Truyen3h.Co

seonghoon| racer boy

01

ainexbrela

Seoul, 02:02 sáng

tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm. kim juhoon nhận được một cuộc gọi khi màn hình máy tính vẫn sáng, ánh đèn từ dàn setup phản chiếu lên mắt anh, vẽ nên một tầng phản quang lạnh lẽo. đôi mắt ấy vẫn chăm chú dõi theo những dòng chat liên tục trôi, nhưng tay thì đã lười biếng vươn ra, đầu ngón tay lướt qua màn hình điện thoại ánh mắt dừng trên dãy số nhấp nháy trên màn hình rồi vuốt nhẹ để nhận cuộc gọi.

"gọi giờ này làm gì... không phải nên ngủ rồi à?"

bên kia đầu dây, tiếng gió rít qua micro, lẫn vào đó là tiếng động cơ xe gầm khẽ. juhoon hơi nheo mắt. không khó để nhận ra eom seonghyeon đang lái xe. juhoon nhìn qua cửa kính căn hộ. bên ngoài ô cửa, seoul vẫn chưa ngủ. ánh đèn vàng cam lập lòe nối liền từng góc phố. dòng xe cộ vẫn lặng lẽ trôi, những chấm sáng đỏ trắng di chuyển theo quy luật riêng, hối hả mà vô thanh. một tràng cười thấp vang lên, kéo dài qua loa điện thoại, mang theo chút phấn khích lẫn điệu bộ bất cần đặc trưng của hắn

"lên podium rồi."

juhoon không đáp, ánh mắt lơ đãng dừng trên chiếc nhẫn bạc nằm ngay ngắn trên ngón tay, ngón cái chạm nhẹ vào viền nhẫn lặng lẽ xoay, kim loại lạnh lẽo mơn man da thịt. sự im lặng của anh khiến seonghyeon cảm thấy buồn cười, đôi khi, cái cách juhoon không nói gì lại chính là lúc anh như muốn nói nhiều nhất.

"chắc em đang vui lắm."

seonghyeon chậm rãi hít vào một hơi, hắn hạ ga buông hờ vô-lăng, dựa lưng vào ghế tay vặn lớn âm lượng loa ngoài, để giọng nói của juhoon tràn vào từng ngóc ngách trong khoang xe. tiếng gió vẫn rít, tiếng động cơ vẫn gầm, thành phố vẫn đang lùi dần về phía sau hắn. một màu đen mênh mông nuốt trọn con đường trước mặt.

"không hẳn.."

"nhưng thứ em muốn nhất thì vẫn chưa có."

"vậy.."

"..em nghĩ nó đáng giá bao nhiêu?"

im lặng.

rồi, giữa tiếng động cơ gầm gừ trong đêm, seonghyeon chậm rãi nhếch môi. hắn không trả lời ngay, cố tình kéo dài khoảng trống giữa họ, như thể đang xem người bên kia điện có đủ kiên nhẫn để chờ hay không. hắn siết nhẹ vô-lăng, cảm nhận độ ma sát giữa da tay và bề mặt nhám của bánh lái.

đầu ngón tay gõ nhịp chậm rãi lên bảng điều khiển.

"anh muốn em đặt giá sao?"
gió vẫn gào thét qua điện thoại, tiếng động cơ vẫn không ngừng vọng vào tai. juhoon biết hắn đang lái xe. còn lái đi đâu, anh không hỏi. bởi vì nếu seonghyeon gọi vào giờ này, thì điểm đến cuối cùng chắc chắn vẫn sẽ là anh.

"vậy thì nói thử đi.."

"anh đáng giá bao nhiêu?"

"em không đủ tiền đâu, nhóc."

"Who said I would pay with cash??"

"vậy thì phải xem em có gì để trả."

giọng nói trượt qua loa điện thoại, mềm mại nhưng không kém phần sắc bén, như một lưỡi dao mỏng lướt qua bề mặt da thịt mà không để lại vết cắt. seonghyeon nghe thấy nó, cảm nhận nó, và nhận ra có một thứ gì đó trong lòng hắn đang bị khơi lên. một sự bồn chồn lặng lẽ. hắn nghiêng đầu, liếc nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển. đã hơn hai giờ sáng. đường cao tốc vẫn vắng, chỉ còn lại những cột đèn đường lặng lẽ nối tiếp nhau, trải dài đến vô tận.

bên trong phòng, ánh sáng từ màn hình máy tính vẫn còn nhấp nháy, phản chiếu lên đôi mắt to tròn. anh gập chân lên ghế, tựa lưng vào thành ghế da, ánh mắt trượt qua từng dòng chat vẫn đang chạy trên màn hình.

[ bé rùa hôm nay nhìn có vẻ mệt mỏi quá ]

[ anh ơi mai stream sớm được không ?]

[ ủa ai gọi cho anh vậy?]

juhoon lơ đãng lướt qua, rồi khẽ nghiêng đầu. điện thoại vẫn còn áp bên tai.

"anh có đang đợi em không"

"đợi gì?"

"đợi em đến."

"em có chắc em sẽ đến không?"

"anh nghĩ sao?"

juhoon không đáp lại. anh nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu, rồi chậm rãi cúi mắt xuống. câu hỏi của seonghyeon vẫn còn lơ lửng giữa hai người, như một vệt khói mỏng chưa kịp tan vào không khí. và cuộc gọi kết thúc.

vừa lúc cuộc gọi kết thúc kim juhoon cũng vừa chào tạm biệt fan mà off stream. để lại cho fan nhiều sự thắc mắc về cuộc gọi vào đêm muộn vừa rồi.

juhoon rót thêm chút nước vào ly, đầu ngón tay mơn man quanh miệng cốc. anh không bật đèn, chỉ để ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt mình. màn đêm phủ xuống phòng như một tấm chăn mềm, chỉ có hơi lạnh len lỏi qua khung cửa số hé mở. điện thoại rung nhẹ trên bàn. một tin nhắn mới bật lên.

@eom.shyeon

->em đang tới.
->đừng ngủ.

juhoon bật cười, tựa đầu vào ghế, mắt khép hờ.

seonghyeon lái xe như một tên điên. hắn không đợi, không do dự, cũng không cần lý do gì cụ thể để phóng thẳng đến nhà anh: kim juhoon. 10 phút sau, tiếng động cơ gầm lên ngoài bãi đỗ. juhoon không vội. anh biết seonghyeon biết mất khẩu căn hộ, cửa mở bằng một cú đấy dứt khoát. mùi gió đêm, mùi động cơ xe, mùi hơi thở của một kẻ vừa từ đường đua trở về, tất cả trộn lẫn vào nhau khi seonghyeon bước vào. hắn đứng đó, bóng lưng cắt qua ánh sáng ngoài hành lang. hơi thở vẫn còn dồn dập như thể vẫn chưa hạ tốc độ.

" anh ngoan ghê."

juhoon không đáp. seonghyeon đóng cửa lại, cởi áo khoác vắt lên ghế, rồi tiến lại gần. gương mặt hắn còn vương chút gì đó của màn đêm thứ gì đó vừa hoang dã vừa nguy hiểm, như một con thú chưa thu lại hết nanh vuốt. juhoon không tránh khi seonghyeon cúi xuống, hơi thở phả nhẹ lên cổ anh.

"nhìn gì?"

"nhìn anh."

giọng seonghyeon khàn đi đôi chút. hắn chống tay lên thành ghế, giữ juhoon trong một vòng vây mơ hồ.

"sao?"

"chẳng sao cả."

seonghyeon cười khẽ, đầu ngón tay trượt qua đường xương hàm của juhoon.

"chỉ là.."

"đôi khi em không chắc mình có đang đua trên đường hay đang đua trong chính lòng mình nữa."

juhoon khẽ chớp mắt. seonghyeon không chờ phản hồi. hắn nghiêng đầu, hạ môi xuống, dừng lại ngay sát kề, như một sự khiêu khích cuối cùng. juhoon không né, cũng không đẩy ra. một giây sau, không gian giữa họ bị xóa nhòa.

nụ hôn đến như một cú tăng tốc đột ngột-không báo trước, không cho ai có thời gian chuẩn bị. seonghyeon hôn như cách hắn lái xe, như cách hắn lao vào mọi thứ trong đời mình dứt khoát, cuồng nhiệt, không chừa lại lối thoát.

seonghyeon thả lỏng,tay vắt lên cổ người đối diện để hắn nếm thử cái giá của cơn nghiện này.

có thể không đắt, nhưng chắc chắn không hề rẻ.

seonghyeon cười rồi liếm môi anh, đầu lưỡi lướt qua một cách khiêu khích.

"damn.."

hắn thì thầm, hơi thở xen kẽ giữa những khoảng ngắt ngắn ngủi.

"anh đúng là thứ duy nhất vượt ngoài tầm kiểm soát trong cuộc đời em."

juhoon tựa đầu vào ghế, ngón tay hạ xuống vô thức mân mê ly nước trên bàn. dư vị của nụ hôn còn vương trên môi, hơi thở seonghyeon vẫn như quẩn quanh đâu đó, lẫn trong không khí đêm. anh không bật đèn, chỉ để ánh sáng từ màn hình hắt lên, phản chiếu vào đôi mắt nửa khép hờ, như thể đang đuổi theo một suy nghĩ mơ hồ nào đó. không gian xung quanh lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập rộn ràng giữa hai người. juhoon khẽ nhấc tay, ngón tay lướt nhẹ qua gáy seonghyeon. một động tác vô thức, như đang vỗ về. nhưng rồi anh nhẹ nhàng đẩy hắn ra, ánh mắt bình thản mà sâu thẳm.

"ra ngoài thôi."

seonghyeon ngẩng đầu lên, nhướn mày nhìn anh. hắn bật cười, chất giọng khàn đi một chút.

"nè, em vừa từ đường đua về đó."

"vậy thì ăn gì chưa?"

seonghyeon nheo mắt. đúng là hắn chưa ăn. nhưng quan trọng hơn, juhoon không phải kiểu người dễ dàng đưa ra đề nghị như thế vào giờ này. seonghyeon nhìn anh một lúc lâu, rồi nhún vai.

"được rồi, đi thôi."

hắn đứng hẳn dậy nhặt áo khoác vắt trên ghế rồi khoác lên người anh. juhoon không hề có ý phản đối. họ rời căn hộ, bước xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm. ánh đèn phản chiếu trên lớp sơn đen bóng của chiếc lamborghini, bóng dáng seonghyeon nổi bật lên giữa không gian rộng lớn. hắn mở cửa xe, ngả người vào ghế lái, ánh mắt thấp thoáng ý cười khi thấy juhoon bước về phía bên ghế phụ. anh đứng yên một thoáng, hít vào một hơi chậm rãi để cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt, rồi không chút do dự, đưa tay mở cửa xe ngồi .

"thắt dây an toàn đi, anh. em không đảm bảo chạy chậm đâu."

juhoon lặng lẽ kéo dây an toàn, động tác chậm rãi nhưng gọn gàng. anh nghiêng đầu nhìn seonghyeon khi hắn khởi động máy, tiếng động cơ trầm thấp vang lên giữa không gian yên tĩnh. hắn thích tốc độ, còn anh thích cảm giác ngồi cạnh hắn trên những cung đường vắng. với seonghyeon, lái xe là một thứ bản năng, và cũng là cách hắn giữ lấy một phần tâm trí của mình khỏi những suy nghĩ hỗn loạn. juhoon biết điều đó. và rồi, khi xe lao ra khỏi hầm, màn đêm lướt qua cửa kính, juhoon bất giác nhớ về lần đầu tiên họ gặp nhau...

____________
viết trong trạng thái kh tỉnh táo, có lỗi gì hay đọc mà thấy phi logic thì mn thông cảm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co