66.
Hai người vừa xuống xe thì quản gia ra đón, lập tức phát hiện chiếc nhẫn trên tay họ.
Quản gia nhịn không được nhìn thêm mấy lần. Đại thiếu gia mua lúc nào mà sao ông không biết nhỉ? Mới đầu cứ tưởng đại thiếu gia hoàn toàn không rành yêu đương, đây chẳng phải rành lắm sao.
Sắp giao thừa nên nhân viên trong biệt thự khá đông, vì dự báo thời tiết nói sắp có tuyết lớn nên thợ làm vườn tranh thủ tỉa cây trong vườn, trợ lý Chu và tài xế cũng đang bận giúp dì Chu dán tranh Tết theo yêu cầu của lão gia.
Choi San nắm tay Wooyoung, cố ý lượn một vòng trước mặt mấy người này rồi ho khan hai tiếng.
Mọi người không thể không chú ý đến cặp nhẫn của anh và Wooyoung vì hai người mười ngón đan xen, thỉnh thoảng còn giơ lên lắc lắc, ngay cả lúc thay giày cũng không buông tay nhau, động tác có chủ ý này càng khiến cặp nhẫn thêm bắt mắt.
Wooyoung cũng chẳng biết cái này có gì để khoe, cậu hơi ngại nhưng thấy Choi San vui nên vẫn cố gắng phối hợp.
Trợ lý Chu đi sau hai người cảm thấy mình bị đả kích mạnh, về quê ăn Tết kiểu gì cũng bị giục cưới, thế mà trước khi về còn phải ăn cơm chó nữa......
Trước khi gặp tai nạn, Choi San không bao giờ làm chuyện ấu trĩ này, trước đây hình tượng của anh trong lòng trợ lý Chu chính là đại thiếu gia cao ngạo không thích nói chuyện, thậm chí còn hơi u ám lạnh lùng, trợ lý Chu cứ đinh ninh nếu một ngày Choi San kết hôn với ai thì đối phương sẽ phải luôn chạy theo anh, nhưng từ khi kết hôn với Wooyoung rồi tỉnh lại, những hành động bình dị gần gũi này anh làm ngày càng nhiều hơn.
Trợ lý Chu âm thầm suy đoán tâm tư Choi San, sau đó khi Choi San và Wooyoung đứng trước cửa cởi áo khoác, hắn tỏ vẻ ghen tị: "Thiếu gia và thiếu phu nhân tình tứ thật, muốn yêu đương quá đi."
Wooyoung: "......" Câu này nghe như người máy nói vậy, giả vờ lộ liễu quá đấy trợ lý Chu!
Nhưng Choi San lại rất vui vẻ, đắc ý nói với trợ lý Chu: "Cậu đi theo ông tôi cũng lâu rồi, nếu thực sự không tìm được người nào thì nhờ ông tôi giới thiệu cho."
"Thật sao? Thế thì cảm ơn ngài lắm ạ." Trợ lý Chu rối rít nói.
Nói xong ngẩng đầu lên mới phát hiện Choi San đã tháo khăn quàng, cạnh cổ có một vài dấu vết mờ ám, đùa thì đùa nhưng hắn không dám nhìn trộm chỗ riêng tư của Choi San, thế là cuống quýt dời mắt đi.
Choi San hoàn toàn không có ý định che giấu mà kéo Wooyoung đi thẳng tới phòng làm việc của Choi lão gia.
Hai người vào phòng, trò chuyện với lão gia chưa được mấy câu thì ánh mắt lão gia nhịn không được dán vào cùng một nơi với trợ lý Chu.
Bọn họ cứ nhìn gì vậy?
Wooyoung vô thức nhìn theo ánh mắt Choi lão gia sang Choi San: "......"
Vừa nhìn Wooyoung đã giật nảy mình, đêm qua hình như cậu để lại dấu vết trên cổ Choi San, làn da trắng nõn của anh khiến nó càng nổi bật hơn.
Khi đánh bại tình địch vì tiền, Wooyoung có thể để lại một lúc mười dấu trên người Choi San mà mặt không đỏ tim không đập, nhưng bị ông nội phát hiện mười hai tiếng trước họ đã làm gì khiến cậu lập tức nóng mặt, chỉ hận không thể kéo Choi San lên lầu rồi quàng khăn kín cổ anh.
Wooyoung giật tay Choi San, ra hiệu cho anh kéo cổ áo che lại.
Nhưng Choi San vẫn tỉnh bơ, sắc mặt chẳng chút thay đổi, nhìn Wooyoung với vẻ thắc mắc, cố tình giả bộ không hiểu ý cậu.
"......" Wooyoung cũng không hiểu tại sao trước mặt người khác anh hoàn toàn chẳng quan tâm gì đến ý nghĩ của họ, còn trước mặt mình thì lại cực kỳ thẹn thùng.
Nhưng dù sao cũng không có người ngoài, Wooyoung đỡ trán, quyết định mặc kệ.
Lão gia nhìn hai người, thật sự rất vui mừng, trước khi bị tai nạn cháu mình không giống người thường mà cứ như cỗ máy làm việc do mình tạo ra, giờ đã sống động hơn nhiều.
Không chỉ có lão gia thấy vậy mà các nhân viên khác trong biệt thự cũng cảm thấy sau khi Choi San tỉnh lại đã trở nên tình cảm hơn. Trước kia chỉ thưởng tiền vào dịp Tết, còn năm nay ngoài tiền thưởng ra còn bảo quản gia mua ít quà cho mọi người.
Dì Chu được tặng thêm một vài sản phẩm an thần và bồi bổ sức khỏe, vì 008 nên bà bị dọa sợ mấy lần.
Choi San và lão gia phải bàn việc công ty nên Wooyoung ra ngoài trước.
Quản gia dẫn người quét dọn cả trong lẫn ngoài biệt thự, rất có hương vị Tết. Wooyoung ngồi xuống ghế salon bật điện thoại, lần lượt trả lời tin nhắn chúc Tết của các bạn cùng khoa.
Cậu quen biết rộng nên nhận được rất nhiều tin nhắn, chỉ soạn tin trả lời thôi cũng mất hơn nửa tiếng.
Kéo đến cuối cùng, Wooyoung nhìn thấy lời chúc năm mới của mẹ Jung.
Jung Sungha đã bị cậu block từ lâu nên muốn liên lạc với cậu cũng không được, giờ thông qua Hongjoong mời cậu hết lần này đến lần khác, muốn cậu về nhà ăn bữa cơm.
Mặc dù Hongjoong nói thái độ Jugn Sungha có vẻ rất thành khẩn, nhưng Wooyoung không biết rốt cuộc bọn họ thật sự hối hận nên muốn nhận lại cậu hay là biết cậu thừa kế di sản, làm vậy chỉ vì tiền của cậu mà thôi.
Hơn nữa từ lúc có tin cậu và Choi San không ly hôn, đối với dân làm ăn như Jung Sungha sẽ càng thêm hối hận.
Wooyoung cũng chẳng cần tình thân mà mình từng ao ước này, giờ có Choi SN cậu đã mãn nguyện lắm rồi.
Dạo này Wooyoung bề bộn nhiều việc, nhóm chat của khoa và nhóm chat ký túc xá có cả đống tin nhắn chưa đọc.
Cậu mở ra xem.
Mấy ngày trước Yunhi và Mingi còn đang bàn tán chuyện Jung Hayoon, không biết từ đâu nghe nói Jung Hayoon định tạm nghỉ học để ra nước ngoài, từ lúc chuyện thiếu gia thật giả bại lộ, y hoàn toàn không thể ở lại trường được nữa.
Mingi nói: "Hình như Kang Yejun nhịn không được nên nói gì đó trên diễn đàn trường, giờ bài đăng bị xóa rồi, muốn xem náo nhiệt cũng không được. Chắc nó đăng bài nặc danh chế giễu Jung Hayoon trước đây lừa mình, nói Wooyoung là họ hàng của Jung gia...... Tớ đã bảo sớm muộn gì cũng có ngày Jung Hayoon lòi đuôi mà, nói dối còn có thể thành sự thật hay sao?"
Yunho: "Hay nhỉ, nặc danh cũng bị khui ra được à?"
Mingi: "Thân phận Jung Hayoon bị xới tung lên rồi, trong lúc mấu chốt nó nhảy ra nói mấy chuyện kia làm ai cũng liên tưởng được hết. Nói đi cũng phải nói lại, tên Kang Yejun này không nói hết mọi chuyện xem như đã giữ mặt mũi cho Jung Hayoon lắm rồi, nó cũng đâu nói điện thoại của tụi mình bị trộm là do Jung Hayoon xúi giục......"
Phía sau là 999+ tin nhắn của hai người trong nhóm chat ký túc xá.
Kang Yejun chế giễu Jung Hayoon trên diễn đàn, mặc dù hai người chưa đến mức giậu đổ bìm leo nhưng rất hăng hái xem náo nhiệt, dù sao ba năm trước bọn họ cũng trơ mắt nhìn Wooyoung bị chèn ép.
Nghỉ đông mọi người đều buồn chán, Yunho và Mingi trò chuyện trong nhóm rất nhiều nên Wooyoung lướt mãi không hết.
Cậu đang định gọi điện chúc Tết thì video call trong nhóm hiện ra.
Mingi hỏi: "Wooyoungie, mấy ngày nay cậu đi đâu mà chẳng thấy tăm hơi vậy, cậu vào hệ thống xem điểm thi cuối kỳ chưa?"
Wooyoung đã dành thời gian xem điểm thi cuối kỳ, trước khi thi cậu học miệt mài, mặc dù không lọt vào top đầu của khoa nhưng vẫn đạt điểm số khá hài lòng.
Wooyoung lấy một quả táo đã rửa sạch, vừa gặm vừa nói: "Tớ ổn, còn các cậu, không bị rớt môn nào đấy chứ?"
"Tớ thì qua hết nhưng tên này rót một môn, không đủ tín chỉ nên sang năm phải thi lại." Mingi như chỉ đợi Wooyoung hỏi, nhìn có vẻ hả hê lắm.
Yunho trưng ra vẻ mặt rầu rĩ: "Ai bảo học kỳ này Wooyoung cứ tan học thì biến mất tăm, chẳng chịu tóm tắt trọng điểm cho tụi mình gì cả."
Học kỳ này đúng là trọng tâm của Wooyoung không đặt ở trường, hễ có thời gian thì lại chạy về với người thực vật Choi San. Wooyoung không nhịn được cười: "Kết hôn rồi ai còn lo cho các cậu nữa chứ?"
"Chà, Wooyoungie lạ lắm nha." Mingi tò mò hỏi: "Sao tự dưng ngọt ngào quá vậy?"
Lần gặp cuối cùng trước khi nghỉ đông Wooyoung còn đầy vẻ u buồn, trong thời gian này đã xảy ra chuyện gì mà họ không biết sao?
Quản gia đang quét dọn vệ sinh gần đó, Wooyoung không tiện kể rõ chi tiết mà chỉ nói: "Khai giảng kể cho các cậu nghe sau."
Có chuyện hay phải nghe liền cho nóng, tinh thần hóng hớt của Mingi và Yunho đã bị khơi dậy, dễ gì chờ được tới khai giảng, ở bên kia thúc giục: "Không tiện nói à, hay là cậu gõ chữ đi?"
Vì tự lập từ sớm nên Wooyoung đã quen làm mọi việc một mình. Dù là bạn thân thì cậu cũng không có thói quen chia sẻ mọi chuyện với họ.
Nhưng vẫn phải nói cho các bạn cùng phòng biết tình trạng hiện giờ của cậu và Choi San, nếu không lúc khai giảng Choi San xuất hiện ở trường, các bạn cùng phòng vẫn nơm nớp lo sợ thì khó xử lắm.
Cậu đang định tắt video call để gõ chữ thì Choi San ra khỏi phòng làm việc rồi nhìn sang chỗ cậu.
Wooyoung thoáng suy nghĩ, bỗng nhiên không có ý định tắt video call nữa.
Choi San đeo nhẫn đôi với cậu rồi hài lòng kéo cậu đi khoe khoang trước mặt quản gia, trợ lý Chu và lão gia, cậu có gì không thể nói với bạn cùng phòng chứ? Rõ ràng Choi San cũng rất đáng để cậu khoe mà.
Wooyoung nhìn vào video, thấp giọng nói: "Cũng không có gì, chỉ là...... cái này nè."
Cậu duỗi thẳng ngón tay để hai bạn cùng phòng nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay mình.
"Đệt." Mingi và Yunho đã quen biết Wooyoung ba năm nên lập tức hiểu ý cậu.
Wooyoung nhìn thì ôn hòa nhưng thật ra ngoài nóng trong lạnh, ngay cả lúc hẹn hò Choi Shin cũng chẳng đeo bất cứ đồ trang sức đôi nào.
Cậu đã đeo nhẫn thì chứng tỏ cậu thích Choi đại thiếu gia rồi đúng không?
"Sao đột nhiên......" Hai người họ vẫn nghĩ cuộc hôn nhân của Wooyoung và Choi San chỉ để xung hỉ, trước khi nghỉ đông gặp Choi đại thiếu gia hai lần, nhìn như Choi đại thiếu gia đang vồ vập theo đuổi còn Wooyoung lại tỏ ra thờ ơ.
"Cũng không đột nhiên lắm đâu." Wooyoung liếc trộm Choi San một cái, cố ý nói: "Dù sao anh ấy cũng cực kỳ đẹp trai, hoàn toàn không có khuyết điểm nào, rất dễ phải lòng mà."
Choi San đứng xa nghe được, vành tai đỏ ửng.
Hoàn toàn không có khuyết điểm? Hai bạn cùng phòng trong video nhất thời không biết nói gì.
"Nhưng......" Mingi định nói Choi San mang đến cho người ta cảm giác áp bách mạnh lắm.
"Không nhưng nhị gì hết," Wooyoung sợ hắn nói ra điều gì khó nghe nên vội vã cúp máy: "Vậy khai giảng tụi mình gặp lại nhé."
Thấy cậu nói chuyện điện thoại xong, Choi San đi tới ôm cậu: "Cuối năm có cuộc họp cổ đông nên anh phải đến công ty một chuyến, không kịp ăn cơm tối với em rồi."
Nghe Wooyoung chẳng chút e dè giới thiệu mình với người khác, anh thật sự rất hạnh phúc, tựa như có thêm cảm giác an toàn và bảo vệ.
"Dạ." Wooyoung nói: "Về sớm nha anh."
Choi San nhìn chiếc nhẫn trên tay hai người, trong lòng vô cùng thoả mãn, lúc này mới đứng dậy mặc áo khoác đi ra ngoài.
Wooyoung đi theo ra cửa, nhìn chiếc xe trong sân lái đi mới quay vào phòng ăn kéo ghế ngồi xuống, giúp quản gia dọn dẹp hoa giấy.
"Nhà ngài và đại thiếu gia có cần dán tranh Tết hoặc câu đối không? Ngày mai tôi sẽ qua dán." Quản gia nói.
Chắc ông đã đoán được sang năm Wooyoung và Choi San định chuyển nhà.
Wooyoung nghĩ ngợi rồi nói: "Không cần đâu ạ, đến lúc đó tụi cháu sẽ tự dán."
Có lẽ Choi San sẽ thích cảm giác hai người cùng nhau trang trí nhà cửa, đây cũng là lần đầu tiên trong đời cậu nên muốn trải nghiệm một lần.
001 thở dài trong lòng Wooyoung: "Youngie, anh không thấy ngứa đầu sao?"
Wooyoung: "Hả?"
001 nói: "Hình như não yêu đương của anh mọc ra rồi đó."
Wooyoung: "......"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co