cõi chết
Warning : r21, cuntboy/pussyboy, squirt, đủ tuổi.
-đừng quảng bá
"cậu seonghyeon ưng căn này chứ? giá ưu đãi lắm coi như là lộc rơi lộc vãi cho người hữu duyên"
giọng gã môi giới vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch vốn đang đặc quánh như mật ong đen trong căn hộ cũ, hàm răng trắng sứ hiện rõ chữ "đa cấp". eom seonghyeon đứng giữa gian phòng khách, những vệt nắng chiều tà nhạt nhẽo cố len lỏi qua lớp bụi mờ, chỉ đủ làm nổi lên những hạt li ti đang bay bổng trong không gian. trên lưng cậu, chiếc cặp da cũ kỹ, sờn rách quai đeo nhưng trĩu nặng, lỉnh kỉnh những món đồ khí tài tâm linh, nào chiếc chuông đồng cổ hoen gỉ, nào những cuộn bùa chú viết bằng mực chu sa đã khô nứt, đồng thời là những mảnh xương thú được gọt giũa tỉ mỉ.
seonghyeon không đáp lời gã môi giới ngay. cậu khẽ hít một hơi, vị giác nhạy cảm trong cậu lập tức phản ứng, rằng không khí nơi đây ngột ngạt, mang cái dư vị kim loại của máu cũ trộn lẫn với sự ẩm mốc của thời gian. đó là mùi của một nỗi oan khiên chưa nguôi ngoai, một thứ ám khí đặc quánh như thể sương mù phủ kín nghĩa địa vào đêm không trăng.
ánh mắt cậu lướt qua những góc tối, nơi những lá bùa vàng ố, nét chữ nguệch ngoạc đã phai màu, được dán một cách vụng về trên khung cửa, cả trên vách tường gỗ đã mục rỗng. chúng không phải là bùa trừ tà, mà là bùa trấn yểm, những dấu ấn về một nỗ lực của những kẻ trần thế đang cố trấn áp một linh hồn đang đói khát, điều đó đồng nghĩa với việc linh hồn trong căn nhà này vẫn còn luẩn quẩn, nó chưa hề tan biến.
gia tộc họ eom, từ thuở hồng hoang của những truyền thuyết, đã là những kẻ đứng giữa ranh giới của nhân giới và cõi hư vô. trong huyết quản của eom seonghyeon không chỉ đơn thuần mang dòng máu nóng của phàm nhân, mà còn chảy tràn những sợi tơ huyền bí, một thứ di sản truyền thừa từ đời này sang đời khác. tổ tiên của cậu từng là những bậc hiền triết, những kẻ có khả năng ngoại cảm với bóng đêm, dùng linh hồn làm ngọn bấc để thắp sáng những góc khuất u uẩn nhất của nhân thế. cậu chính là một viên ngọc thô, kết tinh cuối cùng, người thừa kế trọn vẹn mọi quyền năng, đôi mắt có thể xuyên thấu lớp màn mỏng manh của sinh tử, bàn tay có thể chạm vào hơi thở của những thực thể không hình hài, và tâm trí là một thư viện chứa đựng hàng ngàn thuật chú cổ xưa.
đôi khi seonghyeon cũng thấy phiền vì mình cứ liên tục nhìn thấy những oán linh. từ ngày còn bé, seonghyeon đái cả ra quần vì trước mắt cậu là một oán linh với khuôn mặt nát bét, những thớ thịt đỏ hỏn như hoa bỉ ngạn nở rộ trên nền da tái nhợt, nó đang gào la cầu nguyện được siêu thoát, con ma mất mất cái đầu đang đòi được trả thủ cấp, rồi cả những con ma chết vì lao lực quá sức đòi được trả lương, nói chung phải còn tâm nguyện gì chưa được đáp ứng thì người ta mới còn vương vấn hồng trần, hoặc mất gì đòi đó.
sự tiếc nuối, lòng thù hận, hay đơn giản là một nhu cầu bị cắt đứt giữa chừng, tất cả đều là lý do khiến những linh hồn ấy bám riết lấy thế gian, biến cuộc sống của seonghyeon thành một hành lang đông đúc những kẻ không nhà.
dần dần việc nhìn thấy oán linh, hay học cách sử dụng năng lực đã trở nên quá đỗi bình thường với seonghyeon, vậy nên từ lâu cậu đã thông thạo chú thuật, mình mẩy xăm đầy bùa chú, chẳng qua là thằng quý tử này không chịu kế thừa, cứ đòi 'tự lập' làm thầy cúng nên phải chịu cảnh nghèo đói không đủ cơm ăn như thế này đây.
"tôi ưng"
gã môi giới, người nãy giờ vẫn đứng nép sát vào mép cửa, cố giữ khoảng cách an toàn với bức tường có dán lá bùa lập tức thở hắt ra một hơi dài, khuôn mặt nhăn nhúm vì chán ghét căn nhà bỗng chốc giãn ra, rạng rỡ hẳn lên.
"ối cậu ưng thật sao?" gã hỏi lại, giọng vẫn còn chút run rẩy nhưng đôi mắt thì sáng rực lên như vừa vớ được vàng. gã vội vàng phủi bụi trên chiếc áo vest nhăn nhúm, cố tạo ra cái dáng vẻ chuyên nghiệp nhất có thể.
"tầm mắt của cậu seonghyeon đúng là không chê vào đâu được! căn này tuy có chút lịch sử hơi ồn ào một tí, nhưng vị trí đẹp, phong thủy lại thoáng đạt! cậu xem, diện tích rộng rãi thế này, giá lại rẻ như cho, tìm đâu ra căn thứ hai giữa cái đất chật người đông này?"
seonghyeon không đáp, chỉ đưa mắt nhìn quanh, đôi đồng tử sâu thẳm lướt qua từng ngóc ngách. gã môi giới càng được đà, huyên thuyên không ngừng.
"cậu đừng nghe mấy người khách trước nói nhảm, người ta yếu bóng vía, tối ngủ nghe tiếng cành cây gõ cửa tí là hồn bay phách lạc, rồi đồn thổi này nọ cho căn nhà mất giá? chứ nhìn cậu là tôi biết ngay, người có khí chất, lại làm nghề này, ở đây chẳng những không sao mà còn vượng khí là đằng khác! ở đây thì yên tĩnh, không ai làm phiền,...bla bla bla ble ble ble, cậu cứ đặt bút ký hợp đồng đi, tôi giảm hẳn cho một tháng tiền nhà đầu tiên, coi như là lộc lá cho người làm nghề như cậu!"
gã môi giới tiến lại gần, lôi từ trong cái cặp da ra tờ giấy hợp đồng, đặt nó lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã phủ một lớp bụi mờ.
"này nhé, đường điện nước tôi đã kiểm tra kỹ cả rồi, chủ nhà họ cũng chẳng buồn quay lại đây đâu, cậu muốn làm gì, thay đổi bài trí thế nào cũng được, miễn là cậu không làm cháy nhà là ok! thế nào, cậu thấy sao? không nhanh tay tí nữa có khách khác đến xem là mất phần đấy!"
eom seonghyeon khẽ liếc nhìn gã, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉm. cậu đưa tay ra, những ngón tay dài, gầy guộc chạm vào mặt bàn, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ gỗ, một luồng khí lạnh đặc trưng.
"được thôi," seonghyeon trầm giọng, âm thanh khàn khàn đầy "cứ cho là tôi thích cái căn nhà này đi"
gã môi giới mừng rỡ suýt thì hét lên, vội vã dúi cây bút vào tay cậu. "đây đây, cậu đúng là khách hàng sộp nhất mà tôi từng gặp đấy! rốp rẻng quá cậu seonghyeon ạ"
cuối cùng, seonghyeon nắm chặt chùm chìa khóa trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ kim loại. cậu nhìn thẳng vào cái khoảng không vô định trên gác mái, nơi ám khí đọng lại một cục, đôi mắt nheo lại đầy ẩn ý.
trên gác mái tồi tàn, nơi những hạt bụi thời gian trôi dạt dưới ánh tà dương nhạt thếch, ahn keonho, một linh hồn luẩn quẩn của căn nhà, đang nằm cuộn mình trên đống đổ nát của quá khứ. trong góc khuất ẩm mốc, một bức tranh gia đình phủ đầy lớp bụi dày tựa như nấm mồ. dưới khung gỗ mục nát ấy, cái tên ahn keonho vẫn hiện lên sắc sảo, một chứng nhận cho sự tồn tại từng hiện hữu bằng xương bằng thịt, nay chỉ còn là một ý niệm bám víu vào hồng trần.
keonho không phải một oán linh tầm thường. em là một đoá hoa nở rộ giữa kẽ nứt của cái chết. trong suốt ba năm đằng đẵng, không ít những kẻ lạ mặt mang theo vẻ tự tin của người sống đã từng bước vào đây, và tất cả đều phải rời đi trong trạng thái tâm thần hoảng loạn. em đã từng vặn vẹo hình hài mình thành những khối thịt biến dạng, tạo ra những âm thanh khúc khích nghẹt thở từ cổ họng khô khốc, hay giả làm một bóng hình không mặt, phả hơi lạnh thấu xương vào gáy bất kỳ kẻ nào dám đặt chân đến không gian riêng tư này.
người ta sợ em, sợ cái sự hiện diện vô hình đầy ác ý, sợ cái cảm giác bị một thứ gì đó vô định chạm vào da thịt.
trái ngược với vẻ ngoài hù dọa đầy đáng xợ ấy, thực chất, keonho lại là một tuyệt tác đầy mong manh và gợi tình. cơ thể, hay chính ra là linh hồn em mềm rục, tựa hồ thứ nhựa sống đông đặc. làn da em trắng bệch, không tì vết, tinh khiết như lớp sương muối phủ trên nhành lan rừng, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của những kẻ đã rời xa nhân thế. và ẩn giấu dưới lớp phục trang (có thể là váy chăng?) ấy là một bí mật mà chính em cũng chẳng thể gọi tên, dù là nam giới, nhưng em sở hữu một cái lồn non múp rụp, hồng hào như cánh sen vừa hé nhụy, không một cọng lông, trơn láng và mềm mại đến mức muốn được vùi mình vào đấy để quên đi kiếp sống bạc bẽo, hai mép lồn ngậm nước múp míp, hạt le lúc nào cũng vểnh ra khỏi bọc âm vật, chỉ tiếc, bím em chưa kịp được ai nắc thì em đã xuống suối vàng.
việc em còn trinh lại chính là lời nguyền độc địa nhất. ahn keonho đang chết dần trong cơn đói khát bản năng. em thèm khát sự va chạm, thèm được xuyên thấu, thèm được bàn tay người sống cày xới, xé toạc cái không gian tĩnh mịch của cõi âm để lấp đầy sự trống rỗng trong tầng thấp của cơ thể, là thèm địt, ừ là thèm địt đấy!
em thường xuyên phải tự mình banh rộng đôi chân, ngón tay hư ảo len lỏi vào nơi nhạy cảm nhất, móc ngoáy và đâm chọc trong nỗi uất nghẹn. vốn là một đứa xinh xắn, đáng yêu đến mê hồn, nhưng lại bị giam cầm trong cơn nứng sảng. mỗi đêm, khi bóng tối đổ xuống, keonho lại rên rỉ không thành tiếng, tiếng kêu gào của một thân thể không có nhiệt độ, mòn mỏi chờ đợi một người đủ can đảm để khai phá cái mật huyệt còn vương mùi của sự sống chưa kịp tàn phai.
vốn là nhà của em, nhà của người họ ahn, thế mà lại có một thằng ất ơ họ eom ngông nghênh bước vào với cái danh xưng 'chủ nhà'. em đã phải dày công dọa cho biết bao kẻ phải vứt lại cả giày dép mà chạy, để rồi sau đó, em lại được trở về với cái gác mái tối tăm, thỏa mãn với việc tự mình vuốt ve, tự mình đâm chọc vào cái lồn hồng non nớt, tự thưởng cho mình những khoái cảm vụng trộm trong bóng tối tịch liêu.
ahn keonho không cam tâm, em muốn tống cổ eom seonghyeon ra khỏi đây vĩnh viễn, một đi không trở lại!
cho đến khi mà em nhìn thấy cái khuôn mặt đẹp trai ấy. cứ coi như tình đầu sau khi nghẻo vậy.
keonho tưởng đâu tim mình đập lại, đôi mắt của em vô tình chạm phải khuôn mặt góc cạnh, mũi cao đến mức em tưởng chừng như chơi được cả cầu tuột trên đó(em từng đọc trên mạng mũi cao thì chim to, ôk em tin mà) đôi chân mày sắc sảo và dáng vẻ phong trần đầy nam tính của seonghyeon, tổng thể thì ngũ quan quá là bén đi!!! kế hoạch tống cổ hắn ra khỏi nhà trong đầu em bỗng chốc tan thành mây khói.
thay vào đó, keonho lạch bạch bám theo seonghyeon qua từng góc nhà, đôi chân vô hình cứ thế bước trên mặt sàn gỗ. Keonho ngốc nghếch cứ thế lạch bạch bước theo sau gã, hoàn toàn bị mê hoặc. em không hề nhận ra chiếc túi bự chảng trên lưng cậu là nơi chứa đầy những ấn chú, những món đồ ma pháp có thể nghiền nát linh hồn em thành tro bụi trong chớp mắt, em cũng chẳng nhận thấy những sợi bùa chú đang run rẩy báo hiệu sự hiện diện của kẻ thù, vốn dĩ em chỉ là một con ma non nớt.
trong mắt em lúc này, gã thầy pháp ấy không phải là một hiểm họa, mà là một món quà hoàn mỹ mà số phận đã gửi đến để lấp đầy sự trống rỗng của em. keonho cứ lẽo đẽo bám đuôi, chiếc lưỡi nhỏ xinh liếm nhẹ lên cánh môi khô khốc, ánh mắt đầy khao khát dán chặt lên sống lưng rộng lớn và những đường nét cơ bắp dưới lớp áo của seonghyeon, chỉ chực chờ một cơ hội để lao vào chiếm lấy gã.
nói em mê trai đi, em không cãi đâu..
eom seonghyeon bình thản sải bước giữa căn phòng trống, đôi giày da cũ kỹ nện những tiếng khô khốc xuống nền gỗ mục. cậu hẳn là không biết, hay đúng hơn là cố tình lờ đi cái đuôi nhỏ bé đang lẽo đẽo theo sau.
mỗi khi seonghyeon dừng lại để kiểm tra góc tường, một luồng khí lạnh lẽo, buốt giá như hơi thở từ hầm băng bất ngờ phả thẳng vào gáy cậu. lúc đó keonho, với đôi mắt tròn xoe đang rón rén tiến lại gần, áp sát gương mặt trắng bệch, mướt mát của mình vào sau cổ gã thầy pháp, em hắt xì nhẹ một cái một tiếng động không có thực, chỉ là sự xáo trộn của tầng không gian âm dương khiến vai seonghyeon khẽ rùng mình, lông tơ trên cánh tay cậu dựng đứng cả lên. seonghyeon khẽ nhíu mày, tay đưa lên xoa gáy, miệng lẩm bẩm mấy lời chú ngữ ngắn ngủi, không phải để đuổi, mà chỉ như một phản xạ tự nhiên của kẻ quen sống cùng oán linh.
đi ngang qua chiếc balo đang mở hờ, keonho không cưỡng lại được bản năng. em lạch bạch bước đến, đôi bàn tay trong suốt, mềm rục như thạch lạnh lướt qua những món đồ pháp khí bên trong, tò mò chạm vào một chiếc chuông đồng cổ, vừa chạm khẽ, luồng điện dương cực mạnh bùng lên, khiến đầu ngón tay em cảm giác như bị bỏng rát, đau đớn đến mức em phải giật nảy mình, em xị mặt phụng phịu, môi bĩu ra đầy hờn dỗi. em phủi phủi bàn tay hư ảo, cảm giác bỏng rát vẫn còn lưu lại. "đau toá..." keonho thầm trách, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhó.
không bỏ cuộc, keonho chuyển sang khám phá những thứ khác. em táy máy dịch chuyển chiếc gạt tàn trên bàn, rồi lại lén lút lật tung xấp bùa giấy nằm lăn lóc. seonghyeon nghe thấy tiếng sột soạt ở phía sau, cậu khựng lại, đôi mắt liếc nhanh về phía cái balo đang bị lục lọi xáo trộn.
"vão ò có ma thật à?"
"thôi kệ mẹ đi, càng đông càng vui"
à thì, như đã nói, người họ eom có dị năng, vậy nên eom seonghyeon hoàn toàn có thể nhìn thấy keonho mà. tại sao không chứ? keonho lấy đâu ra tự tin cho rằng thằng cháu đích tôn của nhà họ eom lại chẳng có lấy chút năng lực nào vậy?
cậu ta thừa sức túm cổ, ép em phải tan biến vào hư không bằng một cái búng tay theo ấn chú, tặng luôn cho em một tấm vé siêu thoát. thế nhưng, cậu ta không làm vậy. seonghyeon thích đứng đó, lặng lẽ nhìn con ma nhỏ đang loay hoay với đống bùa chú hơn.
không ngoại trừ việc seonghyeon nghe thấy toàn bộ âm thanh em tạo ra.
trong không gian căn hộ chật chội, từng âm thanh nhỏ nhặt nhất từ tiếng thở không thành tiếng của keonho, tiếng lạo xạo của lớp bùa chú bị em xê dịch, cho đến cả tiếng "ư ư" khi đầu ngón tay em bị điện dương của chuông đồng làm cho tê liệt, tất cả đều đổ dồn vào tai cậu, rõ mồn một.
seonghyeon thích nhất vào lúc buổi tối, cậu bước ra từ phòng tắm, hơi nóng còn vương trên da thịt trắng trẻo, tạo thành một làn sương mỏng manh bao phủ lấy cơ thể.
cậu chỉ quấn độc một chiếc khăn ngang hông, để lộ những hình xăm bùa chú cổ xưa đen tuyền, uốn lượn như những con rắn độc bao bọc lấy cánh tay rắn chắc, chạy dọc từ bả vai xuống cánh tay và cả mạn sườn. những hình xăm ấy, dưới ánh đèn vàng vọt, tựa hồ cựa quậy, vốn chúng là biểu tượng của dòng họ eom truyền qua nhiều đời, những dấu ấn quyền năng mà keonho chẳng tài nào hiểu nổi.
linh hồn nhỏ bé đang run lên vì kiềm chế, quan sát mọi thứ qua màn sương mờ của sự tồn tại. em không dám bước vào bên trong phòng tắm ngắm seonghyeon, dường như vẫn còn sót lại chút liêm sỉ từ thời còn sống, nhưng ánh nhìn của em thì trần trụi và thèm khát đến đáng sợ. đôi mắt em dán chặt vào từng giọt nước đang lăn dài trên lồng ngực vạm vỡ của seonghyeon, trượt dọc theo những thớ cơ cuồn cuộn, rồi đọng lại nơi những đường mực xăm đen tuyền.
và rồi, ánh mắt em không tự chủ được mà dời xuống hạ bộ. dưới lớp khăn tắm mỏng manh, cự vật của seonghyeon tuy đang ở trạng thái thả lỏng, nhưng với cái nhìn đầy kinh nghiệm của một oán linh đang đói khát tình dục, keonho tự tin ước lượng cặc kiểu này chưa cứng cũng phải 18cm.
đừng hỏi tại sao ahn keonho biết.
em thầm nghĩ, nếu con chim ấy cứng lên, nếu nó xuyên vào cái lồn non múp, hồng hào đang khát khao được chà đạp của em, cảm giác sẽ ra sao? nghĩ đến đó, cái lồn trinh của em lại càng co rút, dịch tiết tuôn trào, làm rực lên vẻ dâm dục trong đôi mắt to tròn, ngây dại.
eom seonghyeon ngồi xuống mép giường, tấm đệm lò xo cũ kỹ phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt, và khi lớp vải rơi xuống, để lộ ra cự vật đang dần thức tỉnh, keonho ở trong góc tối đã không thể thở nổi. em dán chặt tầm mắt vào gậy thịt nóng hổi, những đường gân chạy dọc thân cặc, đầu buồi to như quả trứng gà.
cậu thong dong nắm lấy cự vật của mình, tuốt lồng lộng lên xuống. keonho khẽ ước tính, chắc cứng hẳn lên phải 20cm mất! em không đùa đâu, bự...bự chảng luôn á...này mà đâm vào chắc giết em luôn mất! (dù em chết xừ nó rồi)
keonho không thể kìm lòng thêm được nữa. bản năng của một linh hồn đói khát tình dục đã chiến thắng sự ngượng ngùng. em nhích bước tới, quỳ sụp xuống ngay dưới chân seonghyeon, đầu gối áp sát vào mặt sàn gỗ mục. đôi mắt em mở to, tròn xoe, dán chặt vào thứ vũ khí khổng lồ đang dần lớn lên trong lòng bàn tay người đàn ông. 20cm thịt hồng hào, gân guốc nổi cuộn, chạy dọc thân cặc phập phồng vì nứng, phần quy đầu đỏ ửng, ứa ra những giọt dịch trong suốt.
"oa...đây là mùi đàn ông hả...nồng qué..." keonho chớp chớp mắt.
bàn tay cậu bao trọn lấy cự vật, siết nhẹ rồi tuốt lên xuống một cách chậm rãi. tiếng "phập...phập" vang lên trong không gian tĩnh mịch, kích thích từng sợi dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của keonho. em như một con thú nhỏ đang chực chờ vồ lấy miếng mồi ngon, cái lưỡi nhỏ của em khẽ đưa ra, liếm nhẹ vào không trung nơi chỉ cách đỉnh quy đầu của seonghyeon, thành công khiến cậu ta "ugh..." lên một tiếng rồi rùng mình.
"mẹ nó...lạ thế nhỉ? mình có chạm vào đầu cặc quái đâu..."
seonghyeon nhắm hờ mắt, hơi thở trở nên dồn dập. cậu biết con ma nhỏ đang quỳ ngay trước mắt mình, và hoàn toàn có thể cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, đầy nồng nàn mà em tỏa ra. cố tình mở rộng đôi chân, cậu để lộ trọn vẹn vẻ hùng vĩ của thằng em đang cương cứng đến mức đau đớn. những ngón tay seonghyeon nhấn mạnh vào gốc dương vật, khiến nó giật lên từng hồi, xoay tròn lòng bàn tay, ma sát vào những đường gân xanh xao đang nổi lên dưới làn da mỏng.
keonho không còn giữ được sự kiên nhẫn. một tay em run rẩy đưa xuống dưới, len lỏi qua lớp sương mờ ảo để chạm vào con hàu non của mình. lồn dâm giờ đã ướt đẫm, hai cánh môi lồn múp rụp, và cái lỗ đĩ hồng hào dường như đang co giật đòi cặc . ngón tay em đâm chọc vào trong, cảm nhận sự chật chội, trơn trượt của chính mình, rồi lại đưa bàn tay kia lên, đôi ngón tay trong suốt véo lấy hai đầu vú nhỏ xinh, xoa nắn cho đến khi chúng dựng đứng lên như hai nụ hoa e ấp.
em cảm thấy mình như một kẻ điên, cảnh tượng trước mắt quá đỗi kích thích. bàn tay seonghyeon mỗi lúc một nhanh, âm thanh da thịt vỗ vào nhau mỗi lúc một dồn dập. mỗi lần cậu siết chặt lấy gốc dương vật, đôi gân xanh trên mu bàn tay cậu nổi lên rõ mồn một, em nhìn mà chỉ muốn bàn tay này vọc vào nhéo hạt le móc lốp em.
"uhm...bự quá..." keonho khẽ rên, giọng nói chỉ là những rung động nhỏ trong không gian. em nhìn theo nhịp tay của seonghyeon, cái cách cậu dùng lòng bàn tay ép chặt vào quy đầu khiến nó trào ra nhiều dịch hơn.
keonho điên cuồng móc tay vào trong lồn, cảm nhận từng cơn khoái cảm chạy dọc sống lưng, rồi em lại nhìn gã, ánh mắt dại đi vì nứng.
tất nhiên em chẳng hay biết gã trai họ eom dù vẫn cúi đầu nhìn thằng nhỏ, nhưng đôi mắt cậu từ lâu đã liếc về phía bóng hình nhỏ bé đang run rẩy dưới chân mình. cậu cảm nhận được luồng khí lạnh run rẩy của em, nghe thấy tiếng "chóp chép" của những ngón tay em đang tự khai phá nơi huyệt đạo, và thỉnh thoảng cậu cố tình chuyển động tay chậm lại, để cho con ma nhỏ này được chiêm ngưỡng tường tận hơn cái cách gã đàn ông này thủ dâm ngay trước mắt em.
gương mặt em xinh đẹp, thanh tú như thiên thần vừa lạc bước xuống trần gian, nhưng biểu cảm lúc này lại là một sự dâm đãng cùng cực, đôi môi đỏ mọng hé mở, liên tục phát ra những âm thanh rên rỉ nghẹn ngào.
ngón trỏ và ngón giữa em trơn tuột, len lỏi vào bên trong cái lồn non múp, hồng hào, không một cọng lông. cảm giác đâm chọc vào nơi thắt chặt ấy khiến dịch âm đạo trào ra tràn trề, làm ướt đẫm cả đùi trong em. tiếng "chóp chép nhóp nhép" vang lên rõ mồn một trong không gian yên tĩnh. em móc ngoáy điên cuồng, ngón tay nhanh chóng tìm đến điểm g nhạy cảm, di di liên tục khiến toàn thân em run lên bần bật, cái lồn non choẹt co giật, nuốt chửng lấy những ngón tay như muốn đòi hỏi nhiều hơn.
"ư ư...hức...tê bướm quá..."
tay còn lại em không hề để yên, em tự bóp nát lấy đầu vú non tơ của mình. những ngón tay hư ảo bấu chặt vào nhũ hoa, vặn xoắn, kéo căng, khiến bầu ngực nhỏ nhắn của em biến dạng trong những cú bóp mạnh bạo. em vừa móc lồn, vừa tự hành hạ bản thân, mặt mũi đỏ ửng, đôi mắt đẫm lệ vì khoái cảm pha lẫn uất ức. chính xác là một con cún nhỏ đang lên cơn động dục, nước nôi tràn trễ chảy dài xuống sàn gỗ, mùi của sự dâm dục lan tỏa đặc quánh.
trên giường, seonghyeon vẫn nhịp nhàng tay sục cặc. cậu liếc xuống, nhìn cái cảnh tượng hơn cả phim sex đang diễn ra ngay dưới chân mình, một con ma xinh đẹp, dâm đãng đang tự sướng trong ngây dại. cậu càng cố tình siết chặt dương vật, tạo ra những âm thanh ma sát khô khốc, càng kích thích keonho đến phát điên. em thèm thuồng nhìn chằm chằm vào cặc đàn ông, lồn em co rút kịch liệt, em thèm khát đến mức muốn lao vào, muốn bị cái dương vật ấy xuyên thủng, muốn bị gã thầy pháp này cày nát cái huyệt trinh đang rỉ nước này.
"ư aa a a...bướm ngứa quá huhu...hức...sướng quá...sướng chết mất...!"
ngón tay em đâm sâu vào bên trong, điên cuồng cày xới điểm g, khiến toàn thân con ma nhỏ rùng mình lên những cơn co giật dữ dội. "a...ah...!" tiếng rên rỉ nghẹt thở thoát ra từ cổ họng em, trong khi cái lồn non múp co thắt liên hồi, phun ra những dòng dịch nồng đượm, bắn tung toé xuống nền gỗ mục. em đổ sụp xuống, mắt đờ đẫn, tan rã, tâm trí như bay bổng trong một cõi hoan lạc không thực, hơi thở cũng trở nên đứt quãng, hồng hộc.
chưa kịp để keonho kịp hoàn hồn, eom seonghyeon đã dồn toàn bộ sức lực vào bàn tay mình. những nhịp sục tăng tốc độ, da thịt va chạm tạo thành âm thanh "bạch bạch" đầy thô bạo và dâm loạn. seonghyeon gầm gừ trong cổ họng, gân cốt trên tay nổi cuồn cuộn như những sợi dây thừng căng cứng. rồi, luồng tinh dịch nóng bỏng, đặc quánh bắn ra, phóng thẳng xuống phía dưới, ngay nơi keonho đang nằm chỏng chơ trong cơn phê.
những tia tinh dịch nóng hổi, mang theo hơi thở của dương khí thuần khiết, bắn thẳng lên gương mặt xinh đẹp, trắng bệch của con ma nhỏ, dính nhớp nháp lên đôi má và bờ môi đang hé mở. một phần rơi vãi xuống sàn, quyện vào vũng nước dịch mà em vừa trút bỏ.
em khẽ liếm đôi môi mình, nếm thử cái vị đặc quánh, nồng nặc mùi đàn ông của seonghyeon.
"hộc hộc...hừ..." seonghyeon không nói một lời, cậu ta chỉ khẽ nhếch môi.
keonho, với cơ thể nhũn ra, cái lồn vẫn còn phập phồng chưa dịu lại, cảm thấy một nỗi xấu hổ dâng lên xen lẫn với sự thèm khát chưa bao giờ dứt. em vội vã, lạch bạch bò lùi lại, đôi bàn tay gạt đi những vệt trắng đục trên mặt, ánh mắt ngập ngừng nhìn seonghyeon lần cuối rồi lủi thủi trốn về phía gác mái. trong bóng tối của căn gác mái tồi tàn, keonho lại cuộn mình lại, liếm sạch từng giọt tinh dịch còn sót lại trên tay.
,
4,7k chữ, t điên rồi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co