Chương 36
"Vậy thì em đã làm thủ tục ly hôn với Sở Khâm chưa?"
Lời của Tần Ngọc Như vừa rơi xuống, không khí ngưng đọng suốt ba giây.
Mọi người trong phòng đều lộ ra vẻ mặt mờ mịt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mấy người mới dần dần phản ứng lại. Lúc này đây, lông mày Vương Sở Khâm nhíu chặt đến cực điểm, Tôn Dĩnh Sa thì vẫn đứng ngây người, như thể ngay cả hô hấp cũng quên mất, đôi mắt tròn to toàn là sự bàng hoàng.
Ngay cả Tần Tuyên Triệt cũng như bị sét đánh, là người đầu tiên phản ứng lại, ánh mắt qua lại giữa hai người, cuối cùng dừng đầy kinh ngạc trên Tần Ngọc Như:
"Chị... chị vừa nói cái gì vậy?"
Tôn Dĩnh Sa cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói, cổ họng căng cứng như bị chặn lại, cô gần như gượng gạo kéo ra một nụ cười:
"Chị Ngọc Như, đừng nói đùa kiểu này."
Cô đứng ở đó, sắc mặt trắng bệch, ngón tay vô thức siết chặt vạt áo, trong mắt ngoài chấn động chỉ còn lại sự không dám tin.
"Chị nói đùa gì chứ?" Tần Ngọc Như bật cười, ngẩng mắt nhìn cô một cái, thậm chí còn mang theo vẻ ngờ vực rất đương nhiên:
"Chẳng phải hai đứa lúc đó uống say rồi ầm ĩ đi đăng ký kết hôn sao?"
Hai chữ "đăng ký" vừa rơi xuống, đáy mắt Vương Sở Khâm lập tức co rút, yết hầu trượt lên xuống, nhưng không thốt ra được nửa chữ.
Anh cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ còn lại những mảnh vụn rời rạc: đêm ấy đèn neon chớp nháy, ly rượu nối tiếp, nụ cười của cô và hơi thở sát bên mình... Còn sau đó, giống như có ai đã chặt đứt ký ức, hoàn toàn trống rỗng.
Tôn Dĩnh Sa cũng ngây người, trong đầu một mảnh trắng xóa, cô ra sức lục tìm ký ức, nhưng thế nào cũng không nhớ ra được chi tiết nào. Lúc này, cô thậm chí không phân biệt nổi rốt cuộc là mình quên đi, hay chuyện ấy căn bản chưa từng xảy ra.
Cả người cô cứng đờ tại chỗ, hoàn toàn bàng hoàng.
Một bên, trong mắt Tần Tuyên Triệt đầy rẫy kinh hãi, há miệng mãi mới vắt ra được một câu:
"Khoan đã... hai người... kết hôn rồi á?"
Anh vừa nói vừa nhìn hai người kia. Mẹ nó, không phải chứ, hai người này một phút trước còn trước mặt anh ầm ĩ đến trời long đất lở, chết đi sống lại, kết quả bây giờ lại bảo anh họ là vợ chồng?!!
Sau câu nói ấy, căn phòng chìm vào tĩnh lặng chưa từng có.
Tần Tuyên Triệt trợn to mắt, miệng mấp máy vài lần, cuối cùng nghẹn ra một câu:
"Khoan... cho em hỏi cái đã. Chị, rốt cuộc đây là tình huống gì? Thật hay giả vậy? Sao em chẳng biết tí gì hết?"
Tần Ngọc Như liếc anh, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ:
"Lúc ấy chẳng phải em bận cặp kè với mấy cô gái Tây sao? Đâu rảnh mà quan tâm mấy chuyện này."
Tần Tuyên Triệt như bị đấm thẳng vào ngực, suýt nghẹn thở:
"...Hả??"
Anh quay sang nhìn Vương Sở Khâm, lại nhìn Tôn Dĩnh Sa, hy vọng từ gương mặt họ tìm ra nét phủ nhận.
Nhưng kết quả, cả hai đều mang cùng một vẻ mặt, kinh ngạc, hoang mang, và cả sự hỗn loạn như bị búa giáng thẳng vào đầu.
"Em..." Môi Tôn Dĩnh Sa khẽ hé, hình như muốn phản bác, nhưng chẳng nói ra được. Trong đầu cô rối loạn thành một mớ, không thể nhớ nổi rốt cuộc đêm đó mình đã làm gì, chỉ nhớ có rượu, ánh đèn, và hơi thở của anh... Sau đó, tất cả đều là khoảng trống.
Yết hầu Vương Sở Khâm trượt lên xuống, ánh mắt âm u, như thể sắp mở miệng chất vấn, nhưng lại như bị tin tức đột ngột này ghim chặt tại chỗ, ngay cả nhịp thở cũng chậm mất nửa nhịp.
Tần Tuyên Triệt nhìn phản ứng của họ, trong lòng toàn là kinh hoàng, phản ứng này không giống giả vờ. Nếu thật sự là thật, thì hai người này... từ lâu đã là vợ chồng rồi sao?!
Tần Tuyên Triệt hoàn toàn sững sờ:
"Đù má, giỡn kiểu gì vậy?! Tôi bị biến thành trò đùa của hai người hả?! Nửa năm nay tôi làm người hòa giải rốt cuộc là vì cái gì?!"
Lời anh bỗng ngưng bặt.
Bởi vì Tôn Dĩnh Sa bất chợt xoay người, đẩy mọi người ra, gần như loạng choạng chạy ra ngoài.
Căn phòng lại rơi vào chết lặng.
Vương Sở Khâm đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt gắt gao dõi theo bóng lưng cô, các khớp ngón tay siết chặt đến trắng bệch, nhưng không hề nhúc nhích.
Mãi đến khi bóng cô biến mất khỏi cửa, Tần Tuyên Triệt mới như bừng tỉnh, quay sang gắt với chị gái:
"Không phải chứ chị, chị biết chuyện này à?! Sao chị không nói sớm?!"
Tần Ngọc Như hờ hững liếc anh một cái, ánh mắt lạnh lùng như gáo nước dội thẳng đầu, lập tức khiến anh nghẹn họng, ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng vẫn không cam lòng nhìn chằm chằm vào chị.
Cuối cùng Tần Ngọc Như lười biếng hừ một tiếng, ánh mắt lia qua người Vương Sở Khâm, giọng nhạt như đang tán gẫu:
"Hai đứa bọn họ lúc thì như keo như sơn, lúc thì như kẻ thù, ai mà biết lại đang diễn vở nào nữa."
...
Đọc hết chương tại http://noname2601.com
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co