Truyen3h.Co

sb | wake up.

wake up i'm wake up

letuahn


thời gian tích tắc lại trôi qua thêm một chút, rất nhanh và lại lặp lại nhưng giây phút ngọt ngào của hồng sơn và anh mèo nhỏ.

hồng sơn không ngừng tìm kiếm, sự thật kì lạ đang diễn ra với meo nhỏ nhà cậu. rất muốn giúp anh trở lại thành người và giải mã sự hồi sinh này.

nhưng có lẽ thật quá đỗi khó khăn để có thể tìm thấy được câu trả lời, hay một gợi ý nhỏ từ anh, cậu đã từng nghĩ rằng, nó sẽ thông qua những giấc mơ.

bởi vì meo nhỏ đã kể với cậu, về một vùng kí ức nào đó xuất hiện trong lúc say giấc nồng, không hẳn là anh biết về nó, nhưng anh bảo rằng, nó rất quen thuộc, như đã từng xảy ra cách đây chưa bao lâu.

đêm hôm đó..

.

rầm.

"méo..!!"

cơn bão đang ồ ập kéo đến, một tiếng sấm chớp phẫn nộ khiến meo nhỏ giật mình tỉnh giấc, cục bông nhỏ nằm trong tấm nệm ngọ nguậy sợ hãi.

tiếng meo nhỏ kêu lên, vô tình đánh thức cậu, chắc là ông trời lại phẫn nộ làm cho mèo con hoang mang, run lên bần bật.

meo nhỏ, nhìn thấy anh chủ của mình đã mở mắt, biết là vừa bị mình đánh thức. thân bé tí cảm thấy có chút lầm lỗi, nó bèn nhảy cẩn lên chiếc giường của người đang nằm bên trên.

"meo.."

"ngoan nào.."

cậu ôm mèo con vào lòng, bộ lông trắng mềm kia vốn dĩ không đủ ấm áp để anh cảm thấy bớt lạnh vào những ngày mùa mưa. chiếc chăn bông này, sẽ rút cho meo một chút hơi ấm.

"sấm ngoài kia làm meo sợ hả?"

"meo.."

nhìn đôi mắt lim dim vào lúc hai giờ mấy sáng, cũng chiếc tai mèo gục gật lên xuống, mém tí thì phá tan sự buồn ngủ này của cậu rồi.

"anh biến thành người sẽ thoải mái hơn đó.."

hồng sơn cảm thấy hình như meo nhỏ không chỉ tỉnh giấc vì tia sét ban nãy, mà còn là vì lý do khác, gương mặt mèo con có chút hoảng loạn và dường như không còn muốn ngủ nữa.

soạt.

một tia sáng nhè nhẹ, lóe lên trong vòng tay cậu.

"sơn.."

"meo nằm với em cho ấm, mưa rồi, sẽ lạnh lắm"

"ưm.."

nguyên bình cố nhắm mắt.

"meo nhỏ gặp ác mộng sao?"

tay chân nhỏ xíu, gầy guộc, cậu dễ dàng ôm trọn lấy như một chiếc gối bông xinh xắn, ấm áp nhất. meo nhỏ có chút run lên thì phải.

"meo.. meo mơ thấy, một nơi nào đó.. đáng sợ lắm.."

"nơi đó.. không có sơn, không có ánh sáng.. chỉ có không gian toàn là màu đen và một chú mèo, một hình ngôi sao nhỏ được kẻ lên giữa không trung.." nguyên bình nói tiếp.

"hửm? một chú mèo và một hình ngôi sao?"

"meo~"

meo nhỏ đã buồn ngủ lắm rồi, thỏ thẻ tựa vào lồng ngực ấm áp, khẽ cất lên tiếng kêu rồi chìm vào giấc ngủ.

hồng sơn lấy tay xoa xoa tai mèo, như an ủi vậy. cậu đã lên mạng tìm hiểu về các nghi thức siêu nhiên. nhưng những manh mối về meo nhỏ dường như mơ hồ, cho đến ngày hôm nay.

giấc mơ sao? liệu nó có phải là một thứ gì đó lặp lại? hay báo hiệu một điều gì đó sắp đến, 'nhập thân' hình như là nó thì phải.

khó khăn lắm, phép màu mới đến. giờ thì cậu đã biết vì sao anh lại biến thành meo nhỏ như thế.

nhưng dù có biết được, thì quan trọng vẫn là những mảnh kí ức rải rác, đã phai trong hồi ức của anh. thông qua một giấc mơ, cậu không thể mang hết chúng về đây được.

điều hồng sơn muốn, là đem nguyên bình về, đem tình yêu còn sót trở lại với hai người, tiếp tục một đoạn duyên dang dở.

"meo nhỏ, được rồi, ngủ đi nào"

"ngủ rồi, trời sẽ không nổi giận nữa, ác mộng không tới nữa.. ha?"

cậu xoa xoa lưng meo nhỏ, khi nhìn thấy hai chiếc tai kia cụp xuống. thật khác với một nguyên bình mạnh mẽ, lúc nào cũng mỉm cười mỗi khi cậu giật mình tỉnh giấc vào giữa đêm và ngắm anh thật lâu.

nhưng một meo nhỏ mềm yếu, đáng yêu như thế cũng thật tốt. cậu muốn được nuông chiều và chở che cho anh nhiều hơn.

thôi thì thời gian là vô hạn, cậu thong thả mà thôi. còn nhiều việc phải lo hơn. như tăng ca chẳng hạn, công việc của hồng sơn chưa bao giờ là dễ thở cả.

                                                ***
phù.

ngày chủ nhật vẫn phải làm việc sao? hồng sơn gập màn hình laptop lại. cậu thở dài một hơi, cậu đã hứa với meo nhỏ trong lúc ngủ say rằng, sau khi lãnh lương cuối tháng, cậu sẽ mua thật nhiều đồ mới cho anh, chẳng biết là trong lúc mê man say giấc, meo có nhớ gì không nhỉ?

vừa xong việc đây, cốc nước mát bên cạnh đã tan đá, vơi dần từ bao giờ. hồng sơn lúc nào cũng thế, mùa đông đến thật lạnh phải biết, thế mà cậu cứ mãi uống nước lạnh, đến chừng viêm họng cũng chẳng còn ai ở đấy mà lo nữa.

lốc cốc.

một dáng người nhỏ lon ton chạy tới sofa cậu ngồi, với chiếc đuôi bông đung đưa. trên tay là một cốc cacao bằng sứ, làm gì còn ai khác trong nhà ngoài cậu với meo nhỏ cơ chứ? mèo con lại tấy mấy tay chân với cuốn sách hướng dẫn cậu đặt trên kệ bếp rồi.

cạch.

"nước cho sơn nè"

"meo pha cacao cho em đó hảaa?"

phải rồi, cái mùi thơm đặc trưng nhè nhẹ quen thuộc, không cần nhìn hồng sơn cũng biết đó là cacao sữa.

"dạaaa"

meo nhỏ gật gật, xem vẻ mặt tự hào chưa kìa. hồng sơn rất ít khi để mèo con đụng chạm vào bếp núc thẩm chí là rót mỗi cốc nước ấm, cậu cũng lúc nào cũng giành "để em, để em", cưng thì khỏi phải bàn, không ai bằng.

do từ nãy đến giờ lo công việc, cậu không để ý, nên nguyên bình mới có cơ hội trổ tài đây! là mèo hay người gì vẫn thích chăm hồng sơn thôi.

"meo lên ngồi với em này!"

bọp bọp.

hồng sơn phì cười, lấy tay vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình vài cái. và meo nhỏ hí hoáy tiến lại gần.

cậu nắm cái cổ tay bé tí ti, ghì lại kéo anh ngồi xuống, meo nhỏ bấy giờ đã lọt thỏm trong lòng cậu, vừa đủ để cậu siết chặt vào không cho rời, giờ thì hết đường nghịch bếp nữa rồi nhé!

"ui ta, cacao ai pha mà ngon quá vậy taaaa"

"meo pha, cho sơn á!"

hồng sơn nhâm nhi ngay một ngụm 'ngọt ngào' mà meo cưng nhà cậu dành tặng, vẫn là cái hương vị này chẳng thể lẫn đi đâu được.

cậu xem meo nhỏ chính là bình, chỉ là anh không còn biết lo âu mỗi khi cậu về muộn, chỉ là anh hồn nhiên, vô lo vô nghĩ hơn, để cậu cưng chiều nhiều hơn. ừm, đúng rồi. hồng sơn thích một nguyên bình mang theo nụ cười xinh xắn như thế, một bé mèo nhỏ không còn nhớ gì, cũng chẳng phải buồn lòng hay khóc nhè mỗi hôm trời mưa.

"lại nghịch sách hướng dẫn của em phải không? không cẩn thận bị bỏng đó.."

"meo lớn ời! hông có bị thương đâu!"

"có lớn đâuuuu, phải ôm vừa tay thì mới lớn cơ!"

"xìa, meo~"

coi cái bánh bao phúng phính trước mắt cậu này, hồng sơn thật muốn gặm cho một cái thật yêu.

oạm.

"meo~"

meo nhỏ quen rồi, đây không phải lật đầu em chủ 'đói' mà lỡ mồm cắn nhầm má anh. ngược lại còn rất chịu hợp tác, ngồi bất động phồng phồng ra thêm. em ch gặm rất nhẹ nhàng, chỉ hơi nhột chút thôi!

"sơn ơi, chỗ còn rộng mà, sao meo phải ngồi đây ạ?"

hồi nãy rõ ràng là vỗ chỗ bên cạnh, nhưng bây giờ meo nhỏ lại lọt thỏm trong lòng hồng sơn.

chụt.

hôn một cái thay câu trả lời nhé.

cậu đẩy tay, kéo màn hình laptop lên. muốn giải trí cho meo nhỏ một chút, giờ thì web của cậu chỉ toàn là phim hoạt hình thôi.

tít tít.

tiếng gì thế ta? là tiếng người chỉnh nhiệt độ điều hoà xuống thấp hơn đó.

"ngồi trong lòng em, em làm chăn cho meo, không bị lạnh nha"

"ò"

này, cậu kia. người ta ngốc nhưng không phải không để ý đâu nhé. meo thấy hết hành động của cậu rồi,
tay có chút ngắn ngủn, thế mà rồ mốt điều hoà lại xa ngỡ hai mét cơ! còn bị 'cái chăn' bự này ôm ấp, nên với mãi chả lấy được, cố ý để xa chớ gì!

"meo nhỏ không muốn sơn ôm hả"

hồng sơn cứ thấy anh chòm người da ngoài, vừa buồn cười vừa muốn trêu.

"hong phảiii, meo chỉ muốn chỉnh nhiệt độ thôi à"

"sơn làm chăn cho meo, thì sơn sẽ lạnh á!"

hồng sơn phì cười, bộ meo nhỏ nói sai hả ta? đôi mắt chớp chớp, tròn tròn phát sáng kia ngơ ngác, cả dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trên tóc kia kìa.

"không lạnh, ôm meo nhỏ ấm nhất mà"

"hì, meo~"

thế thì ôm, úi giời ạ, được ôm thích muốn chết.

"meo nè, cuối tháng em có tiền lương, em đưa meo đi mua quần áo mới nhá?"

"quần áo mới? là.. áo quần khác hả?"

"đúng rồi, meo trông đáng yêu thế này, em sẽ lựa mấy bộ siêu siêu xinh cho meo luôn! ha?"

cậu nắm và bàn tay bé bé hồng hồng kia, cơ mà meo nhỏ lại bĩu môi, lắc lắc đầu, có vẻ như không hài lòng về chuyện này.

"meo không muốn quần áo mới đâu.."

"sao lại không? quần áo của meo cũ hết chơn rồi, tơ sắp tơi rồi, mặc không xinh nữa"

"meo chỉ thích áo sơn tặng thôi à.. hong thích cái khác!"

nguyên bình lắc đầu lia lịa, nhất quyết không chịu quần áo mới. nhìn vậy thôi chứ người ta để ý lắm đấy nhé, để ý em sơn tối nào cũng thức đến khuya chạy việc để kiếm mấy tờ giấy nhẵn nhẵn bóng bóng xanh xanh hồng hồng gì đấy, hình như gọi là tiền.

không phải anh không thích đâu, mèo thì sao mà không thích được chủ cưng nựng, sắm đồ xinh cho chứ, chỉ là anh nghĩ, hồng sơn - em chủ của anh đang khó khăn nhường nào để kiếm tiền, nên nguyên bình không muốn đâu.

"em mua cho meo thì là tặng meo rồi còn gì, ngố quá àaa"

"meo hong muốn, hong muốn anh chủ phải làm việc nhiều để mua cho meo.. meo không muốn anh chủ mệt đâu"

hồng sơn bật cười, một cảm giác bình yên dâng lên đi đôi với chút nghĩ suy, khi nghe người mà cậu tưởng chừng giờ đã hoá ngốc, buông lời ấy. ngày trước, mỗi lần như thế, nguyên bình cũng sẽ đều phản đối hệt vậy, và ánh mắt chân thành sẽ lại hiện lên, chỉ vì thương, không muốn cậu phải làm thêm nhiều việc, không muốn cậu thức đêm, không muốn thấy cậu mệt mỏi vì cơm áo gạo tiền.

"nhưng mà em muốn mua cho mèo màaaa"

lúc nào anh cũng thương em như thế, anh không thương anh cũng phải để em thương anh chứ.

cậu vuốt ve vài sợi tóc đen mỏng, cậu không muốn meo nhỏ lại nghĩ nhiều, hồng sơn luôn muốn yêu một anh nhỏ ngây ngô, hồn nhiên, không muốn mèo con của cậu phải thiệt thòi như ngày trước.

cậu có thể chịu cảnh làm thêm nhiều việc để kiếm sống, thức khuya thêm vài giờ để hoàn thành công việc, nhưng không thể chấp nhận phải anh thiếu thốn, nhất là tình cảm. vì cái thốn thiếu ấy mà cậu mất anh rồi đấy..

thú thật, hồng sơn sẽ không còn động lực nào để tiếp tục đi tiếp cuộc đời mình nếu như không có meo nhỏ, nhờ vậy mà cậu đã không lưu tâm quá nhiều về việc nguyên bình đã thực sự mất rồi.

đôi lúc, con người ta cũng hận đời lắm, hồng sơn ghét phải chạy theo đồng tiền mà sống. nhưng than ôi, biết làm sao được.

"meo đừng nghĩ thế, em không có mệt đâu"

"sau này thèm gì hay thích gì thì cứ bảo em, em đều mua cho meo được mà, em thích mua cho meo lắm, meo thôi không nghĩ nhiều nhé?"

"cuối tuần này, em đưa meo đi mua nhá? sẵn tiện mình dạo bờ hồ luôn, ở nhà miết ngột ngạt lắm"

nguyên bình gật gù, anh không tin đâu, có mà trẻ con mới tin hai chữ không mệt của hồng sơn. Nhưng thôi thì đồng ý cho em chủ cười.

cậu véo má anh một cái, nhiệt độ ngày càng ngấm vào da thịt, khiến meo nhỏ rúc sâu vào lòng cậu hơn.

cạch cạch.

hồng sơn biết meo nhỏ chán khi phải ngồi thế này rồi, meo meo nhà cậu vốn dĩ hay tấy mấy không yên thân được.

vì thế mà để giữ chân, meo nhỏ thích xem phim! hồng sơn đã chuyển trang tài liệu trên laptop sang kênh phim hoạt hình yêu thích của anh.

cậu chả xem đâu, chủ yếu là giữ yên cục phấn hoa thơm phức bên dưới để hít hà. mê chết mất! sữa tắm nào mà lưu hương sữa bột thơm phức từ ngày này qua ngày nọ chứ? chỉ có mỗi da thịt trắng nõn này có mà thôi.

hồng sơn nhớ ra gì đó.

"ngày mai em phải tăng ca.. em không về sớm với meo được"

"em sẽ làm sẵn bữa sáng, bữa trưa và cả tối cho meo, nhớ phải ăn uống đầy đủ nhé? sữa dâu với sữa chua em để ở ngăn trên tủ đông, meo cần thì cứ lấy, có cả pa tê và bánh cá luôn, meo chịu khó một hôm nha?"

"à, phải ngủ sớm, em về mà thấy meo nhỏ vẫn còn thức thì em sẽ đem giấu hết pa tê, không cho meo nhỏ ăn nữa luôn đó"

"mà khi nào ăn thì bỏ vào lò vi sóng, ấn nút đỏ bên trên rồi đợi nóng hẳn ăn biết chưa? không được ăn thức ăn lạnh nhé"

"còn nữa, nhớ phải cẩn thận, lấy thức ăn khỏi lò vi sóng phải dùng găng tay, và không được chạm vào dao kéo trong bếp"

"meo mà bị thương, em xót em hong đi làm được luôn.."

ai đời đi làm nũng với mèo như hồng sơn không? đã thế còn rúc vào cổ mèo nữa cơ, dặn một lèo cả trăm nghìn điều, cậu nào muốn để anh ở nhà một mình như thế.

"sơn dặn meo nhiều thế, meo hong có để bị gì đâu màaa"

"hứa nhá?"

nghéo tay nào.

"chốt! giờ meo xem phim xong mình uống sữa rồi đi ngủ trưa ha? ngủ trưa mới mau lớn được"

"meo~ dạaaa"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co