17.
"Nghe nói hôm nay thằng ở phòng 402 đến bệnh viện mượn điện thoại cũ của Jung Wooyoung đấy."
Yang Chung Hee gặm táo trợn trắng mắt: "Điện thoại mất thì mua cái mới là được rồi, còn phải đi mượn nữa sao? Xem ra phòng tụi nó toàn thứ nghèo mạt rệp thôi."
Lần trước chiếc xe phiên bản giới hạn kia xuất hiện làm hắn bẽ mặt vẫn còn in sâu trong đầu không cách nào phai mờ.
Có lẽ Jung Hayoon và Kang Yejun đã quên chuyện này từ lâu, nhưng với Yang Chung Hee thì hôm đó có thể gọi là ngày huy hoàng nhất của hắn từ khi vào đại học.
Khó khăn lắm mới có một ngày như vậy mà lúc sắp kết thúc lại bị phá đám, danh tiếng đều bị cướp mất, hắn có thể không hận được sao?!
Vì vậy chỉ cần phòng 402 có chút gió thổi cỏ lay là hắn lập tức chạy về loan báo.
Tuy gia cảnh hắn thua xa Jung Hayoon và Kang Yejun nhưng dù sao cũng là gia đình trung lưu, đủ để chế nhạo Mingi và Yunho rồi.
Jung Hayoon chẳng có chút hứng thú nào với hai bạn cùng phòng của Jung Wooyoung, đối thủ của y chỉ có một mình Jung Wooyoung mà thôi.
"Đi bệnh viện?"
Chẳng lẽ tình trạng sức khỏe Choi San gặp vấn đề gì sao, mới chữa ở nước ngoài về lại bị đưa vào bệnh viện nữa à?
......Lần trước thì khác, Jung Wooyoung theo ra nước ngoài có thể nói là làm tròn bổn phận người vợ, nhưng Choi San đến bệnh viện trong nước mà Jung Wooyoung cũng đi theo sao?
Điều này thực sự khác xa tính cách Jung Wooyoung.
Trước kia Choi Shin thi đấu bóng rổ ở đại học khác, cậu cũng chẳng bám theo cả ngày như thế.
Cộng thêm lần trước nhìn thấy những status vui vẻ cậu đăng lên vòng bạn bè......
Suy đoán hoang đường kia lại hiện ra trong đầu Jung Hayoon.
Càng nghĩ y càng bực bội, bỗng nhiên nảy ra ý định tìm hiểu thực hư.
"Tớ ra ngoài một chuyến đây." Jung Hayoon cầm áo khoác vội vàng rời khỏi phòng ngủ.
Sau khi biến thành người thực vật, Choi đại thiếu gia luôn ở trong nhà họ Choi, lão gia trông chừng anh kỹ càng như bảo vật, chưa từng cho bất kỳ ai tới thăm, muốn gặp anh còn khó hơn lên trời.
Nhưng giờ đến bệnh viện chắc chắn sẽ gặp được họ thôi, phải tìm tòi manh mối để làm rõ chuyện này mới được.
Jung Hayoon vừa xuống taxi thì phát hiện Choi Shin cũng đang đậu xe ở đó.
Mấy ngày không gặp, sắc mặt Choi Shin hơi tiều tụy, rõ là hotboy mà nhìn hết sức bệ rạc.
Ánh mắt hai người giao nhau, Choi Shin hơi thắc mắc sao Jung Hayoon lại ở đây.
Thấy Choi Shin chẳng có vẻ gì muốn chào hỏi, Jung Hayoon hơi xấu hổ, chủ động đi qua: "Choi Shin a, anh tới thăm anh trai đúng không?"
"Anh bị cảm nên ghé bệnh viện lấy thuốc." Choi Shin nhíu mày: "Hôm nay Choi San cũng tới đây khám à?"
Giờ ngay cả chữ "anh Hai" hắn cũng không muốn gọi, cứ nhắc tới người này thì lại nhớ đến những lời tuyệt tình Wooyoung nói, cả chuyện block mình nữa.
Jung Hayoon đâu dám nói mình đến dò la tin tức nên vội đáp: "Em cũng không khỏe lắm nên đến bệnh viện khám thôi."
"Ờ." Choi Shin hời hợt gật đầu.
Jung Hayoon cứ tưởng hắn sẽ lo lắng hỏi mình không khỏe chỗ nào, trong lòng đã bịa sẵn chứng bệnh và khoa muốn khám.
Kết quả Choi Shin chỉ "ờ" một tiếng rồi quay đầu nhìn chạc cây trụi lủi bên cạnh, chẳng buồn nói gì nữa.
Jung Hayoon: "......"
Tim Jung Hayoon phút chốc nhói lên.
Dạo này quan hệ giữa hai người ngày càng phai nhạt.
Trước khi có chuyện gả thay, Choi Shin đối tốt với Jung Hayoon hơn cả Jung Wooyoung, nghỉ đông nghỉ hè sẽ cùng ra nước ngoài chơi, mỗi dịp lễ Tết còn chuẩn bị quà cho Jung Hayoon nữa.
Mặc dù người yêu hắn là Jung Wooyoung, còn Hayoon chỉ là quá khứ nhưng hắn thường xuyên thất hẹn với Wooyoung vì Jung Hayoon, hơn nữa luôn tránh nhắc đến Wooyoung trước mặt Hayoon vì để ý cảm xúc của y.
Nhưng gần đây chẳng những hắn không chủ động tìm Jung Hayoon mà thậm chí y nhắn tin Wechat cho hắn mấy lần, hắn cũng không thèm trả lời.
Hai người cứ như đột ngột xa cách sau một đêm vậy.
Tại sao lại thế, hối hận vì đã tặng Jung Wooyoung cho anh trai hắn sao?
Trong lòng Jung Hayoon như bị thứ gì đó chặn lại.
Bầu không khí giữa hai người sượng trân, Choi Shin thốt ra một câu: "Vậy anh vào trước đây."
Đúng lúc này, một chiếc xe hơi màu đen bỗng xuất hiện trước cổng bệnh viện, Wooyoung và quản gia đẩy Choi San ra khỏi tòa nhà VIP.
Choi Shin đang định bước vào chợt khựng lại, Jung Hayoon cũng biến sắc, lập tức nhìn sang bên kia.
Cách xa mấy chục bước nên người bên kia không nhìn thấy bọn họ.
Quản gia mở cửa xe, Wooyoung đứng cạnh Choi San cúi xuống quấn lại khăn quàng quanh cổ người thực vật tái nhợt, sau đó cẩn thận vén tóc mái ra khỏi đôi mắt nhắm nghiền của anh để tránh gây khó chịu.
Khi làm việc này Wooyoung hết sức chăm chú, một tay còn đỡ sau đầu Choi San, phòng ngừa anh bị mỏi cổ vì sau xe lăn không có gối dựa.
Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, có thể giải thích là giả vờ giả vịt trước mặt quản gia, làm bộ tận tụy với Choi San.
Nhưng sao tay cậu đặt sau gáy Choi San còn liên tục vuốt ve làn da người thực vật nữa chứ!
Nhìn từ hướng Choi Shin và Jung Hayoon có thể thấy rõ động tác của Wooyoung-- Chẳng biết là phản ứng tự nhiên hay vì bị tay cậu vuốt nhiều quá mà phần gáy trắng nõn của Choi San đỏ lên.
" ...... "
Choi San quanh năm suốt tháng nằm trên giường không cho ai thăm viếng.
Đây là lần đầu tiên Choi Shin và Jung Hayoon thấy Wooyoung và Choi San ở chung thế nào.
Trái với vẻ luống cuống tay chân mà bọn họ tưởng tượng, Jung Wooyoung không chỉ chăm sóc Choi San thành thạo mà trong động tác còn lộ ra vẻ mờ ám...... thậm chí cả tính chiếm hữu nữa.
Phát hiện da gáy Choi San đỏ lên, Wooyoung thích thú xоа хоа.
Ngay khi Choi Shin và Jung Hayoon hoang mang cho rằng những gì mình vừa thấy chỉ là ảo giác, cứ tưởng cậu sẽ dời tay ra khỏi cổ Choi San thì tay cậu lại chuyển sang chỗ khác, rơi vào vành tai...... rồi tiếp tục lưu luyến vuốt ve.
Lần này cậu không chỉ sờ Choi San mà còn sờ bằng hai tay nữa.
Choi Shin: "...... "
Jung Hayoon: "......"
Hai người cứ thế khiếp sợ nhìn Jung Wooyoung cẩn thận giúp quản gia bế Choi San lên ghế sau xe.
Trước khi đóng cửa xe, bọn họ còn thấy Wooyoung để đầu người thực vật dựa vào cổ mình, cúi đầu chạm môi vào tóc Choi San, hai tay ôm anh thật chặt như sợ anh đụng vào đâu bị thương.
Làm xong mọi việc, giây phút cuối cùng trước khi cửa xe đóng kín, bọn họ trông thấy Jung Wooyoung luồn tay vào áo khoác Choi San, mặc dù không biết cậu muốn làm gì nhưng nhìn động tác có lẽ là tiếp tục vuốt ve như lúc nãy.
Hai người: "......"
Xe nhà họ Choi chạy xa, hai người đờ đẫn đứng trong gió, thậm chí quên cả ngậm miệng đang há to vì sốc.
Ngoại trừ lần trước ở biệt thự, Choi Shin chưa từng thấy Wooyoung và Choi San xuất hiện cùng lúc.
Lần đó có mặt ông nội, mặc dù Wooyoung nói những lời kia...... nhưng không có động tác mờ ám nào với Choi San, hôn một cái cũng giống như cố tình chọc tức hắn chứ không giống người yêu thân mật.
Vì vậy tuyến phòng thủ trong lòng Choi Shin vẫn chưa bị phá tan, vẫn cảm thấy những lời Wooyoung nói và nhắn qua WeChat chưa chắc đã là thật.
Nhưng bây giờ......
Bây giờ Wooyoung đang làm gì vậy?!!
Choi Shin sốc đến nỗi đầu óc trống rỗng.
Jung Hayoon hoàn hồn lại trước: "...... Ngày xưa Wooyoung có đối với anh vậy không?"
Nghe thấy câu hỏi này, Choi Shin lập tức tái mặt.
Đúng vậy, khi Wooyoung còn là người yêu hắn quả thực rất tốt với hắn, nhưng cùng lắm chỉ nắm tay hoặc ôm hắn chứ chưa bao giờ đối với hắn như vậy...... Thân mật đến mức làm người ta xao xuyến rung động.
Choi Shin không biết diễn tả thế nào, chỉ thấy tim mình đau nhói.
Jung Hayoon lại hỏi: "Hôm trước anh mới về nhà một chuyến đã thất hồn lạc phách, có phải Wooyoung nói gì với anh không?"
Choi Shin không lên tiếng mà nghiến chặt răng, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Hắn không vào bệnh viện nữa mà đột ngột giật tung cửa xe rồi lên xe lái đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co