Truyen3h.Co

[sanwoo] Gả thay

55.

bb_wberry

Cứ thế ngượng ngùng trở về nhà, Choi San nằm trong lòng Wooyoung, mặc dù ngoài miệng nói không muốn nhưng...... cũng không nhổm dậy khỏi ngực cậu.

Anh nín thở thật lâu, tay trái muốn duỗi ra ôm eo Wooyoung nhưng lại sợ xuất hiện tình huống lúc trước nên do dự một hồi, cuối cùng vẫn hạ xuống.

Ngón tay thon dài của anh đặt trên ghế ngồi bằng da thật, siết chặt thành quyền như đang cố kìm nén gì đó.

Trong xe yên tĩnh trở lại.

Wooyoung đặt tay lên mắt Choi San để che đi ánh sáng ngoài cửa sổ.

Mí mắt cảm nhận được ngón tay Wooyoung, toàn thân Choi San căng cứng.

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, anh không dám nghĩ nhiều vì sợ lại tự mình đa tình.

Nhưng vẫn nhịn không được suy đoán tâm tư Wooyoung.

Có khi nào ông nội cảm thấy bệnh tình của mình chưa hồi phục hẳn nên dặn cậu đừng cự tuyệt mình không?

Hay là cậu chỉ đang thèm muốn thân thể mình thôi?

Bỗng nhiên Choi San hơi ghen tị với thân thể và khuôn mặt mình, hay là dứt khoát hủy dung cho xong, nhưng nếu không có mặt thì Wooyoung càng chẳng thèm nhìn anh.

Hơn nữa nếu nói cậu khao khát thân thể mình cũng rất khó giải thích.

Lần trước mình giả bệnh cậu cũng đâu làm xằng làm bậy với mình, rõ ràng từ lúc tỉnh lại, cậu chẳng còn hứng thú gì với thân thể mình nữa.

Sao bây giờ......?

Choi đại thiếu gia nằm trong lòng Wooyoung, trên đường đi cứ suy nghĩ miên man, còn Wooyoung thì ngủ suốt, tối qua ngủ không ngon nên tranh thủ ngủ bù một giấc trên xe.

Hai tiếng rưỡi sau, xe về tới biệt thự Choi gia.

Có một nam sinh bưng thùng giấy đứng ngoài hàng rào vườn hoa, hình như đang chờ ai đó, Choi San ngẩng đầu lên khỏi ngực Wooyoung rồi lạnh lùng nhìn ra cửa xe.

Xe dừng, anh vội vàng nằm xuống lại.

Trợ lý Chu quay đầu nhìn thoáng qua, tưởng hai người đều ngủ thiếp đi nên thì thầm gọi Wooyoung: "Thiếu phu nhân, dậy đi ạ, đến nhà rồi."

Wooyoung mở mắt ra ngáp một cái: "Ừm."

Cậu cúi đầu nhìn, phát hiện Choi San cũng ngủ thiếp đi trong ngực mình, mặc dù rất không muốn đánh thức anh nhưng vẫn nên vào nhà ngủ thì hơn.

Wooyoung giơ tay muốn lay anh dậy, nhưng nhìn hàng mi đen nhánh khẽ nhúc nhích trong lúc ngủ và khuôn mặt tuấn tú không còn vẻ sắc bén mà chỉ còn yên bình của anh, cậu vô thức ngắm thêm một lát.

Mình đúng là đồ mê sắc đẹp hết thuốc chữa mà, vừa thấy dáng vẻ giống người thực vật của Choi San thì lại nhịn không được rung động xuyến xao.

Xe dừng hẳn, trợ lý Chu xuống xe.

Wooyoung ôm người lẳng lặng ngồi thêm ba phút.

Sau cơn mưa to, chạng vạng tối thời tiết âm u, ngoài xe gió thổi vù vù như báo hiệu mưa gió sắp nổi lên.

Choi San nhắm nghiền mắt, chỉ cảm thấy trong xe rất tối, giữa hai người là một sự tĩnh mịch kéo dài.

Chẳng biết Wooyoung nghĩ gì mà không gọi mình dậy, chỉ nghe tiếng hít thở, thân thể phập phồng, hình như cậu đang cúi đầu nhìn mình thì phải.

Choi San giống như đã nếm vị đắng thật lâu, bỗng nhiên được nếm chút đường, trong lòng hơi chua xót, hoàn toàn không dám tin đây là thật.

Ảo giác sao?

Anh nhịn không được mở choàng mắt ra.

Ánh mắt đột nhiên giao nhau.

Đôi mắt đen của Choi San hệt như móc câu, nhìn chằm chằm Wooyoung không chớp mắt như muốn móc tim cậu ra ngoài.

Tim Wooyoung chọt hẫng đi một nhịp.

Cậu hỏi: "Đến nhà rồi, chúng ta xuống xe nhé?"

Choi San ngồi dậy, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, mở cửa xuống xe.

Hai người vừa vào biệt thự thì quản gia ra đón rồi bảo Wooyoung: "Youngie, có bạn học ở trường tới tìm cháu đấy, tôi mời cậu ấy vào nhà ngồi nhưng cậu ấy không chịu, nói chờ cháu một lát rồi sẽ về ngay."

Chắc cảm thấy trong biệt thự quá xa hoa nên hơi ngại.

"Dạ dạ, để cháu ra xem thử." Wooyoung sợ để người ta đợi lâu trong gió lạnh nên không cởi giày mà kéo kín áo khoác rồi quay ra ngoài.

Choi San đi thẳng lên lầu, vờ như không nghe thấy gì.

Nhưng lên cầu thang nửa chừng, bước chân Choi đại thiếu gia vẫn nặng nề dừng lại.

Ai đến tìm Wooyoung vậy?

Mặc dù không có tuyết rơi nhưng mùa này vẫn rất lạnh, chờ bên ngoài lâu như vậy...... Chắc không phải lại là người theo đuổi cậu đấy chứ? Lúc trước anh tưởng Wooyoung thích mình mà gặp tình địch vẫn ghen dữ dội, giờ Wooyoung không thích mình, người thứ ba chen vào càng đáng sợ hơn.

Choi San nhịn không được đi xuống cầu thang, trong lòng bồn chồn lo lắng.

Anh muốn đi thẳng ra xem tình hình thế nào.

Nhưng vừa tới cổng lại sợ hành vi của mình bị xem như cố chấp cuồng.

Choi San do dự giây lát rồi đi nhanh tới cửa sổ sát đất ở phòng ăn nhìn ra ngoài.

Quản gia ở cạnh khó hiểu nhìn hành vi của đại thiếu gia: "Sao ngài......"

Choi San trừng ông một cái: "Đừng có nói cháu ở đây nhìn."

Quản gia vội nói: "Đương nhiên rồi."

Chỉ thấy ngoài hàng rào vườn hoa là một nam sinh lạ mặt, tóm lại không phải hai người bạn cùng phòng của Wooyoung, hắn đưa cho cậu một thùng giấy nhỏ, còn nói mấy câu với Wooyoung.

Wooyoung cúi đầu nhìn đồ trong thùng rồi mỉm cười nhận lấy, tạm biệt hắn, đợi hắn đi xuống dốc gọi được taxi mới quay người trở vào biệt thự.

Thấy Wooyoung sắp vào, Choi đại thiếu gia hấp tấp chạy lên lầu, chạy nửa chừng thì văng mất dép, suýt nữa ngã sấp mặt, sau đó lại vội vã nhặt dép chạy lên lâu.

Quản gia: "......"

Wooyoung ôm thùng vào thì thấy quản gia nhìn trân trối cầu thang bên kia, cậu hỏi: "Gì thế ạ?"

Quản gia băn khoăn nói: "Lúc nãy đại thiếu gia ở đây nhìn chằm chằm cháu và nam sinh kia, chẳng biết có phải ghen không mà chạy văng cả dép."

Wooyoung: "......"

Wooyoung ôm thùng lên lầu rồi mở cửa phòng ngủ ra nhìn, Choi San không có trong phòng ngủ, cậu lại quay người đi tới phòng làm việc.

Cậu đẩy cửa ra rồi thò đầu vào, Choi San ngồi sau bàn làm việc, có vẻ như xem hồ sơ từ nãy đến giờ, nghe thấy tiếng động, anh thản nhiên ngẩng đầu lên nhìn cậu, bộ dạng hết sức bình tĩnh. Chỉ có đôi dép dưới gầm bàn mỗi chiếc quay một hướng, gót chân còn lòi ra ngoài.

Wooyoung: "......"

Wooyoung đẩy cửa vào, cho anh xem đồ trong thùng rồi chủ động giải thích: "Hôm kỷ niệm thành lập trường có thu tiền của tụi em, còn dư lại một ít, có hơn trăm người nên lớp trưởng mua quà phát cho mỗi người, nghỉ đông em không đến trường, bạn cùng phòng của em nhờ đàn anh kia đem tới giùm."

Choi San không ngờ cậu lại chủ động giải thích với mình nên ngẩn ra hồi lâu.

Thấy trong tay Choi San còn nhiều việc phải xử lý, Wooyoung sợ quấy rầy anh nên gật đầu rồi quay người định ra ngoài.

Choi San đột nhiên gọi cậu lại, tựa như khó lòng mở miệng, đôi mắt đen cụp xuống, thấp giọng nói: "Chuyện hôm đó...... Xin lỗi, khai giảng học kỳ sau anh sẽ đem đồ của em về lại ký túc."

Wooyoung không nhịn được cười: "Không sao, em biết lần sau anh sẽ không làm vậy nữa đâu."

Choi San bị nụ cười của Wooyoung làm ngẩn ngơ, môi lập tức mím chặt.

Không thích mình mà còn cười với mình nữa......

Dường như nụ cười này đã làm bầu không khí giữa hai người dịu đi nhiều.

Wooyoung không vội ra ngoài mà nhìn thoáng qua hồ sơ trong tay Choi San, chợt nhận ra có thể anh chỉ đang giả vờ bận rộn mà thôi, cậu nhịn không được hỏi: "Tối qua anh ngủ ngon không?"

Choi San: "Sao thế?"

Wooyoung do dự một lát rồi hỏi: "Muốn chơi game không? Em, em dạy cho anh."

Cậu không chắc Choi San có thích làm mấy việc này với mình không nữa.

Choi San nhìn chằm chằm Wooyoung, hơi thở lại ngưng trệ.

Từ khi mình tỉnh lại, đây là lần đầu tiên Wooyoung hỏi mình như vậy, có trời mới biết khi thấy em trai Jowon được chơi game chung với cậu, mình đã ghen tị cỡ nào.

Nếu tình cảm của người bình thường là mong muốn chia sẻ với nhau mọi thứ thì hiển nhiên trước đây cậu vợ nhỏ chẳng chia sẻ gì với mình. Thế mà bây giờ cậu.....

Nhưng nếu đồng ý ngay sẽ làm mình mất giá, mình đường đường là đại thiếu gia Choi thị chứ đâu phải chó của cậu vợ nhỏ, gọi thì tới đuổi thì đi.

Choi San lạnh lùng nói: "Muốn."

009: "......"

Ăn cơm tối xong, hai người vào phòng đọc sách ở lầu một, trong đó có màn hình LCD cực lớn.

Lần trước ở đây chơi game là để hù dọa Kang Hyun, mình ôm ông xã thực vật giả bộ biến thái.

Wooyoung rụt rè nhìn trộm Choi San, chợt nhận ra...... chưa biết chừng Choi đại thiếu gia bị mình dạy hư cũng nên, cứ tưởng người yêu bình thường sẽ làm những hành động kia.

Ngón chân Wooyoung quặp lại, đúng là hỏng bét mà, đâu chỉ có thế, nhiều lúc hai người ở riêng với nhau, mình còn xem Choi San như búp bê để làm mấy chuyện biến thái hơn nữa.

Nhưng lúc đó cậu không hề thấy mình biến thái, khi ôm ấp búp bê đâu ai nghĩ búp bê lại có ý thức cơ chứ.

Choi San ngồi xuống thảm, mặc dù không nói gì nhưng hiển nhiên cũng nhớ lại cảnh tượng lúc đó, cố gắng không để lộ ra mặt nhưng vành tai lại xấu hổ đỏ lên, anh vội quay đầu đi không nhìn Wooyoung.

Bầu không khí khó khăn lắm mới dịu xuống giữa hai người lại cuồn cuộn sóng ngầm, cổ quái, mập mờ, ngột ngạt.

Wooyoung ho khan một tiếng rồi cố gắng xua đi những hình ảnh cần làm mờ trong đầu, sau đó bật PS5.

Cậu đưa tay cầm cho Choi San.

Choi San im lặng nhận lấy.

Họ chơi game offline "It Takes Two" dành cho hai người, mang đậm không khí truyện cổ tích, có thể nhảy trên mấy con sứa, cũng có thể trượt tuyết, thời gian có thể dừng lại hoặc quay ngược, Wooyoung cảm thấy có lẽ Choi đại thiếu gia sẽ thích nên cố ý chọn trò chơi này.

Cứ tưởng hai mươi ba năm trước khi bị tai nạn Choi đại thiếu gia bị ông nội ép làm người nối nghiệp, hoàn toàn không rảnh tiếp xúc với mấy trò chơi có thể nói là chẳng có tác dụng gì với Choi thị này, ai ngờ Choi San lên tay rất nhanh.

Môi anh mím thành một đường thẳng, phối hợp với Wooyoung hết sức ăn ý.

Hơn nữa nhảy vọt và chạy nước rút đều rất xuất sắc, giống như đã từng thấy ở đâu đó...... Wooyoung chợt nhớ đến người ngoại quốc trong game chạy trốn mà hai ngày trước mình dạy em trai Jowon chơi.

Nhưng không thể nào, ý nghĩ này lập tức thoáng qua.

So với thời kỳ người thực vật họ hệt như nam châm dính chặt nhau, giờ phút này mỗi người trùm một cái chăn ca rô, cách nhau một khoảng đủ cho một người ngồi, nhìn có vẻ rất xa cách.

Choi San chơi game, ánh mắt dán vào màn hình nhưng thỉnh thoảng lại lơ đãng liếc nhìn khoảng cách ở giữa. Giờ anh không biết nên tìm cớ gì để sang đó ngồi, cũng chẳng biết Wooyoung có né tránh hay không.

Bắt gặp ánh mắt anh, Wooyoung bỗng nhiên cựa quậy rồi âm thầm nhích sang chỗ anh.

Nhích đến...... Nhích đến rất gần anh, đầu gối hai người chạm nhau.

Suốt quá trình này Wooyoung rất dè dặt, hệt như chú mèo nhìn vào mắt sư tử, tới gần một chú sư tử có vành mắt đỏ đỏ.

Cổ họng Choi San thít chặt, nhịn không được quay đầu đi nhưng tâm trạng lại khá lên chút xíu.

Thật ra Wooyoung cũng không biết mình đang làm gì.

Cậu vẫn chưa hiểu rõ lòng mình.

Cậu và Choi San không phải quen nhau như người bình thường, từ quen biết đến hiểu rõ nhau.

Mà là có được những ký ức chắp vá.

Không tính đến thời kỳ người thực vật, cậu cứ tưởng lần đầu tiên mình gặp Choi San là khi anh vạch ra đám đông ở bệnh viện để ôm mình, nhưng mãi đến tối qua mới biết lần đầu tiên là giọng nói lắp bắp "Tôi là 008" hoặc sớm hơn chút nữa, là cơn gió bỗng nhiên lắng xuống ở cổng trường.

Vốn dĩ cậu không có tình cảm trong thời kỳ người thực vật, nhưng khi biết Choi San có ý thức, sau khi cảm nhận được tâm tình lúc ấy của anh thì mảnh ký ức kia tự động lấp đầy.

Giống như ráp một bức ghép hình, đây một mảnh kia một mảnh, sau khi ráp hết toàn bộ rồi thắp sáng lên mới phát hiện thế mà đã xuất hiện bức hình ban đầu.

Cậu cảm thấy trước khi xác định được tình cảm của mình và tình cảm trong lòng chưa ngang bằng với Choi San thì không nên tới gần anh, như vậy sẽ rất vô trách nhiệm.

Nhưng trong khi lý trí cảnh cáo thì tình cảm đã ra tay trước.

Điều duy nhất cậu có thể xác định là ngay khi bức ghép hình kia được ráp hoàn chỉnh, trong lòng cậu chợt nảy ra ý nghĩ không muốn mất đi người này.

Ít nhất không thể dễ dàng để mất được......

Wooyoung nhìn chằm chằm màn hình LCD, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể truyền đến từ đầu gối, tim đập loạn xạ, bỗng nhiên thốt lên: "Chờ anh hoàn toàn khỏe lại, công ty cũng không bận việc gì, có muốn đi hưởng tuần trăng mật không?"

Khi câu hỏi này lọt vào tai, Choi San suýt nữa hoài nghi mình gặp ảo giác.

Cậu vợ nhỏ đang nói gì vậy, chẳng phải không thích anh chút nào sao?

Giờ...... cũng chưa thích anh mà.

Chẳng lẽ vì biết mình là 008 nên thiện cảm dành cho 008 chuyển sang mình sao?

Đột nhiên nhận ra có thể Wooyoung thay đổi là vì điều này, ánh mắt Choi San dán chặt vào màn hình, toàn thân căng cứng, tim cũng nhảy dựng lên.

Bất kể thế nào 008 vẫn là mình, cậu vợ nhỏ có thiện cảm với acc clone của mình cũng......

"Quả nhiên cậu ấy vẫn thích 008 hơn mà." 009 trầm ngâm nói trong đầu anh: "...... Cứ cảm thấy vì một phần mười giọng nói của tôi đó......"

Sắc mặt Choi San lập tức lạnh lẽo: "Giết mi bây giờ."

009 không dám đùa nữa mà hấp tấp ôm đầu rụt lại.

Wooyoung chỉ có chút hứng thú với acc clone của mình, nếu mới nhử mồi chút xíu mà mình đã cắn câu thì chẳng phải hèn mọn lắm sao?

Kiên quyết không chịu, kiên quyết không đi.

Choi San: "Đi."

009: "......"

Trong lòng Wooyoung mừng rỡ, chưa kịp nghĩ ra nên nói gì tiếp theo thì Choi San bỗng nhiên bực bội ném tay cầm đi rồi quay sang nhìn cậu chằm chằm: "Vậy anh cũng hỏi em một câu."

Trong phòng rất tối, không bật đèn chính mà chỉ bật một dải đèn, nhân vật trò chơi đứng yên, ánh sáng từ màn hình hắt vào gương mặt đẹp trai của Choi San, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, tuấn mỹ bức người, toát ra khí chất câu hồn đoạt phách.

Dục vọng âm ỉ như tro tàn trong mắt anh mơ hồ bùng lên.

Ánh sáng lờ mờ này khiến Wooyoung vô thức nín thở.

Thật lâu sau, Choi San vẫn nhìn chằm chằm Wooyoung không chớp mắt, cậu thấy được bóng mình trong mắt anh.

Đối diện với anh, Wooyoung nuốt khan một cái: "...... Anh hỏi đi."

Thích cà lăm đúng không, thế thì có gì khó chứ?

Choi San lại một lần nữa vò mẻ không sợ nứt: "Em, em có thể ngồi vào lòng anh không? Anh, anh muốn ôm em."

Nói xong tim lập tức đập rộn.

Wooyoung: "Dạ?" Sao tự nhiên thành cà lăm rồi?

Không khí nhất thời lặng ngắt như tờ.

Toàn thân Choi San căng cứng, môi lập tức mím chặt thành đường thẳng, anh biết mình đang tự chuốc nhục. Dù là ép buộc hay hỏi ý, dù là bản thân mình hay 008 thì Wooyoung đều......

Chưa hết hụt hẫng thì Wooyoung đã bò sang ngồi trong lòng anh.

Thấy người phía sau không có phản ứng gì, Wooyoung sửng sốt quay đầu nhìn anh: "Anh muốn ôm thế nào? Em ngồi nghiêng hay là cứ như vậy...... Nhưng ngồi nghiêng không tiện chơi game đâu nhỉ......?"

Ngay khoảnh khắc đó, Choi San rũ mắt nhìn người trong lòng, tim gần như ngừng đập.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co