6,
Âm thanh trong quán rộn ràng, mùi thịt nướng và men rượu hòa quyện. Keonho vốn đã đỏ mặt, tay cầm ly run nhẹ. Một đồng nghiệp trung niên cười khà khà, lại rót thêm rượu cho cậu:
"Nào nào, cạn thêm ly nữa nào, Keonho! Đàn em giỏi như cậu phải uống chứ!"
"Em... em uống đủ rồi ạ..." Keonho cười gượng, giọng bắt đầu lạc đi.
Người kia vẫn ép, tiếng cười quanh bàn lớn dần. Và đúng lúc Keonho gần như không còn cách thoát, một giọng trầm lạnh cắt ngang:
"Cậu ấy đã nói là đủ rồi mà."
Cả bàn quay lại. Seonghyeon đi tới, mặc áo khoác jean sẫm màu và hoodie đen trùm đầu, ánh đèn vàng hắt xuống khiến gương mặt anh vừa điềm tĩnh vừa đáng sợ lạ thường. Anh bước lại bàn, không nói thêm lời nào, chỉ cúi xuống dịu dàng kéo Keonho đang lảo đảo đứng dậy.
Keonho hơi nghiêng người, choáng váng vì hơi rượu. Seonghyeon đưa tay đỡ, để đầu cậu tựa vào người mình, giọng nhẹ đi:
"Cậu không cần phải cố như thế."
Không khí bàn nhậu im bặt. Người đồng nghiệp định cười xòa nhưng ánh mắt của Eom Seonghyeon khiến ông ta chỉ dám gãi đầu.
"À... xin lỗi nha, tôi không biết cậu ấy không khỏe."
Seonghyeon không đáp, chỉ khẽ cúi đầu với những người còn lại rồi choàng áo cho Keonho, một tay đỡ lấy vai, một tay cầm ly rượu còn dở của cậu đặt xuống bàn.
Hai người bước ra khỏi quán, gió đêm thổi nhẹ. Keonho dụi mắt, giọng khàn khàn:
"Seonghyeon... cậu tới khi nào vậy...?"
"Sau khi cậu nói "không cần đến, tớ tự về được", chắc kẻ ngốc mới tin." Seonghyeon trả lời, hơi cúi đầu, mái tóc rũ xuống chạm nhẹ trán Keonho. "... mà tớ thì không bị ngốc."
Keonho ngẩng lên, cười ngốc nghếch: "Seonghyeon à... cậu giống như anh trai tớ thật đó."
Seonghyeon khẽ thở dài, mắt nhìn xuống gương mặt đỏ bừng của cậu.
"Tớ chỉ muốn làm người sẽ không bao giờ để cậu bị bắt nạt như thế nữa."
Anh siết nhẹ tay quanh vai Keonho, bước chậm giữa phố, mùi rượu hòa trong mùi gỗ thông thoang thoảng, mùi hương dịu dàng mà Keonho đã từng thấy an tâm nhất.
Cánh cửa khép lại sau lưng họ. Keonho cúi xuống định tháo giày, nhưng men rượu khiến cậu loạng choạng. Seonghyeon vừa đặt túi xuống thì nghe tiếng lạch cạch, Keonho mất thăng bằng, ngã nghiêng về phía anh.
Với phản xạ tự nhiên và bản năng bảo vệ Seonghyeon ngay lập tức dang tay đỡ lấy Keonho. Cả hai khựng lại, khoảng cách gần đến mức hơi thở hòa lẫn vào nhau.
"Keonho... cậu ổn không?" Seonghyeon hỏi nhỏ, giọng lo lắng.
"Ừm... chắc vậy..." Keonho lẩm bẩm, nhưng vẫn dựa nguyên vào người anh, đôi mắt lim dim mệt mỏi.
Một lọn tóc rơi xuống trán, Seonghyeon khẽ đưa tay gạt sang bên, động tác cẩn thận như sợ chạm mạnh sẽ làm Keonho đau.
Cậu cười ngốc nghếch, thì thầm: "Lúc nào Eom Seonghyeon cũng bên cạnh tớ..."
Seonghyeon im lặng, mắt dừng lại trên khuôn mặt cậu một thoáng lâu hơn cần thiết. Anh để Keonho đứng vững vào tường, rồi cúi xuống giúp tháo nốt đôi giày.
"Đi ngủ thôi, kẻo lại ngã nữa."
"Tớ không say đâu."
Keonho phản đối yếu ớt, nhưng khi Seonghyeon vừa buông tay, cậu lại lảo đảo thêm lần nữa. Seonghyeon bật cười khẽ, lắc đầu.
"Rồi rồi, Ahn Keonho không bao giờ say, là tớ say cậu được chưa."
Anh đặt một tay ngang eo, một tay giữ cánh tay Keonho, dìu cậu từng bước vào phòng. Ánh đèn hành lang vàng nhạt rọi xuống, in bóng hai người chồng lên nhau.
Seonghyeon để Keonho ngồi xuống giường, cậu đã mệt đến mức chỉ biết gục đầu, lẩm bẩm gì đó không rõ.
Anh đi lấy khăn ấm, vắt nhẹ nước rồi cúi xuống lau mặt cho cậu. Hơi nước ấm tỏa ra, xua đi mùi rượu và mồ hôi.
"Keonho à, có thấy trong người khó chịu không?" Seonghyeon hỏi nhỏ.
Ánh mắt Keonho mơ màng ngước lên. Gương mặt cậu ửng lên đỏ hồng, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn phòng ngủ vàng nhạt.
"Tớ buồn ngủ..." Keonho thì thầm, giọng say mềm.
Seonghyeon mỉm cười, giọng nhẹ như gió: "Vậy Keonho ngủ ngon nhé."
Anh để cậu nằm xuống, kéo chăn đắp lại, rồi ngồi ở mép giường, lặng im nhìn khuôn mặt xinh đẹp đã ngủ yên.
Những năm tháng xa cách, những lần cố gắng quên đi... đều như tan biến khi anh lại được ở cạnh Ahn Keonho như thế này.
Tiếng cửa khẽ cạch một cái. Seonghyeon quay lại thì thấy Hana ló đầu ra, đôi mắt tròn xoe.
"Chú ơi... ba ngủ chưa?"
Anh mỉm cười, ra dấu im lặng.
"Ngủ rồi. Hôm nay ba của con mệt lắm, đừng đánh thức nha."
Hana gật đầu, bước nhẹ đến, ngó lên giường nhìn ba, rồi quay sang Seonghyeon, nhỏ giọng hỏi:
"Chú có mệt không?"
"Không sao." Anh xoa đầu bé. "Chú canh ba con một chút rồi chú về phòng."
Hana gật đầu rồi mỉm cười, khẽ nói:
"Cảm ơn chú Seonghyeon đã đón ba của con về an toàn. Lúc say ba của con đáng yêu lắm đúng không chú?"
Seonghyeon dịu dàng nhìn Keonho.
"Ừm, đáng yêu thật... nên chú rất sợ Keonho bị bắt nạt đấy."
Anh xoa đầu Hana.
"Hana ngủ ngon nhé. Ngày mai chú sẽ đưa Hana đi học."
"Dạ! Chú Seonghyeon ngủ ngon nha!"
Rồi bé khép cửa, chạy về phòng mình. Anh quay lại nhìn Keonho đang ngủ say, vươn tay khẽ vuốt mái tóc cậu, giọng khàn đi vì nghẹn:
"Tớ chỉ ước được ở lại bên cậu như thế này... đến cuối đời thôi."
Ánh sáng mỏng len qua rèm cửa, chạm lên gương mặt đang ngủ say. Keonho khẽ trở mình, đầu đau âm ỉ, cổ họng khô khốc. Cậu mở mắt, mất vài giây mới nhận ra mình đang ở nhà, chăn được đắp gọn gàng, khăn ẩm đã đặt sẵn trên bàn đầu giường.
Một mảnh ký ức mờ nhạt trôi qua: ánh mắt lo lắng, bàn tay ấm áp đang lau mặt cho cậu. Cậu bật dậy, tim bỗng đập nhanh hơn.
"Mình... được ai đưa về nhỉ?" Cậu lẩm bẩm.
Ngay lúc đó, tiếng chân nhỏ vang lên ngoài hành lang. Hana ló đầu vào, tóc rối bù, tay còn ôm gấu bông.
"Ba dậy rồi!" Bé reo lên, chạy lại ôm lấy cánh tay Keonho.
"Ừm, Hana dậy sớm thế?"
"Con định gọi ba dậy ăn sáng với chú Seonghyeon."
Keonho khựng lại.
"...Seonghyeon nấu bữa sáng rồi à?"
Hana gật đầu, đôi mắt sáng long lanh.
"Chú còn ngồi canh ba suốt đêm nữa đó! Con dậy uống nước giữa chừng còn thấy chú ở ngoài hành lang, sợ ba lạnh nên đi lấy chăn đắp thêm cho ba nữa."
Keonho im lặng vài giây. Trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, vừa ấm áp vừa nghẹn ngào, như có gì chạm khẽ vào vết thương cũ mà cậu từng giấu suốt nhiều năm.
Cậu bước ra khỏi phòng. Trong phòng khách, Seonghyeon đang ngồi cột lại dây băng tay, tóc rũ xuống trán, áo sơ mi trắng xắn đến khuỷu tay. Dáng vẻ điển trai quen thuộc ấy khiến Keonho thoáng chốc quên cả việc thở.
"Keonho... dậy rồi à?" Seonghyeon quay lại, giọng trầm đều. "Cậu thấy đỡ mệt chưa?"
"Ừm... cũng ổn rồi. Cảm ơn cậu... vì tối qua." Keonho đáp nhỏ, tai hơi ửng đỏ.
Seonghyeon mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.
"Không có gì. Tớ chỉ đáp lại những gì cậu từng làm cho tớ thôi."
Khoảnh khắc ấy, giữa ánh sáng buổi sớm, Keonho bỗng cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự hiện diện của Seonghyeon, không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ và ấm áp đến nỗi khiến tim cậu rung động.
Chiều hôm đó, Seonghyeon ghé bệnh viện kiểm tra lại vết thương. Bác sĩ xem phim chụp xong, gật đầu hài lòng.
"Hồi phục tốt lắm, có thể sinh hoạt bình thường rồi."
"Cảm ơn bác sĩ." Seonghyeon khẽ cúi đầu, rồi đứng dậy rời đi.
Ra khỏi bệnh viện, anh nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm nên rẽ sang trường mầm non để đón Hana giúp Keonho, người hôm nay phải tăng ca.
Sân trường mẫu giáo lúc tan học rộn ràng tiếng trẻ con. Seonghyeon đứng đợi trước cổng, dáng cao ráo nổi bật trong chiếc áo sơ mi trắng và quần jean sẫm màu. Gió chiều thổi qua làm mái tóc anh khẽ bay, khiến không ít phụ huynh lén liếc nhìn.
Một cô giáo trẻ bước ra. Vừa thấy Seonghyeon, cô hơi khựng lại rồi mỉm cười ngại ngùng, giọng nhỏ nhẹ:
"Anh là... phụ huynh của bé nào ạ?"
"À, chào cô giáo, tôi đến đón Hana." Seonghyeon đáp, giọng trầm mà lịch sự.
Ngay lúc đó, Hana chạy ùa ra, reo lên:
"Chú Seonghyeon!!!"
Cô giáo cúi xuống xoa đầu bé, cười hiền.
"Hana ngoan quá, chú này là ai vậy nè?"
Hana chớp mắt một cái, rồi nghiêm túc đáp rõ ràng từng chữ:
"Chú Seonghyeon là người yêu của ba Keonho đó ạ."
Không khí đột nhiên im bặt. Cô giáo đứng hình mất năm giây, nụ cười trên môi đông cứng lại.
Seonghyeon trố mắt, tai anh đỏ bừng, cúi xuống bế Hana lên, anh hắng giọng:
"Hana à, con nói gì vậy..."
Con bé lại hồn nhiên đáp: "Con thấy chú với ba nắm tay nhau mà, còn ngủ chung ghế sofa nữa, không phải người yêu thì là gì~"
Các phụ huynh gần đó đồng loạt "Ồ~~~" lên một tiếng. Seonghyeon chỉ biết cười khổ, vội vàng cúi chào cô giáo.
"Tôi xin lỗi, con nít nói lung tung thôi..."
Rồi bế Hana chạy mất hút ra khỏi cổng như bị truy đuổi.
Ngày hôm sau, Keonho tan làm sớm nên tranh thủ đến trường đón Hana.
Cậu vừa bước vào sân thì cô giáo chủ nhiệm đã nhận ra ngay, vội nở nụ cười tươi rói:
"A, ba của Hana đúng không ạ? Hôm qua... bạn trai anh đến đón con bé, trông ấm áp ghê~"
"À... Dạ?" Keonho đứng hình luôn, gần như tưởng mình nghe nhầm. "Cô nói... ai cơ ạ?"
"Bạn trai anh đó, anh ấy nói là đến đón con giúp anh. Bé Hana còn nói..." Cô giáo bật cười khúc khích, "Người yêu của ba con nữa chứ, đáng yêu ghê luôn!"
Tai Keonho đỏ bừng rồi lan đến tận cổ.
"Ôi trời ơi, Hana...!"
Cô giáo cười càng tươi hơn.
"Anh đừng ngại nha, trông hai người rất hợp nhau. Anh ấy đẹp trai thật đấy, nói chuyện cũng dịu dàng nữa."
Keonho chỉ biết cười gượng, miệng lắp bắp:
"... À vâng, cảm ơn cô... tôi... tôi sẽ nói chuyện lại với con bé..."
Cả buổi trên đường về, Hana ngồi ở ghế sau vừa hát vừa huýt sáo, còn Keonho thì cắn môi, không biết nên giận hay nên xấu hổ.
Về tới nhà, Seonghyeon đang nấu bữa tối, thấy Keonho bước vào, anh ngẩng đầu cười.
"Keonho và Hana về rồi à?"
Keonho nheo mắt, khoanh tay trước ngực.
"Eom Seonghyeon."
"Hửm?"
"Hôm qua... cậu nói gì với cô giáo của Hana vậy hả?"
Seonghyeon chớp mắt, giả vờ ngây thơ.
"Tớ? Không nói gì cả."
"Không nói mà để con bé bảo cậu người yêu của tớ à?" Keonho chống nạnh, má vẫn ửng hồng. "Cậu giải thích xem nào."
Seonghyeon mím môi, cố nhịn cười, nhưng khóe môi đã cong lên rõ ràng.
"Ờm... chắc Hana học theo ai đó thôi."
"Ai đó là ai?"
"Ba nó chẳng hạn."
"..."
Không khí giữa hai người đột ngột chậm lại. Keonho định phản bác, nhưng ánh mắt Seonghyeon quá dịu dàng, đến mức cậu không thể thốt ra câu nào nữa.
Hana ở phòng khách vừa ăn bánh vừa hát ngân nga, không hề biết rằng chỉ một câu nói ngây thơ của mình đã vô tình đẩy hai người lớn kia tiến thêm một bước.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co