28 (2).
Choi San và Wooyoung đều tưởng Kang Hyun sẽ bỏ cuộc, ai ngờ hôm sau Wooyoung vừa xách ba lô đến ký túc xá thì thấy Kang Hyun cầm bình giữ nhiệt ngồi dựa vào tường bên ngoài phòng 402.
Thấy Wooyoung tới, hắn vội vã đứng dậy: "Anh thuê phòng ở ngoài trường, có nấu ít canh gà, đang mùa đông lạnh có thể dưỡng dạ dày đấy."
Nói xong hắn mở nắp bình giữ nhiệt, mùi canh gà thơm lừng lập tức bay ra.
Wooyoung nhất thời không biết phải nói gì.
"Xin lỗi, em không uống đâu, anh đem về đi."
Thấy Kang Hyun còn định nói tiếp, Wooyoung đau đầu mở cửa phòng đi vào rồi cấp tốc đóng lại.
Kang Hyun hơi thất vọng nhưng đây cũng nằm trong dự đoán của hắn.
Wooyoung nhìn thì ôn hòa dễ gần nhưng thật ra ngoài nóng trong lạnh.
Bạn cùng phòng chờ hắn ở hành lang bên kia, thấy hắn cầm bình giữ nhiệt còn nguyên vẹn thì lắc đầu: "Không theo nổi đâu, nếu theo được thì từ năm nhất đã thành công rồi, tớ thấy Wooyoung chính là thích người giàu......"
"Còn nói vậy nữa thì nghỉ chơi đi." Kang Hyun nhíu mày: "Mới ngày đầu tiên của chiến dịch theo đuổi thôi, gấp cái gì."
Còn có chiến dịch theo đuổi nữa à?
Chẳng lẽ hắn vẫn định bám tiếp sao?
Choi San sầm mặt liếc nhìn mức pin trên góc phải, 29%.
009 có thể cảm nhận được Choi Sam đang bất an bực bội, mặc dù ký chủ luôn nói vợ mình lo được lo mất nhưng chính anh mới là người thường xuyên thấp thỏm tự ti! Làm người thực vật hôn mê hai năm thì lấy gì đấu với người sống chứ? Ngay cả đem bình giữ nhiệt đựng canh gà cũng chẳng làm được nữa.
Nhận ra khí áp trên người Choi San càng lúc càng thấp, 009 chịu hết nổi nên buột miệng nói: "Ký chủ, hay là anh đấm hắn thêm một cú nữa đi?"
Nếu thực sự không được thì giải quyết bằng vũ lực, đánh cho tên này khóc mới thôi.
"Lúc nãy cũng xem như hắn nói tiếng người." Choi San lạnh lùng nói.
Nể tình thằng nhóc này bênh vực cậu vợ nhỏ trước mặt bạn mình nên lần này sẽ không đánh hắn.
Dù vậy tâm trạng Choi San vẫn còn nặng nề phiền muộn.
Đồng thời còn nảy sinh một nỗi ghen tị khó tả, khi anh thấp thỏm rụt rè chào vợ mình lần đầu tiên thì những người khác lại quang minh chính đại theo đuổi cậu, bày tỏ tình cảm chẳng chút e dè.
Còn anh vẫn là người thực vật nằm trên giường, mọi thứ chỉ có thể dựa vào cậu vợ nhỏ và quản gia hỗ trợ, nói dễ nghe là người thực vật, nói khó nghe chính là dở chết dở sống.
Choi đại thiếu gia phong độ ngày xưa chưa từng nếm trải cảm giác bị giật đồ ngay trước mặt như vậy, quả thực là tức nghiến răng nghiến lợi.
Hơn nữa anh và 009 luôn hy vọng khi mức pin đạt 100% sẽ có thể tỉnh lại, nhưng đây chỉ là suy đoán của anh và 009 mà thôi, rốt cuộc có tỉnh lại được hay không vẫn còn là ẩn số.
Lỡ như, lỡ như thằng nhóc kia giở chiêu gì cưa đổ cậu vợ nhỏ thì sao?
Choi đại thiếu gia không muốn thừa nhận nhưng trong lòng anh thật sự đang rất bất an.
Ngay sau đó nỗi bất an này lên đến đỉnh điểm.
Wooyoung ngồi trong phòng một hồi, Wechat liên tục nhận được lời mời kết bạn của Kang Hyun.
"Làm sao bây giờ?" Cậu hỏi 001 trong đầu: "Đàn anh này quá cố chấp nhưng lại không có ác ý gì, có cách nào để anh ta tự động rút lui không?"
001 buồn rầu đáp: "Chuyện tình cảm này tôi thật sự chẳng biết gì đâu."
Wooyoung trầm tư một lát rồi đồng ý kết bạn với Kang Hyun.
Kang Hyun còn chưa kịp mừng thì nhận được tin nhắn Wechat Wooyoung gửi tới: "Hôm nay đến nhà em chơi đi, em nhắn địa chỉ cho anh."
Kang Hyun vừa rời ký túc xá chưa bao lâu thì nhận được lời mời này, nhất thời hớn hở ôm bình giữ nhiệt.
Wooyoung đổi ý rồi sao?
"Em muốn anh đến một mình hay dẫn bạn theo?"
"Tùy anh." Wooyoung trả lời.
Wooyoung lại gọi điện hỏi quản gia: "Cháu mời bạn về nhà được không ạ?"
Quản gia đáp: "Đương nhiên là được rồi, lão gia nói ngài cứ xem nhà họ Choi như nhà mình đi."
Choi San trơ mắt nhìn sự tình phát triển thành thế này: "......"
009: "......"
009 nói: "Ký chủ bình tĩnh đi, với tính cách vợ anh nhất định không phải vì có hứng thú với tên kia nên mới mời hắn về nhà đâu, chắc muốn đưa hắn đến chỗ vắng để phân xác đấy, à mà nhà anh có tầng hầm không? Nếu không có tầng hầm thì có hầm lạnh hay hầm rượu gì không?"
Choi San: "......"
Đầu Choi San ong ong, xụ mặt nạt: "Im mồm."
Mặc dù tin người cậu vợ nhỏ yêu nhất là mình, dù sao một nụ hôn của cậu vợ nhỏ cũng có thể giúp mình từ bất động hoàn toàn khôi phục lại chút khả năng cử động, chắc chắn đây là tình yêu đích thực không thể nghi ngờ gì. Nhưng Choi San vẫn không sao chịu nổi Wooyoung nói chuyện với người khác, còn mời về nhà như đang hẹn hò nữa.
Đây là điều anh không cách nào làm được với trạng thái thực vật hiện giờ.
Càng so sánh anh càng căm ghét thân thể bất động này của mình.
Anh cảm thấy có lẽ mình bị cậu vợ nhỏ đồng hóa nên tính chiếm hữu đã đến mức bệnh hoạn, đừng nói nhìn cậu vợ nhỏ tiếp xúc gần với người khác mà chỉ cần thấy cậu nói quá hai câu với tình địch cũng muốn làm tình địch biến mất khỏi thế giới này, hoặc là bắt cậu vợ nhỏ trở lại giường mình, chỉ nhìn mình mà thôi......
Choi đại thiếu gia trên giường cố gắng đè nén những ý nghĩ đen tối trong lòng, nhưng nỗi bực tức vẫn đè nặng làm anh không thở nổi.
.........
Học xong tiết cuối cùng, Wooyoung lên xe Choi gia về nhà.
Sau khi về, việc đầu tiên là lên lầu rồi khó nhọc bế ông xã thực vật nhà mình lên xe lăn.
Không hiểu sao mọi khi ôm Choi đại thiếu gia xuống giường, vành tai và đầu ngón tay người thực vật luôn ửng lên màu đỏ nhạt nhưng hôm nay lại không có.
Hôm nay sắc mặt ông xã thực vật tái nhợt, chẳng có bất kỳ màu sắc nào khác. Nếu không phải trên mặt anh không lộ ra cảm xúc gì, hai mắt nhắm nghiền như bình thường thì Wooyoung còn tưởng người thực vật đang tức giận nữa.
Lúc bế cũng hơi khó, hình như nặng hơn bình thường thì phải.
Wooyoung: "......?"
Trong lòng Choi San hậm hực nghĩ mời đàn anh tới nhà sao còn cho mình ngồi xe lăn xuống dưới nữa.
Lẽ ra phải giấu mình đi không cho đàn anh thấy chứ?
Sao, bọn họ chơi đùa với nhau mà còn bắt mình ở cạnh làm vật trang trí nữa à?
Vì trong lòng bực bội nên thân thể Choi San cứng đơ chứ không ngoan ngoãn để Wooyoung ôm như mọi khi.
Wooyoung không hề biết ý nghĩ của người thực vật, sau khi bế Choi San lên xe lăn thì ôm Choi đại thiếu gia ước lượng: "Ồ, chẳng lẽ truyền dịch dinh dưỡng nên béo lên sao?"
Choi San: "......"
Quả nhiên tình yêu vợ dành cho mình vơi bớt rồi, bắt đầu chê mình béo chứ gì?
Nội tâm Choi đại thiếu gia đắng chát.
"Chào chú chào chú, cháu là đàn anh của Wooyoung, học năm cuối khoa thể dục, đây là bạn cháu ạ."
Dưới lầu, Kang Hyun và bạn đã tới cửa biệt thự.
"Bạn Wooyoung à, vào đi." Quản gia nhận lấy hoa quả từ tay Kang Hyun rồi cười nói: "Không cần đem quà đâu, Wooyoung rất ít khi mời bạn về nhà, chắc các cậu thân với cậu ấy lắm nhỉ."
Kang Hyun gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Không phải quà đắt tiền gì đâu ạ."
Hẳn là Wooyoung đã gả cho chủ nhân ngôi biệt thự này.
Một người thực vật có quyền thế nhưng lại không thể hưởng thụ.
Theo đuổi Wooyoung trước mặt người thực vật không có ý thức, trong lòng Kang Hyun càng sinh ra khoái cảm kích thích.
Mặc dù lúc ở trường đã biết nhà Choi Shin rất giàu nhưng giờ tới nhà họ Choi, nhìn vườn hoa bên ngoài bị tuyết trắng mênh mang bao phủ, còn thấy các tác phẩm nghệ thuật trưng bày trong nhà, Kang Hyun và bạn mình vẫn thấy choáng ngợp.
Nơi này và chỗ bọn họ đang sống...... quả thật là hai thế giới khác xa nhau.
Thấy vẻ mặt sượng trân của hắn, quản gia tốt bụng nói: "Không sao đâu, cứ tự nhiên, thay giày rồi lên tìm Wooyoung đi, cậu ấy ở thư phòng trên lầu một đấy."
Kamg Hyun cố gắng không để lộ vẻ e ngại rồi cười nói: "Dạ, để cháu rửa trái cây rồi đi tìm cậu ấy."
Đúng là hắn không giàu nhưng ưu thế của hắn là sức khỏe tốt và cẩn thận, có thể chăm sóc Wooyoung.
Vì vậy ở trước mặt cậu, hắn muốn thể hiện điểm này tối đa.
"Phòng bếp bên kia kìa, cậu cứ tự nhiên đi." Quản gia chỉ.
Kang Hyun và bạn mình đi vào bếp, rửa sạch trái cây mang đến rồi bày ra khay, còn tỉa hai con thỏ tinh xảo.
"Không ngờ cậu còn có tay nghề này nữa sao?" Bạn hắn trêu chọc, hết nhìn Đông ngó Tây lại sờ đèn trên tường.
Cảm thấy bóng đèn áp tường này phải có giá mấy trăm ngàn......
Kang Hyun mím môi: "Tối qua mới học đấy."
Mất hết nửa tiếng mới cắt xong, phòng bếp cũng bị hắn làm cho lộn xộn. Hắn bưng trái cây và các món nguội đi lên thư phòng mà quản gia chỉ.
"Rộng ghê á." Bạn hắn đi bên cạnh xuýt xoa luôn miệng.
Cửa thư phòng không đóng mà chỉ khép hờ.
Theo phép lịch sự, Kang Hyun vẫn gõ cửa hai lần: "Wooyoung, anh vào được không?"
Bên trong vang lên tiếng trò chơi, chắc âm thanh lớn quá nên Wooyoung không nghe thấy.
Wooyoung đang chơi game sao?
Hai mắt Kang Hyun sáng lên, đây cũng là lĩnh vực hắn am hiểu, có thể chứng tỏ được mình.
Kang Hyun hấp tấp đẩy cửa vào.
Sau đó trông thấy trên tấm thảm trước màn hình LCD khổng lồ không chỉ có một mình Wooyoung
Trên thảm trải một tấm chăn sọc vuông, Wooyoung trùm chăn thân mật ôm một người đàn ông vào lòng, để nửa thân trên của anh dựa sát ngực mình.
Sau đó cầm hai tay người đàn ông kia, cầm máy chơi game bằng mười ngón tay của anh.
Đứng ở cửa thư phòng có thể thấy góc nghiêng của người đàn ông kia, dáng vẻ tuấn mỹ, ngũ quan thanh tú không chút tì vết.
Chỉ là hai mắt anh nhắm nghiền, sắc mặt xanh xao vì bệnh, môi cũng hơi tái, rõ ràng là người thực vật không có ý thức gì!
Vì người kia quá cao nên hai chân được Wooyoung duỗi thẳng trên sàn, chỉ có nửa thân trên nằm trong lòng Wooyoung.
Nếu không phải lồng ngực đang phập phồng để nhận ra đây là người sống, nhìn cảnh này chẳng khác nào Wooyoung đang ôm một con rối hình người hoặc xác chết......
Nhưng Wooyoung không hề cảm thấy việc mình làm kinh dị cỡ nào, thỉnh thoảng lại hôn lên tóc người đàn ông trong ngực, mỗi lần thắng một ván còn nựng cằm anh: "Choi San, anh giỏi lắm."
Chẳng biết có phải ảo giác của Kang Hyun hay không mà người thực vật lạnh lùng kia rõ ràng đang nhắm mắt, không có biểu cảm nào nhưng lại khiến người ta cảm thấy anh đang thẹn thùng, sung sướng gần chết......
Dường như nghe thấy động tĩnh ở cửa thư phòng, Wooyoung quay đầu nhìn hai người.
"Tới rồi à, vào đây ngồi đi, em đang chơi game với ông xã."
Kang Hyun: "......"
Bạn Kang Hyun: "......"
Sắc mặt Kang Hyun từ từ trắng bệch như đang xem phim ma ngay tại chỗ, khay trái cây trên tay đột nhiên rớt xuống, kéo bạn mình chạy trối chết.
Wooyoung: "......"
Cửa biệt thự truyền đến tiếng trượt ngã, quản gia hỏi: "Không sao chứ?"
Kang Hyun và bạn hắn không kịp trả lời mà sợ hãi phi nước đại.
........
Nghe động tĩnh bên ngoài, Wooyoung phủi bụi không hề tồn tại trên ống quần, cảm thấy vô địch quả là tịch mịch.
"Chỉ có thế thôi à?"
Mới dọa chút xíu đã bỏ chạy rồi.
Thì ra cậu vợ nhỏ gọi người đến để thằng nhóc kia biết khó mà lui sao?
Nỗi ghen tuông và phiền muộn của Choi đại thiếu gia cả ngày nay đột nhiên tan thành mây khói, thân thể không còn cứng đơ, vành tai cũng hơi đỏ lên.
——————-
Tiểu kịch trường:
009 không dám đi ra: Tất cả đều là biến thái!!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co