Truyen3h.Co

SCAR•E CUBE

CHƯƠNG 1 - MẶT ĐỎ: NỖI SỢ ĐAU ĐỚN

TouyoRaven

"Nhạt quá."

Dòng bình luận trôi qua trên màn hình.

"Tưởng kể chuyện kinh dị mà."

"Không có cảm xúc."

"Ông này diễn như robot."

"Unsub."

Tôi đọc từng chữ một.

Từng chữ.

Từng chữ.

Mỗi bình luận như một cây kim đâm vào đầu.

Tôi cố giữ nụ cười streamer quen thuộc — nụ cười đã giúp tôi sống suốt ba năm qua.

"Cảm ơn mọi người đã góp ý nhé."

Giọng tôi nhẹ nhàng.

Chuyên nghiệp.

Vô cảm.

Bên trong, tôi rỗng.

Tôi từng nổi tiếng.

Ba năm trước, tôi là streamer kể chuyện kinh dị được xem nhiều nhất nền tảng.

Những câu chuyện ma, truyền thuyết đô thị, trải nghiệm rùng rợn.

Tôi biết cách làm người khác sợ.

Nhưng rồi tôi nhận ra một sự thật đáng sợ hơn:

Tôi không còn biết sợ là gì nữa.

Không tim đập nhanh.

Không lạnh sống lưng.

Không ám ảnh.

Chỉ là nội dung.

Chỉ là kịch bản.

Người xem nhận ra điều đó trước tôi.

Và họ rời đi.

Livestream tối nay là cơ hội cuối.

Tôi nhìn vào hộp bưu phẩm đặt trên bàn.

Không người gửi.

Không nhãn.

Chỉ có một dòng chữ in đơn giản:

"Bạn muốn trải nghiệm nỗi sợ thật không?"

Tôi đã cười khi mở hộp.

Bên trong chỉ có một khối Rubik màu trắng.

Không logo.

Không ký hiệu.

Không dấu vết sử dụng.

Hoàn hảo đến mức vô lý.

Nội dung tuyệt vời cho stream.

"Ok mọi người," tôi nói với camera, "hôm nay chúng ta review món này nhé. Nghe nói là đồ chơi tâm lý gì đó."

Viewer count: 128.

Thấp nhất từ trước tới nay.

Tôi cầm khối Rubik.

Nó lạnh bất thường.

Không phải lạnh của vật thể.

Mà là lạnh như chạm vào kim loại trong phòng mổ.

Tôi xoay nhẹ một mặt.

click.

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng toàn bộ cơ thể tôi phản ứng ngay lập tức.

Vai cứng lại.

Cổ gáy tê rần.

Như một tín hiệu nguyên thủy vừa bị kích hoạt.

Chat bắt đầu phản ứng.

"Âm thanh gì vậy?"

"Nghe ghê quá."

"ASMR hả?"

Tôi cười.

"Hiệu ứng âm thanh thôi mà."

Tôi xoay tiếp.

click.

Cơn đau xuất hiện không báo trước.

Không có dấu hiệu.

Không có nguyên nhân.

Chỉ là một cú giật dữ dội xuyên qua cánh tay.

Tôi thả rơi Rubik.

"—Á!"

Tiếng hét bật ra khỏi cổ họng trước khi tôi kịp kiểm soát.

Cảm giác như xương tay vừa bị bẻ gãy.

Tôi nhìn xuống.

Không có vết thương.

Không sưng.

Không chảy máu.

Chỉ là đau.

Một cơn đau hoàn hảo, chính xác, thực đến mức cơ thể tôi không thể nghi ngờ.

Chat bùng nổ.

"Diễn à?"

"Script mới hả?"

"Ghê đấy."

Tôi cố cười.

"Không sao đâu, chắc bị chuột rút"

Cơn đau thứ hai đến.

Lần này ở chân.

Cơ bắp co rút dữ dội, khiến tôi ngã khỏi ghế.

Camera rung lên khi tôi đập xuống sàn.

Tôi không diễn.

Cơ thể tôi không diễn.

Tôi biết sự khác biệt.

Đau không cần lý do.

Đau không cần logic.

Nó tồn tại như một mệnh lệnh.

Tôi bò lại gần camera, thở dốc.

"Cái này... không phải trò đùa..."

Chat nghĩ tôi đang nâng cao chất lượng nội dung.

Viewer count tăng.

Cơn đau thứ ba đến chậm hơn.

Nhưng sâu hơn.

Từ bên trong.

Như có thứ gì đó siết chặt nội tạng tôi.

Tôi gập người.

Khối Rubik nằm trên bàn bắt đầu phát ra âm thanh rất nhỏ.

Như tiếng tim đập.

Thình.

Thình.

Thình.

Tôi không muốn chạm vào nó.

Nhưng mắt tôi không rời khỏi nó.

Một phần trong não tôi hiểu:

Đây là nguồn gốc.

Tôi từng đọc về phản xạ sinh tồn.

Đau là tín hiệu cổ xưa nhất của sự sống.

Nếu không sợ đau — sinh vật chết.

Nếu không phản ứng — tiến hóa loại bỏ.

Đau là ngôn ngữ đầu tiên của sự sống.

Và tôi đang nghe nó.

Tôi đưa tay chạm vào Rubik lần nữa.

Cơn đau tăng gấp đôi.

Không ở tay.

Ở toàn bộ cơ thể.

Như hệ thần kinh bị thiêu đốt.

Tôi ngã xuống, co giật.

Không có vết thương.

Không có nguyên nhân.

Chỉ có phản ứng sinh tồn thuần túy.

Tôi cố tắt stream.

Chuột không hoạt động.

Bàn phím không phản hồi.

Camera vẫn ghi.

Chat vẫn chạy.

"Diễn xuất đỉnh thật."

"Lần đầu thấy ông này cố gắng thế."

"Like."

Họ nghĩ đây là nội dung.

Đau của tôi là giải trí.

Tôi bắt đầu cười.

Tiếng cười méo mó.

Có lẽ đây luôn là cách nội dung kinh dị hoạt động.

Nỗi sợ của người này là giải trí của người khác.

Cơn đau chuyển sang dạng mới.

Không phải sắc nhọn.

Mà là áp lực nặng nề.

Như cơ thể bị nghiền nát chậm rãi.

Hơi thở tôi nông dần.

Tim đập nhanh.

Mồ hôi lạnh.

Phản ứng sinh tồn toàn diện.

Cơ thể tin rằng tôi sắp chết.

Dù không có gì giết tôi.

Khối Rubik bắt đầu đổi màu.

Một góc chuyển sang đỏ.

Không phải màu sơn.

Mà như thịt sống.

Nó hấp thụ phản ứng của tôi.

Tôi hiểu.

Nó không gây đau.

Nó khiến não tôi tin rằng tôi bị tổn thương.

Và não tạo ra thực tại tương ứng.

Đau là thật nếu não tin nó thật.

Tôi nhớ lại lời bình luận:

"Không có cảm xúc."

Giờ tôi có quá nhiều.

Tôi không muốn nữa.

Cơn đau đạt đỉnh.

Không có nơi nào trong cơ thể không đau.

Tôi mất phương hướng.

Không còn camera.

Không còn phòng stream.

Chỉ còn cơ thể và tín hiệu sinh tồn.

Một bản năng duy nhất:

Sống.

Rồi đột ngột

Mọi thứ dừng lại.

Cơn đau biến mất hoàn toàn.

Như chưa từng tồn tại.

Tôi nằm trên sàn, thở hổn hển.

Cơ thể nguyên vẹn.

Không tổn thương.

Không dấu vết.

Nhưng ký ức về đau vẫn ở đó.

Rõ ràng.

Chính xác.

Không thể phủ nhận.

Khối Rubik trước mặt hoàn thành mặt đỏ.

Hoàn hảo.

Như vừa ăn no.

Màn hình trước mặt bật sáng.

Một dòng chữ xuất hiện:

PHẢN ỨNG SINH TỒN CẤP 1 — HOÀN TẤT

Tôi không hiểu.

Một giọng nói vang lên từ đâu đó — không nam, không nữ.

"Bạn đã trải nghiệm nỗi sợ nguyên thủy nhất của sự sống."

Tôi run.

"Các người là ai?"

Không trả lời.

Chỉ có Rubik rung nhẹ.

Một mặt mới lộ ra.

Đen hoàn toàn.

Ánh sáng phòng bắt đầu yếu đi.

Trước khi bóng tối nuốt chửng căn phòng, tôi nghe giọng nói cuối cùng:

"Tiếp theo — môi trường nơi nỗi sợ được sinh ra."

Đèn tắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co