Truyen3h.Co

;sb - 𝙘𝙤𝙩𝙩𝙤𝙣 𝙘𝙖𝙣𝙙𝙮

;1🧸

hey_lyzii

kẹo bông gòn là một thứ kẹo làm từ đường, cực kì ngọt ngào và mềm mại y như là mối quan hệ của cậu và anh.

___

hôm ấy trời nắng nhẹ, mẹ dẫn nguyên bình đi dạo quanh công viên. đang lon ton chạy nhảy thì bắt gặp một quầy nhỏ bán kẹo bông gòn. với tâm hồn của một đứa trẻ thơ, em liền lay lay tay mẹ mà năn nỉ:

-"mẹ ơi, mẹ cho em ăn kẹo bông gòn nhé?"

-"ngọt lắm đó, nhỡ sâu răng thì sao?" - mẹ cười nhưng vẫn có ẩn chút lo lắng

-"chỉ một cái thôi màaaa~"

mẹ em nhìn em dịu dàng, khó lòng chịu nổi sự dễ thương của em nên liền nói:

-"thôi được, chỉ hôm nay thôi đấy nhé"

vậy là nguyên bình thành công dùng vẻ mặt đáng yêu để dụ mẹ mua kẹo bông gòn, cảm giác như mình vừa thắng lớn vậy đó. nhưng... vừa chạy sang đến quầy thì một cậu bé khác đã kịp mua mất cái cuối cùng. quầy hàng cũng đang chuẩn bị dọn đi mất tiêu...

mặt em buồn hẳn. mẹ thấy vậy liền cúi xuống xoa đầu, dịu giọng:

-"em đừng buồn, lần sau mẹ lại đưa em ra đây, mình mua sớm hơn nha?"

-"dạ..."

nguyên bình chỉ khẽ gật đầu. dù tiếc, em vẫn ngoan ngoãn, chẳng hề giận dỗi hay mè nheo gì cả, đôi mắt long lanh ánh nước vẫn nhìn theo chú bán hàng và quầy kẹo đang xa dần.

bỗng một bàn tay nhỏ khẽ chạm vào tay bình. em giật mình quay lại, một cậu bé chừng 5 tuổi đang nắm tay em.

ơ? là cậu bé lúc nãy mua chiếc kẹo cuối cùng đây mà? trong tay cậu ấy là cây kẹo bông gòn to, nhưng đã bị chia ra làm hai.

-"anh ơi," cậu bé nói, giọng nhỏ xíu, "em thấy anh buồn vì em mua mất kẹo... nên là anh ăn chung với em nha?"

nguyên bình ngẩn người, đôi mắt mở to nhìn cậu bé trước mặt.

-"cho... cho anh hả?" - em hỏi lại, giọng lí nhí như sợ mình nghe nhầm.

cậu bé kia gật đầu, nụ cười rạng rỡ:

-"dạ, em ăn một mình cũng ngán lắm. mình ăn chung vui hơn!"

bình khẽ cười, đưa tay đỡ lấy mẩu kẹo bông gòn mềm xốp. vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy vui hơn cả.

mẹ đứng cạnh, nhìn hai đứa trẻ cùng nhau cười khúc khích, chỉ khẽ lắc đầu mỉm cười.

giữa buổi chiều vàng nhạt, hai đứa nhỏ chia nhau một cây kẹo bông gòn, ngọt ngào vừa đủ để nhớ thật lâu.

-"anh ơi, anh tên gì? mình làm bạn nha?" - cậu bé nói nhỏ.

-"anh tên là bình, nguyên bình. em thì sao?"

-"dạ, em tên là hồng sơn ạ. năm nay em 5 tuổi á."

thấy hai đứa nói chuyện ngày càng tự nhiên, mẹ bình bật cười, nhẹ nhàng dặn:

-"mẹ ngồi ở kia, có gì ra chỗ mẹ nhé. nhớ đừng đi xa."

nguyên bình "dạ" một tiếng rõ to, rồi quay lại, xoa nhẹ lên mái tóc tơ mềm của hồng sơn.

-"anh em mình ăn hết kẹo rồi đi chơi nha?"

cậu bé kia cười tít mắt, gật đầu thật mạnh.

___

chiều muộn, mẹ nắm tay nguyên bình rời công viên về nhà. nắng tắt dần, gió mang theo mùi ngọt của kẹo bông gòn còn vương trên tay. bình vẫn cười tủm tỉm suốt dọc đường, cứ nhớ mãi gương mặt tròn xoe, đôi má lúm, nụ cười sáng toả và giọng nói lanh lảnh của hồng sơn.

về tới nhà, bình chạy thẳng ra ban công hóng gió. đang tựa người vào lan can, em chợt nghe tiếng gọi khe khẽ bên kia:

-"anh bình ơi~!"

bình giật mình quay sang. ở ban công sát bên, hồng sơn đang vẫy tay lia lịa, gương mặt rạng rỡ hệt lúc ở công viên.

-"ơ... em cũng ở đây à!?" - bình tròn mắt.

hồng sơn cười tít mắt, hai má phúng phính đỏ hồng:

-"dạ! nhà em ở đây nè, cạnh nhà anh luôn đó!"

nguyên bình ngẩn ra vài giây:

-"gần vậy luôn á? vậy mà đó giờ anh không để ý luôn."

hai đứa cứ thế đứng dựa hai lan can, những nụ cười vang trong gió chiều. giữa khoảng không chỉ cách nhau đúng một ban công, hai người bạn nhỏ lại bắt đầu một tình bạn, hoặc một thứ gì đó hơn cả tình bạn, ngọt ngào như kẹo bông gòn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co