ăn dưa lưới
t đéo thèm warn nữa
wao bạn là Jungkook BTS ư? được rồi tôi sẽ viết cho bạn :
tội cho huy, tội cho đứa con trai mười bảy tuổi, lứa tuổi bạn bè bè bạn mộng mơ này nọ, thì nó, ngoài giờ học thêm các môn, phải khom người bên cái cối xay đậu nành giúp mẹ, rồi khi mẹ đi gánh đậu hũ đi bán, nó ở nhà nấu cơm, giặt giũ,...
nó thừa nhận buổi tối nó xin cha đi học thêm, cha cho đi nhưng không cho nó chút ít tiền mua sách, tối nào nó cũng mượn sách của bạn về chép lại.
an khánh huy thở dài, nỗi ước mơ thường hiện trong tâm trí. thôi thì lại an ủi chính mình, nó biết nhà mình nghèo, eo ôi thương lắm, nó toàn khéo léo từ chối bạn bè khi được mời đến những bữa tiệc sinh nhật.bao lần nhận được thiệp mời, bạn bè nó vẽ vời trang trí bằng sáp màu, rồi ghi tên nó, tên an khánh huy vào mời nó đi sinh nhật, nó toàn phải lắc đầu kiếm cớ không đến.
nhưng tấm thiệp màu trắng xanh hôm nay thật khó xử, nó lôi từ trong cặp ra đưa mẹ, mép thiệp hơi nhăn.
'đây là lần đầu tớ tổ chức sinh nhật ở đây, nhớ đến với tớ nhé huy'
kí tên : nghiêm sơn hoàng.
"con có muốn đi không?"
"dạ gần thi rồi, con ở nhà tự học bài mẹ ạ"
nó nói vậy, chứ ai cũng hiểu được ý vị trong câu nói ấy của nó.
cái bạn nghiêm sơn hoàng ấy hả, bạn ấy theo ba mẹ từ sài gòn xuống quê, ở đây mấy tháng hè. bạn ấy sinh ra rồi lớn lên ở thành phố, có biết cái mô tê gì ở đây đâu, ít nhất thì bạn ấy nói vậy với nó. ngày đó, gia đình hoàng thuộc diện khá giả, làm kinh doanh, huy nhìn cậu mà ngưỡng mộ, nhưng chẳng phải vì thế mà nó mới thích chơi với cậu.
bạn hoàng ngốc nghếch lắm, huy thấy vậy, huy hay nắm tay bạn ấy, dẫn bạn ấy đến mấy chỗ mà tụi trẻ con hay hái xoài, hái ổi. hai đứa đỡ nhau lên cây mà hái xoài nhà bác tư, tíu tít chạy đi khi con mực nhà ông ba sủa ầm ĩ đuổi khách, rồi huy lại dắt hoàng đến mấy cây ổi, nhìn trái ổi bị bọn nít nó bấm móng tay vào xem chín chưa mà hai đứa thèm rỏ dãi. mặc kệ có bị muỗi đốt sưng hết cả chân, huy vẫn thích nắm tay bạn hoàng đi chơi.
cho đến khi mà cậu bắt nó làm đĩ cho mình.
"tớ cho cậu tiền, cậu làm đĩ cho tớ nhé?"
nó lặng đi. cái nắm tay mà nó từng trao cho hoàng giờ trở nên nóng rát, chẳng phải vì tình bạn, mà vì cái mặc cảm nghèo khó bóp nghẹt lấy tim gan. huy nhìn xấp tiền, lại nhìn đôi giày thể thao trắng tinh khôi của hoàng, nó hiểu ra một sự thật nghiệt ngã, rằng hoàng không coi nó là bạn, hoàng coi nó là món đồ để giải tỏa cơn ngứa ngáy của một thằng công tử thiếu tình thương.
mười bảy tuổi, giấc mơ của nó chỉ là chiếc áo mới để mặc đi học, là những trang sách thơm mùi giấy mà không cần phải thức trắng đêm chép tay. vậy mà hoàng lại đặt vào tay nó một đống tiền, kèm theo cái yêu cầu rẻ mạt ấy.
"tớ...tớ không phải là đứa như vậy," huy lí nhí, cổ họng nghẹn đắng, giọng nó run rẩy không sao giấu nổi.
hoàng không trả lời, chỉ nhún vai, rút trong túi quần ra thêm mấy tờ bạc nữa, kẹp vào giữa xấp tiền, tiếng giấy sột soạt nghe sao mà chát chúa. cậu ta tiến lại gần, ngón tay dài trắng trẻo chạm vào cằm huy, ép nó phải ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào đôi mắt không chút gợn sóng kia. nó muốn quay lưng chạy đi, chạy về phía cái chòi xay đậu nành nơi mẹ đang chờ, nơi có mùi khói bếp thân thuộc và sự bình yên mà nó vốn đã quen. nhưng chân nó nặng như đeo chì. ánh nhìn của hoàng, thứ ánh nhìn đầy vẻ ban ơn đầy tính toán ấy, đã đóng đinh nó lại tại chỗ.
"tớ không ép, huy ạ" tiếng cười phì đầy chế giễu vang lên.
"nhưng cậu nhìn đi, sách vở, giày dép rách mũi, và cả cái lưng còng của mẹ cậu mỗi sớm xay đậu...cậu thực sự muốn tiếp tục sống thế này sao?"
"cứ coi như là một cách để mình giúp đỡ nhau thôi" hoàng thì thầm, giọng nhạt nhẽo như đang bàn chuyện thời tiết.
nếu nó lắc đầu, ngày mai nó vẫn sẽ là đứa con trai nghèo rớt mồng tơi, còng lưng học trong ánh đèn dầu leo lét, vẫn sẽ phải trốn tránh những bữa tiệc sinh nhật vì không có nổi một bộ đồ tươm tất. nếu nó gật đầu...
cái thứ tình cảm bạn bè hồn nhiên từng bám rễ trên những cành ổi cành xoài, giờ đây bị hoàng nghiền nát dưới gót giày. huy đứng đó, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo sờn cũ, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay như để giữ cho mình không đổ gục. hơi thở của hoàng phả vào mặt nó, mùi bạc hà thanh khiết của một kẻ sống trong nhung lụa đối lập hoàn toàn với mùi đậu nành nồng nồng, chua chua bám trên da thịt huy suốt bao nhiêu năm qua. cậu ấy nói đúng, quá đúng. cái nghèo giống như một con quái vật ngậm lấy linh hồn huy, và hoàng, với đôi bàn tay trắng trẻo kia, chỉ cần một cái phất tay là có thể xua đuổi nó đi. nó nghĩ đến mẹ, nghĩ đến cái dáng mẹ gầy gò nhọc nhằn bên cối xay, nghĩ đến đôi bàn tay nứt nẻ của bà mỗi khi mùa đông tới.
"nhưng tớ là con trai mà..."
"tớ biết, và cả cái bí mật của cậu nữa"
câu nói của hoàng rơi xuống tựa hồ viên đá ném vào mặt hồ đang tĩnh lặng, làm tan vỡ tất cả sự chống cự mong manh trong lòng huy. bí mật ấy, cái lỗi lầm của tạo hóa mà nó đã chôn chặt suốt mười bảy năm trời, chỉ có mỗi gia đình tỏ tường. sống trong nỗi sợ hãi tột cùng rằng nếu một ngày người ta biết, họ sẽ nhìn nó như một quái thai. vậy mà hoàng biết, hoàng biết tất cả, đôi mắt cậu ấy không có sự kinh tởm, chỉ có sự thèm khát nồng đậm, một thứ thèm khát biến huy thành của riêng mình.
"aha...cậu đùa gì thế...? b-bí mật gì cơ...?"
"cậu giả ngốc đấy à? đáng yêu đấy"
"bí mật ấy...tớ biết từ cái lần tụi mình tắm suối đầu hè" giọng nói cậu tưởng chừng nhẹ bẫng nhưng chứa đầy sức nặng của sự uy hiếp. "cậu đẹp lắm, cái đó...cái bí mật nhỏ xinh nằm giữa hai đùi cậu, nó khác biệt lắm. tớ không thấy kinh tởm đâu, tớ chỉ thấy tớ muốn chạm vào nó thôi"
huy cúi gầm mặt, da thịt trên người nó nóng ran, không phải vì xấu hổ mà vì nỗi sợ bị phơi bày đang dâng lên nghẹn đắng. nó nhớ lần đó, cái lần trốn nắng dưới khe suối, nó đã sơ suất để lộ phần cơ thể mà mẹ nó luôn dặn phải giấu kín như báu vật. nó cứ ngỡ hoàng đã quên, hoặc chí ít là cậu ta chẳng để tâm, nhưng không...hoàng ghi nhớ từng chi tiết. một khe rãnh mềm mại, ẩm ướt như một cánh bướm non nớt, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài gầy guộc, nam tính của nó.
"mẹ cậu sẽ buồn lắm nếu ngày mai cả cái làng này biết tin đứa con trai quý báu của bà có cái thứ 'dị dạng' đó, đúng không?"
"và sẽ ra sao khi thằng tiến, thằng hưng biết? cả đám con trai chúng nó biết luôn, thì sao?"
từng lời hoàng nói như những nhát dao, cứa ngọt vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh như tờ giấy quyến. cái bóng cao lớn của cậu trùm lên người huy, che khuất cả ánh nắng gay gắt ngoài sân. hoàng không nói gì thêm, chỉ cầm lấy bàn tay run rẩy của huy, đặt xấp tiền lên đó rồi từ từ nắm chặt lại. nó nghĩ đến những cuốn sách chép tay lem luốc, nghĩ đến những đêm mẹ nó phải thức trắng để lọc từng mẻ đậu, cha đã đánh mẹ vì mẹ sinh ra thứ dị dạng, nếu người ngoài họ nhìn vào, thì họ sẽ bàn tán ra sao?
đôi mắt nó cay xè. nó đã bao lần cầu nguyện cho mẹ bớt khổ, mẹ nó đã hy sinh cả cuộc đời cho cái gia đình nghèo rách này, liệu nó có tư cách gì để giữ lấy cái lòng tự trọng rẻ rúng khi đặt lên bàn cân với cuộc sống của mẹ?
"tớ..." huy nấc nghẹn, nước mắt trào ra, nóng hổi rơi xuống mu bàn tay, chạm vào xấp tiền của hoàng. "tớ làm...tớ làm là được chứ gì?"
chỉ chờ nó đồng ý, hoàng liền rút ra một chiếc chìa khóa nhỏ, ném nhẹ vào lòng bàn tay huy.
"nhà tớ tối nay vắng người, ba mẹ đi công tác thành phố, đến đó đi"
an khánh huy đứng chết trân tại chỗ, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy chiếc chìa khóa lạnh ngắt cùng xấp tiền còn vương mùi bạc hà xa xỉ. tiếng xấp tiền dày cộm bị bóp chặt sột soạt nghe sao mà chát chúa, cứa vào lòng tự trọng của đứa con trai mười bảy tuổi những vết thương rỉ máu. nước mắt nó trào ra, nóng hổi, lăn dài trên đôi gò má sạm nắng rồi rơi bộp bộp xuống tấm thiệp sinh nhật màu trắng xanh trên tay.
mẹ sẽ buồn lắm...cha sẽ đánh chết mẹ mất...cả làng sẽ biết đứa con trai nhà bà bán đậu hũ có bướm..
hoàng đi rồi. cậu ta đi về phía ngôi nhà lầu ba tầng khang trang đầu xóm, bỏ lại huy đứng trơ trọi giữa mùi đậu nành nồng nồng, chua chua quen thuộc.
"huy ơi...vào khênh giùm mẹ cái thau đậu nành con..."
tiếng gọi khàn khàn, mỏi mệt của mẹ từ trong bếp vọng ra làm huy giật nảy mình. nó luống cuống nhét vội xấp tiền cùng chiếc chìa khóa vào tận đáy cặp sách, lấy mấy cuốn vở chép tay lem luốc đè lên để che giấu bớt cái tội lỗi dâm loàn vừa nhen nhóm. nó quệt ngang dòng nước mắt tèm lem trên mặt, cố hít một hơi thật sâu rồi vội vàng chạy vào trong.
"dạ, con vô liền mẹ ơi."
nhìn cái dáng mẹ gầy gò, cái lưng còng rạp xuống bên cái cối xay đá nặng trịch, đôi bàn tay gầy guộc nứt nẻ vì ngâm nước đậu quanh năm suốt tháng, lòng huy lại đau như cắt. cha nó đi nhậu nhẹt về là lại chửi bới, đánh đập mẹ vì tội "sinh ra thứ quái thai, dị dạng". huy biết, cái bí mật nằm giữa hai đùi nó là nỗi nhục nhã, là cái gánh nặng mà mẹ nó phải cắn răng chịu đựng suốt mười bảy năm trời. nếu để thằng tiến, thằng hưng hay cả cái làng này biết được nó có lồn, mẹ nó làm sao sống nổi với những lời đàm tiếu ác độc của người đời?
"con xin phép cha mẹ con đi học thêm nhà thầy phàm"
nói dối. mười bảy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên an khánh huy biết nói dối một cách trơn tru đến thế. mẹ nó ngước lên nhìn, đôi mắt kèm nhèm đầy vết chân chim hiện lên vẻ xót xa. "học ngoan nghe con, ráng học kiếm cái chữ sau này đỡ khổ..."
huy gật đầu, quay mặt đi để giấu giọt nước mắt chực trào. nó dắt chiếc xe đạp cọc cạch, xích líp kêu rổn rảng vang động cả đường làng tối om. nhưng điểm đến của nó không phải nhà thầy phàm nó, mà là căn biệt thự ba tầng khang trang nằm biệt lập ở cuối xóm, là nhà của nghiêm sơn hoàng. đứng trước cánh cổng sắt sơn tĩnh điện đen nhánh, huy run rẩy móc chiếc chìa khóa nhỏ ra. ổ khóa kêu 'tạch' một phát nhẹ bẫng, mở ra một nơi hoàn toàn khác biệt với cái nghèo nàn của nó. bên trong nhà đèn thắp sáng trưng, sặc sỡ mùi nước hoa xịt phòng đắt tiền và mùi bạc hà thanh khiết quen thuộc.
nghiêm sơn hoàng ngồi chễm chệ trên ghế sofa phòng khách. cậu ta chỉ mặc một cái quần đùi thun rộng với chiếc áo phông trắng đơn giản, một chân gác lên đùi, tay cầm chiếc điều khiển tivi bấm qua bấm lại một cách lười biếng. nghe tiếng động, hoàng khẽ liếc mắt sang. đôi mắt cậu ta phẳng lặng như mặt hồ, chẳng có chút gì là ngạc nhiên, cứ như thể cậu ta đã biết chắc chắn đứa con trai nghèo rớt mồng tơi này sẽ phải đầu hàng trước xấp tiền ấy.
"đến rồi à? tớ cứ tưởng cậu chê tiền chứ"
huy run lên một nấc, yết hầu giật mạnh, nó lí nhí trong cổ họng, hai mắt cứ găm chặt xuống mũi dép nhựa sờn cũ.
"tớ...tớ đến rồi..."
nhìn cái dáng vẻ khép nép, ỏn ẻn như con gái mới lớn của huy, hoàng khẽ cười khẩy một tiếng đầy chế giễu. cậu ta vỗ vỗ xuống khoảng trống trên nệm sofa bên cạnh mình, ngoắc ngoắc ngón tay dài trắng trẻo:
"lại đây, đứng xa thế làm gì, sợ tớ ăn thịt cậu à?"
nó khép nép ngồi xuống mép sofa, hai đùi khép chặt vào nhau, người hơi khom xuống.
"cậu thơm thật"
hoàng vừa nói vừa dứt khoát đẩy nó ngã ngửa ra thành sofa, bàn tay dâm đãng thò thẳng xuống cạp quần vải thô ráp của nó, miết mạnh một cái vào vùng háng đang khép chặt. huy hoảng hốt, hai giọt nước mắt lại trào ra, miệng lí nhí van xin trong vô vọng.
"...cởi đồ ra đi huy, cho tớ xem cái bím non tơ của cậu nào"
"hoàng...đừng mà...hức...nhột...tớ sợ..."
cái bím đĩ nhỏ xíu của huy nằm khuất sau lớp vải vải, vì sợ hãi và nứng sảng trước sự đụng chạm của hoàng mà đã bắt đầu mấp máy co thắt, tự động ọc ra một chút dâm thủy sền sệt, thấm ướt một mảng nhỏ trên quần, trông vừa đĩ thỏa vừa tội nghiệp vô cùng.
tiếng vải thô rách sột soạt vang lên giữa phòng khách rộng thênh thang, nghe rõ mồn một cả tiếng nhịp tim đập loạn cào cào của huy. hoàng không chút vội vã, bàn tay trắng trẻo thô bạo dứt khoát giật mạnh cái thắt lưng vải sờn cũ của nó ra, ném bộp xuống sàn nhà. cái quần vải thô của huy bị tuột xuống tận đầu gối, để lộ đôi chân gầy gộc, rám nắng vì lam lũ, nhưng ở giữa hai sải đùi đang khép chặt lấy kia lại là một khối thịt hồng hào, mềm rục.
"đừng nhìn...tớ xin cậu..."
hai sải chân gầy guộc sạm nắng vì xấu hổ mà cứ líu ríu co quắp, cố sống cố chết khép chặt vào nhau để che đi cái nỗi nhục nhã mười bảy năm trời. nhưng sức của một đứa quanh năm chỉ ăn cơm độn khoai làm sao chống lại nổi một thằng con trai thành phố ăn trắng mặc trơn, tập tành đầy đủ. hoàng dùng cả sải chân dài của mình chen vào giữa, thô bạo banh rộng hai đùi bánh mật của huy ra hai phía. trước mắt hoàng, cái thứ mà cậu ta hằng ao ước từ buổi trưa hè dưới suối giờ đã hiện ra nguyên hình. không phải là một con chim của con trai, mà là một khe rãnh nhỏ xíu, óng ánh nước, non nớt nằm nép mình bên dưới cấu tạo của một đứa con trai, mu lồn lún phún lông xoăn tít. hai cánh bướm béo mầm hồng hào, khít rịt trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài gầy gò của đứa con trai, vì bị hơi nóng từ lòng bàn tay hoàng hun đúc mà đã bắt đầu tự động bóp mở, ọc ra dầm dề, rỉ từng giọt sền sệt dọc theo thớ thịt bánh mật nhạy cảm, lấp lánh dưới ánh đèn phòng khách khang trang. vả lại vì quá sợ hãi, lại thêm cái nhục nhã của đứa nghèo rớt mồng tơi đang bán thân xác mình đi, con hàu non co thắt liên hồi, nó mấp máy hé mở hệt như một cái miệng háu ăn. ở ngay đầu rãnh bướm là cái hạt le nhỏ như hạt đậu đỏ, đỏ hửng lên đầy nhạy cảm. trông đĩ thỏa và tội nghiệp không lời nào tả xiết.
nghiêm sơn hoàng nhìn mà mắt sòng sọc gân máu, yết hầu nam tính giật mạnh liên tục. cậu ta cười khẩy, nhìn chằm chằm vào cái bím hồng bầm đang chảy nước lênh láng của đứa bạn học mà yết hầu giật mạnh liên tục, đôi mắt phẳng lặng hằng ngày giờ đỏ rực lên đầy thú tính. vỗ bành bạch vào sải đùi đang run rẩy, hoàng đưa ngón tay dài dứt khoát quệt lấy đống dâm thủy ngọt sệt đang chảy ra kia, đưa lên mũi ngửi thử.
"cậu dâm đãng thế này cơ mà, mở bướm ra cho tớ xem mà nó tự động chảy nước dầm dề thế kia, lại còn giả vờ ngoan ngoãn làm gì..."
nó nấc nghẹn, hai gò má đỏ ửng lên như gạch nung. nó ngượng quá đưa một tay lên che đi vùng nhạy cảm đang dầm dề nước nứng của mình, nhưng hoàng đã nhanh hơn. cậu ta chộp lấy tay nó, dứt khoát banh rộng hai chân huy ra hết cỡ, ép sải đùi bánh mật của nó gác hẳn lên thành sofa rồi cúi đầu xuống, đưa chiếc lưỡi nóng bỏng liếm láp một phát ngay giữa rãnh bướm non tơ.
"áaaa!!...hoàng ơi! hức...đừng liếm...dơ lắm...tớ xin cậu" an huy hét lên một tiếng yếu ớt, rúm cả người lại, mười đầu ngón chân gầy guộc co quắp, bấu chặt lấy thành ghế sofa da trơn láng. chiếc lưỡi của hoàng nóng rực, lướt một đường từ dưới kẽ mông dọc thẳng lên rãnh bướm non tơ, liếm gọn lấy đống dâm thủy sền sệt đang rỉ ra dầm dề.
"ưmmm ớ...l-lạ quá đi à...huhu...đừng..."
hoàng cũng chỉ là trai mới lớn, đây là lần đầu tiên cậu ta được chạm vào thân xác của một người khác, lại là cái bí mật dị dạng nhưng kích nứng điên cuồng của đứa bạn cùng xóm. cậu ta chẳng có kinh nghiệm gì cả, chỉ làm theo bản năng, linh tính mách bảo làm cái gì thì làm cái nấy, và kinh nghiệm bú bím cũng là từ mấy thước phim người lớn từng xem trộm trên thành phố. thấy cái bím hồng bầm lún phún lông xoăn của huy cứ mấp máy mời gọi, hoàng dứt khoát ấn đầu xuống sâu hơn, hai tay bóp chặt lấy cặp mông của đứa bạn học, ra sức liếm láp dã man như một con thú đói, ghì chặt hai sải đùi bánh mật của huy, chúi mũi vào tận giữa háng nó mà hít hà, liếm mút lấy vị lồn của huy một cách ngấu nghiến, vụng về tham lam.
chẳng biết sao nước lồn của huy lại ngon quá. cái vị này lạ lắm, kẻ nếm chẳng thiếu thứ gì như hoàng lại bỗng chốc mê man húp lấy húp để. đó là mùi da thịt của một đứa con trai đang tuổi dậy thì, quyện lẫn với mùi ngai ngái, nồng nồng của dâm thủy. cái vị hơi mặn chát của mồ hôi và dâm thuỷ sền sệt quyện vào đầu lưỡi làm hoàng nứng đến nổ đom đóm mắt, yết hầu nam tính giật mạnh lên lên xuống xuống.
cậu ra sức mút mát, nuốt chửng lấy dòng dâm thủy sền sệt đang phun ra liên tục từ cái van nước hỏng chốt của huy. chiếc lưỡi lóng ngóng miết mạnh từ dưới hậu môn, liếm dọc theo rãnh lồn khít rịt rồi ngậm chặt lấy cái le đĩ đỏ hửng như hạt đậu đỏ mà day nghiến, tiếp đó đầu lưỡi lại thọc sâu vào cái hang nhỏ khít rịt để vét đống nước nứng ngọt sệt, nếm trọn cái vị mằn mặn, tanh nồng đặc trưng của con hàu non mới lớn.
"um...ngon...ngon dã man huy ơi...bướm cậu ngọt quá..." hoàng khàn giọng gầm gừ giữa hai chân nó, nước bọt cùng dâm thủy dính tèm lem quanh mép miệng cậu công tử thành phố.
"hức...hoàng...tớ lạy cậu...đừng mút nữa...bướm tớ...bướm sắp hỏng mất...á..."
miệng nó ê a, mắt trợn ngược, cả cơ thể giật nảy lên bần bật theo từng đợt bú mút, vét máng của cậu ấm sài gòn. con hàu nhỏ của nó bấy lâu nay chưa từng bị ai chạm vào, giờ được dịp bùng nổ, co thắt điên cuồng rồi phun ra những luồng dâm thủy ngọt sệt, chảy tong tòng xuống đệm sofa da đắt tiền. khoái cảm trần trụi xộc thẳng lên đại não, làm tê liệt mọi dây thần kinh của nó. nhớ lại những cảnh tượng từng thấy trên màn ảnh, một tay cậu giữ chặt lấy bắp đùi huy, tay kia dứt khoát rướn lên, dùng lòng bàn tay thô ráp ấn mạnh một phát thật sâu vào vùng bụng dưới của nó, ngay vị trí bàng quang và tử cung ẩn giấu, nó oằn mình, cái bím nhỏ khít rịt thắt lại một phát kinh hoàng. chưa hết, hoàng cúi rạp đầu xuống, dùng hàm răng cửa cắn nhẹ, day nghiến lấy cái hạt le nhỏ như hạt đậu đỏ đang sưng hửng lên vì bị mút chặt nãy giờ. cơ bụng huy co rút kịch liệt, eo ưỡn cong lên khỏi mặt sofa, hai mắt dại đờ vì khoái cảm quá tải.
"aghhhhh aaaa umm hoàng...hoàng ơi...!! áaa ớ..."
phụt...xè xè xè...
ngay trong lúc miệng hoàng vẫn còn ngậm chặt lấy hạt bướm, bàng quang và tuyến dâm thủy của huy hoàn toàn mất kiểm soát. cơn đỉnh điểm cực hạn làm con hàu non mở toác hoác, một luồng mật tình hòa lẫn nước đái nóng hôi hổi, vàng nhạt từ sâu trong cơ thể huy phun xối xả thành tia, xịt thẳng vào khuôn mặt trắng trẻo và khuôn ngực của nghiêm sơn hoàng. dòng nước tiểu khai ngái, âm ấm tuôn ra không phanh, loang lổ, lênh láng nhuộm ướt đẫm cả một mảng sofa đắt tiền lẫn chiếc áo phông trắng tinh khôi của cậu chủ nhỏ. huy sướng đến mức ngất ngư, miệng há hốc trào cả nước bọt, cả người giật nảy lên từng hồi theo quán tính, nhục nhã và tủi thân dâng lên nghẹn đắng trong cổ họng.
"khục...hức...hoàng ơi...tớ đái...tớ đái ra rồi...cứu tớ...xấu hổ quá...chết mất...hức" huy nấc nghẹn, nước mắt tèm lem trào ra bên khóe mắt, nó nhục nhã đến mức muốn cắn lưỡi chết ngay tại chỗ khi nghĩ đến cảnh bản thân vừa đái dầm đầy ra nhà người ta.
hoàng bị nước tiểu của huy xịt thẳng vào mặt thì đơ ra một lúc, nhưng cậu không hề kinh tởm, ngược lại máu đực rựa trong người sục sôi lên tới đỉnh điểm. cậu ta đưa tay quệt ngang vết nước tiểu trên cằm, đưa lên đầu lưỡi liếm sạch, đôi mắt phẳng lặng hằng ngày giờ đỏ rực lên như thú dữ. hoàng cười khẩy một tiếng, dứt khoát đứng bật dậy, một tay thô bạo kéo phăng cái quần đùi thun của mình xuống.
"huy à...tớ đã tưởng tượng hàng nghìn lần về việc kéo cậu về nhà để nếm thử cậu thế này đấy"
"cậu không biết đâu, cậu khóc thế này trông rất rất rất đẹp luôn ấy"
"nhưng mà nín đi...con đĩ của tớ"
con chim mới lớn tuy chưa nếm mùi đời bao giờ nhưng kích thước đã vô cùng phổng phao, dài rộng dã man, nhìn sơ cũng đã là 16cm. nó không đen sạm như mấy đứa làng chơi, mà mang một màu hồng nhuận, trắng trẻo, gân xanh nổi rần rần chạy dọc từ gốc đến tận đầu khấc bự chảng. đầu khấc của hoàng bóng loáng, đỏ hửng lên vì nứng, liên tục giật mạnh, rỉ ra những giọt tinh dịch đầu mùa trong suốt.
nhìn đứa bạn học đang nằm ngửa trên ghế sofa da, cả cơ thể gầy gộc sạm nắng vì lam lũ cứ giật nảy lên từng đợt, hai mắt dại đờ trợn ngược phơi cả lòng trắng ra vì khoái cảm, hoàng nứng đến mức da đầu tê dại. nước tiểu nóng hổi của huy vẫn còn dính loang lổ trên khuôn ngực vạm vỡ và chiếc áo phông trắng tinh khôi của hoàng, bốc lên cái mùi khai ngái, dâm dục trộn lẫn vị dâm thủy ngọt sệt nồng nặc cả phòng khách khang trang. vốn bản thân cậu ta trước giờ chỉ biết ngồi trước máy tính xem phim sex rồi sục cu, giờ có người banh háng ra trước mắt thế này làm sao mà nhịn nổi.
"h-huy...tớ phá trinh huy nhé..." một tay hoàng bóp chặt lấy cái hông gầy guộc của đứa bạn, tay kia nắm chặt lấy cặc thịt gân guốc của mình, chĩa thẳng cái đầu khấc to bè vào ngay giữa rãnh bướm non tơ đang đẫm nước tiểu lẫn dâm thủy.
"ưm đừng đút vào mà hoàng ơi...nó to thế này không vừa đâu á..."
hoàng không để tâm lời bạn nói, dứt khoát leo lên sofa, quỳ giữa hai chân của huy. cậu ta dùng hai bàn tay trắng trẻo bóp mạnh vào hai bên sải đùi bánh mật của đứa bạn học, thô bạo banh rộng ra thêm nữa. hoàng chưa từng làm tình với ai, trước giờ ở trên thành phố chỉ biết tự sục cu một mình xem phim người lớn, đầu óc tràn ngập những cảnh tượng dập dồn dập, nên cậu ta cứ tưởng chỉ cần đâm thẳng cặc vào là xong.
cậu ta nắm lấy thanh cặc hồng nhạt gân guốc của mình, chĩa thẳng cái đầu khấc bự chảng vào giữa hai cánh bướm đang sưng vù vù của huy, rồi dùng lực eo dứt khoát thúc mạnh một phát hướng thẳng vào trong lỗ lồn.
"a...áaaa!!! đau...đau tớ...hoàng ơi đau quá...hức...rút ra...tớ xin cậu!! lạy cậu rút ra..."
an khánh huy hét lên một tiếng thảm thiết, tiếng hét đau đớn đến khản cả cổ họng. cơ thể gầy gộc của nó nảy lên khỏi mặt sofa, mười đầu ngón tay cào rách cả lớp da ghế, nước mắt trào ra dầm dề, thật may vì hoàng sẽ không bắt nó đền tiền.
"ôi cái đệt..."
cú thúc thô bạo, vụng về của hoàng không những không vào được bên trong mà còn đâm lệch, quy đầu bự chảng quẹt mạnh vào màng trinh khít rịt của đứa con trai mười bảy tuổi. cái bím của huy từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa từng biết mùi cặc, nó khít rịt, nhỏ xíu xiu hệt như một cái khe hẹp không kẽ hở. hoàng chẳng biết dạo đầu bằng ngón tay, cũng chẳng biết lựa thế, cứ thế dùng sức trâu mà đâm thúc điên cuồng.
"đau quá huhu...hoàng ơi cứu...đau quá oaaa..."
"cậu thả lỏng ra xem nào! đau cả tớ rồi đây..." hoàng thở dốc hồng hộc, trán nổi đầy gân xanh, mặt đỏ gay vì nứng nhưng cặc cứ bị chặn đứng ngay cửa mình. cậu ta càng cố dùng lực eo thúc mạnh vào thì cái lỗ nhỏ của huy càng theo bản năng co thắt kịch liệt để bài trừ dị vật, khít kịt đến mức không thể nhét nổi một đốt ngón tay. sự vụng về, thiếu kinh nghiệm của hoàng làm cái đầu khấc gân guốc cứ trượt qua trượt lại, chà xát thô bạo lên hai cánh bướm béo mầm non nớt, ép đến mức làn da hồng hào quanh mép lồn của huy bắt đầu rách nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ hửng, hòa cùng đống dâm thủy sền sệt bôi trơn tạo thành một màu hồng nhạt dính dớp.
"hoàng ơi...tớ đau chết mất...hức...tha cho tớ đi mà...huhu..."
"mẹ kiếp...ra máu rồi...huy ơi cậu chật dã man luôn ấy...bướm gì mà khít kịt thế này..." nhìn vệt máu tươi dính dớp loang lổ trên đầu khấc hồng nhạt của mình, hoàng không những không dừng lại mà càng hăng máu.
hoàng cúi rạp người xuống, một tay luồn xuống dưới mông huy nâng cao lên để tạo góc độ, tay kia nắm chặt lấy gốc cặc gân guốc của mình, thô bạo ấn mạnh phần quy đầu bự chảng, lầy lội máu trinh lẫn nước nứng dứt khoát nong thẳng vào cửa mình khít rịt của đứa bạn học. cậu ta ghì chặt hông, cố sống cố chết dùng sức để phá trinh nó, mặc kệ cho huy có khóc lóc, nấc nghẹn van xin thảm thiết.
"aaa không vào nổi! chật gì mà chật dã man thế này..."
sơn hoàng thở dốc hồng hộc, trán mướt mải mồ hôi, gương mặt trắng trẻo của cậu công tử thành phố lộ rõ vẻ bất lực xen lẫn bực bội. sau một hồi hì hục cố sống cố chết thúc mạnh thanh cặc hồng nhạt 16cm vào cái hang nhỏ của đứa bạn học, hoàng cuối cùng cũng phải chịu thua trước cái sự khít rịt kinh hoàng của con sò non này dù nó có đẫm nước trơn. cậu ta buông lỏng sải đùi rám nắng của huy ra, ngồi sụp xuống nệm sofa, hơi thở dồn dập nồng nặc mùi tình dục. con cặc gân guốc của hoàng vẫn cứng ngắc, dựng đứng trước bụng, đầu khấc dính loang lổ đống dâm thủy ngọt ngào quyện lẫn mấy vệt máu trinh hồng nhạt dính dớp, nhưng tuyệt nhiên không thể nào lách sâu vào bên trong vách thịt của huy được quá đầu khấc.
thấy hoàng rút ra, an khánh huy mới như từ cõi chết trở về. cơ thể gầy gộc sạm nắng của nó mềm nhũn ra như vũng nước trên ghế sofa da, hai sải chân vẫn còn run lẩy bẩy vô thức khép chặt lại theo bản năng. cái bím đĩ nhỏ xíu xiu hằng ngày bị giấu kín giờ sưng vù vù, đỏ tấy, mép lồn bị chà xát thô bạo đến rách nhẹ. huy khóc nức nở, hai bàn tay gầy guộc đưa lên che kín khuôn mặt cún con đang đỏ bừng vì nhục nhã và đau đớn, nước mắt tèm lem chảy dọc theo thái dương. nó vừa mừng vì cái trinh tiết dị dạng của mình tạm thời được giữ lại, nhưng lại vừa sợ hãi cái ánh mắt đỏ rực như thú dữ của nghiêm sơn hoàng đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu ta quệt ngang dòng mồ hôi trên cằm.
"tch, được rồi, nay tha cho lồn cậu, nhưng nhìn tớ cứng thế này, còn không mau dùng miệng giải toả cho tớ?"
bướm nó chật quá hoàng không thèm chấp, nhưng giờ cu hoàng nó cứng đến đau thế này thì huy đương nhiên phải chịu trách nhiệm. huy chẳng biết phải làm gì ngoài tuân lệnh, nó nhổm dậy trèo xuống dưới, quỳ giữa hai chân thằng hoàng.
"tớ làm liền, cậu đừng giận..."
từ góc nhìn này, nó phải ngửa mặt lên, đối diện trực tiếp với thanh cặc mới lớn dài 16cm hồng nhuận đang dựng đứng, gân xanh nổi rần rần ngay trước mắt. mùi cặc thịt nồng nặc, quyện lẫn vị khai ngái của nước tiểu và dâm thủy ngọt sệt dính loang lổ trên thân cặc hoàng xộc thẳng vào mũi huy, làm đầu óc nó mụ mị, hai má đỏ ửng như gạch nung. hoàng ngồi chễm chệ trên ghế sofa da, một tay gác lên thành ghế, tay kia thô bạo túm lấy mái tóc hơi cứng của huy, ấn mạnh đầu đứa bạn học sát vào cây hàng gân guốc của mình.
"há to mồm ra, bú liếm sạch sẽ vào, không thì ngày mai cả cái làng này biết cậu có lồn, nghe chưa?"
"t-tớ biết rồi mà" huy nấc nghẹn một tiếng, đôi môi mọng run rẩy từ từ há mở, rụt rè đưa chiếc lưỡi nhỏ ra, bắt đầu liếm giọt tinh dịch đầu mùa trong suốt đang rỉ ra nơi đầu khấc bự chảng của hoàng.
buổi tối hôm đó thực sự là một cơn ác mộng kinh hoàng đối với cuộc đời của đứa con trai mười bảy tuổi. sau khi bị hoàng ép bú mút, ngậm chặt lấy con cặc 16cm cho đến khi cậu ta bắn đầy một họng tinh trùng đặc sệt, tanh nồng, huy mới được tha cho về.
nó dắt chiếc xe đạp cọc cạch trở về nhà trong màn đêm tối om của đường làng với cái thân xác tàn tạ, rệu rã. cái bím nhỏ dị dạng dưới háng bị hoàng chà xát thô bạo lúc nãy giờ sưng vù vù, mép lồn rách nhẹ rỉ máu trinh dính dớp vào quần vải thô rát buốt thấu xương. mỗi một nhịp đạp xe, vết thương lại cạ xát làm huy đau đến ứa nước mắt, dáng đi khép nép biến thành đi hai hàng. về đến nhà, nó phải luống cuống chạy ngay vào nhà tắm, vừa khóc vừa dội nước xóa sạch dấu vết hoan lạc nhục nhã, rồi lén lút giấu xấp tiền của hoàng dưới đáy bồ lúa.
hoàng cậy mình nắm giữ bí mật động trời và có tiền, hở ra là kéo huy vào mấy bụi chuối sau đình, hoặc những buổi trưa hè vắng người ở góc chòi xay đậu nành để sàm sỡ. hoàng thích lột áo huy ra để bóp hai bầu ngực nhỏ, rồi luồn tay xuống quần vải thô bóp mạnh hai múi mông cong cớn, thỉnh thoảng lại đè nó ra cưỡng hôn dã man, mút mát đến sưng vối cả môi, rồi cả vét máng bướm huy đến mức dâm thuỷ dầm dề xối xả hết ra bãi cỏ. huy hằng ngày chỉ biết bất lực tuân lệnh, hai tay che mặt khóc lí nhí đầy ỏn ẻn, miễn cưỡng há mồm bú cu cho cậu ta bắn tinh trùng đầy mặt.
rồi cái ngày sinh nhật của nghiêm sơn hoàng cũng đến.
nhìn tấm thiệp màu trắng xanh có mép hơi nhăn để trên bàn học, an khánh huy thẫn thờ thở dài. dòng chữ 'nhớ đến với tớ nhé huy' viết bằng sáp màu. nó tự nhủ, hoàng có bao nhiêu bạn bè vây quanh, bánh kem quà cáp linh đình, chắc cậu ta sẽ chẳng mảy may để ý đến sự vắng mặt của một đứa làm đĩ rẻ tiền như nó đâu.
nhỉ?
"cậu chỉ cần ngoan thôi"
"sài gòn với tớ xa vời quá, ở đây, với tớ...cậu là tất cả"
,
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co