Truyen3h.Co

SCHOOL DAYS | Dramione

7| Say

bwichyuu

Say.

Một tiếng ồn lớn đã đánh thức Draco Malfoy khỏi giấc ngủ ngon lành. Hờ hững với tay lấy đũa phép, cậu thắp nó lên và kiểm tra đồng hồ xem giờ. Bây giờ là một giờ mười lăm phút sáng, và theo suy nghĩ ​​của cậu, có vẻ như có ai đó ở tầng dưới trong phòng chung. Cậu có thể nghe rõ chuyển động từ dưới lầu, và rồi một tiếng cười khúc khích vang lên trên cầu thang như thể để xác nhận suy nghĩ của cậu là hoàn toàn chính xác.

"Granger?" Draco lẩm bẩm với chính mình với một cái nhíu mày.

Đó là giữa ngày lễ Giáng sinh và cậu có thể đếm được số tiền cậu đã nhìn thấy của Thủ lĩnh nữ sinh, Hermione Granger, một mặt. Ngoài ngày Giáng sinh, khi cô tham gia cùng mọi người khác trong Đại lễ đường, cô đã dành kỳ nghỉ của mình để học. Thực tế Draco đã hình dung cô ấy đang ở trong phòng khi cậu quay trở lại ký túc xá vào đầu buổi tối hôm đó. Nhưng bây giờ có vẻ như cô ấy đã không ngoan ngoãn ở trong phòng của mình.

Khi cậu nằm trên giường, cố gắng giải mã những tiếng động mà cậu có thể nghe thấy từ tầng dưới, Draco tự hỏi liệu cậu có nên đi xuống và kiểm tra Hermione không. Kể từ khi đảm nhận vai trò Thủ lĩnh vào đầu năm, họ đã trở thành bạn bè. Thực tế nếu Draco thành thật với chính mình thì cậu thích Hermione hơn là một người bạn, nhưng cô đã hoàn toàn vượt quá giới hạn vì cô đang hẹn hò với Ron Weasley. Mặc dù cặp đôi đã chia tay ngay trước Giáng sinh, nhưng tại sao Hermione lại ở lại Hogwarts trong kỳ nghỉ. Tuy nhiên, cô vẫn đang hồi phục sau cuộc chia tay và Draco không thích tham gia vào đó. Như trong kinh nghiệm của cậu, chúng không bao giờ kết thúc tốt đẹp

Ngay khi Draco quyết định rằng cậu sẽ đứng dậy và xem Hẻmione thế nào, cậu nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng trên cầu thang. Tiếng cười khúc khích cũng lớn hơn, và nếu Draco không nhầm thì cậu sẽ thề rằng Hermione đã say. Tuy nhiên, cậu không thể tưởng tượng nổi Công chúa Gryffindor là loại người sẽ ra ngoài và uống đến say mèm. Cho đến khi cánh cửa phòng ngủ của cậu mở ra và cậu phải đối mặt với một Hermione đầy ma mị.

Giữa ánh sáng trên cây đũa phép và ánh trăng đang chiếu qua cửa sổ, Draco thấy Hermione thật hoàn hảo. Mái tóc của cô ấy trông hoang dã hơn bình thường, gần như thể cô ấy đang lướt tay qua nó, và cô ấy hơi loạng choạng trên đôi chân của mình. Cô đã tháo giày và vớ ở đâu đó trước khi vào phòng cậu, váy của cô ngắn hơn một chút so với trước đây cô ấy từng mặc, và cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng rất mỏng, mà khi cậu nhìn thấy cô sáng nay thì người cô được bao phủ bởi một chiếc áo chùng. Draco cố gắng không nhìn chằm chằm vào nửa trên của Hermione, đặc biệt khi cô dường như đã đặt nhầm áo ngực và bầu ngực của cô có thể nhìn thấy qua lớp vải mỏng tang.

"Malfoy," Hermione chào đón cậu với một nụ cười toe toét khi cô bước lên giường. "Rất sexy, gợi cảm, Malfoy."

"Có vẻ như ai đó đã say, Granger," Draco nhận xét với một nụ cười nhỏ.

"Tôi không say, tôi đang vui," Hermione phản đối với cái lắc đầu hoang dại. "Ôi, đầu tôi," cô cười khúc khích, đột ngột dừng động tác ôm đầu.

"Tôi nói say," Draco nói, đẩy chăn ra để cậu có thể ra khỏi giường để giúp Hermione đến phòng cô, quên rằng cậu chỉ mặc một chiếc boxer đen.

"Malfoy rất gợi cảm," Hermione liếc nhìn, đôi mắt cô lướt trên cơ thể gần như trần truồng của Draco.

"Cảm ơn," Draco trả lời, cười rạng rỡ trước lời khen của Hermione, mặc dù cậu biết đó là những lời nói do sự ảnh hưởng của men rượu.

"Rất, rất quyến rũ" Hermione lặp lại, vươn tay và đưa tay xuống thân hình rắn chắc của Draco.

"Whoa," Draco khóc khi tay cô cầm và siết chặt cậu qua chiếc boxer

"Cậu không ngại à?" Hermione cười, ngồi dậy trên giường và thắt lưng Draco trước khi Draco có cơ hội phản ứng với những gì cô đang làm.

"Cô đang làm gì vậy, Granger?" Draco hỏi, không biết nên đặt tay ở đâu. Cô đã ngồi nghiêm chỉnh ngay trên đùi cậu, và Draco biết sẽ không lâu nữa cậu sẽ bắt đầu phản ứng với việc cô phù thủy mà cậu thích nằm ngổn ngang trên người.

"Tự xử đi," Hermione trả lời, nhấn môi cô vào môi Draco.

Nếu Draco không biết Hermione đã say trước đó, cậu chắc chắn đã làm thế khi cô hôn cậu. Cậu có thể nếm được sự nóng bỏng trên môi và lưỡi cô. Thật tuyệt vời, cái cảm giác Hermione đang vuốt ve và hôn hít cậu như thể không có ngày mai, nhưng cậu phải buộc mình phải chế ngự nó và nhẹ nhàng dừng lại nụ hôn.

"Granger, cô say rồi," cậu nhẹ nhàng nói.

"Không hề," Hermione phản đối. "Tôi tự do rồi. Tôi đã được giải thoát khỏi Ronald và sự trẻ con của anh ấy."

"Tôi chắc rằng bất cứ ai cũng sẽ vui mừng khi không có Weaselbee," Draco đồng ý, không thể che giấu sự ghét bỏ của mình đối với bạn trai cũ của Hermione. Cậu không bao giờ thích Ron, và mặc dù bây giờ cậu là bạn của Hermione và thậm chí còn chịu đựng Harry Potter nhưng Draco vẫn chỉ coi thường chàng trai tóc đỏ. "Nhưng tôi không nghĩ uống rượu là một ý tưởng tuyệt vời đâu. Cô đã làm gì, xuống Hogsmeade và say xỉn?"

"Tôi đã đi và ăn mừng," Hermione sửa lại, mỉm cười quyến rũ với Draco khi tay cô bắt đầu một lần nữa lang thang trên người cậu. "Cậu có muốn ăn mừng với tôi không ?"

"Đó không phải là một ý kiến ​​hay, Granger," Draco lẩm bẩm qua hàm răng nghiến chặt. Nó đang cố gắng kiềm chế bản thân để không lao vào ngấu nghiến Hermione. Cô đang say và cậu sẽ không lợi dụng cô trong tình trạng đó.

"Tôi sẽ thuyết phục cậu," Hermione trả lời rạng rỡ, nghiến hông chống lại sự cương cứng đang phát triển của anh. "Xem này, cậu đang lên."

"Đó là một phần của tôi," Draco thừa nhận. "Nhưng tôi sẽ không làm gì tối nay, Hermione."

"Nhưng tôi biết là cậu muốn," Hermione liếc nhìn, rúc vào cổ Draco và cô dụi dụi vào hõm cổ cậu. "Cậu muốn tôi, tôi biết mà."

"Tôi muốn" Draco thú nhận, cố gắng không bị kích động bởi hành động của Hermione.

"Vậy hãy làm đi," Hermione nài nỉ, đôi môi cô tìm kiếm cậu một lần nữa.

Trong một giây, Draco từ bỏ nụ hôn khi cậu để tay mình lướt xuống hai bên hông Hermione. Tuy nhiên, khi một tay cô trượt vào trong chiếc quần lót của cậu, cậu đã được đưa trở lại thực tế. Nhanh chóng phá vỡ nụ hôn, Draco nắm lấy cả hai tay của Hermione và gỡ chúng ra khỏi cơ thể cậu.

"Không," cậu nói chắc chắn, cố gắng không nhìn chằm chằm vào bộ ngực của cô ngay trước mặt cậu.

"Có" Hermione nhấn mạnh. "Tôi muốn cậu, Draco. Tôi đã luôn luôn muốn cậu."

"Cô đã ở với Weasley vài tuần trước" Draco chỉ ra.

"Nhưng tôi muốn cậu," Hermione thú nhận trong tiếng thì thầm nhỏ và Draco nghi ngờ rằng thức uống này giúp cô thừa nhận điều gì đó mà cô sẽ không bao giờ làm khi tỉnh táo. "Tôi ghét bản thân mình vì đã nghĩ đến cậu khi ở bên Ron. Ron là một chàng trai tốt, và anh ấy xứng đáng hơn tôi."

"Đó là một vấn đề ​​gây tranh cãi đấy," Draco trả lời. "Nhưng đó có phải là lý do tại sao cô kết thúc mọi thứ? Vì tôi?"

"Không hẳn, chúng tôi chỉ không làm việc," Hermione trả lời. "Nhưng bây giờ tôi tự do rồi và tôi muốn cậu."

"Và tôi đang bị cám dỗ", Draco thú nhận. "Nhưng tôi sẽ không lợi dụng cô khi cô say."

"Tôi không say," Hermione bĩu môi.

"Có đấy, Granger, cô say rồi," Draco khăng khăng, kiên quyết nhưng nhẹ nhàng. "Cô cần đi ngủ và có một giấc ngủ ngon."

"Được thôi, tôi sẽ ngủ ở đây," Hermione tuyên bố khi cô vặn vẹo gỡ tay khỏi tay của Draco và ngã gục xuống giường cạnh cậu. "Và khi cậu thấy tôi không say chúng ta sẽ làm...tình"

Draco lắc đầu, nhưng trước khi cậu có thể trả lời, Hermione phát ra một âm thanh nhẹ nhàng mà Draco nhận ra là tiếng ngáy. Không có tâm trạng để di chuyển Hermione, Draco kéo chăn qua đầu cô gái và cố gắng nằm xuông bên cạnh cô. Không dễ dàng gì với Draco khi nó phải ngủ cùng cô phù thuỷ mà nó thích, và Draco phải mất khá nhiều thời gian để kiểm soát sự ham muốn của mình đối với Hermione và cực kì khó khăn để chợp mắt.

Hermione tỉnh dậy, đau đầu dữ dội, và chúng trở nên tồi tệ hơn khi cô nhớ lại các sự kiện của buổi tối hôm trước. Cô đã đi xuống Hogsmeade trong một sự nỗ lực để thư giãn sau nhiều ngày tồi tệ, nhưng cô đã đánh giá sai mức độ chịu đựng rượu của mình và cuối cùng trở nên say khướt. Tuy nhiên, đó không là gì so với những việc mà cô đã làm trước mặt Draco.

Hermione khẽ rên rỉ với những ký ức, vùi đầu vào gối khi cô nhớ lại chúng. Tuy nhiên, mùi hương thứ hai của chiếc gối đập vào cô, Hermione đóng băng. Mùi hương của Draco ở khắp gối, nghĩa là cô vẫn còn ở trên giường Draco. Chậm rãi mở mắt ra, Hermione xoay đầu đủ xa để thấy Draco đang ngủ yên bên cạnh cô.

"Địa ngục đẫm máu," Hermione lẩm bẩm. Trong nhiều tháng, cô đã phải vật lộn với tình cảm của mình dành cho anh chàng phù thủy tóc vàng, và cô không thể tin rằng cô tự làm mình xấu hổ bản thân như khi cô còn độc thân và có thể đã có cơ hội với cậu ta.

Quyết định tốt nhất là rời đi trước khi Draco thức dậy, Hermione rón rén ngồi dậy trên giường. Tuy nhiên, cô vẫn bị chóng mặt và phát ra tiếng rên đau đớn. Tiếng rên rỉ dường như đánh thức Draco, và trước khi Hermione có thể đứng dậy, anh chàng tóc vàng đang ngồi cạnh cô.

"Cô thấy thế nào?" cậu ấy hỏi.

"Xấu hổ quá," Hermione thừa nhận.

"Đừng," Draco nói. "Tất cả chúng ta đều làm những điều ngu ngốc khi chúng ta uống rượu."

"Tôi không nghĩ họ làm liều như tôi," Hermione nói với vẻ nhăn nhó. "Tôi không thể tin nổi vào cách tôi lao vào cậu. Nhân tiện, cảm ơn cậu vì đã không làm theo lời tôi lúc đó."

"Tôi sẽ không lợi dụng cô khi cô say," Draco nói khi cậu đẩy chăn ra và nhảy ra khỏi giường. "Đợi ở đây, tôi đã có một thứ có thể giúp cô."

Hermione cố gắng không nhìn chằm chằm khi Draco bước vào phòng tắm. Cậu quay lại và mang một lọ thuốc màu xanh sáng sau đó đưa cho Hermione.

"Nó sẽ giúp đỡ cô nôn nao"

"Cảm ơn," Hermione nói, uống thuốc và cảm nhận các dây thần kinh của mình dần trở nên ổn định. Sau một vài phút cô cảm thấy hoàn toàn bình thườn và chỉ xấu hổ về hành vi say xỉn của mình.

"Tốt hơn chưa?" Draco kiểm tra.

"Nhiều lắm," Hermione xác nhận khi cô ra khỏi giường. Liếc xuống chính mình, cô nhăn nhó về phần trên của mình mỏng như thế nào, nhưng Draco đủ tinh tế để giữ cho đôi mắt của cậu ta không nhìn vào bộ ngực đầy đặn kia. "Và tôi rất xin lỗi vì đêm qua."

"Cô không cần phải xin lỗi," Draco trấn an Hermione. "Tôi thực sự rất vinh dự."

"Tôi không chắc mình sẽ hãnh diện khi có một con ngốc say rượu trèo lên giường với tôi," Hermione vặn lại.

"Cô tình cờ là một con ngốc say rượu rất hấp dẫn," Draco nói đùa. "Nhưng nghiêm túc đấy, Hermione, đừng lo lắng về điều đó."

"Chà, cảm ơn lần nữa," Hermione nói, tiến về phía cửa. "Thật tốt khi cậu không tận dụng lợi thế."

"Như tôi đã nói, cô say rựou," Draco trả lời. "Và tôi sẽ không lợi dụng cô trong trạng thái đó. Hãy nhớ rằng, nếu cô tỉnh táo, nó sẽ là một câu chuyện khác."

"Thật sao?" Hermione hỏi, ngạc nhiên trước sự thừa nhận của Draco.

"Thật đấy," Draco xác nhận, bước tới Hermione và đứng rất gần, cậu gần như chạm vào cô. "Nếu cô không say thì chẳng có cách nào tôi có thể từ chối được cả. Và nghe này, nếu cô từng đưa ra lời đề nghị tương tự khi cô tỉnh táo, tôi sẽ tóm lấy cơ hội đó."

"Tôi không nghĩ tôi đã sẵn sàng", Hermione thú nhận, ghét phải thừa nhận điều đó ngay cả với chính mình. "Tôi vừa mới chia tay với Ron, và tôi không muốn bị dính vào mớ bòng bong nào nữa"

"Tôi cũng vậy," Draco nói. "Tôi chỉ nói rằng nếu cô cảm thấy muốn đưa ra lời đề nghị tương tự khi cô sẵn sàng, tôi sẽ đợi. Tôi sẽ không gây áp lực cho cô, Hermione, nhưng đêm qua rất rõ ràng. Đã có điều gì đó giữa hai chúng ta."

"Đúng vậy," Hermione đồng ý với một cái gật đầu. Khi cô vượt qua sự bối rối của đêm hôm trước, cô có thể nhớ được bầu không khí nóng bỏng giữa cô và Draco như thế nào khi cô ở trên cơ thể cậu.

"Nhưng nó quá sớm," Draco nói tiếp. "Như tôi đã nói, tôi không muốn gây áp lực cho cô. Hãy để nọi thứ tự nhiên, đúng chưa?"

"Nghe có vẻ ổn đấy," Hermione nói. "Tôi tốt hơn nên đi và mặc quần áo. Cảm ơn lần nữa vì đã rất thấu hiểu, Malfoy."

"Không có gì, Granger," Draco trả lời. "Hẹn gặp lại lần sau."

Đỏ mặt vì sự bóng gió trong giọng nói của Draco, Hermione đi vào phòng ngủ của chính mình, nơi cô lấy một vòi hoa sen và làm sạch mình. Cô sẽ mãi mãi biết ơn Draco là một quý ông và từ chối cô khi cô say rượu. Lần tới, cô sẽ trả ơn cho cậu bằng một cuộc viếng thăm về đêm đầy bất ngờ, cô sẽ tỉnh táo và sẽ biết chính xác những gì cô đang làm, và cậu sẽ không từ chối cô. Nhưng hiện tại, cô biết ơn Draco là một người đàng hoàng và cậu ấy đã không lợi dụng cô trong lúc cô không tỉnh táo.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co