong đoạn video kia chính là ai. Các tài khoản mạng xã hội bắt đầu phân tích từng chi tiết: đôi khuyên tai bằng bạc, đôi môi , góc phòng chật hẹp, thậm chí là tiếng bước chân vang lên ở cuối đoạn clip. Nhưng điều khiến người ta xao xuyến nhất vẫn là chất giọng ấy -trầm, khàn, đầy cảm xúc, không giống bất kỳ ai từng xuất hiện trước đó.

Rồi một tài khoản xuất hiện.

Đó là một tài khoản nhỏ, không nổi bật, tên là “room_17studio” - nơi người anh họ của Ryul từng đăng những đoạn video hậu trường về âm nhạc. Tài khoản ấy vô tình đăng lại một đoạn clip cũ: Ryul ngồi quay lưng trước máy thu âm, giọng nói vang lên,dù chỉ với một câu nói nhưng mọi người đều nhận ra đó đúng chính xác là chất giọng trong video đang gây sốt.Nó giống như một bản nhạc cũ phát từ chiếc loa rè, không hoàn hảo nhưng khiến người ta không thể rời tai.

Ngày hôm sau, mọi thứ thay đổi.

Cái tên Kim Ryul xuất hiện trong những cuộc trò chuyện sôi nổi. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cậu, những lời khen ngợi, tò mò, thậm chí là ngưỡng mộ vây quanh Ryul như một làn sóng xa lạ. Những người chưa từng nói chuyện hay bàn tán những điều xấu về cậu nay lại cười đùa thân thiết như đã quen biết.

Nhưng Ryul không vui

Cậu thấy ngột ngạt và thật phiền phức. Nổi tiếng không mang lại cho cậu cảm giác được thấu hiểu, mà chỉ khiến cậu mất đi sự yên tĩnh mà mình vốn đã quen thuộc. Ryul muốn quay về làm cái bóng mờ lặng lẽ, chỉ cần âm nhạc và chính mình là đủ.

Cho đến ngày cậu nhận được lời mời từ câu lạc bộ âm nhạc của trường.

Ryul định từ chối. Nhưng có điều gì đó thôi thúc cậu bước vào căn phòng sinh hoạt nhỏ ấy — nơi mùi gỗ cũ hòa với âm thanh đàn guitar và tiếng cười rộn rã. Và ở đó, cậu gặp Jung Woojin.

Woojin khác hoàn toàn với Ryul.

Cậu ấy hoạt bát, luôn cười tươi như ánh nắng mặt trời rực rỡ. Woojin không nhìn Ryul bằng ánh mắt tò mò hay ngưỡng mộ, mà nhìn cậu như thể Ryul chỉ đơn giản là Kim Ryul — một người bình thường, yêu âm nhạc bằng cả trái tim.

“Cậu là Ryul đúng không?” Woojin cười, chìa tay ra. “Mình là Jung Woojin. Mình thích nhạc của cậu lắm.”

Chỉ một câu nói ấy, không khoa trương, không tâng bốc, lại khiến trái tim Ryul khẽ rung lên.

Từ hôm đó, Woojin luôn ở bên Ryul trong câu lạc bộ. Cậu lắng nghe Ryul rap, lặng im khi Ryul cần yên tĩnh, cười thật tươi khi Ryul hoàn thành một bản nhạc mới. Woojin là người duy nhất không ép Ryul phải nói, nhưng lại khiến cậu muốn mở lòng.

Ryul nhận ra, bên Woojin, sự im lặng không còn nặng nề.

Có những buổi chiều, họ ngồi lại trong phòng nhạc sau giờ học. Woojin nằm dài trên sàn, còn Ryul chỉnh lại beat trên máy tính. Không ai nói gì nhiều, nhưng sự hiện diện của đối phương lại mang đến cảm giác bình yên đến lạ.

Một lần, Ryul bất chợt hỏi: “Cậu không thấy mình ồn ào quá sao?”

Woojin bật cười. “Có chứ. Nhưng nếu mình không cười, chắc thế giới này sẽ buồn lắm.”

Rồi cậu quay sang nhìn Ryul, ánh mắt dịu đi. “Còn cậu… nếu không có âm nhạc, chắc cậu sẽ đau lắm nhỉ?”

Ryul im lặng rất lâu, rồi khẽ gật đầu. Lần đầu tiên, có người hiểu cậu mà không cần cậu phải giải thích.

Tình cảm đến với họ chậm rãi, tự nhiên như một bản nhạc không lời. Ryul bắt đầu viết nhạc với những giai điệu nhẹ hơn, ấm hơn. Woojin là người đầu tiên được nghe. Còn Woojin, mỗi khi cười, ánh mắt cậu luôn vô thức tìm đến Ryul.

Một tối nọ, Ryul tháo mũ che mặt, đứng trước Woojin và rap trọn vẹn một bài — không che giấu, không phòng bị. Khi bài nhạc kết thúc, Woojin bước tới, ôm chặt lấy cậu.

“Cảm ơn cậu,” Woojin nói khẽ. “Vì đã cho mình được bước vào thế giới của cậu.”

Ryul khẽ run lên, rồi vòng tay ôm lại. Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu ra — ánh sáng không làm lu mờ bóng tối, mà khiến nó trở nên dịu dàng hơn.

Woojin là ánh mặt trời. Còn Ryul là bản nhạc trầm lặng.

Và khi ở bên nhau, họ trở thành một giai điệu hoàn chỉnh — không cần ồn ào, chỉ cần chân thành, đủ sâu để khắc ghi cả một thời thanh xuân.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co