4.
Thấy cảnh này, Choi Shin nào còn lòng dạ đến phòng Wooyoung tìm cậu nữa.
Đây có khác nào tự chuốc nhục đâu?
Hayoon biết hắn sĩ diện nên không nhìn mấy thứ trong thùng rác mà khéo léo nói lảng sang chuyện khác, rủ hắn đến quán cà phê ngồi một lát.
Choi Shin ôm chậu cây không lên tiếng.
Vốn dĩ Choi Shin cũng nâng Jung Hayoon trên lòng bàn tay, hai người quen nhau mấy chục năm, Jung Hayoon đã gắn liền với rất nhiều ký ức của hắn.
Những gì thuộc về thời thơ ấu luôn mang theo kính lọc.
Mấy năm trước ở nước ngoài, thậm chí hắn còn nhất thời xúc động đề nghị đính hôn với người này.
Nếu lúc đó Hayoon nhận lời, có lẽ bây giờ đã chẳng có chuyện của Wooyoung.
Nhưng ngày ấy Jung Hayoon đứng núi này trông núi nọ, cứ đinh ninh mình có thể với tới Choi San nên vờ như không hiểu ý hắn.
Lúc đó tinh thần Choi Shin vô cùng suy sụp, về sau cũng không nhắc lại chuyện hẹn hò nữa mà vẫn đối tốt với Hayoon như xưa, nhưng chuyện này đã trở thành cái gai trong lòng hắn.
Ba năm trước về nước, ở trường có một dự án tài trợ, hắn quen Wooyoung từ lúc đó.
Wooyoung đối với hắn quá tốt, thật sự là như vậy. Hắn nói muốn nếm thử bánh bông lan siro lá phong, Wooyoung tuyệt đối sẽ không đưa đường đỏ đến, hắn nhíu mày, Wooyoung sẽ không tiếp xúc với nam sinh khác.
Choi Shin cảm thấy tim mình đã dần bị Wooyoung làm tan chảy.
Chính vì hắn cảm thấy Wooyoung một lòng một dạ với mình, như thể chưa đụng tường Nam chưa quay đầu nên khi phải chọn một người giữa Wooyoung và Hayoon để gả cho Choi San, hắn chẳng chút do dự chọn Wooyoung.
Ánh trăng sáng ấy à, hắn luôn hy vọng ánh trăng sáng sẽ luôn rực rỡ không nhuốm bụi trần.
Nhưng Wooyoung lại khác, nếu mình làm vậy thì cùng lắm cậu chỉ đau lòng một thời gian chứ không thật sự trách mình.
Huống chi gả cho Choi San cũng chẳng phải chuyện gì to tát –– Choi San chỉ là người thực vật, có thể cả đời cũng sẽ không tỉnh lại.
Sự tổn thương Wooyoung có thể phải chịu cũng chỉ là mấy lời gièm pha khó nghe của người trong giới mà thôi.
Những điều này hắn sẽ đền bù cho Wooyoung hết.
Nhưng không hiểu sao giờ hắn lại thấy hơi hối hận, còn oán trách Jung Hayoon nữa.
Nếu không phải vì Hayoon thì đời nào mình bị Wooyoung làm ngơ nhiều lần vậy chứ?
Đủ loại cảm xúc phức tạp khiến sắc mặt Choi Shin lúc xanh lúc trắng, nhưng hắn chẳng nói gì mà theo Hayoon đến quán cà phê.
Hai người ngồi xuống, Choi Shin gọi một ly cà phê siro lá phong.
Jung Hayoon nhìn hắn lơ đãng khuấy cà phê rồi nói: "Em nhớ trước kia anh đâu uống loại này."
Choi Shin không lên tiếng.
Jung Hayoon nhíu mày.
Tấm biển ngoài quán cà phê vẫn là tấm biển tuần trước, Choi Shin nhớ ngày đó mình ngồi đây gọi người kéo vĩ cầm rồi nói ra câu kia với Wooyoung.
Hôm ấy trời còn đổ mưa, khi Wooyoung bước ra ngoài dù bị mưa thổi ngả nghiêng, suýt nữa hắn đã đứng lên đuổi theo cậu, lúc ấy mi mắt Wooyoung đọng nước mưa như có thể khóc bất cứ lúc nào.
Nhớ lại cảnh đó, nỗi hoang mang trong lòng Choi Shin vơi đi không ít.
Giờ mới bao lâu chứ, còn chưa đầy nửa tháng nữa, Wooyoung không thể nào thay lòng nhanh vậy được.
Nhất định là chỉ đang dỗi mình thôi.
Hắn đang nghĩ ngợi thì bà chủ quán đi tới, thấy hắn dẫn người khác đến không khỏi nhìn hắn với vẻ kỳ quái.
Bà chủ lẩm bẩm: "Chia tay người lần trước rồi à?"
Choi Shin chẳng còn lòng dạ nào để ý, còn Hayoon ngượng ngùng gật đầu với bà chủ.
Thấy Choi Shin thất hồn lạc phách như thế, trong lòng Hayoon cũng không mấy dễ chịu.
Có phải Choi Shin về nước sống trong trường quá lâu nên quên mất Wooyoung hoàn toàn không phải người cùng một đẳng cấp với bọn họ rồi không? Lưu luyến đến vậy sao?
Chỉ cần hắn và Wooyoung làm những điều trước đây ở nước ngoài bọn họ hay làm thì hắn sẽ thấy rõ sự quê mùa của Wooyoung.
Cưỡi ngựa, đua xe, chơi golf, những thứ này từ nhỏ đến lớn Wooyoung chưa bao giờ tiếp xúc cả.
Càng là những thứ Jung Wooyoung không biết càng dễ làm bẽ mặt cậu.
Hayoon thản nhiên nói: "Nếu còn vương vấn thì hẹn Wooyoung đi chơi đi, tuần sau có buổi triển lãm nghệ thuật công nghệ điện tử đấy, nhất định cậu ấy sẽ đi thôi."
"Còn không thì nhờ mấy người học chung lấy cớ chúc mừng kết hôn hẹn cậu ấy ra ngoài, sau đó anh xuất hiện cho cậu ấy một bất ngờ, em thấy tuần sau có một cuộc đua xe ở bãi biển khá thú vị đấy."
Choi Shin không rõ dụng ý của Hayoon mà chỉ nhận ra giọng y có vẻ không vui.
Hắn cứng cổ nói: "Chia tay rồi mà, cậu ấy đã là người của anh Hai thì liên quan gì đến anh chứ."
Hayoon làm bộ nói đùa: "Vậy sao anh phát hiện xương rồng kia không phải cậu ấy tặng mà cứ như người mất hồn thế?"
"Anh đâu có." Choi Shin nói: "Anh còn đang lo cậu ấy cứ đeo bám mình đây này, giờ chỉ mong cậu ấy chú ý đến anh Hai thôi."
Hayoon nhìn chăm chú Choi Shin: "Thật không?"
Choi Shin nóng nảy: "Em đừng có nghĩ lung tung."
Nói xong Choi Shin không còn tâm tư nào uống cà phê nữa, nói bận việc ở khoa nên cầm áo khoác rời đi.
Sau khi hắn đi, ánh mắt Hayoon rơi vào ghế hắn, phát hiện hắn thế mà quên đem theo chậu cây.
......
Mắt Hayoon như bị chậu xương rồng kia đâm vào đau nhói, nỗi khó chịu trong lòng lập tức phóng đại gấp trăm lần.
Đúng là Hayoon có chút tình cảm với Choi Shin nhưng tình cảm này không quan trọng bằng sự sống còn của y.
Một lần thử máu năm mười ba tuổi đã cho y biết mình không phải con ruột của Jung gia, nếu bị người nhà họ Jung biết được thì sớm muộn gì cũng phải tìm lại thiếu gia thật, thế là y lén lút đánh tráo tờ xét nghiệm khi vẫn còn là một đứa trẻ.
Từ đó trở đi y luôn sống trong lo sợ phập phồng.
Sợ Jung gia phát hiện việc y làm sẽ đuổi y đi, sợ sau khi bị đuổi ra y sẽ thân bại danh liệt trong giới này.
Y nóng lòng tìm cho mình một chỗ dựa, như vậy dù có bị Jung gia vứt bỏ thì y vẫn có thể làm một cậu chủ giàu sang phú quý.
Ban đầu là đóa hoa kiêu kỳ Choi San được mọi người ngưỡng mộ.
Nhưng Choi San quá lạnh lùng vô tình, y đến nhà họ Choi mấy chục lần mà Choi San vẫn không hề nhớ tên y.
Còn bây giờ là Choi Shin.
Nhưng xem ra Jung Wooyoung có sức nặng trong lòng Choi Shin hơn y tưởng nhiều.
Jung Wooyoung, Jung Wooyoung......
Hayoon rũ mắt uống cà phê, trên mặt không có biểu cảm gì nhưng móng tay đã ghim vào lòng bàn tay.
Không thể tiếp tục như vậy được.
Y phải tìm lựa chọn thứ hai thật tốt.
Jung Hayoon suy tư một lát rồi nhắn tin hỏi Kang Yejun: "Lần trước cậu nói có thể lấy được thông tin liên lạc của người kia là thật hay giả đấy?"
Kang Yejun chính là gã tóc bạch kim cao to bị Wooyoung chọc tức ở hành lang, là bạn từ nhỏ của Hayoon, cũng là người ủng hộ y nhất.
Nhưng so với những bạn bè khác, nhà hắn không tính là giàu mà chỉ tầm tầm bậc trung, cha hắn mở một công ty nhỏ chuyên sản xuất chip, gần đây vừa bị công ty công nghệ mới nổi kia mua lại với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai.
Kang Yejun vốn mê công nghệ sinh học, sùng bái chủ nhân đứng sau công ty kia nên trăm phương ngàn kế nài nỉ cha mình xin danh thiếp đối phương.
Bên kia trả lời rất nhanh: "Sao cậu biết? Mới lấy được đây này."
Về phần Wooyoung, dù sao cũng đã xin nghỉ nên ghé công ty một chuyến.
Ngoại trừ Choi lão gia thì tất cả mọi người đều đang giễu cợt hoặc tiếc hận vì cậu phải làm công cụ xung hỉ, nhưng cậu lại hài lòng với cuộc hôn nhân này muốn chết.
Còn mua kẹo mừng nữa kìa.
Đây là một công ty khoa học công nghệ sinh học đời sống tọa lạc trong khu CBD, mặc dù chiếm diện tích không lớn, quy mô cũng chẳng thấm vào đâu so với các tập đoàn danh tiếng có lịch sử trăm năm như Choi thị nhưng hai năm liền được tạp chí kinh doanh uy tín liệt vào danh sách phát triển nhanh nhất và có tiềm năng thương mại nhất, trở thành công ty mới nổi sáng giá ở Seoul.
Hai năm nay giới truyền thông vẫn chưa đào bới được lai lịch chủ nhân công ty này, đối phương không hề tham dự buổi tiệc nào, cũng chẳng lộ diện ở bất kỳ đâu mà giao hết mọi chuyện cho phó tổng Kim Hongjoong quản lý.
Thứ duy nhất chụp được là một bóng lưng cực kỳ mờ, mờ đến nỗi không thấy rõ là ai mà chỉ có thể nhận ra đó là một người trẻ tuổi.
Nhưng có người trẻ tuổi nào mới vào nghề mà đã có nguồn tài chính dồi dào để nghiên cứu đầu tư và làm từ thiện cho các trại trẻ mồ côi nhiều vậy đâu?
Chẳng lẽ là vốn nước ngoài?
Cảm giác thần bí này khiến sự chú ý của mọi người đổ vào công ty này trong hai năm qua thậm chí còn vượt xa Choi thị.
Đương nhiên đối với Wooyoung mọi tin đồn bên ngoài đều là ảo ma, vốn dĩ cậu đầu tư vào công ty này chỉ vì muốn giúp người bạn ngày xưa ở cô nhi viện là Hongjoong thôi.
Ai ngờ công ty phất nhanh như diều gặp gió, chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã tạo dựng được tên tuổi, nhờ đó thu nhập từ cổ phần đứng tên cậu ngày càng tăng.
Wooyoung hết sức hài lòng về điều này, cố ý đến văn phòng Hongjoong đưa kẹo mừng cho hắn.
Hongjoong đang bận chạy dự án nên không có tâm tư tán gẫu với sếp trẻ kiêm bạn thân mà chỉ nói với Wooyoung: "Em xem điện thoại của mình đi."
Wooyoung có hai điện thoại, một chiếc để sử dụng hàng ngày, chiếc còn lại dành cho công việc, dù sao làm chủ công ty công nghệ này cậu vẫn phải liên lạc với một vài công ty trong ngoài nước.
Nhưng cậu rất ít khi dùng điện thoại công việc mà thường xuyên để ở chỗ Hongjoong nhờ hắn trả lời giùm.
Điều này dẫn đến nick Wechat của cậu có đủ mọi đối tác làm ăn loạn thất bát tao, còn có mấy người mẫu diễn viên lạ hoắc chẳng biết mò đâu ra nick cậu.
"Sao thế?" Wooyoung biết chắc Hongjoong có chuyện gì đó.
"Em tự xem đi." Hongjoong ấp úng chẳng biết giải thích thế nào.
Thế là Wooyoung mở điện thoại ra xem, phát hiện nửa tiếng trước Wechat trên điện thoại công việc vừa chấp nhận lời mời kết bạn của một người, có vẻ như Hongjoong đã chấp nhận.
Ảnh đại diện của đối phương là hình bầu trời màu xanh và một chú nai con, kết bạn xong cũng chẳng nói năng gì.
Nhưng nhìn bức ảnh này hơi quen quen, hình như đã thấy ở đâu đó rồi thì phải......?
Wooyoung mở điện thoại cá nhân của mình ra xem, thế mà tìm được người có ảnh đại diện giống hệt.
Khoan đã? Là Jung Hayoon sao?
Wooyoung add Wechat của Hayoon ba năm trước, lúc đó cậu mới về nhà họ Jung nên cứ tưởng có thể trở thành người một nhà với bọn họ. Cậu còn add cả Jung Sungha, chỉ là sau này đã làm ngơ nhau.
Wooyoung bấm vào xem giới thiệu vắn tắt, đúng là Hayoon thật.
Wooyoung: ???
Đầu Wooyoung ong ong: "Cậu ta add em làm gì?"
"Anh cũng chẳng biết nữa, bởi vậy mới nói em xem đấy." Hongjoong đỡ trán, "Chắc cậu ta không biết người đứng sau công ty tụi mình là em."
Năm xưa Hongjoong lớn lên cùng với Wooyoung và Jowon nên hắn biết hết mọi chuyện về cậu.
Mới đây hắn vừa nghe nói đến chuyện gả thay thì suýt nữa xông vào nhà họ Jung hỏi xem rốt cuộc bọn họ nghĩ gì, nhưng Wooyoung đã cản hắn lại...... Không chỉ cản hắn mà hình như còn mừng khấp khỏi khi bị gả cho một người thực vật nữa......
Vừa dứt lời, hai người cùng phát hiện Jung Hayoon đã thay ảnh đại diện bầu trời xanh và con nai thành ảnh chụp mình mặc áo len trắng cưỡi ngựa.
Phải thừa nhận ngoại hình Hayoon rất không tệ, được Jung gia nuôi dưỡng nên trên người toát ra khí chất cậu ấm giàu sang.
Bức ảnh này chọn cũng rất khéo, vừa nhìn đã thu hút người ta.
Đổi xong ảnh đại diện, Hayoon lên tiếng chào hỏi Wechat công việc của Wooyoung: "Xin chào [ Emoji đáng yêu ]. Gần đây tôi có mấy thắc mắc về công nghệ sinh học, chẳng hay có thể thỉnh giáo ngài không."
Hongjoong: "......"
Wooyoung: "......"
Hệ thống: "Phụt."
Wooyoung: "............"
Wooyoung cầm chiếc điện thoại này như đang cầm một củ khoai lang nóng rẫy, bó tay toàn tập.
"Đừng có cười, cười gì mà cười." Wooyoung nổi quạu, cậu thật sự hơi ngại ngùng, mặc dù nửa đêm có thể sờ ngực Choi San nhưng da mặt cậu vẫn rất mỏng, giờ đang âm ỉ nóng lên.
Muốn ném điện thoại cho Hongjoong nhưng người này không mấy đứng đắn, lỡ thay mình nói mấy câu mê sảng với Hayoon thì chuyện này sẽ rất khó giải quyết.
Wooyoung cất điện thoại rồi đi như chạy: "Điện thoại này tạm thời cứ để ở chỗ em đi."
Wooyoung vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý, nếu xóa ngay Jung Hayoon thì sẽ hơi kỳ lạ, thế là cậu chọn cách làm ngơ, tạm thời gác sang một bên.
Từ khi Wooyoung trở về Jung gia, Jung Hayoon vẫn luôn âm thầm giở trò tiểu nhân sau lưng cậu nhưng Wooyoung chẳng hề quan tâm, à không, nói đúng hơn là cậu khinh thường những thủ đoạn hèn hạ kia của Hayoon.
Toàn bộ tâm trí cậu đều dồn hết vào việc kiếm tiền, làm gì có thời gian chơi mấy trò giành giật tình cảm vặt vãnh với đối phương chứ?
Buổi chiều đi học, Wooyoung ngồi trong góc giảng đường ăn kẹo mừng, nhịn không được mở laptop bắt đầu tìm kiếm Choi San trên mạng.
Nhờ phúc tên nghiệp chướng Choi Shin kia hôm qua túm cổ tay cậu nên cả đống điểm kinh nghiệm đã bốc hơi. Ban đêm sờ mó Choi San rất lâu mới tạm bù lại.
Wooyoung thề từ nay về sau nhất định phải đi vòng qua Choi Shin.
Còn bây giờ cậu phải nghĩ cách lấy lại những gì đã mất.
Ngoài tiếp xúc thân thể ra, tiếp xúc thông tin và tiếp xúc tình cảm cũng có thể kiếm được tiền.
"Tiếp xúc tình cảm" có nghĩa trên mặt chữ, chính là hai người yêu nhau, điểm này khỏi cần nghĩ nữa, ông xã hôn mê không có ý thức thì làm sao nảy sinh tình cảm với cậu được.
"Tiếp xúc thông tin" chính là tiếp xúc với một số thông tin tương đối riêng tư của ông xã hôn mê.
Nếu tối qua thăm dò kích thước của anh chắc đã kiếm được một số tiền lớn rồi.
Tiếc là da mặt mình mỏng quá...... Wooyoung không khỏi thở dài vì sự ngây thơ của mình.
Wooyoung đọc hết thông tin về Choi San trên Baidu từ trên xuống dưới, vừa đọc vừa cảm thán người này biến thành người thực vật quả là đáng tiếc cho Choi gia.
Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi anh đã lập vô số kỷ lục mới cho Choi gia, năng lực mạnh đến nỗi ngay cả con kiến bò ngang qua cũng phải tấm tắc trầm trồ.
Mình gả cho anh thật sự không lỗ chút nào...... Wooyoung hí hửng nghĩ thầm.
Wooyoung vừa ghi nhớ những thông tin này vừa hỏi hệ thống: "A Thống, điểm kinh nghiệm tăng lên chura?"
Hệ thống: "Chưa đâu, mấy cái này đều bị công chúng biết hết rồi, đâu có tính là thông tin riêng tư."
Thông tin riêng tư......
Là những chuyện trải qua hồi bé ấy à?
Nhưng Choi San đã thành người thực vật, chuyện này biết hỏi ai bây giờ?
Choi Shin? Wooyoung chẳng muốn tiếp xúc với hắn.
Choi lão gia......?
Nhớ đến gương mặt không giận tự uy của Choi lão gia, Wooyoung rụt đầu lại.
Wooyoung nghĩ ngay đến trang web nội bộ của Choi thị, trên đó có một trang ẩn mà chỉ người nhà họ Choi mới có tài khoản đăng nhập.
Các dòng họ lâu đời có lịch sử hàng trăm năm đều ghi chép lại lịch sử gia tộc, gia phả và album ảnh. Hôm qua ông nội đã giao tài khoản riêng của Choi San cho cậu để tỏ lòng trân trọng.
Wooyoung liếm môi rồi hào hứng tìm trang web nhập mật khẩu vào.
........
Mặc dù ở trước mặt Jung Hayoon, Choi Shin nói không thèm để ý nhưng trong lòng sao có thể không để ý được?
Hắn muốn biết rốt cuộc Wooyoung nghĩ gì mà nỡ vứt hết đồ của mình vào thùng rác?
Buổi chiều khoa tài chính có lớp nhưng hắn hoàn toàn không còn lòng dạ nào để học, nhịn không được lên diễn đàn trường xem thời khoá biểu của khoa máy tính, tìm ra giảng đường Wooyoung đang học.
Choi Shin ưa sĩ diện, rõ ràng tối qua mất ngủ cả đêm nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ thản nhiên như không có việc gì, làm ra vẻ mình đá Wooyoung, là Choi thiếu gia hắn không thèm quan tâm đến Wooyoung.
Hắn chạy tới lớp này, thậm chí còn mặc áo hoodie màu đen, ngồi cuối lớp kéo mũ trùm lên, trên mặt đeo khẩu trang vì sợ bị người khác phát hiện mình theo Wooyoung đến lớp.
Khi Wooyoung bật máy tính lên, hắn chăm chú nhìn cậu, muốn tìm ra vết tích đau khổ tiều tụy trên mặt cậu.
Nhưng nhìn Wooyoung có vẻ gì là đau khổ đâu?
Thậm chí còn bóc mấy viên kẹo vui vẻ ăn làm má phồng lên nữa.
Choi Shin càng nhìn càng thất hồn lạc phách.
Một lát sau, hắn phát hiện hình như Wooyoung mở ra trang web Choi thị......?
Có lẽ bạn học bên cạnh nhìn thấy cũng chẳng biết đó là gì, nhưng Choi Shin là người Choi gia sao có thể không quen thuộc với giao diện gia phả nội bộ Choi gia được?
Choi Shin vô thức nheo mắt, muốn nhìn xem rốt cuộc Wooyoung đang xem gì mà tập trung như thế?
Nhưng khoảng cách quá xa, hơn nữa giảng đường còn bị ánh nắng chiếu thẳng vào nên màn hình laptop hơi ngược sáng.
Nhưng cậu đã mở trang web nội bộ Choi thị thì chắc là muốn tìm hiểu gì đó, dù thế nào cũng không phải tìm hiểu về ông nội và Choi San đâu nhỉ?
Choi San là người thực vật mà!
Hơn nữa Wooyoung chỉ mới gả vào một đêm thôi!
Lẽ dĩ nhiên Choi Shin cảm thấy Wooyoung muốn xem ảnh chụp lúc nhỏ của mình.
Trước kia Wooyoung từng hỏi xin hắn nhưng lúc ấy hắn chưa thích Wooyoung nên đã từ chối...... Giờ nhớ lại có chút hối hận.
Nghĩ vậy, nỗi lo lắng trong lòng Choi Shin một ngày một đêm đột nhiên tan đi.
Wooyoung...... Mặc dù bề ngoài lạnh lùng nhưng thật ra cũng đang có tâm sự nặng nề như mình đúng không?
Chẳng biết Wooyoung xem gì mà lâu như vậy, còn cúi đầu ghi chép nữa?
Tim Choi Shin như bị mèo cào, cảm thấy nếu mình không biết Wooyoung xem gì thì đêm nay sẽ khó lòng ngủ yên.
Thừa dịp giảng viên quay lưng giải bài, hắn nhìn quanh phòng, phát hiện có một nam sinh ngồi hàng thứ ba rất gần Wooyoung, là thành viên chung đội bóng rổ với mình.
Hắn nhắn tin Wechat cho người kia: "Giúp tớ một việc nhé."
Nhà họ Choi.
Buổi sáng sau khi bác sĩ ra về, Choi San lại bắt đầu một ngày làm người thực vật dài dằng dặc. Ngôi nhà này cực kỳ yên tĩnh, là một nơi an dưỡng rất tốt nhưng chính sự yên tĩnh này khiến cho mỗi phút mỗi giây càng thêm khó chịu đựng. So ra nửa đêm bị cậu vợ nhỏ sàm sỡ còn làm người ta thấy dễ chịu hơn.
Hai giây trước, 009 đột nhiên online nhắc anh: "Tài khoản Choi thị của anh bị đăng nhập kìa."
Choi San tỏ vẻ hời hợt: "Cuối cùng ông nội cũng quyết định tìm người thay thế tôi rồi à?"
"Không phải." 009 nói: "Là Jung Wooyoung đăng nhập đấy."
Choi San có nhắm mắt cũng biết Wooyoung muốn làm gì.
"Muốn xem album ảnh lúc nhỏ của Choi Shin chứ gì." Anh lạnh lùng nói.
Mặc dù anh không hề quan tâm trong lòng người vợ bị ép gả này đang nhớ ai, nhưng bị xem như công cụ lợi dụng, còn bị xem như bữa ăn thay thế của thằng em ngu xuẩn thì bất kỳ ai cũng sẽ khó chịu thôi.
Thế mà giờ còn lấy tài khoản của mình để xem thông tin bạn trai cũ...... Có phải cậu quên mất mình gả cho ai rồi không?
Trong lòng Choi San nghẹn ứ, hậm hực nói: "Cho tôi biết chuyện này làm gì."
............,.
Thấp thỏm chờ đợi hồi lâu, rốt cuộc Choi Shin nhận được ảnh chụp do người trong đội bóng rổ gửi tới.
Ảnh chụp màn hình laptop của Wooyoung, vì hơi ngược sáng nên vẫn rất mờ.
Choi Shin bất đắc dĩ rà ngón tay phóng to ảnh lên.....
Kết quả...... trông thấy trên giao diện toàn là Choi San.
???
Choi Shin hoài nghi mắt mình có vấn đề.
Trên đó ghi chép sở thích của Choi San, tính tình Choi San, các dự án chuyển bại thành thắng mà Choi San đã xử lý nhưng chưa công bố, Choi San đi đâu vào năm nào, sự trao đổi chất trong cơ thể Choi San......
Choi Shin: "......"
Mặc dù không thể thấy rõ nhưng mỗi người nhà họ Choi đều có một giao diện độc lập, nếu giao diện Wooyoung mở ra là Choi San thì không thể nào là Choi Shin được.
Choi Shin sững người, thoáng chốc không khí như bị hút cạn làm hắn không sao thở nổi.
Hắn nôn nóng nhắn tin cho đồng đội kia: "Cậu chụp thêm một tấm nữa đi."
Đối phương: "Chụp thêm làm gì? Nửa tiếng rồi mà giao diện trên màn hình của Wooyoung vẫn là cái này thôi."
Đồng đội lại nhìn cuốn sổ dưới tay Wooyoung rồi nói: "Hình như cậu ấy đang chép lại thì phải."
Choi Shin: "......"
Thấy thật lâu sau Choi San vẫn chưa trả lời, đồng đội nói chuyện với hắn nhịn không được ngoái đầu nhìn chỗ ngồi của Choi Shin cuối lớp.
Chẳng biết có phải ảo giác của hắn hay không mà cứ cảm thấy Choi Shin đang run.
Cùng lúc đó.
009: "Đâu có, vợ anh không hề xem đứa em ngu xuẩn nhà anh mà đăng nhập xong thì vào thẳng giao diện của anh luôn, xem nửa tiếng lận, còn tải quá trời hình của anh về lưu nữa."
Choi San: ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co