Truyen3h.Co

sát vách.

mắt má môi mềm.

dacacalobi

______

______

couple: vương anh tú x nguyễn văn chung.

warning: ooc, smut, nsfw, biting, cuntboy, foot fetish, age gap, size gap, pwp (porn with porn).

sản phẩm chỉ là trí tưởng tượng, vui lòng không đem ra khỏi app khi chưa có sự cho phép.

p/s: kẻ rất rất láo nên hãy chắc chắn trước khi đọc, các trường hợp bị sốc mà té ngã hay lăn giường nam san không chịu trách nhiệm 😞

---

Căn phòng ngập trong màn đêm vương vấn sắc xanh thẫm pha chút đen tuyền như đang thêu dệt một bức tranh lụa óng ả và mượt mà. Chấm phá đôi chút tím than huyền ảo, như một bước nâng tầm khung cảnh thanh tĩnh đến ửng màu, mềm mại. Thanh âm thì thầm khi ngọn gió khẽ mơn man trên từng kẽ lá của khu vườn vắng lặng, như một khúc nhạc đệm đầy ý tình da diết.

Những chùm lan rừng trắng ngà bên ngoài ô cửa sổ hé mở từng cánh mỏng manh dưới ánh trăng non. Vị ngọt loãng ra thoang thoảng vờn đùa khứu giác vốn nhạy cảm. Đó chính là tầng hương của ái ân mặn nồng, nghe sao vừa e ấp vừa mời gọi. Hoang dại lại quý phái đến mức làm gã trai trẻ tình nguyện đắm đuối để theo đuổi. Giống như thuốc phiện mà tạo ra từng ảo giác mờ nhạt luẩn quẩn tâm trí, giam giữ một cách khó hiểu mà vẫn chẳng muốn thoát ra.

Vương Anh Tú dí sát mũi xuống vùng da mỏng ở hõm cổ nơi máu chảy qua trên bề mặt nhạy cảm, khẽ hít tràn một hơi thật dài để lấp đầy buồng phổi thiếu vắng tình yêu của mình. Mùi da thịt nồng nàn, thoạt đầu là mằn mặn của mồ hôi sau một ngày dài, nhưng cũng lẫn chút ngai ngái mùi đất, nơi những đoá lan trắng đang được gieo trồng mà nở rộ.

Gã rải những vệt đỏ sẫm màu lên vùng da thơm ngát, lưu luyến vô cùng những gì dịu dàng của thân thể người kia mang lại. Bàn tay bóc tách từng lớp của loài hoa vừa quyến rũ vừa ngây thơ ấy. Ánh trăng xanh chỉ điểm cho bàn tay cởi bỏ cánh đài ngoài cùng thô ráp sần sùi. Trượt dài trên cơ thể mà rơi xuống loạt soạt. Động tác có vài phần gấp gáp nóng bỏng, Tú thực sự muốn mạnh tay hơn nhưng hoa lan vốn mỏng manh, gã sợ sự độc đoán của mình sẽ phá hỏng kiệt tác của tạo hóa.

Nguyễn Văn Chung liếm đôi môi khô khốc bởi gió đêm, anh thở ra một tiếng rất nhỏ, cựa mình vì bị người kia tùy ý giải phóng. Trái tim đập nhanh từng nhịp, đẩy mạnh cảm giác thèm muốn một cách trực tiếp đến ngưỡng gần chạm đỉnh. Chung muốn để mọi thứ đến theo cách thật chậm rãi, nhưng với tốc độ bị não bộ điều khiển càng ngày càng tăng nhanh, Anh Tú đã lột sạch tất cả trên người anh.

Gã nhạc sĩ viết nhạc thất tình bao lâu nay luôn thích ví von anh như loài lan rừng trắng, đặc biệt thích cảm giác trơn trượt của cơ thể lạ kì từ người đàn ông hơn tuổi mình. Gã muốn lý giải điều gì khiến gã phải cuồng si đến mức khát cầu mùi hương nhã nhặn lịch lãm của anh mà gã bắt được trong những lớp vải công sở thường ngày. Cũng thắc mắc, trằn trọc về mùi vị ngây dại thật thuần khiết toát ra khi cơ thể chẳng còn gì giấu che.

Ừ thì họ đã cùng mây mưa với nhau vô số lần, nhưng vẫn chẳng là gì của nhau sau vô số lần ấy.

- Đưa lưỡi ra nào tình yêu của em.

Hai tiếng gọi tình yêu nghe sao lại da diết và dạt dào tình cảm. Vốn đã chẳng có chút ràng buộc gì trong mối quan hệ ngoài chuyện gối chăn, gã trai vẫn luôn yêu thương mà gọi anh là tình yêu một cách si mê, như đang pha ra men say để tự lấp đầy khoảng trống của con tim lạc lối. Biết chỉ là dối lừa nhưng gã vẫn gọi hoài, gọi mãi, mong muốn được sở hữu người tình trong tay ôi sao thật gần kề mà cũng xa vời.

Gã bóp nhẹ vào xương hàm sắc cạnh của người tình, miết ngón cái vào góc môi hơi nứt nẻ. Văn Chung là một người rất lười dùng son dưỡng, anh ta cho rằng điều đó thật phiền phức và chẳng cần thiết với một nhạc sĩ sống ẩn dật lâu ngày như mình. Khác với Anh Tú thì đúng là anh rất ít khi xuất hiện công khai, nhưng gã thì sao chấp nhận nổi lý do vô trách nhiệm ấy từ đối phương. Gã nhớ bản thân mình cũng rất quan tâm và chăm chút chu đáo cho ngoại hình của anh. Là một người thưởng hoa đến độ kì nhân, gã làm vậy cốt để khi những cuộc yêu như này diễn ra, hương vị của anh sẽ ở mức chín muồi, hoàn hảo.

Thế nhưng sự cứng đầu của người kia đôi khi khiến việc chăm sóc có chút khó khăn hơn. Dù vậy, gã cũng biết thương hoa tiếc ngọc, nửa lời trách móc cũng chẳng thốt ra nổi trước đôi mắt cứ chớp chớp rồi mơ màng mà lại bùng cháy vẻ gợi tình quyến rũ. Bất đắc dĩ, gã đành trở thành vật cấp ẩm thay thế son dưỡng cho anh, vội vã cuốn lấy đầu lưỡi đỏ thấp thoáng rồi siết chặt. Môi lưỡi va chạm trong vòm miệng chật hẹp, bàn tay chai sần vì chơi đàn của Chung lần mò tìm kiếm bên trên rồi kéo mạnh gáy của gã để đẩy sâu hơn cho nụ hôn cuồng vọng giữa hai người. Anh để mặc gã rít qua kẽ răng, cắn lên môi dưới của mình, cứ thế triền miên triền miên mà chẳng chịu dừng lại. Dư vị của cơn mưa tình phóng đãng tuôn trào khỏi khoé môi người đàn ông, chảy dọc xuống chiếc gối mềm mại như một minh chứng của tình yêu khi lòng đã say, mà đôi mắt vẫn còn ngại ngùng giữa cả hai.

Anh Tú quả là một phương pháp tốt cho vấn đề thiếu nước của hoa, gã đã kịp thời cung cấp hơi ẩm cho một bông hoa suýt chút nữa là rụng rơi, thực sự trong tâm cũng có đôi chút tự hào. Mút đến sưng đỏ đôi môi của anh, cảm nhận chân thật mùi vị từ vòm miệng ấm áp. Môi trượt trên môi, ngậm chặt không chịu buông. Tú đã làm việc hôn này cả trăm lần, cũng cùng anh lén lút vụng trộm ở nơi làm việc cả trăm lần, nhưng lần nào cũng thích việc này và phải khiến anh chảy nước mắt vì hết hơi mới chịu buông ra. Văn Chung còn đôi chút tiếc nuối cho mùi hương ngòn ngọt như kẹo ở miệng gã, thứ hương thơm gây nghiện nhường ấy sao dễ dàng anh để vụt mất. Vệt bạc sáng loáng ánh lên giữa nụ hôn sâu đậm.

- Mình hôn nữa được không em?

Chung vội vàng vòng tay ôm cổ gã níu kéo, anh cắn hờ lên môi gã, thở ra từng hơi nặng trĩu những mong muốn. Anh cố gắng khơi gợi nụ hôn nhưng gã chỉ đẩy anh ra. Mỉm cười nhìn người dưới thân thèm muốn đến mức cư xử không tỉnh táo, mất sạch cả hình tượng.

- Tình yêu tham lam thật đấy. Bình tĩnh một chút đi.

Lòng bàn tay gã áp nhẹ lên bờ ngực phẳng, làn da mềm tan như mặt nước bị nhéo cho rúm ró. Cành lan rừng rung rinh từng nhịp khi tay người chăm nhiệt tình vuốt ve và đung đưa. Tú miết ngón tay vòng quanh khoảng nâu sẫm, gảy lên núm thịt bị kích thích mà căng cứng, săn chắc nhô cao khỏi nơi ẩn mình. Gã cúi thấp, hôn từ phía dưới bầu ngực, lần mò dịch dần lên trên. Rồi lại hôn vòng quanh đỉnh ngực ngứa ngáy khó chịu ấy, mút từng chút một để đẩy giới hạn kia chạm mốc. Rồi thình lình ngoạm lấy đỉnh ngực nhỏ bé, cắn và đảo loạn trong khoang miệng ấm nóng, khiến nó đỏ lên, sưng tấy một cách đáng thương. Anh bật ra mấy tiếng nghẹn ngào, tay vô thức quơ lên nắm được vai gã mà bấu chặt.

Bị tấn công như vậy thì cánh hoa nào cũng sẽ bị vùi dập tơi tả, run rẩy trước cơn cuồng phong quét qua một cách khó đoán và tùy tiện. Từng vết cắn thấm đẫm nước mưa, để nhũ hoa trượt ra vào theo mỗi chuyển động của lưỡi. Tiếng Chung rên rỉ bật ra từng hơi, tay siết chặt hơn đôi bờ vai đối phương. Anh Tú cũng chẳng để bàn tay ngơi nghỉ, nâng lên rồi vò nhẹ bầu ngực còn lại của anh. Ngón cái và ngón trỏ xoắn nụ hoa mềm mềm mà mân mê, xoắn nhẹ rồi lại thả lỏng, làm liên tục khiến cả vùng ngực rung lên bần bật mất kiểm soát.

Cổ họng anh yếu ớt kêu lên theo ý muốn của gã.

Tất cả những gì được nhào nặn trên hình hài trở nên râm ran trơn mượt, nâng niu từng chút trên những đốt xương thanh tú, khắp vườn hoa đang chực chờ đến lúc chính thì, toả ra mùi hương ngào ngạt chiếm trọn lấy không gian hoan lạc bềnh bồng của cả vùng này. Đại ngàn sừng sững cứng rắn làm sao có thể chối từ được với nhục thân thiết tha tưới tắm, nỉ non mời gọi.

Gã tách rộng đùi anh ra, đôi mắt chăm chú quan sát đoá hoa hãy còn khép kín, gương mặt nhăn nhó vì sự ngượng ngùng không thôi trên gương mặt anh. Rồi tên nghệ nhân sành sỏi sau khi bóc tách cánh đài ngoài lại tiếp tục lột đi cánh môi hoa lớn, lật nhẹ nó ra để quan sát kĩ bên trong. Ngắm nghía thì gã đã làm rất nhiều rồi, cái chính là cảm nhận hai cánh hoa lớn ấy đàn hồi mọng nước trước khi bước vào việc giao hợp. Anh giống một cây hoa lâu năm, gã cần phải tỉ mỉ nuôi trồng mới có thể giữ cho nó luôn trong giai đoạn mới bung nở.

Đầu ngón tay cái luồn lách rồi khẽ cọ vào môi hoa bé ẩn giấu bên dưới. Tay kia cố định chặt phần hông đang ngọ nguậy của anh, còn bên này lần mò rồi thọc vào bên trong cột hoa nóng ẩm. Thành trong co bóp cố nuốt lấy đốt ngón tay ít ỏi, nức nở vì không được chiều chuộng. Anh Tú chậm rãi vuốt dọc từng lượt trên đường vân mỏng và khít chặt của đoá lan, nó đang cố gắng nâng cái miệng nhỏ lên đòi ăn. Móng tay sắc lẹm gảy nhẹ một giọt mật hoa đọng gần môi, không bỏ phí một chút tinh túy nào.

Cuối cùng cũng chịu tách rời môi hoa đang phập phồng liên hồi hối thúc, chọc ngoáy từng nhịp, nông rồi sâu, vào rồi ra. Gã rõ ràng là nắm chắc công thức chăm hoa, biết rõ góc độ nào thì làm cột hoa siết chặt hơn mấy ngón tay mình, ướt sũng vẫn phải giữ lấy vì cảm giác lấp đầy tuy chóng vánh nhưng cũng sung sướng. Cũng biết chọn điểm nào làm mật tiết ra nhiều hơn, chảy ra bên ngoài theo thành hoa co bóp vì bị kích thích.

- Urgh..

Văn Chung nức nở muốn giãy giụa giữa màn đêm của vườn cây ẩm ướt.

Cần cổ ngẩng mạnh run rẩy lên những đường gân ngoằn ngoèo, yết hầu kiêu hãnh cũng sớm bị đè nén. Móng tay anh găm lên bả vai bỗng bất chợt trượt đi khi mấy ngón tay của gã lại bất ngờ đâm sâu khiến đầu óc anh trống rỗng và trắng xoá. Đôi mắt nhắm lại và mờ đi, nhoè nhoẹt vì lớp nước mỏng đang ứa ra từ khoé mi. Chung ngợp thở, những điểm sướng bị gã lướt qua đều đặn, cứ kích thích để làm cột hoa phải đẩy mật dịch nhầy nhụa trào ra lênh láng khắp một mảng trên nệm giường.

Vị nghệ nhân không vội vàng, gã rút những ngón tay đã càn rỡ nụ hoa đến nhớp nháp chảy mật, tiếp tục tách môi hoa nhỏ nhất, lộ rõ chiếc nụ nhỏ tí nhô lên như đầu ngón tay út của trẻ con. Lớp biểu bì nhung bảo bọc cũng khiêm nhường hạ mình, hiển hiện rõ ràng trước mặt, nụ hoa được che chở bởi tầng tầng lớp lớp cánh hoa nay bị phơi bày chờ người đến thưởng thức. Như có như không mà một luồng điện vô hình chạy dọc làm tê liệt trụy nhị, rung đến cả bầu noãn sâu tít bên trong. Ngón tay day tròn trên đầu nụ, mỗi vòng lại làm chiếc nụ ấy cương lên thêm một chút, phấn hoa bay tứ tung ngọt ngào yêu chiều khứu giác thính nhạy. Không giây phút nào anh thoát khỏi bàn tay điêu luyện, chỉ biết phó mặc vì sự tỉa tót tỉ mẩn ấy.

Anh Tú thở dài, gã cúi thấp để tiếp cận bông hoa ngại ngần cứ né tránh mình, bất ngờ vươn cái lưỡi dài đỏ hồng búng nhẹ, hành động va chạm ấm và nóng vào đúng nụ hoa lại đang co vào chạy trốn. Chung ngắc ngứ trong cuống họng, tay anh vốn đã mất điểm tựa khi Tú lựa chọn cúi thấp xuống giữa hai chân anh để kích thích, đùi anh siết lấy cả mái đầu gã, đầu anh lắc nguầy nguậy vì thứ tình ý như mưa xuân đang tưới mát bắt phải đâm chồi. Cả cột hoa bên trong co thắt dữ dội, bầu noãn cũng phình to, một giọt mật bật ra từ khe nắp vảy, chảy dọc xuống môi hoa ướt át. Hành động của gã làm nó vừa đạt đến mức dạng cực khoái chỉ từ một điểm nhỏ bé nhô lên ấy, làm mọi thứ khác trong thành hoa đều bị kéo theo.

Những ngón tay rút ra chậm rì, để lại khoảng trốn đầy tiếc nuối trong cơ thể Văn Chung. Hông người đàn ông vô thức nâng lên đuổi theo đòi hỏi. Gã tuốt nhanh thân trụ nóng rực ham muốn của mình, đầu cự vật tròn tròn cọ nhẹ lên môi hoa còn ươn ướt, khiến mật hoa dính nhầy bết lại trên đầu khấc. Ngắm nghía đoá hoa vừa được mình chăm chút đến hồng mọng, gã nâng hông anh lên một khoảng, dùng tay định vị rồi đẩy người mạnh mẽ tiến vào trong.

Vật lớn chạm vào lỗ hoa đang co bóp, cái miệng nhỏ xíu nhấp nhô đón chào chủ nhân quen thuộc. Anh Tú cảm nhận được thành thịt mềm ẩm bao bọc lấy thân mình, ra sức mút chặt và bám dính từng tấc da tấc thịt. Cột hoa sớm quen với nhịp độ đang tăng cao, thích nghi tốt đến mức gã cũng phải nhăn mặt vì bị siết như muốn là dương vật gã đứt gãy. Đến khi cả gốc dương vật chui tọt vào bên trong, gã nắm lấy hông, tay kia nhấc chân anh lên gác trên vai mình. Góc độ này như mở rộng hơn tư thế xâm nhập khiến Văn Chung kêu la rên rỉ thất thanh.

Đôi mắt gã hấp háy thích thú nhìn ngắm từng đường cong mảnh mai của bàn chân người tình, ánh trắng bàng bạc soi rõ nét kiêu kỳ hờn ghen của người đàn ông dành cho gã. Đầu lưỡi lướt qua từng kẽ chân nhỏ, nếm lấy vị mặn. Gã mút sát cả những ngón chân tròn trịa như hạt ngọc, mở miệng nuốt lấy khiến anh co lại vì nhột, giọng nấc lên nghẹn ngào.

- Uhmm.. có sướng không, tình yêu ơi?

Gã nhấp mạnh, đầu khấc béo tròn chạm vào trụy nhị sâu tít bên trong làm anh bất chợt im bặt, run rẩy không nói nổi. Lỗ hoa ướt đẫm, thò lò hơi nóng muốn làm tan chảy côn thịt. Tiếng gã mút mát từng đầu ngón chân nghe đến đỏ mặt, giọng nhừa nhựa khàn đục. Gã hôn dài theo mu bàn chân đến tận lòng bàn chân hơi ửng hồng, liếm dọc theo đường gân và tĩnh mạch xanh xao khiến anh giật bắn. Gót chân hơi chai sần cũng không tha, cắn phật một nhát rồi lại dịu dàng liếm sạch mùi vị đặc trưng. Thể hương đặc biệt của anh được dịp mà xôn xao nhảy múa, phảng phất vị thơm nồng nàn của lan rừng, pha chút đắng chát của nhựa cây đang tứa tràn. Tiếng thở dồn dập của anh đã bật ra thay cho việc đáp lời.

Bên trong bị đẩy đưa không thương tiếc, chẳng giây nào dừng lại cho anh kịp thở. Khoang trong căng tràn vì vật lớn đâm loạn để tiếp tục tiếp cận trụy nhị đã lùi sâu vào trong do căng thẳng, nụ hoa nhỏ bên ngoài trở thành đối tượng bị cưỡng đoạt, run bần bật phản bội chủ nhân mà làm cả một mùa hoa vỡ oà, phấn hoa bay mịt mờ khắp lối do bị vân vê vờn đùa trong tay. Dương vật tiến sâu như rắn tìm mồi, trượt vào kéo ra, mang theo cả những sợi mật dịch lẫn lộn trắng đục bám dính, bắn tung tóe quanh mép hoa lớn chuyển sắc thành hồng phớt non mềm.

Tay ôm đùi phải của Chung trên cao để không bị trượt khỏi vai, tay kia của gã luồn xuống bụng dưới của người tình. Lòng bàn tay xoa xoa da bụng phẳng lì, cảm nhận lớp mỡ mỏng mềm mại rung rinh vì nhịp điệu đều đặn. Tú vuốt dọc bắp đùi anh, khiến nó căng cứng rồi thả lỏng, bóp nhẹ bên vùng bẹn nổi xương, tiếng nước bị đánh bên trong nghe rõ mồn một giữa đêm trăng thanh vắng như một bản nhạc tình sướt mướt đẫm lệ.

- Chậm..chậm lại-agh..

Cổ họng Văn Chung nghẹn lại, anh không thể thốt ra trọn vẹn một câu. Mọi thứ trong anh như đang ngây ngất đi, bị nhào nặn và đánh đổ liên tục bởi tình trẻ. Anh Tú cũng thở hổn hển vì bên trong đang ngày càng siết lấy gã. Lưng anh cong vòng bật khỏi nệm, hai tay vò nát ga trải giường, cần cổ thon thả giờ nổi đầy gân cùng mạch máu li ti ngửa ra sau để hứng trọn từng nhịp đẩy hoang dại. Và rồi trong một đợt đẩy nhanh phút cuối, cự vật của Anh Tú cắm sâu tận cùng, ấn mạnh vào trùy nhị đang co thắt. Gã miệt mài cọ sát sau một chuỗi lên đỉnh của nhân tình, rút nhanh dương vật vẫn còn sưng đỏ mà cọ cọ vào bụng anh phụng phịu. Tinh túy rơi vãi như ban phát dinh dưỡng để nuôi trồng cây hoa, anh rưng rưng, cảm giác như thể bầu noãn đã vỡ ra vì khoái cảm.

Văn Chung thở dốc từng cơn, anh trở mình sau khi kết thúc màn dâng hiến thân thể, chính nó đã đẩy những cảm xúc của anh chòng chành lênh đênh trên mặt hồ của tình ái trần thế. Khiến cho xác thịt phải quy phục dục vọng, khiến cho một đoá hoa yếu đuối bị vùi lấp tả tơi mà run rẩy đến thương tâm. Anh Tú đổ sập trên ngực anh vì mệt mỏi, gã mơ hồ, đầu óc lâng lâng choáng váng trước vẻ đẹp thực trần trụi giữa trói buộc của nhân gian với dục niệm của mình. Gã ngẩng lên đón lấy đôi môi chẳng còn lành lặn tiếp tục cắn xuống, dìm anh xuống sâu hơn câu chuyện thế tục vương tình.

- Chúng mình làm lần nữa nhé, tình yêu?

---

Bởi nam san.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co