Sau Khi Đánh Dấu Nhầm Chị Của Bạn Gái Cũ | Jensoo |
Chương 15
Buổi tối, Jennie cùng Jisoo và hai vị trưởng bối đến quán ăn dùng cơm.
Quán ăn sử dụng nguyên liệu tươi mới, khiến mọi người đều tấm tắc khen ngợi. Jisoo vốn không định để chú, dì đi cùng, nhưng không cách nào ngăn được sự háo hức của họ. Hai vị trưởng bối dường như rất yêu mến Jennie, giống như trước kia từng yêu thích Song Min vậy.
Nhưng điều làm Jisoo phiền lòng là câu chuyện chia tay với Song Min. Giờ phải giải thích thế nào khi bản thân vẫn ở cạnh Jennie, thậm chí còn để cô nấu cơm? Cuối cùng, Jisoo chỉ có thể tiếp tục nói dối và tự trả tiền bữa tối.
Trong bữa cơm, dì và Jennie trò chuyện rôm rả. Jisoo thì ngồi ăn mà không thấy ngon miệng, nhưng vẫn ăn hết suất của mình. Jennie tối đó cũng ăn nhiều hơn thường ngày. Có lẽ là do tâm trạng, hoặc do đồ ăn thật sự tươi ngon.
Ngày hôm sau, Jisoo đưa hai trưởng bối ra sân bay, rồi mới trở lại Seocho.
Nhà Jennie chất đầy đồ đạc, đặc biệt là trái cây. Jisoo đắn đo không biết nên làm gì với chúng, vì ăn không hết sẽ lãng phí. Chia tay với Song Min rồi, không thể đem tặng gia đình cô ấy được nữa. Có lẽ phải đem tặng bạn bè khác hoặc đồng nghiệp.
Đến Seocho, Jisoo phát hiện Jennie không có ở nhà, nên nhắn tin hỏi thăm.
Cùng lúc đó, Jennie đang tham dự một buổi tiệc rượu, khoác trên mình chiếc váy dạ hội tinh xảo.
Bữa tiệc đông đúc, mùi hương từ tin tức tố của các Alpha và Omega pha lẫn vào không khí làm tuyến thế của cô đau nhức. Nhưng để gặp được nhà thiết kế Lee Hyeri, người đang hợp tác với Kim thị, Jennie vẫn cố gắng chịu đựng.
Khi nàng tìm thấy Lee Hyeri, cô lại lịch sự từ chối hợp tác, lý do là vợ cô vốn hay ghen tuông. Câu nói đó khiến Jennie vừa thất vọng vừa bất lực.
Đúng lúc ấy, một người quen xuất hiện, Ryu Shinae một Omega tinh tế và luôn coi Jennie là đối thủ cạnh tranh. Shinae không ngừng châm chọc Jennie về việc nàng chưa có bạn đời và thậm chí còn nhắc đến chuyện riêng tư một cách khiếm nhã.
Jennie chỉ nhíu mày, không thèm đáp lại, nhưng tâm trạng nàng càng trở nên nặng nề. Ngay khi nàng đang định rời đi, Lee Sangyi, một Alpha được Kim gia lão gia tử giới thiệu, tiến đến chặn đường.
Lee Sangyi tự tin đề nghị hợp tác và còn gợi ý về việc họ nên ở bên nhau để mang lại lợi ích lớn nhất cho cả hai. Thậm chí, anh ta còn hứa sẽ giúp nàng giành quyền kiếm soát hoàn toàn Kim gia.
Jennie lập tức từ chối, không một chút do dự. Nàng thẳng thắn nói với anh ta rằng mình không có hứng thú và yêu cầu anh đừng tìm đến gia đình nàng nữa.
Lee Sangyi tức thì đỏ mặt, nhưng vẫn cố níu kéo, cho rằng bản thân xứng đáng để nàng suy nghĩ thêm. Đáp lại, Jennie chỉ lạnh lùng nói:
"Tôi không thích kiểu Alpha hay khoe khoang tin tức tổ như khổng tước xòe đuôi. Buông tay!"
Câu nói dứt khoát của nàng làm Lee Sangyi ngượng ngùng buông tay, cùng với đó là lòng tự tôn của anh ta bị tổn thương sâu sắc.
Rời khỏi bữa tiệc, Jennie trở về nhà trong tâm trạng mệt mỏi.
Nàng bước vào thang máy với cơ thể rã rời, dựa vào vách thang để đứng vững. Cơn đau từ tuyến thể và cồn trong vài ly champagne khiến nàng hơi chếnh choáng.
Về đến Seocho, nàng tháo giày cao gót, thả người xuống ghế sofa nhưng không ngồi ngay ngắn được, mà cuộn tròn bên cạnh ghế. Trong không gian yên tĩnh của riêng mình, nàng để mặc sự khó chịu trong người lan tỏa.
Tuy nhiên, đêm nay, dù cơ thể không khỏe, tâm trạng uể oải, Jennie vẫn biết rằng mình không thể để bản thân gục ngã quá lâu. Nàng cần một kế hoạch rõ ràng hơn cho những ngày tiếp theo.
----------
Jisoo đứng ở ban công, đang nghe điện thoại từ dì. Gia đình họ vừa mới xuống máy bay, bà gọi để báo bình an và dặn dò thêm vài điều, như mọi khi. Cô chỉ ậm ừ trả lời, nhưng đầu óc đã bắt đầu trôi lạc đâu đó. Một làn gió nhẹ mang theo hương hoa quả thoảng qua, kéo cô trở về hiện thực.
Vừa quay lại nhìn về phía phòng khách, Jisoo thoáng giật mình. Có người nằm trên sàn.
"Dì, con có việc gấp. Mai con sẽ gọi lại ạ." Nhanh chóng cúp điện thoại, cô bước vội vào phòng khách.
Người đang nằm trên sàn chính là Jennie.
Nàng mặc một chiếc váy dài màu champagne với họa tiết hoa nhỏ. Dù thiết kế kín đáo với cổ cao và tay dài, nhưng phần eo ôm sát cùng tư thế cuộn tròn của nàng làm nổi bật đường cong mềm mại.
Jisoo chỉ nhìn thoáng qua rồi vội dời ánh mắt, nhưng hương thơm từ người nàng tỏa ra lại không cách nào ngăn được.
Mùi hương ấy là một hỗn hợp ngọt ngào giữa hoa hồng và cam quýt, càng ngửi càng đậm đà, như thế vị ngọt thanh lan tỏa ngay đầu lưỡi. Cổ họng cô khẽ động, nơi tuyến thế sau gáy như bị kích thích, ngứa ngáy khó chịu.
Làm sao đây?!
Jisoo nhíu mày. Trước đây, cô từng tiếp xúc với Omega nhưng chưa bao giờ có phản ứng mãnh liệt thế này.
Cô tự trấn tĩnh rồi bước đến gần.
"Chị không sao chứ? Có phải chị thấy không khỏe không?" Cô thấp giọng hỏi, trong lòng đầy lo lắng.
Jennie hé mắt nhìn cô, hơi nhíu lại, đáp khẽ một tiếng, như đồng ý mà cũng như vô thức. Mùi rượu nhẹ thoảng qua, khiến Jisoo đoán rằng có lẽ nàng đã uống say.
"Chị ơi, cơm em đã nấu xong. Chị có muốn tắm rửa trước rồi ăn không?" Cô thử hỏi.
Ánh mắt của Jennie dần tỉnh táo hơn. Nàng như nhớ ra việc mời Jisoo đến đây làm bữa tối, nhưng hiện tại mình lại thất thố đến thế này. Nàng miễn cưỡng đứng dậy, dựa vào ghế sofa để giữ thăng bằng. Chỉ bước được hai bước, nàng đã vấp vào bàn trà và ngã xuống lần nữa. Jisoo tiến đến, không dám nhìn thẳng, chỉ nói nhẹ:
"Chị đừng cố. Để em đi lấy ít canh giải rượu cho chị, uống xong rồi hẳng tắm."
Jennie ngồi lại xuống sàn, cuộn tròn người dựa vào sofa, ôm lấy chính mình.
Jisoo tìm một chiếc chăn lông, đắp lên người cô, rồi vào bếp. Cô múc một bát canh bò hầm nóng hổi, món vừa mới nấu xong, thích hợp để giải rượu và làm ấm dạ dày.
Khi quay lại, Jennie vẫn ngồi ở đó, quấn chặt chiếc chăn, chỉ để lộ nửa khuôn mặt.
"Chị uống chút canh đi." Cô đặt bát canh trước mặt nàng.
Jennie chậm rãi duỗi tay ra khỏi chăn, nhận lấy bát canh. Động tác của nàng chậm rãi và cẩn thận, như thể mọi thứ đều đang ở chế độ quay chậm.
"Chậm thôi, nóng đấy." Jisoo dặn dò.
Jennie từ tốn thổi từng thìa canh và uống hết hơn nửa bát. Chua ngọt vừa miệng, nàng cảm thấy dạ dày ấm lên, thoải mái hơn nhiều.
"Ngon lắm. Tăng lương cho em." Giọng nàng khàn khàn nhưng đầy nghiêm túc, lời khen ngợi chân thành nhất mà nàng dành cho người làm ra nó.
Jisoo nghe mà thoáng ngẩn ra. Cô không cảm nhận được sự nghiêm nghị thường ngày của nàng, ngược lại còn thấy nàng ấy rất ngoan ngoãn. Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị cô ép xuống.
"Chị, giờ chị muốn ăn cơm rước hay tắm trước?"
"Ăn cơm." Jennie đáp.
Nàng đứng lên, bước đi có phần loạng choạng, nhưng lần này không bị ngã. Nàng ngồi xuống bàn ăn, ánh mắt quét qua những món ăn đầy màu sắc bắt mắt mà Jisoo đã chuẩn bị: sườn xào chua ngọt, thịt sốt dứa, cải thìa xào, và một số món khác.
Dù cơ thể vẫn mệt mỏi, nhìn mâm cơm đầy sắc màu ấy, tâm trạng nàng có vẻ khá hơn.
Nàng ăn chậm rãi, từng miếng một, nhưng ánh mắt dịu dàng hơn, không còn lạnh lùng như thường lệ. Jisoo chỉ lặng lẽ đứng dậy dọn dẹp bếp, không dám nhìn thẳng nàng lâu.
Sau bữa cơm, Jennie vào phòng tắm.
Jisoo chờ bên ngoài, định bụng thu dọn xong sẽ rời đi. Nhưng qua nửa tiếng, nàng vẫn chưa ra. Lo lắng, cô gõ cửa:
"Em phải đi rồi. Chị còn cần gì không?"
Bên trong im lặng một lát, rồi giọng nàng vang lên, khàn khàn:
"Vào đây."
Jisoo hơi bối rối, nhưng vẫn vặn cửa bước vào.
Jennie đang bám vào bồn rửa, người mềm nhũn, chiếc áo tắm dài quấn hờ trên người.
Mùi tin tức tố trong phòng tắm dày đặc, như một rừng hoa quả chín mọng vào mùa. Jisoo hít sâu một hơi, đầu óc lập tức choáng váng, tuyến thể trên cổ ngứa rát không chịu nổi.
"Lại đây..." Jennie khẽ nói, giọng mang chút bực bội vì chờ lâu.
Jisoo nhanh chóng bước tới, mắt không dám nhìn vào vùng cổ từng bị mình cắn hằn vết của nàng. Lấy khăn tắm bọc lấy Jennie, cô bế nàng ra ngoài, đặt lên giường và kéo chăn đắp kín cho nàng.
"Chị ơi, em phải đi rồi. Chị nghỉ ngơi sớm."
Nhưng khi cô định quay đi, Jennie níu lấy vạt áo cô.
"Đừng đi... Làm thêm giờ đi, tôi trả thêm tiền tăng ca cho em." Giọng nàng yếu ớt, nhưng lại như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co