01.
trường trung học seoul science đang vào những ngày nắng gắt nhất của tháng năm. trên sân thể dục, tiếng còi của giáo viên vang lên khô khốc. nghiêm sơn hoàng đứng đó, trong bộ đồng phục thể thao xanh nhạt, trông chẳng khác gì một nam thần học đường hoàn hảo. không ai biết rằng, dưới lớp vỏ bọc người thường ấy là một bản năng nguyên thủy đang gào thét.
an khánh huy đứng bên cạnh hắn, gương mặt trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt thiếu sức sống. em đưa tay quệt mồ hôi trên trán, hơi thở có chút dồn dập. sức khỏe của huy vốn đã yếu từ nhỏ, giờ đây lại phải gánh thêm việc làm nguồn sống cho gã ma cà rồng đội lốt người thường này.
"nghỉ giải lao 15 phút!"
tiếng thầy giáo vừa dứt, nụ cười dịu dàng thường ngày trên môi sơn hoàng bỗng vụt tắt.
đồng tử hắn co rút lại, sắc đỏ bắt đầu vấy lên tròng mắt như một vệt máu loang trong nước. hắn cảm nhận được dòng máu ấm nóng đang chảy dưới lớp da mỏng manh nơi cổ của khánh huy. mùi hương ấy ngọt lịm, mời gọi hắn thưởng thức
"huy... đi theo tao."
sơn hoàng gằn giọng, bàn tay nổi gân xanh túm chặt lấy cổ tay em, lôi xềnh xệch về phía nhà kho dụng cụ phía sau sân bóng.
"hoàng... nhẹ tay thôi... tớ đau..."
huy lí nhí, bước chân lảo đảo chạy theo cho kịp sức kéo của hắn.
---
cánh cửa gỗ mục nát đóng sầm lại, ngăn cách cái nắng chói chang bên ngoài. không gian tối tăm chỉ còn lại mùi bụi bặm và tiếng thở dốc của hai người. sơn hoàng ép mạnh khánh huy vào bức tường đá lạnh lẽo.
"hoàng, bình tĩnh lại... sáng nay tớ đã cho cậu rồi mà..."
cả người em run rẩy, đôi mắt ngập nước nhìn người yêu.
lúc này, hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát. răng nanh của hắn dài ra, lộ ra khỏi bờ môi mỏng. ánh mắt đỏ ngầu của hắn khóa chặt lấy cần cổ trắng ngần của em - nơi vẫn còn những dấu răng tím đỏ chưa kịp mờ từ bữa phụ trước đó.
"chưa đủ... huy, tao vẫn đói... máu của em... tao muốn thêm nữa!"
hắn gầm gừ, bàn tay to lớn bóp chặt hai vai em cố định vào tường. huy sợ hãi bật khóc, em dùng chút sức lực tàn tạ đẩy ngực hắn ra.
"làm ơn... chiều nay tớ còn bài kiểm tra... tớ mệt lắm rồi... dừng lại đi hoàng..."
nhưng cơn đói của ma cà rồng không có chỗ cho sự thương hại. sơn hoàng vùi mặt vào hõm cổ em, hít hà mùi hương quen thuộc. bất ngờ hắn há miệng ra, cắm phập răng nanh thật sâu vào huyết quản.
phập!
"á...!"
huy hét lên một tiếng đau đớn. em cảm nhận được từng đợt máu nóng hổi của mình đang bị hút ra một cách tham lam. tiếng nuốt ừng ực của sơn hoàng vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. hắn uống một cách điên cuồng như kẻ chết khát giữa sa mạc.
cơ thể khánh huy nhũn ra, đầu óc quay cuồng, em chỉ biết bám víu lấy vạt áo thể dục của hắn, nức nở cầu xin trong vô vọng.
"hoàng... đừng hút nữa... tớ sẽ chết mất..."
sơn hoàng chẳng nghe thấy gì cả. hắn chỉ càng siết chặt eo em hơn, ép sát cơ thể nhỏ bé của em vào người mình, đắm chìm trong vị ngọt lịm của loại máu mà hắn nghiện đến chết đi sống lại.
không gian nhà kho cũ nát đặc quánh mùi rỉ sét của sắt vụn và mùi máu tươi ngọt lịm đang lan tỏa. tiếng nức nở của khánh huy nhỏ dần, đôi môi em run rẩy, xám ngắt vì mất máu.
"hoàng... hức... tớ xin cậu... dừng lại đi..."
em khóc đến khản cả giọng, hai tay yếu ớt bấu chặt vào vai áo sơn hoàng, móng tay cắm sâu vào lớp vải như muốn tìm một điểm tựa cuối cùng. nhưng hắn lúc này đã không còn là người bạn trai dịu dàng thường ngày. đôi mắt hắn đỏ rực như thiêu đốt trong bóng tối, gân xanh trên trán và cánh tay nổi chằng chịt, trông rất hung tợn và đáng sợ.
hắn không dừng lại. ngược lại, khi cảm nhận được dòng máu nóng hổi chảy vào cuống họng, bản năng thú tính trong hắn càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn. sơn hoàng thô bạo xoay người khánh huy lại, ép mặt em sát vào bức tường bám đầy bụi, để lộ hoàn toàn vùng gáy trắng ngần.
phập!
hắn lại cắm sâu răng nanh vào một điểm khác ngay cạnh vết thương cũ bán sáng. em đau đến mức co quắp cả người, đôi chân không còn sức lực quỵ xuống, nhưng lại bị bàn tay hộ pháp của hắn nhấc bổng lên, ép chặt mông em vào hông mình.
"huy... máu của em... là của tao..."
tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng sơn hoàng khiến khánh huy rợn người. hắn hút từng đợt, từng đợt ừng ực lại vang lên, như muốn rút cạn chút sinh khí cuối cùng của cậu thiếu niên tội nghiệp.
cơn đau đớn tột cùng dần chuyển sang một cảm giác tê dại kỳ lạ. khi ma cà rồng hút máu, một loại chất dẫn truyền thần kinh từ răng nanh của chúng khiến con mồi rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, vừa đau đớn lại vừa hưng phấn đến rợn tóc gáy.
sơn hoàng bắt đầu mất kiểm soát về hành vi. một tay hắn vẫn giữ chặt gáy khánh huy, tay kia thô bạo luồn vào trong áo thể dục của em, vuốt ve làn da lạnh ngắt vì thiếu máu. hắn vừa hút máu, vừa thô bạo gặm nhấm vùng da cổ mỏng manh, để lại những vết bầm tím đen xen lẫn dấu răng rỉ máu.
"hức... hoàng... tớ không thở được..."
huy nấc nghẹn, ánh mắt em dần mờ đi, nhìn lên trần nhà kho bụi bặm. em thấy bóng tối đang sụp xuống. sức khỏe vốn đã yếu, nay lại bị rút máu liên tục 2-3 lần một ngày, cơ thể em đã chạm đến giới hạn chịu đựng.
mặc kệ sự cầu xin, hắn vẫn đắm chìm trong khoái cảm của việc chiếm đoạt. hắn liếm láp những giọt máu thừa chảy dọc xuống xương quai xanh của huy, rồi lại tiếp tục cắn mạnh vào. sự điên cuồng này không chỉ là khát máu, mà còn là khao khát muốn khảm sâu người con trai này vào xương tủy mình.
sau một hồi lâu dày vò, khi cảm thấy nhịp tim của huy đập yếu ớt đến mức gần như ngừng lại, hoàng mới từ từ rút răng nanh ra. sợi chỉ bạc pha lẫn màu máu đỏ thẫm kéo dài giữa môi hắn và gáy em.
huy đổ ập vào lòng hắn như một con búp bê gãy, hơi thở đứt quãng, đôi mắt nhắm nghiền với những vệt nước mắt chưa khô. gương mặt em trắng bệch như tờ giấy, không còn một chút sức sống nào.
sơn hoàng nhìn xuống con mồi trong tay, sắc đỏ trong mắt vẫn chưa hoàn toàn biến mất. hắn đưa đầu lưỡi liếm sạch vết máu còn sót lại trên môi, ánh nhìn say đắm nhìn em.
"vẫn chưa đủ... huy à... em còn nợ tôi nhiều hơn thế nữa."
o0o
mọi người còm men nhìu lên nha em thít đọc còm men lúm👐🏻
✧
11:33
27.06.26
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co