Truyen3h.Co

Seoksoo | Strangers

Chap 8

butterindisguise

Jisoo cựa mình tỉnh giấc nhưng nhận ra anh không tài nào trở mình được. Seokmin đang ôm chặt cứng lấy anh, cánh tay gắt gao vòng ra trước bụng anh quấn chặt lấy trong khi một chân cậu len vào đặt giữa hai chân anh. Hơi thở ấm áp phả từng đợt vào phía sau khi cả đầu cậu chôn chặt vào mái tóc nâu của anh. Trông Seokmin không có vẻ gì là đã tỉnh và sắp tỉnh ngủ cả.

Anh cố gắng nằm thêm một lúc vì không muốn đánh thức Seokmin nhưng đến cuối Jisoo vẫn không thể chịu nổi việc cứ nằm bất động như thế này mãi. Anh không buồn ngủ nữa, cũng không muốn ép buộc bản thân mình ngủ như mọi khi, vậy nên Jisoo không còn cách nào khác là cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể gỡ tay chân cậu ra khỏi người mình, dù Seokmin có hơi nhăn mặt và lầm bầm gì đó trong miệng nhưng rất nhanh cậu lại chìm vào mộng đẹp. Jisoo mỉm cười ngắm nhìn người đang ngủ trên giường, không chịu được đặt lên trán cậu một nụ hôn rồi thỏa mãn đi ra khỏi phòng, hy vọng Seokmin không bị tỉnh hẳn. Ai là người đã hại Seokmin cả đêm hôm qua không được ngủ chứ.

Jisoo nhìn lên đồng hồ. Bây giờ chỉ mới tới giờ trưa, Myungho vẫn chưa về tới nhà và cửa phòng ngủ còn lại thì không đóng. Vậy chứng tỏ là thằng nhóc Mingyu kia cuối cùng vẫn đi theo Myungho tới nông trại dù đã kêu gào rằng cả đêm không được ngủ. Điều này khiến Jisoo không khỏi cảm thán sức mạnh của tuổi trẻ. Hay là sức mạnh của tình yêu nhỉ!

Dù sao bây giờ cũng không có việc gì làm và Seokmin thì đang ngủ nên Jisoo quyết định đi bộ về nhà mình một chút để thay đồ rồi mới quay lại.

Jisoo ngâm mình trong bồn tắm. Cảm giác yên tĩnh một mình khiến anh không khỏi ngẫm nghĩ lại những việc đã xảy ra chỉ trong ngày hôm qua. Một biến đổi lớn và đột ngột, khiến Jisoo như nhầm tưởng rằng mình đang nằm mơ. Bây giờ có một người yêu anh, một người muốn anh ở bên cạnh họ. Jisoo co người ôm lấy mình bằng hai tay, đầu anh ngửa ra sau một cách thư thái. Anh thấy trái tim mình rạo rực, nhưng đồng thời vô cùng lo lắng, không rõ bản thân thực sự có thể đón nhận thứ tình cảm đẹp đẽ nhưng cũng nồng cháy như lửa của Seokmin hay không. Hai người họ tiến triển quá nhanh dù đều đã ở tuổi không còn là những đứa trẻ chập chững vào đời.

Hay là cứ kệ, tới đầu thì tới? Jisoo nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi hạ cả đầu xuống, để cơ thể mình bị làn nước nhấn chìm. Chỉ một lúc sau trống ngực đập liên tục vang lên bên tai anh khiến anh bỗng chốc cảm thấy khó thở. Sau đó Jisoo lại nghe một loạt những lời mắng nhiếc bên tai mình. Rằng với người vô tâm vô phổi với cả người thân như anh không xứng đáng có được hạnh phúc, dù chỉ là một mảnh tình yêu nhỏ bé. Cơ thể anh run rẩy, bàn tay anh bấm chặt vào hai bên cánh tay, in hằn cả vết móng nhưng Jisoo còn không cảm thấy đau đớn một chút nào. Chết tiệt thật, kể từ khi nhận ra tình cảm của mình với Seokmin, những triệu chứng lại càng trở nên nghiêm trọng và xảy ra thường xuyên hơn. Jisoo tự hỏi mình thực sự không xứng đáng đón nhận tình yêu đến vậy sao.

Bỗng anh đột ngột nghe tiếng đập cửa phòng tắm nhà mình. Jisoo giật mình ngoi lên khỏi bồn tắm nhìn về phía cửa. Trong một giây anh đã tưởng rằng tiếng đập cửa kia chỉ là ảo giác của mình và cố gắng quên nó đi. Nhưng tiếng của Seokmin vang lên sau đó, thành công giúp anh phân biệt thật giả.

- Anh đây... - giọng anh run run, hình như Jisoo nói quá nhỏ và Seokmin không hề nghe thấy, cậu vẫn đập cửa dữ dội và gọi tên anh - Anh ở đây! Đừng phá cửa!

Đến lúc đấy người ở ngoài mới trở nên im lặng. Jisoo vội vàng lau khô người rồi choàng bừa quần áo vào người. Lúc anh vừa mở cửa ra thì Seokmin ở ngoài đã lao vào người anh ôm chặt cứng khiến anh loạng choạng lùi về sau, cho đến khi lưng anh chạm vào tường phòng tắm. Jisoo giật mình khi thấy cậu ở đây nhưng cũng biết chính mình đã làm Seokmin sợ nên anh vội choàng tay ôm lấy cậu, tay xoa đều trên lưng cậu.

- Xin lỗi

Nhưng Seokmin không nói gì, chỉ im lặng ôm anh thật chặt như muốn khảm cả người anh vào người mình. Tiếng thở dốc vẫn vang lên bên tai anh, hẳn là cậu đã chạy đến đây rất vội vã. Mãi một hồi sau, tiếng nhịp tim bình tĩnh trở lại, Seokmin mới thả anh ra. Cậu không nói không rằng kéo anh vào phòng ngủ rồi để anh ngồi trên giường, còn mình thì tự động lấy máy sấy sấy tóc cho anh.

Hai người họ im lặng cho đến lúc sấy xong, anh quay lại nhìn Seokmin vẫn đang ngồi quỳ phía sau mình, tay anh tìm đến tay cậu rồi nắm lấy. Jisoo nhìn xuống tay hai người họ đang đan vào nhau.

- Sao thế? – Seokmin hỏi

- Em không có gì muốn hỏi anh sao?

Seokmin lắc đầu, cậu rời khỏi tay anh, xoay người xuống giường cất máy sấy vào ngăn kéo trong ánh mắt khó hiểu của Jisoo. Nhưng vừa quay người lại thì không biết từ bao giờ Jisoo đã đi tới bên cạnh, anh nhón chân kéo mặt cậu xuống hôn lên. Jisoo hôn rất chăm chú, rất say sưa, tựa như một lời xin lỗi chân thành cho đến khi Seokmin giữ anh lại và tách hai người ra. Cậu thở dài, áp trán mình lên trán anh trong khi hai tay ấn chặt lên eo anh, Seokmin nhỏ giọng nói "Hãy nói với em bất cứ khi nào anh muốn. Em sẽ luôn ở cạnh anh."

Jisoo nghe cậu nói như vậy, mắt đỏ hoe ngước lên nhìn Seokmin. Anh gật đầu rồi vòng tay ôm lấy cổ cậu, nước mắt không tự chủ được lại ứa ra. Anh thật sự xem nhẹ tình cảm của Seokmin dành cho anh mất rồi.



Trong suốt cả mấy tháng sau đó, Jisoo bắt đầu tập làm quen với việc anh không còn một mình nữa. Hai người họ đã thống nhất chuyển vào ở chung tại nhà Seokmin trong khi vẫn giữ nguyên đồ đạc ở nhà anh và sẽ trở về đấy khi anh muốn.

- Anh đã mất một khoản tiền lớn để mua nhà, hơn hai tuần để trang trí nó và sau đó gặp em. Sau đó nữa thì anh gần như bỏ xó luôn căn nhà của mình và sống ở nhà em.

Jisoo quay người sang nhìn Seokmin với giọng gần như là bực bội khi cả hai người đang nằm trên giường, chân tay quện vào nhau. Ngoài trời tuyết đã rơi dày tới mức họ chẳng buồn rời khỏi chiếc giường ấm áp, và đương nhiên là đầy mùi hương dễ chịu của người mình yêu. Seokmin chỉ vừa tỉnh dậy, tay vẫn còn đặt trên bụng anh, hơi ấm từ làn da anh khiến cậu gần như không muốn nhấc tay mình lên một lần nào nữa. Cậu im lặng lắng nghe anh người yêu mình nói liên hồi, tựa như người này và người khóc một mình đến sưng húp cả mắt vào hai ngày trước vì chứng lo âu không phải là cùng một người. Đêm đó Seokmin đã tình cờ thấy Jisoo ngồi khóc một mình trong phòng bếp trong khi lấy tay ngăn tiếng nấc của mình lại, cố gắng hết sức không tạo ra tiếng động.

- Nghĩ lại thì anh...Seokmin?

Jisoo ngừng nói, cuối cùng cũng nhận ra rằng Seokmin đang cười hiền lành nhìn mình mà không hề có ý định đáp lại.

- Sao lại nhìn anh như vậy? Ý em là gì? Này...

Seokmin rướn người lên hôn anh. Người này quá là phiền phức, phải chặn anh ta lại không cho anh ta nói nữa mới được. Seokmin đã nghĩ như vậy khi hôn anh.

- Em...

- Xin lỗi, còn chưa xin phép anh.

Jisoo ngây ngốc. Anh đã không còn để ý chuyện đó nữa. Sau quá nhiều lần Seokmin để anh được trải nghiệm mùi vị ngọt ngào của những nụ hôn, cơ thể anh dường như đã ngừng hẳn việc bài xích tiếp xúc thân mật. Nhưng đương nhiên là chỉ với Seokmin mà thôi.

- Làm rồi mới xin lỗi. Thật vô nghĩa!

Jisoo tỏ vẻ chán ghét trước khi thu hẹp khoảng cách giữa hai người họ một lần nữa. Anh có thể cảm giác được Seokmin đang cười mình khi đặt môi mình lên môi cậu. Một cảm giác ấm áp lan truyền ra cả người anh khi tay Seokmin đang ở trước bụng đã ngay lập tức vòng ra sau kéo anh lên người mình. Bàn tay trơn nhẵn của cậu xoa tới xoa lui trên eo anh khiến Jisoo không thể không thở ra một hơi đầy thỏa mãn. Cảm giác anh có thể quên hết mọi thứ ngổn ngang trong đầu mình chỉ để tập trung vào những nơi mà da thịt hai người tiếp xúc. Seokmin như thể mỏ neo duy nhất mà anh có thể bám vào trong những ngày mà Jisoo dường như không còn đủ tỉnh táo.

Đầu ngón tay của Seokmin ấn nhẹ ở bên eo anh như một lời ướm hỏi, sau đó Jisoo cảm nhận được cả hai tay cậu đã đi vào bên trong áo mình và đang không ngừng chạm vào từng tấc da thịt mình nóng ấm. Anh hơi giật mình mở mắt, nhưng thu lại vào trong mắt anh chỉ còn là ánh mắt đầy khát vọng của Seokmin.

Jisoo tách môi mình ra, chống tay lên ngực cậu, hơi nhấc nửa trên người mình ra khỏi người Seokmin. Anh nhìn sâu vào mắt cậu như để xác nhận một lần nữa điều mà mình vừa cảm nhận được.

- Jisoo

Cậu thì thầm tên anh, mắt vẫn không hề rời khỏi anh như thể trong tâm trí cậu bây giờ chỉ còn duy nhất một ý nghĩ về anh. Jisoo hơi hoảng hốt, dù tận sâu trong ý thức của mình, anh biết chuyện này là điều vô cùng bình thường. Nhất là khi cả hai người họ đã chuyển vào sống chung, thì anh đáng lẽ đã phải chuẩn bị tâm lý cho chuyện này mới phải.

- Thôi không sao - Seokmin nói sau một khoảng nghỉ rồi kéo anh xuống khỏi người mình – Để lần khác. Em sẽ ghi lần này vào sổ nợ đấy nhé.

Seokmin cố gắng nói đùa để xua tan bầu không khí căng nghẹt lúc nãy. Cậu muốn được thử cùng anh một lần nhưng cậu cũng biết hôm nay mình lại hơi hấp tấp rồi. Seokmin có thể đợi để từ từ dẫn anh ra khỏi bóng ma tâm lý của mình. Chỉ cần là Jisoo, cậu có thể đợi được. Nhưng bây giờ Seokmin phải giải quyết mối lo ngại hiện tại của mình đã.

Lúc Seokmin toan bước xuống giường để vào phòng tắm thì Jisoo đột nhiên giữ cậu lại.

- Anh...anh có thể thử.

Jisoo nói, mặt đỏ bừng vì ngại. Nhưng anh không hề biết trong mắt Seokmin bây giờ anh có bao nhiêu đáng yêu. Seokmin còn phải tự tát bản thân mình một cái trong tiềm thức khi nhìn thấy anh như vậy mà vẫn có suy nghĩ anh đáng yêu trong đầu.

- Jisoo, chỉ khi anh muốn thôi, anh hiểu không? - Seokmin ghé sát xuống ôm lấy anh - Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian mà, không phải hôm nay cũng không sao cả.

- Nhưng anh...

- Thôi nào, không kì kèo nữa. Chúng ta ...

Nhưng chưa để Seokmin kịp nói hết câu, cậu đã cảm nhận được đôi môi mềm của anh một lần nữa lại chiếm lấy môi mình. Mặc cho hơi đột ngột, Seokmin vẫn phải giữ con mèo đang cố chấp hôn mình lại và tách hai người ra.

- Xin em..

Jisoo nhỏ giọng kêu lên khi Seokmin lại một lần nữa từ chối mình. Anh dụi đầu vào hõm cổ cậu, hai tay ôm chặt lấy cổ cậu không chịu buông ra.

- Anh...anh chắc chứ?

Seokmin hỏi khi cậu cảm nhận được Jisoo đang không ngừng rải những nụ hôn lên cổ mình. Cậu cảm thấy cả người mình căng cứng lại khi Jisoo bắt đầu tiến tới hôn cả vành tai cậu, hơi thở nóng rát như muốn hun đốt cậu. Cho đến khi cậu nghe thật rõ tiếng của anh thì thầm trong tai mình, Seokmin cuối cùng cũng không thể giữ được tia lý trí còn sót lại của mình nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co