Truyen3h.Co

•sᴏɴʙɪɴʜ | ᴛʜᴜᴏ̂́ᴄ 𖹭

•ᴗ•

SoyeonWen

Trong căn hộ cao cấp của Ngô Hải Nam, khói thuốc lá vương vấn trong không khí. Hải Nam ngồi vắt vẻo trên sofa, ánh mắt tinh quái nhìn khứa em họ bằng tuổi – Ngô Nguyên Bình – đang mặt mày ủ rũ vì bị người yêu kém tuổi áp chế vượt mức pickleball.

- đây, cầm lấy, bảo bối tao mới kiếm được đấy, quý lắm mới share cho miếng đó_ Nam quăng một gói bột màu trắng nhỏ xíu lên bàn, cười khẩy.

Bình cầm lên, xoay tới xoay lui, ánh mắt từ không hiểu chuyện gì dần chuyển sang dò xét nhìn thằng anh họ đạo mạo trước mặt mình, mẹ cũng đẹp cũng giàu mà sao lại lăm vào con đường này chứ 

- quần què gì đây má? Hàng trắng hả mậy? Ê nha dù mày là anh tao nhưng tao đéo có bao che cho mày đâu nha con chó

- hàng trắng mả cha mày chứ hàng trắng, đây là báu vật tao mới vừa order về được, đảm bảo uống vào là tứ chi bủn rủn, liệt giường theo đúng nghĩa đen trong một tiếng đồng hồ. Không nhúc nhích được, nhưng cảm giác thì vẫn còn nguyên nhé_ Nam hạ giọng nói nhỏ với Bình.

- mày không muốn đè thử thằng Sơn ra à? Hay định làm bình bò cho nó dắt đi ăn cỏ cả đời? không thử lật kèo một lần thì uổng phí đời trai lắm Bình ạ, nghe lời tao cầm lấy và khiến tao tự hào về mày đi Bình_ Hải Nam bất chợt đập bàn một cái nhướng người đối mặt với Nguyên Bình.

Bình đỏ mặt, tim đập thình thịch. Nghĩ đến cảnh Lê Hồng Sơn – gã người yêu kém anh tận 5 tuổi nhưng không biết nhờ phép thần thông quản đại nào dù cơ thể 2 đứa 'same same' nhau mà lúc nào nó cũng đè anh ra mà giã đến mức anh không nhấc chân lên nổi – nghĩ tới anh lại thấy ấm ức vãi L. Sự tò mò và máu tự ái nổi lên, Bình nắm chặt tay thành quyền, ánh mắt bùng lên tia quyết tâm.

- được, tao hôm nay phải đè được thằng Sơn, mày cứ đợi tin vui của tao đi Nam_ Nguyên Bình dựt lấy gói thuốc nhỏ từ tay Nam.

Hải Nam lúc này chỉ biết bụm miệng mà muốn khóc lên, cảm giác như đứa con trai mình nuôi bấy lâu nay đã trưởng thành, biết lo lắng, đỡ đần cho cái thân già này, làm cho Nam cảm thấy tự hào vô cùng.

°‧ 𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟 𓆞 ·。

Về đến nhà, Bình thấy Sơn đang ngồi xử lý đống tài liệu trên laptop. Ánh đèn xanh vàng hắt lên sống mũi cao thẳng và khuôn mặt nam tính của hắn. Bình hít một hơi sâu, anh pha một ly sữa ấm, lén lút đổ hết gói bột vào rồi khuấy đều.

- Sơn ơi, uống sữa đi em. Anh mới pha cho em đấy_ Bình bưng ly sữa tới, giọng ngọt xớt, nhưng sâu trong đó có một chút lo sợ.

Sơn hơi ngạc nhiên, nhướng mày nhìn anh

- nay bé ngoan thế à? còn biết pha sữa cho em nữa, bình thường toàn là em pha cho anh cơ mà?

- thì... thi thoảng anh cũng phải chăm sóc người yêu chứ. Uống đi, còn nóng đó_ Bình giục, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy mong chờ.

Vì là Bình làm, Sơn không mảy may nghi ngờ. Hắn cầm ly sữa tu một hơi hết sạch, còn xoa đầu anh - cảm ơn bé yêu nhé

Được tầm mười phút sau, khi Sơn định đứng dậy đi tắm thì bất ngờ... uỳnh. Hắn ngã ngửa ra giường, cả người cứng đờ như bị tiềm một liều thuốc tê quá liều.

- wtf... có chuyện gì vậy? Bé tay chân em... không cử động được_ Sơn bàng hoàng, cố gắng nhấc cánh tay lên nhưng nó nặng như đeo chì. Từng thớ cơ bắp trên người hắn cứng đờ, chỉ có đôi mắt là vẫn xoáy sâu vào Bình. 

- bé à, anh cho em uống cái mẹ gì vậy?

Bình nhìn bộ dạng 'cá nằm trên thớt' của người yêu, không nhịn được mà cười hì hì, vẻ mặt vô tri đến lạ.

- anh có nàm gì đâu, chỉ bỏ miếng gia vị thôi mò. Sơn hong giận anh mò phải hong?

Sơn gằn giọng, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp hơn, gân xanh trên cổ nổi lên vì cố gắng cử động nhưng bất thành.

- bé khai thật cho em, bé bỏ cái mẹ gì vào sữa hả? Ngoan, nói thật với em, em hứa sẽ không giận bé....

Bình không trả lời, anh bò lên giường, nằm sấp lên lồng ngực vững chãi của Sơn. Ngón tay thon dài vẽ những vòng tròn vô tri lên khuôn ngực rắn chắc của hắn, cảm nhận sự săn chắc dưới lớp áo thun mỏng.

- bí mật, anh hong nói cho Sơn biết đâu

Dứt lời, Bình ngồi bật dậy ngay trên bụng Sơn. Anh từ tốn gỡ từng cúc áo sơ mi trắng của mình, nhưng không cởi hẳn mà để nó trễ nải trên vai, lộ ra làn da trắng ngần và hai đầu nhũ hồng hào. Bất ngờ, Bình xoay ngược người lại rồi lại nằm dài xuống, đưa cái mông tròn lẳn, núng nính của mình ngay sát mặt Sơn.

Chiếc quần short ngắn đến bẹn không che nổi rãnh mông sâu hoắm. Bình còn cố tình ngúng nguẩy, lắc qua lắc lại khiến lỗ nhỏ hồng hào cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt gã bạn trai đang 'bị' bất lực.

- má nó_ Sơn chửi thề, cổ họng khô khốc. Phản ứng sinh lý không hề bị tê liệt, ngược lại, sự kích thích này khiến dương vật của hắn bên dưới quần đùi bắt đầu vươn cao, cứng ngắc.

- bé ngoan à, mau xích cái mông tròn này lại gần chút nào!

Bình giả vờ không hiểu ý

- xích đi đâu vậy Sơn?

Anh quay lại nhìn hắn, đôi mắt ướt át đầy khiêu gợi. Nhưng cái tay của anh thì lại hành động khác hoàn toàn với vẻ mặt anh bày ra trước mắt Sơn, tay anh thẳng thừng nắm lấy cạp quần hắn mà kéo xuống, mắt anh nhìn chầm chầm vào con hàng to béo múp mà bình thương Sơn vẫn rất là tự hào, tay anh nghịch ngợm mà vờn qua vờn lại như đang chơi cần câu mèo.

- bé à, đừng nghịch nữa nào_ Sơn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng nói không quá gay gắt.

- hì hì, Bình ngoan mò, Bình đâu có nghịch đâu_ bất ngờ anh cúi xuống, há miệng ngậm lấy toàn bộ sự to lớn của Sơn. Mùi hương nam tính nồng nặc khiến Bình cũng run lên. Anh bắt đầu di chuyển miệng, lưỡi liếm láp điên cuồng như đang thưởng thức một cây kem khổng lồ nhưng lại nóng hổi.

- ahh... bé... sâu thêm chút nữa... đúng rồi... ngậm hết vào nào...bé ngoan quá...._ Sơn thỏa mãn rên rỉ, dù cơ thể không cử động được nhưng khoái cảm từ phía dưới khiến hắn sướng đến phát điên.

Nhưng khi Sơn đang được đưa lên chín tần mây, Bình đột ngột dừng lại. Anh nhớ lại những lần bị Sơn ép nuốt, bị hắn ấn đầu liên tục, giờ anh quyết tâm trả thù hắn. Anh cười khẩy 

- mỏi miệng quá ò, anh không làm nữa đâu_ Bình nhả ra, mặc kệ 'thứ kia' vẫn đang sưng tấy vì thèm khát.

Sơn thở dốc, giọng khàn đặc đầy van nài xen lẫn tức tối - má Bình à, anh làm vậy là chết em đó. Xinh yêu ngoan nào, ngậm lại cho em đi

Sơn sắp phát điên , nếu tay chân cử động được, hắn đã ấn đầu anh xuống mà thúc cho đến khi anh phải nuốt sạch tinh dịch của hắn. Nhưng giờ hắn chỉ có thể nằm đó, Bình mặc kệ hắn, anh đứng dậy kéo cái ghế ở trong phòng đặt ngay trước tầm mắt Sơn. Anh thong thả cởi bỏ hoàn toàn chiếc quần short, ngồi lên ghế, hai chân gác rộng sang hai bên tay vịn. Toàn bộ cảnh xuân từ lỗ nhỏ đến dương vật xinh xắn của anh phơi bày trước mắt Sơn.

Con mẹ nó thiệt chứ, Sơn hiểu anh muốn làm cái mẹ gì rồi, không ấy anh cầm dao đâm hắn luôn đi chứ làm vật khiến hắn khó chịu mà bức rức vãi L. Nhưng sự bức rức của Sơn là niềm vui của Bình.

Anh đưa ngón tay vào miệng mút chùn chụt, tạo ra những âm thanh dâm mỹ, sau đó đưa tay xuống tự chơi đùa với lỗ nhỏ của mình.

- ưm... Sơn ơi... anh muốn Sơn... mà Sơn không làm gì được anh hết... thích quá...

Sơn nhìn cảnh tượng đó mà nổ đom đóm mắt. Mồ hôi hắn vã ra như tắm, dục vọng dâng cao đến mức muốn nổ tung con chim sơn ca. Tự chơi đùa trước mặt người yêu mang lại cho Bình một cảm giác hưng phấn lạ kỳ. Thấy Sơn nứng mà không làm gì được mình, lòng anh tự nhiên thấy vui như mở hội.

Bình dừng lại động tác, anh khép chân lại, bước lững thững về phía giường. Mắt Sơn lúc này cứ dáng chặc theo từng bước đi của anh, tròng mắt đã đỏ ngầu vì tức giận.

- bé à, mau ngoan ngoãn đưa cái mông xinh ra đây cho em, đừng để em nổi cáu, tới lúc đó không ai cứu được anh đâu!

- anh ko thích đấy sơn làm mẹ gì được anh_ anh cuối xuống cuống lấy môi hắn mà trêu đùa, như cá gặp nó như hổ về rừng sơn nhanh chóng nhướng cổ lên mà cuống lấy cái lưỡi tinh nghịch của anh người yêu, nhưng chỉ nhiu đó thôi anh liền dứt ra khỏi môi nó, chặn đứng lại cái sự không an phận của hắn.

Bàn tay xinh xắn của anh lướt xuống yết hầu đang nhấp nhô lên xuống một cách điên cuồng, ròi luồng vào áo thun của sơn mà chọt chọt vào múi bụng săn chắc của hắn, nghĩ gì đó anh liền đứng dậy

- ưm tự nhiên anh thấy bùn ngủ quá ò, thôi Sơn gáng nằm đây nha, anh đi qua phòng bên ngủ nha, Sơn ngủ ngon nha_ Bình dứt khoát quay người bỏ ra khỏi phòng

Con mẹ nó có điên không mà còn chúc hắn ngủ ngon 

- NGÔ NGUYÊN BÌNH_ Sơn gằn giọng, hắn bây giờ đéo quan tâm anh có khóc vì hắn lớn tiếng hay không, nghẹn sắp chết rồi.

- hả sơn kêu anh hả_ anh đứng ngay cửa quay đầu lại nhìn hắn.

- ha anh giỏi lắm đợi đến lúc em cửa động được thì anh chết chắc

- Sơn nãy giờ cứ dọa anh hong, nhưng mà anh có thấy Sơn cử động được đâu, thôi anh đi ngủ đây, yêu em_ anh hôn gió nó một cái ròi đóng sầm cửa lại

- đĩ mẹ nó thiệt chứ_ Sơn hóa điên rồi đấy nhá.

Bình tự tin đóng cửa, nhảy lên giường phòng bên nằm bấm điện thoại, lòng hớn hở vì đã trả thù thành công. Nhưng anh quên mất lời Hải Nam rồi thuốc này chỉ có tác dụng tầm một tiếng thôi mà tổng thời gian anh vờn hắn cũng đã được bốn mươi lăm phút rồi.

°‧ 𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟 𓆞 ·。

Nằm chịu trận tầm 10 phút nữa, Sơn bắt đầu cảm nhận được luồng khí nóng chạy dọc cơ thể. Các khớp ngón tay bắt đầu cử động được đến cả cánh tay rồi đến chân, khi sơn đã hoàn toàn đứng dậy được, nụ cười trên môi hắn đã bắt đầu mất đi nhân tính. Hắn nắm chặt nắm đấm, khớp xương siết chặt kêu răng rắc.

- ha... anh chết chắc rồi Bình

Sơn đứng thẳng, cơ bắp bắt đầu rung lên. Hắn bước sang phòng bên cạnh, nhẹ nhàng xoay nắm cửa. Bình tự tin đến mức không thèm khóa cửa phòng mà cứ thế nằm sấp trên giường bấm điện thoại cũng như giữ nguyên cái outfit ngọt nước lúc bước ra khỏi phòng với áo sơ mi hờ hững trên vai gầy, cặp mông núng nính trắng nõn đang không ngừng ngọ nguậy trên giường mà không một chút phòng bị nào.

Sơn lột bỏ áo thun, cơ thể sáu múi săn chắc hiện ra dưới ánh đèn mờ. Hắn bước tới, rồi bất chợt đè nghiến lên người anh.

Chát! Một cái đánh có thể nói là mạnh nhất từ trước giờ hắn đánh vào mông Bình làm anh giật bắn mình.

- á! Sơn... em... em cử động được rồi?_ Bình run rẩy quay đầu lại.

- Ngô Nguyên Bình, em nghĩ anh nên cầu nguyện sao cho ngày mai có thể bước xuống giường được đi. Hôm nay bé không ngoan, em không chắc sẽ nhẹ tay đâu.

Giọng Sơn trầm khàn như tiếng quỷ dữ. Hắn đưa tay bóp lấy cái mông trắng của anh mà thô bạo banh ra.

- ahh Sơn ơi anh xin lỗi mà, đợi đã Sơn anh đùa thôi mà áaaaaa.....

Bình chưa kịp phân trần, Sơn đã nắm lấy eo anh, kéo mạnh ra sau. Không có dạo đầu, không có sự dịu dàng thường ngày, Sơn nhắm thẳng vào lỗ nhỏ chỉ mới được nới lỏng sơ sài của Bình mà đâm mạnh vào.

- áaaa! Sơn! Đau... từ từ đã...a.anh chết mất_ Bình ngoằng người ra sau, đau đến mức nước mắt bắt đầu giàn dụa, tay chân quờ quạng muốn bò về phía trước.

- từ từ? Nãy anh chơi em vui lắm mà?_ Sơn gằn giọng, bàn tay to lớn siết chặt lấy eo Bình. Hắn kéo mạnh về phía mình không cho anh có cơ hội trốn, bắt đầu những cú thúc điên cuồng. Mỗi cú đâm đều chạm đến tận cùng, khiến Bình chỉ biết bám chặt vào ga giường, tiếng rên rỉ đứt quãng vang vọng khắp căn phòng.

- á..đừng mà... anh... anh biết sai rồi... hức... đau quá...

Tiếng va chạm vang lên khô khốc, mỗi cú thúc của Sơn đều mang theo sự trừng phạt nặng nề. Bình bị đè nghiến xuống nệm, hai tay bị Sơn dùng một tay tóm gọn ra sau lưng, tư thế này khiến lồng ngực anh ưỡn cong, hai đầu nhũ cọ sát vào ga giường đến đỏ ửng.

- ức... Sơn...ơi chậm lại... sâu quá... ưm... rách mất... anh xin lỗi mà... hức..._ Bình nức nở, nước mắt giàn dụa thấm ướt một mảng gối.

- xin lỗi? Lúc nãy anh đứng trước mặt em tự chơi đùa, anh có nghĩ đến lúc này không?_ Sơn gằn giọng, hơi thở nóng rực phả vào vành tai đang đỏ bừng của Bình.

- lúc nãy anh còn đòi đi ngủ cơ mà? Giờ em cho anh ngủ trên con cặc của em luôn nhé!

Sơn bất ngờ rút ra, nhưng không phải để dừng lại. Hắn lật người Bình lại, thô bạo banh rộng hai chân anh ra. Ánh đèn ngủ mờ ảo soi rõ cái lỗ nhỏ hồng hào vốn khép kín giờ đang sưng tấy, tứa máu và tinh dịch loãng khi bị hắn thô bạo. Sơn không chút thương xót, hắn nắm lấy hai bắp đùi trắng nõn của Bình, đẩy ngược chúng lên sát ngực anh, rồi một lần nữa đâm mạnh vào.

- áaaa!_ Bình hét lên, tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng thành những tiếng rên rỉ rợn người.

Tư thế này khiến dương vật to lớn, gân guốc của Sơn đi vào sâu hết mức có thể. Mỗi cú thúc đều lút cán, khiến bụng dưới của Bình hơi gồ lên theo nhịp điệu tàn nhẫn của gã người yêu. Sơn như hóa điên, hắn liên tục thúc mạnh, nhanh và sâu, không cho Bình một giây để thở.

- hức... Sơn... anh... anh bắn... cho anh ra... ưm...

Bình quằn quại, dương vật nhỏ xinh của anh đã rỉ nước từ lâu nhưng Sơn ác ý không cho anh chạm vào. Hắn cúi xuống, cắn mạnh lên bả vai trắng ngần của Bình, để lại một dấu răng rớm máu.

- ai cho anh bắn? Em chưa cho phép!_ Sơn gầm nhẹ, bàn tay to lớn siết chặt lấy eo Bình đến mức nổi lằn đỏ tím.

Sơn ác ý dùng tay bóp chặt lấy đầu khấc của Bình, chặn đứng đường ra của anh, trong khi phía sau vẫn không ngừng giã liên túc. Bình phát điên, cơ thể anh run bần bật, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng.

- hức... bỏ ra... Sơn ơi... cho anh... cho anh ra... xin em...

- ngoan, ráng chịu đi bé yêu. Chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi mà. Em còn nợ anh một ly sữa, giờ em trả lại cho anh bằng 'sữa' của em nhé coi như mình huề nhau nhá

Nói rồi, Sơn bất ngờ rút ra, lật ngược Bình lại. Hắn thô bạo bóp chặt lấy hai bên má anh, rồi lại một lần nữa đưa dương vật của mình vào sâu trong họng anh. Lần này, không có sự trêu đùa, chỉ có sự chiếm hữu thô bạo. Hắn thúc liên tục vào khoang miệng nhỏ hẹp, ép Bình phải tiếp nhận toàn bộ sự thô lỗ của mình cho đến khi anh nôn khan, nước mắt chảy dài.

Cuối cùng, sau một cú thúc mạnh đến tận cuống họng, Sơn gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, bắn thẳng dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong khoang miệng của anh,hắn ép anh phải nuốt cho bằng được rồi mới chịu rút ra.

Bình nằm vật ra giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn trần nhà, lồng ngực phập phồng lên xuống trong cơn thiếu hụt dưỡng khí trầm trọng. Cảm giác tanh nồng và nóng hổi vẫn còn vương vấn nơi cổ họng khiến anh không ngừng nuốt khan, cơ thể rã rời đến mức dù một ngón tay cũng không muốn nhấc lên. Anh cứ ngỡ sau khi nhận lấy ly sữa đặc quánh đó thì Sơn sẽ tha cho mình, nhưng anh đã quá xem nhẹ sức bền của một gã trai 25 tuổi đang trong cơn thịnh nộ.

Sơn ngồi dậy, thong thả dùng mu bàn tay quẹt đi vệt mồ hôi trên trán. Nhìn dáng vẻ tơi tả của Bình – làn da trắng ngần giờ đầy vết cắn đỏ chót, đôi môi sưng mọng và cái bụng nhỏ vẫn còn run rẩy – dục vọng trong hắn chẳng những không vơi đi mà còn bùng lên dữ dội hơn.

- bé yêu, anh tưởng nuốt xong là được đi ngủ sao?_ Sơn cười khẩy, bàn tay to lớn lại một lần nữa thô bạo nắm lấy bắp đùi Bình, kéo mạnh anh về phía mình.

- hức... Sơn... không... không nổi nữa... anh đau..._ Bình thảng thốt kêu lên, hai tay yếu ớt chống lên lồng ngực rắn chắc của hắn để đẩy ra, nhưng chút sức lực đó chỉ giống như gãi ngứa.

- đau thì mới nhớ lâu được chứ. Nãy anh vờn em lâu như vậy, thuốc tác dụng cả tiếng đồng hồ, em mới trả lại cho anh được có một hiệp, sao mà huề được?_ Sơn lật người Bình lại, ép anh trong tư thế quỳ cao, mông chổng ngược về phía hắn.

Sơn không dùng thêm bất cứ chất bôi trơn nào ngoài đống dịch lỏng nhầy nhụa vẫn còn đọng lại ở cửa huyệt. Hắn nắm lấy eo anh, từ phía sau đâm sầm vào một cú cực mạnh.

- á!_ Bình hét lên, cả người đổ rạp xuống giường, hai tay bấu chặt vào gối.

Lần này Sơn không vội vàng thúc nhanh. Hắn bắt đầu nghiền nén, xoay tròn quy đầu ngay tại điểm nhạy cảm nhất bên trong Bình. Mỗi lần hắn xoay, Bình lại rên rỉ đến lạc giọng, cơ thể co giật theo từng đợt sóng khoái cảm điên cuồng. Sơn cúi xuống, áp sát lồng ngực nóng hổi vào tấm lưng đẫm mồ hôi của anh, thì thầm vào tai anh.

- anh nhìn xem, miệng thì nói đau, nhưng chỗ này của anh lại kẹp em chặt thế này... Anh thích lắm đúng không bé yêu?

- không... ứm... không có...không thích..mà..aa Sơn... chậm... ahhh!

Sơn bắt đầu tăng tốc, nhịp độ còn kinh khủng hơn lúc nãy. Âm thanh va chạm vang lên liên hồi, trộn lẫn với tiếng nức nở của Bình. Căn phòng ngập ngụa mùi vị hoan lạc và dục vọng. Sơn như muốn khảm cả người Bình vào trong xương cốt của mình, mỗi cú thúc đều mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối. Hắn muốn Bình phải nhớ rõ cảm giác này, để sau này mỗi khi có ý định làm trò gì ngu ngốc, anh sẽ phải run sợ mà thu mình lại.

- Sơn... đủ rồi... anh mệt... anh ngất mất...

Sơn thong thả lau mồ hôi trên trán, nụ cười mất nhân tính lại hiện ra

- ngất? Em đã bảo rồi, đêm nay anh không có cửa xuống giường đâu. Mới có 12 giờ đêm thôi mà, chúng ta còn nhiều thời gian để chơi với nhau lắm

- anh thích vờn em mà? Giờ em vờn lại anh cho đến sáng nhé

Sơn bắt đầu tăng tốc, eo hắn đưa đẩy như một chiếc máy khâu công nghiệp. Tiếng thịt va chạm chan chát hòa cùng tiếng rên rỉ đứt quãng của Bình tạo nên một bản nhạc dâm mỹ đầy ám ảnh. Bình cảm thấy bên trong mình như đang bốc hỏa, khoái cảm và đau đớn đan xen khiến đầu óc anh trắng xóa, chỉ còn biết bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Sơn mà đón nhận sự tàn phá.

______________________________________


°‧ 𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟 𓆞 ·。

Trong căn hộ cao cấp của Ngô Hải Nam, không gian vốn sang trọng, sáng sủa giờ đây chỉ còn lại đống hỗn độn và mùi vị hoan lạc nồng nặc đến nghẹt thở. Trên sàn nhà cạnh chiếc giường rộng lớn, Hải Nam nằm bẹp, hai tay bị trói chặt ra sau lưng bằng chính chiếc thắt lưng da hàng hiệu của mình. Sợi da siết chặt vào cổ tay trắng ngần, tạo thành những vệt đỏ chói mắt.

Hoàng Bách đứng phía sau, một tay nắm lấy mái tóc đen mềm của Nam, thô bạo kéo ngược ra sau để ép anh nhìn vào chiếc gương lớn đặt đối diện. Trong gương, hình ảnh một Hải Nam kiêu ngạo thường ngày giờ đây chỉ còn là một kẻ tội nghiệp với đôi mắt hoe đỏ, đẫm lệ và cơ thể chằng chịt những vết hôn, vết cắn tím tái.

- hức...Bách...thả anh ra...đủ rồi mà...hức...anh xin lỗi..._ Nam khóc nấc lên, giọng đã khản đặc sau bốn tiếng đồng hồ bị giã liên tục không ngơi nghỉ.

Quay lại 4 tiếng trước, khi thuốc còn tác dụng, Nam đã đắc ý vô cùng. Nhìn thằng người yêu bình thường hà hiếp anh, giờ chỉ có thể nằm đó trừng đôi mắt đã đỏ ngầu nhìn anh. Anh thì rất vui vẻ mà vờn Bách đến mức gã phát điên lên, định bụng hôm nay sẽ lật kèo làm kèo trên một bữa cho nó biết sợ anh, cầm lấy dương vật định đâm vào người gã. Ai ngờ, thuốc hết tác dụng nhanh hơn anh tưởng, hoặc sự tức giận của gã trai đã chiến thắng liều bột trắng bí ẩn kia. Ngay khoảnh khắc Nam định thông gách, Bách bất ngờ vùng lên, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng như một con mãnh thú thoát lồng, đè nghiến anh xuống sàn.

- xinh yêu à, nhìn cho kỹ đi_ Bách cười tà mị, hơi thở nóng rực phả lên bờ vai gầy đang run rẩy của Nam.

- đây là kết quả của việc anh dám dùng thuốc với em đấy. Anh nói xem, nếu giờ em chụp tấm hình này gửi cho đám bạn của anh, bọn họ có tin anh lại đang khóc lóc cầu xin dưới thân em thế này không nhỉ?

Dứt lời, Bách không báo trước mà thúc mạnh một cú lút cán vào sâu bên trong Nam.

- ÁHHH!_ Nam hét lên, tiếng hét bị chặn lại bởi cơn đau và khoái cảm cực độ. Cú thúc mạnh đến mức anh cảm thấy xương chậu mình như muốn vỡ vụn, lỗ nhỏ vốn đã sưng tấy sau bốn tiếng cày cấy giờ lại phải căng ra hết cỡ để đón nhận sự thô bạo.

- đừng... Bách... anh biết sai rồi... dừng lại đi mà... hức...

- dừng? Anh nghĩ thuốc của anh chỉ có tác dụng một tiếng, thì em cũng chỉ hành anh một tiếng sao?_ Bách gằn giọng, bàn tay đang nắm tóc Nam càng siết chặt hơn, buộc anh phải nhìn rõ cảnh tượng dương vật gã đang tàn nhẫn ra vào trong cơ thể mình qua tấm gương.

- ha...với lại xinh yêu à, không phải em cũng đã nói rối sao, chỉ cần anh ngất thì em sẽ tha cho anh mà, em hứa em không nuốt lời đâu

Bách nói với tông giọng bình thản nhưng hành động thì vô cùng tàn nhẫn. Mỗi khi thấy Nam có dấu hiệu ngất xỉu vì kiệt sức, Bách lại ác ý nhắm trúng điểm G mà giã liên tục không thương tiếc. Cơn sóng dục vọng đánh ập tới khiến Nam giật nảy mình tỉnh dậy, hai chân run rẩy không sao khép lại được, ngón chân co rút vì khoái cảm quá tải.

Bách xoay người Nam lại, vác hai chân anh lên vai mình trong tư thế gập người. Gã không cho anh một giây để thở, nhịp độ cứ thế tăng dần theo sự tức giận và hưng phấn. Nam chỉ biết bám lấy ga giường, tiếng rên rỉ đứt quãng vang vọng khắp phòng.

- em... đồ quỷ... hức... áaaa...

- vâng, quỷ này là do anh thả ra mà, anh yêu. Vậy thì chịu khó tiếp đãi con quỷ cho chu đáo vào nhá

______________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co