Truyen3h.Co

sanrin | bắt cóc

025. Tạm biệt

youngresiee

- tôi xin nói vài điều. fic "Abduction" chỉ update duy nhất ở Wattpad. các web trên Google đều là reup, web lậu, ăn cắp truyện. nên mong mọi người muốn au ra chap nhanh thì hãy chọn cách ủng hộ đúng đắn nhé. không chỉ riêng mình mà hầu như các author trên nền tảng Wattpad đều bị reup truyện. mong các độc giả chú ý.
- sắp tới có thể tôi sẽ update fic này bên Mangatoon, khi nào up thì tôi thông báo.

________________________________

Ran cúp máy, ghi lại một vài thông tin đã nghe được sau cú điện thoại. Anh bất giác nhìn sang phía bàn làm việc của Muto bên cạnh. Nó vẫn còn y nguyên như khi anh còn sống. Chưa có một nhân viên nào đủ chức năng để thay thế những công việc anh đã xử lý. Tuy công việc của anh chỉ là bàn giấy thông thường nhưng khối lượng mà anh đảm nhận hàng ngày gấp nhiều lần so với bình thường, hơn nữa lại sắp xếp nó một cách có bài bản, tổ chức.

Ran di chuyển tới bàn làm việc của anh, ngồi vào chiếc ghế có trải một tấm nệm masage bằng những viên gỗ tròn.

"Tên Muto này quả thật là không có tâm mà, cái ghế tuyệt vời thế này mà chưa bao giờ chia cho mình, lát nữa sẽ đổi, nhất định đổi."

Cậu lẩm bẩm trong miệng trong khi xem xét quanh bàn làm việc. Mọi thứ không được ngăn nắp, một gã con trai dù có tổ chức đến đâu cũng không thể tránh khỏi sự bừa bộn. Ran tiện tay thu xếp lại một vài vật dụng. Anh đặt bao thuốc lá xuống ngăn kéo thứ hai trên một vài quyển sổ màu đen. Anh mở ngăn kéo thứ nhất, chẳng có gì nhiều, một vài món đồ, một khối rubic và một vài cây bút. Có điều gì đó thật kỳ lạ, Ran mở ngăn kéo thứ hai kiểm tra rồi lại mở lại ngăn kéo đầu tiên.

"Muto, tại sao ngăn kéo của cạu lại có độ nông sâu khác nhau đến vậy?

Ran nhìn qua xung quanh, khi đã chắc chắn rằng ai cũng bận rộn với công việc của mình, anh mới lần mò tìm cách mở ngăn bí mật của Muto.Tấm vách ngăn được làm vừa khít với ngăn kéo, không có đến một khe hở, Ran loay hoay mãi không thể tìm ra cách để mở nó.

"Muto, anh biết điều tôi ghét nhất ở anh là gì không?Là anh quá thông minh đấy."

Ran lần mò dưới đáy ngăn kéo, phát hiện ra một khe hở nhỏ cỡ bằng chiều dài của chiếc thước kẻ, anh lục ngăn bàn, tìm một chiếc phù hợp. Luồn thước kẻ vào trong khe rồi đẩy mạnh, vách ngăn bật lên. Ran nhếch nụ cười đắc thắng.

"Muto, anh đang giấu điều gì vậy?"

Ran lôi trong ngăn bí mật ra một tập tài liệu có ghi  "Abduction", bên trong là toàn bộ tài liệu anh thu thập được từ vụ bắt cóc của Rindou, về Seishu Inui và Sanzu Haruchiyo cũng chính là Akashi Haruchiyo.
_________________________________

Sanzu trở về nhà làm cho Rindou chút đồ ăn rồi tranh thủ tạt qua văn phòng của Seishu nhưng vì cậu quá bận, hắn chỉ có thể nhờ y tá đưa cho cậu vài món ăn mà cậu thích rồi rời đi.

Kể từ sau ca phẫu thuật, hầu như Sanzu không rời khỏi bệnh viện nửa bước, chỉ trừ những lúc trở về nhà chuẩn bị vài thứ và cho hai chú chó ăn. Thời gian chuẩn bị cho ca phẫu thuật thứ 2 sắp tới, sức khoẻ của Sanzu sau ca mổ đầu tiên cũng đã dần ổn định. Cậu đã có thể đi lại quanh phòng.

Đẩy cửa bước vào, cậu đang chăm chú xem truyền hình. Vừa thấy Sanzu liền nở nụ cười nhẹ.

"Anh tới rồi."

Sanzu nhìn cậu âu yếm, hắn kéo chiếc bàn bên cạnh giường rồi đặt đồ ăn lên đó. Rindou đã có thể tự ăn. Trong lúc cậu dùng bữa, hắn ngồi bên cạnh, xem lại một vài kết quả xét nghiệm sáng nay.

"Mọi chỉ số đều ổn định, ca phẫu thuật thứ 2 sẽ đơn giản hơn rất nhiều, sẽ không đau đớn nữa khoảng 10 ngày sau ca phẫu thuật em có thể đi lại nhẹ nhàng. Em có thể chuyển qua điều trị tại nhà."

"Cảm ơn anh vì tất cả. Hãy giữ liên lạc sau khi em ra viện."

Sanzu chỉ cười nhẹ trước câu nói của Rindou, hắn không muốn có bất kỳ ảnh hưởng nào tới tâm lý của cậu trong quá trình điều trị. Việc hắn sẽ không gặp lại cậu nữa, hai người sẽ trở thành hai kẻ xa lạ và về việc hắn sẽ biến mất. Tất cả sẽ chỉ được biết khi cậu đã hoàn toàn khoẻ mạnh mà thôi.

_________________

Seishu lái xe quanh khu vực điểm hẹn, chắc chắn không có kẻ bám đuôi, cậu bẻ lái rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi có vài ba tên bặm trợn đang đợi.

"Quỷ đỏ đang chờ cậu bên trong."

Seishu theo mấy người đó xuống một căn hầm tăm tối, bốc mùi ẩm mốc cũ kỹ. Nhưng khi xuống sâu phía dưới thì mọi thứ lại hoàn toàn khác. Nó giống như một cái bệnh viện thu nhỏ gồm rất nhiều phòng chứa những tiêu bản, máu và nội tạng.

"Inupee, chúng ta có vấn đề xảy ra."

"Vấn đề là gì?"

"Midkine trong có thể cậu, chúng ta chỉ có thể lấy ra 5cc nếu không muốn nó nguy hiểm đến tính mạng của cậu."

"Ý ông là sao? Ông nhĩ rằng tôi không đủ sức khoẻ để rút 10cc Midkine sao?"

"Vấn đề ở đây không phải là sức khoẻ của cậu. Công việc điều chế ra Midkine rất phức tạp và qua nhiều công đoạn, ở một bà mẹ mang thai hoặc một đứa trẻ có dư Midkine cũng chỉ có thể điều chế nhiều nhất 5cc. Nhưng lượng người dư chất đó thực sự không nhiều. Hơn nữa, cậu đã không thể sản sinh ra nó, chúng tôi phải đảm bảo tính mạng cậu không bị ảnh hưởng bởi khi rút đi lượng Midkine trong cơ thể ra ngoài,lấy đi 10cc Midkine đồng nghĩa với việc khả năng nhiễm virut của cậu sẽ tăng lên, chẳng khác nào một kẻ bị nhiễm AIDS sạch."

"Không còn ai khác sao?"

"Chúng tôi đã gắng hết sức rồi."

"Điều đó khác nào các ông đang dồn tôi vào chân tường."

"Chúng ta đã kiếm được 500cc, liệu cậu có thể thương lượng mà bớt đi 5cc hay không?"

"Không được, anh ấy đã tính toán chính xác lượng Midkine cần dùng. Sẽ không có chuyện dư thừa, anh ấy thừa biết chất đó hiếm và khó điều chế đến cỡ nào mà."

Quỷ đỏ cười lớn.

"Inupee ơi là Inupee. Một kẻ có mọi thứ như cậu tại sao lại không biết quý trọng bản thân mình chứ. Cậu cứu một kẻ bằng máu của mình còn chưa đủ, giờ lại cứu một kẻ khác bằng Midkine của cậu. Cuối cùng cậu định hành hạ bản thân mình đến mức nào?"

Seishu cười chua xót.

"Cho dù tôi không thích kẻ đó, nhưng lời hứa phải cứu sống kẻ đó tôi không thể rút lại. Cậu ta là ruột gan, là tim của anh ấy, tôi còn cách nào khác chứ. Không sao đâu, việc tổng hợp 10cc Midkine sẽ mất khoảng bao nhiêu lâu?"

"2 ngày, vừa chuẩn xác ngày giao hàng."

"Được, vậy hãy tiến hành ngay đi."

_____________________________

Ngày phẫu thuật cũng đã tới, Rindou được đưa vào phòng cách ly từ sớm. Sanzu đang chẩn bị trong phòng cho ca phẫu thuật thì một bác sĩ tới.

"Tiến sĩ Inui đã mang Midkine tới, chúng tôi đã chuyển nó vào phòng phẫu thuật."

"Các anh vất vả rồi."

Sanzu ra khỏi phòng, thấy Seishu đang đứng tựa vào tường nhìn anh. Cậu quấn một chiếc khăn lớn, che gần hết gương mặt, trên trán có lấm tấm vài giọt mồ hôi.

"Em ốm sao?"

Seishu ho một tiếng lớn trước khi trả lời anh.

"Chắc do làm việc quá sức thôi, anh đừng lo, lát nữa em về nhà ngủ một giấc là ổn."

Tinh thần của hắn lúc này chẳng còn đủ chỗ trống để lo lắng cho quá nhiều thứ. Tuy ca phẫu thuật này không khó và nguy hiểm bằng ca phẫu thuật đầu tiên nhưng nó chắc chắn không phải một ca phẫu thuật bình thường. Nếu cái đầu không tỉnh táo, 1% sống của Rindou cũng sẽ bị cướp đi bởi chính Sanzu.

"Về nhà nghỉ ngơi sớm đi, anh cần phải đi để chuẩn bị cho ca phẫu thuật."

Seishu gật đầu, cậu phẩy tay ra hiệu cho hắn cứ đi trước. Đến khi hắn đi khỏi tầm mắt, Seishu lúc này mới ngồi bệt xuống sàn, sắc mặt xanh xao. Không ngờ rằng việc điều chế được cái chất chết tiệt đó từ cơ thể cậu lại khiến tình trạng sức khoẻ của cậu đi xuống nhanh như thế.

"Midkine không thể sản sinh nữa, vì vậy cậu phải rất cẩn thận, khả năng nhiễm bệnh của cậu rất cao, việc tiếp xúc với các bệnh nhân cũng cần phải cẩn thận. Nó cũng gần giống như sức đề kháng của cậu vậy. Sẽ phải mất một thời gian dài mới có thể quen được với nó."

Quỷ đó nói không sai, việc rút đi 10cc Midkine trong cơ thể là sự mạo hiểm, mới đấy mà Seishu đã cảm nhận được cơ thể nóng dần lên, đầu óc choáng váng. Cậu cố gắng gượng đứng dậy, vịn vào những bức tường mà bước đi.

Ca phẫu thuật kéo dài hơn 6 tiếng, cơ thể của Rindou bắt đầu có phản ứng với midkine. Chính vì điều đó cậu được cách ly trong phòng vô trùng. Thuốc gây mê vẫn chưa hết, cậu vẫn đang say ngủ, Sanzu tranh thủ thay quần áo trước khi quay trở lại với Rindou.

"Tiến sĩ Inui về rồi sao?"- Sanzu hỏi một bác sĩ đang có mặt ở đó.

"Khi nãy tôi thấy tiến sĩ Inui có vẻ mệt mỏi, cậu ấy rất khó khăn nên đã đỡ cậu ấy ra taxi."

Sanzu nhấc điện thoại gọi cho Seishu nhưng không ai trả lời, có lẽ cậu đang ngủ. Sau khi Rindou tỉnh lại, hắn sẽ tới gặp cậu sau. Trong lòng có chút bồn chồn không yên.

Rindou tỉnh lại, thấy xung quanh đều là những khung cảnh quen thuộc của phòng bệnh. Hắn đang gọi điện cho ai đó.

"Haru!"-Cậu gọi anh.

Sanzu nghe thấy tiếng cậu gọi liền quay lại, sắc mặc có vẻ không tốt.

"Em tỉnh rồi à? Có đau ở đâu không?"

Rindou lắc đầu, hắn đã tới gần bên cậu nhẹ nhàng vuốt tóc cậu như mọi khi. Toàn bộ cơ thể Rindou như nhẹ bẫng chẳng còn chút sức, chỉ chìm ngỉm trong sự dịu dàng của anh.

"Sắc mặt anh sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?"

"Seishu bị đau ở đâu đó, trước ca phẫu thuật anh không tiện hỏi. Nhưng từ nãy tới giờ nó không bắt máy, trước đến nay chưa bao giờ như thế cả."

Bỗng có tiếng động dồn dập bên ngoài, một toán bác sĩ, y tá nháo nhác chạy qua chạy lại, có tiếng chỉ đạo, cũng có tiếng thúc giục. Khu vực mà Rindou đang nằm là khu vực chỉ dành cho những bệnh nhân quan trọng. Cậu ra cửa sổ, ngó ra ngoài thì thấy chiếc giường lưu động được đẩy qua, người nằm trên đó không phải ai khác chính là Seishu.

Sanzu lập tức ra ngoài, chạy theo chiếc giường, hỏi vài ý tá và bác sĩ có mặt ở đó.

"Có chuyện gì với cậu ấy vậy?"

"Tiến sĩ Inui được phát hiện bị ngất tại nhà riêng, theo kiểm tra sơ bộ, có vẻ như cậu ấy bị nhiễm virut cảm cúm."

Sanzu lấy trong túi áo ra chiếc đèn pin kiểm tra lại Seishu một lần nữa. Hơi thở của cậu gấp gáp, tay chân lạnh toát,mồ hôi trên trán toát ra dính kết tóc thành từng lọn.

"Trên đường tới đây đã tỉnh lại lần nào chưa?"

"Chưa."

"Cậu ấy có ho không?"

"Vài lần."

"Có những tiếng khò khè không?"

"Có, khi cậu ấy thở mạnh, tiếng khò khè nghe rõ lắm."

Sanzu thả tay ra để các bác sĩ đưa cậu vào phòng cấp cứu. Tình trạng của Seishu không mấy tốt, vốn từ nhỏ tới lớn, cậu rất ít ốm, nhất là sốt virut lại càng không. Một vài ý nghĩ thoáng vụt qua trong đầu hắn, Sanzu đứng thẫn thờ, hốc mắt đã đỏ từ khi nào. Hắn nhìn cánh cửa phòng cấp cứu im lìm rồi đột nhiên anh di chuyển qua lại, mỗi lần một nhanh hơn.

"Seishu, em là đồ ngốc sao???"

Hắn đấm mạnh vào tường cho đến khi cảm nhận được từng đốt ngón tay muốn vỡ vụn, hắn gục xuống.

"Anh đã làm gì thế này Seishu? Anh đã đi quá xa rồi, xin lỗi em, đứa trẻ đáng thương, ngốc nghếch, ngu xuẩn, ai cho phép em làm thế chứ?"

Những người qua lại nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò, vài người cũng cất tiếng an ủi nhưng hân chẳng hề để tâm, cứ thế tiếp tục la hét cho đến khi cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, ngay lập tức hắn lao vào bên trong.

Seishu đang ngủ trong phòng hồi sức. Vị bác sĩ vừa cấp cứu cho cậu đến bên cạnh Sanzu, ông tháo bỏ khẩu trang rồi nói với hắn.

"Cậu ấy bị sốt virut cấp tính, may mà tới bệnh viện kịp thời. Giờ tình trạng của cậu ấy tạm thời ổn rồi."

Sanzu không rời mắt khỏi cậu, hắn nói với bác sĩ.

"Hãy cho kiểm tra lượng Midkine trong cơ thể cậu ấy."

"Midkine ư? Được, chúng tôi sẽ cho kiểm tra ngay."

Sanzu ngồi xuống ghế bên cạnh giường bệnh của Seishu, hắn nhìn cậu một lúc lâu rồi lấy điện thoại ra.

Đầu dây bên kia có tiếng đổ chuông một hồi dài.

"Là Ran Haitani phải không? Tôi sẽ nói cho anh Rindou đang ở đâu."

______________________________

- thấy tội Seishu của tôi quá à:((

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co