007. Ảo giác
Rindou từ trước đến nay chưa từng gặp ảo giác, nhưng có lẽ từ giờ cậu sẽ thay đổi suy nghĩ của mình.
"Anh, ảo giác sẽ hình thành khi nào?"
Cậu bắt đầu chuỗi những câu hỏi ngớ ngẩn của mình và Ran luôn có đủ sự bình tĩnh cần thiết để trả lời cả mớ sự ngốc nghếch đó.
Cậu nhẹ nhàng trộn đều món salad màu mè trên đĩa, miệng vẫn nở nụ cười còn vài nếp nhăn trên trán và đang cố lý giải nguyên do của sự ngốc nghếch đáng yêu kia.
"Khi mà em đang mong chờ một điều gì đó tương tự giống như việc nhìn thấy ốc đảo ở xa mạc. Hoặc khi một thứ gì đó đã ám ảnh em khiến em sợ hãi và trong một khoảng thời gian ngắn không thể đào thải nó ra khỏi đầu."
Rindou mân mê miếng thịt béo ngậy trong đĩa, hơi lơ đãng nghĩ về câu trả lời của anh.
Em gặp ảo giác về kẻ bắt cóc sao?"
Mọi hành động của Ran đều dừng lại, anh nhìn đứa em trai của mình, tự hận bản thân vì không thể hiểu được tất cả biểu cảm của cậu. Trong đầu vô thức nhớ về cái tên Seishu Inui như một phản xạ tự nhiên.
Cậu nhìn vào dòng người đang vụt qua phía ngoài nhà hàng, một vài người mặc những chiếc áo măng-tô dài đi lại rất nhanh, còn vài người lại có vẻ như thích mưa trong những chiếc ô màu sắc, họ đi chầm chậm để tận hưởng thứ nước thiên nhiên lạnh buốt ấy. Và giữa những dòng người đan xen...cái bóng dáng chàng trai trong bộ suit sậm màu lại hiện ra. Cậu ta không mặc áo măng-tô, không dùng ô, cậu ta mặc kệ cho những giọt mưa cào xước gương mặt nhỏ nhắn của mình, giống như một chú chuột thảm hại đến đáng thương.
"Seishu...." - Rindou lẩm bẩm trong đầu.
"Rin...em cảm thấy thế nào?"
Ran chạm vào tay cậu, kéo cậu về với cuộc nói chuyện giữa hai người. Giây phút lơ đãng của Rindou bị làm phiền, cậu trở về, cố lấy lại tinh thần.
"Không, không có thứ ảo giác nào như vậy cả."
Cậu đưa một miếng salad lên miệng, hương thơm của một loại hoa lan toả ra trong miệng, vị giòn giòn, đầu lưỡi bắt đầu hơi tê tê.Mọi cảm giác lan truyền tới não bộ.
Cơn mưa cũng vừa kịp ngớt khi cậu về đến nhà. Xúc cảm truyền đến khiến sống lưng cậu bắt đầu có dấu hiệu lạnh và co thắt.
"Anh!!! Thuốc...."
Cậu gục xuống ngay cửa, toàn thân co quắp ngăn cơn đau từ lưng truyền đến. Ran hoảng hốt đỡ Rindou lên giường, vội vàng lấy thuốc. Những viên thuốc xanh đỏ chất thành một đống giống như những liều thuốc độc ra sức rút cạn từng chút sinh lực của cậu.
Rindou đã trở về sau vụ bắt cóc được một tháng nhưng tình trạng sức khoẻ không giống như khi mới trở về. Không ai biết được phương pháp điều trị đó như nào, vì vậy vẫn theo cách điều trị cũ nhưng có vẻ nó không còn được hiệu quả như trước, số lượng thuốc giảm đau phải sử dụng trong ngày đã phải tăng lên.
Cậu cố gắng kìm nén cơn đau lại mong Ran không nhìn thấy tình trạng tồi tệ của mình. Cậu quay lưng về phía anh, hai môi cắn chặt cho đến khi nghe thấy thứ mùi tanh tanh lan toả.
"Rin ah!!!! Có đỡ chút nào không?"
Sắc mặt Rindou ngày càng trở nên khó coi hơn trước. Mỗi ngày thức dậy cậu đều cảm thấy toàn thân như bị ghim chặt vào một chiếc bàn trông toàn những đinh sắc nhọn. Tên Sanzu đó đã làm gì với cậu trong suốt những tháng ngày đó, hắn đã đưa thứ thuốc gì đó vào cơ thể cậu, cho cậu ngâm mình trong loại thuốc độc nào đó để giờ cậu phải khổ sở như vậy. Cậu hận hắn tới tận xương tuỷ, thoát khỏi hắn có ý nghĩa gì khi mỗi ngày với cậu đều phải chịu đựng sự dày vò đau đớn.
"Anh ah!!! Em ổn rồi, em muốn ngủ."
Anh biết cậu đang đau lắm, từ tế bào trên cơ thể cậu đang run lên. Anh không thể chạm vào cậu, anh sợ rằng chính cái chạm của anh cũng có thể khiến cậu thêm phần đau đớn.
"Được rồi Rin, em nghỉ ngơi đi."
Ran ngồi lùi về phía đuôi giường, nghĩ lại những lời bác sĩ nói về kẻ được gọi là tiên y kia. Phải chăng có cách nào đó truyền sự đau đớn của Rindou sang người Ran để cậu có một giấc ngủ ngon lành. Mỗi đêm cậu đều mê man trong cơn đau, còn anh chỉ có thể nhìn em trai bé nhỏ đau đớn, bất lực không thể làm gì.
Mọi âm thanh vô vọng đều truyền đến tai anh khi cậu gối đầu lên phía cuối giường. Trong tiếng thở run rẩy, có tiếng rên rỉ khe khẽ. Tiếng cơ thể di chuyển nhè nhẹ trên chiếc giường, cố gắng tìm một tư thế bớt đau đớn.
"Rin, chúng ta tới bệnh viện nhé."
Ran gợi ý với cậu nhưng đáp lại chỉ là tiếng thở nặng nhọc phát ra từ cơ thể đang chìm sâu vào mơ hồ.
Từng giọt đang chảy chầm chậm xuống bầu đếm giọt. Rindou đã được tiêm thuốc giảm đau, bây giờ có thể ngủ được chút ít. Anh qua phòng bên cạnh, nhận lấy kết quả kiểm tra rồi tìm tới phòng bác sĩ.
"Anh cũng nên nghỉ ngơi chút ít, tạm thời đừng để Rindou rời khỏi bệnh viện."
Bác sĩ luôn nói cậu sống được đến ngày này là một kỳ tích khi căn bệnh hiếm có ấy chẳng thể kéo dài tuổi thọ của cậu quá 18 tuổi.
"Giá như biết được liều lượng thuốc và phương pháp châm cứu của kẻ đã điều trị cho Rindou trong thời gian trước, chắc tình trạng của cậu ấy sẽ tốt hơn. Cơ thể Rindou giờ đã bắt đầu đào thải thuốc. Phải nhanh chóng tìm ra một đơn dược mới để bù đắp vào. Nhưng e rằng nó cũng chỉ duy trì được tình trạng của cậu ấy như trước đây. Cũng không được lâu đâu."
Từng lời bác sĩ nói ra đều khiến anh cảm thấy hết hy vọng. Ran trở lại phòng bệnh của cậu, khẽ kéo cửa chặt ngăn cách căn phòng với không gian bên ngoài. Trong tiếng thở còn nghe thấy tiếng những giọt nước đang rơi.
Ran kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Rin đang ngủ. Lặng nhìn gương mặt đã bớt chút đau đớn. Anh chợt hiểu rằng, hoá ra bản thân chưa bao giờ chăm sóc cho cậu được tốt, thậm chí còn chẳng bằng kẻ đã bắt cóc cậu. Những gì anh làm được chỉ là khiến cậu phải kìm nén lại cơn đau đớn cho tới lúc ngất lịm đi.
__________________________________
"Điều tôi hy vọng là bản thân sẽ chẳng bao giờ phải dùng đến số máu đó. Nó được mua bằng tiền... nhưng nó cũng là thứ dùng để chi trả cho những đau đớn của anh ấy. Còn tôi, thà tôi phải chịu đau mà chết đi chứ chẳng đời nào tôi muốn nhìn thấy anh ấy tự huỷ hoại mình."
"Ảo giác là hình ảnh của nỗi nhớ, khao khát, cảm xúc của tim. Có yêu, có hận, có sợ hãi, người ta mới xuất hiện ảo giác mà thôi."
Đứa trẻ đó có lẽ đã chết từ ngày ấy nếu như không có người tình nguyện hiến tặng máu cho nó. Nó và Sanzu đều thuộc 0,004% trên thế giới. Với nó, việc gặp được anh giống như một kỳ tích.
"Con sẽ hiến máu."
Sanzu nói rõng rạc trong phòng cấp cứu, trong khi mọi người đang gấp gáp cấp cứu cho một đứa trẻ trong trận động đất.Toàn thân nó bê bết máu, bác sĩ nói nó sẽ không thể qua nổi nếu như không tìm thấy 0,004% đó ở nơi này. Và Sanzu xuất hiện như một đấng cứu thế.
Bất chấp mọi phản đối, Sanzu cho nó máu, cứu mạng sống ngàn cân treo sợi tóc của nó. Nó là đứa trẻ mồ côi tên là Seishu Inui.
Nó được gia đình Sanzu nhận nuôi vì họ tin rằng giữa Sanzu và Seishu có mối liên hệ mật thiết. Để tìm được người có cùng nhóm máu hiếm trên đời là rất khó, vì vậy, nhận nuôi một đứa trẻ có cùng nhóm máu với đứa con yêu quý của họ coi như cũng là một sự đầu tư xứng đáng.
Seishu biết rõ sự thật đó, nhưng nó chẳng quan tâm tới việc ấy vì cuối cùng nó cũng hiểu được ý nghĩa sự tồn tại của mình. Nó sống vì Sanzu.
Năm đó cả gia đình Sanzu xảy ra tai nạn trong một trận lở tuyết, người ta tìm thấy 4 cái xác và chỉ có mình hắn là còn sống.
Để cứu được Sanzu, người ta phải sử dụng đến số máu nhiều hơn của một người có thể cung cấp. Năm đó Seishu vừa bảo vệ xong luận án thạc sĩ, nghe tin dữ từ phía gia đình Akashi, cậu lập tức tới bệnh viện để tiếp máu nhưng rồi trong tích tắc cậu biết rằng, một mình Seishu, đôi khi cũng không thể giúp được gì nhiều. Sanzu đã hôn mê gần nửa năm và tỉnh dậy trong tình trạng tâm lý hỗn loạn, rối loạn ngôn ngữ tiến triển.
Cậu biết mình không thể kích động hắn vào lúc này, cậu thuê người giả mạo giấy tờ, ký chấp nhận nhượng quyền kinh doanh toàn bộ sản nghiệp của gia đình Akashi ở nước ngoài với một số tiền đủ để Sanzu sống sung sướng nhiều kiếp. Tài sản thuộc phần của gia đình Akashi trong nước đều được viết di chúc để lại cho Sanzu, về phần Seishu, thứ duy nhất cậu tự thưởng cho mình là căn biệt thự cũ kỹ đó. Cậu nói dối Sanzu, nói dối với cả thiên hạ rằng gia đình Akashi quyết định nhượng quyền kinh doanh và quy về ở ẩn, một vài lý do để cả thế giới có thể chấp nhận và hắn cũng có thể chấp nhận. Nhưng lạ thay, Sanzu chẳng bao giờ hỏi đến họ, dù chỉ là một lần.
Suốt 4 năm trời Seishu tìm đủ mọi cách để đưa Sanzu trở lại với ngày xưa nhưng đều vô dụng. Bản thân tiềm thức của hắn không chịu thức tỉnh, vì vậy cho dù có sử dụng thuật thôi miên hay gì đi chăng nữa cũng đều công cốc. Seishu bất lực, chỉ còn cách ở bên cạnh, chấp nhận và chăm sóc anh cho đến cuối đời.
Nhưng Rindou kia dù cậu ta chẳng học hành gì cao siêu, cũng chẳng phải thuộc hạng thần thánh gì, vậy mà hắn lại làm được cái điều mà Seishu phải bất lực.
Một ngày kia khi cậu đang mải miết chuẩn bị bữa tối cho Sanzu, hắn bước tới bên cậu, đặt ra trước mặt Seishu vài ống tiêm loại nhỏ rồi nói.
"Ba ngày một lần...Rin cần nó...ba ngày một lần, hoà cùng dịch truyền sẽ tốt hơn."
Seishu lần đầu hiểu được rằng bản thân ghen tị với Rindou đến nhường nào thì lại cảm thấy bản thân đáng thương gấp vạn lần. Cậu chăm sóc cho hắn cẩn thận tỉ mỉ, nâng hắn như thứ mỏng manh dễ vỡ, đáp ứng mọi yêu cầu của hắn, vậy mà chẳng thể bằng một lời chửi mắng, cái nhìn căm hận của kẻ đó mới chỉ ở bên vỏn vẹn nửa tháng. Hắn quan tâm đến sự đau đớn của Rindou nhưng lại chưa bao giờ nhận ra sự đau đớn tới tận xương tuỷ của Seishu cho dù cậu có cố thể hiện nó ra cả ngàn lần.
"Tại sao lại đưa nó cho em? Anh nghĩ em biết Rindou ở đâu sao? Hơn nữa, Haitani Ran, tên cảnh sát đã chăm sóc cậu ta tự biết phải làm gì, anh không cần phải lo cho cậu ta nữa."
Sanzu chẳng nói chẳng rằng, trở về căn phòng dưới tầng hầm, từ phòng bếp có thể nghe thấy tiếng lạch cạch của chiếc cửa bị khoá trái.
"Sanzu...trong hàng ngàn điều khó khăn tưởng chừng như không thể thực hiện được, em đã làm tất cả nó cho anh. Nhưng tại sao....những yêu cầu của anh, ngày càng trở lên quá khó khăn với em như vậy?"
Cậu bắt đầu bám theo mọi nhất cử nhất động của Rindou để chắc chắn lựa chọn đúng thời điểm giao cho cậu ấy số thuốc đó. Nhìn chất dịch màu vàng óng ả sóng sánh trong từng ống kim tiêm chỉ khiến cho cậu muốn vứt bỏ tất cả.
Rindou kia vẫn vui vẻ, sống chung bên Ran trong khi Sanzu của cậu hàng ngày vẫn sống trong căn hầm cô độc đó tự hành hạ bản thân như một kẻ bệnh hoạn điên tình.
Ran vừa rời khỏi phòng bệnh của Rindou, cậu khẽ mở cửa lẻn vào. Cậu khi đó bị tiếng động làm cho tỉnh giấc, cậu ngỏm đầu dậy, nhìn thấy bóng dáng Seishu nhưng vì cơn đau mà chẳng còn khả năng kháng cự.
"Cậu sẽ đỡ đau ngay thôi."
Rindou ngước lên nhìn Seishu tiêm thứ gì đó vào bình truyền dịch. Thuốc bắt đầu đi vào cơ thể, chẳng mấy chốc cậu đã thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
"Cậu phải biết rằng cậu may mắn đến thế nào khi gặp được Sanzu."
Rindou nhìn Seishu bằng ánh mắt khó hiểu, từ khoé mắt dài đượm buồn đó có thứ nước lấp lánh trực rơi xuống.
"Đó là gì?"
Seishu với tay lấy chiếc gối bên cạnh, chèn vào lưng Rindou giúp cậu thoải mái hơn.
"Đó là trái tim của kẻ đã bắt cóc cậu, là một món quà mà Sanzu bắt tôi phải tặng nó cho cậu. Và Seishu này bất đắc dĩ biến thành ông già tuyết."
Cậu để ý tới vết băng trên cổ Seishu, gương mặt cậu so với lần cuối hai người gặp nhau cũng có chút tiều tuỵ hơn hẳn.
"Tất cả những điều này chẳng phải do Sanzu gây ra sao? Hắn đã tiêm thứ gì vào trong cơ thể tôi, hắn đã làm gì? Đầu độc tôi ư? Hắn muốn tôi chết từ từ trong đau đớn, một cách tra tấn kiểu mới ư? Giờ cậu lại giúp hắn tiếp tục tiêm thứ chết người đó vào cơ thể tôi. Các người có thấy mình quá độc ác không?"
Seishu hận mình đã thả cậu, hận mình làm Sanzu phải khổ sở. Chi bằng cứ để tên Rindou này sống trong căn hầm đó thì ít ra hắn cũng được hạnh phúc. Cậu hít vào một hơi thật dài rồi nói.
"Cậu nghĩ thế nào cũng được, hận tôi cũng được. Tất cả những gì anh ấy làm chỉ vì một mục đích, anh ấy muốn cậu sống. Tôi cũng không muốn gặp lại cậu trong tình trạng này, điều đó chẳng hay ho gì. Nhưng vì Sanzu, tôi có thể làm tất cả. Kể cả việc giết chết cậu và Ran. Hãy nhớ lấy điều đó."
Anh mắt Seishu sắc lẹm, không một chút biểu cảm. Cậu rời khỏi phòng Rindou trước khi Ran kịp quay trở lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co