Chương 39
Cái tên Vương Sở Khâm chết tiệt ấy!
Sáng hôm sau, Tôn Dĩnh Sa gần như bước đi không nổi, hai chân mềm nhũn chẳng sao khép lại được. Trong khi cả nhóm người rủ nhau dạo phố, kẻ thì mua sắm, người thì vui chơi, thì cô chỉ lười nhác nằm lì trên giường, mắt lim dim chẳng buồn nhúc nhích. Vương Sở Khâm dứt khoát cũng ở lại phòng bầu bạn cùng cô. Mãi đến tận bốn giờ chiều, khi cả đoàn tập trung ra sân bay Haneda, hai người mới chậm rãi xuất hiện ở quầy trả phòng.
Trước khi lên máy bay, bước chân có chút gượng gạo của cô nhanh chóng lọt vào mắt Tần Ngọc Như. Khóe môi tiểu thư nhà họ Tần khẽ cong lên, còn chưa kịp buông lời trêu chọc thì Vương Sở Khâm đã bước sang che chắn trước mặt, thản nhiên ôm lấy cô, giọng điềm nhiên như nói chuyện phiếm:
"Cô ấy hơi khó chịu. Tối qua chúng tôi đi ăn khuya, có lẽ bị nhiễm lạnh."
Cái lý do nghe vừa quang minh chính đại vừa hợp tình hợp lý, tám phần mười đủ sức che mắt người ngoài. Nếu không phải tận mắt chứng kiến "cảnh tượng thiên địa đảo lộn" tối qua, Tần Ngọc Như còn thật sự tin lời anh. Cô chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, không nói thêm, xoay người đi thẳng.
Tôn Dĩnh Sa thì vừa thẹn vừa giận, trừng mắt nhìn gã đàn ông mặt dày kia đến nỗi suýt trợn ngược mắt. Cô càng không muốn để ý ánh mắt mập mờ của những người khác, vừa lên máy bay liền chui ngay vào khoang ghế riêng, vùi cả người vào chiếc ghế mềm rộng.
Suốt một đêm bị anh hành hạ, cô chỉ chợp mắt được vài tiếng, lúc này mí mắt nặng trĩu, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Ngờ đâu mới vừa thiếp đi một lát, cả người đã bị ai đó kéo sang, nhét gọn trong một lồng ngực nóng rực. Cô mơ hồ kháng cự, khẽ hừ:
"Phiền quá..."
Hơi thở nóng hổi rì rào bên tai, những nụ hôn nhẹ như lông vũ rơi xuống vành tai, dịu dàng đến mức làm tim người ta mềm nhũn. Một giọng khàn khàn, trầm thấp vang lên, như trêu chọc tận xương tủy:
"Đỡ hơn chưa?"
"Tránh ra..." Cô nhắm nghiền mắt, đưa tay đẩy, nhưng sức lực yếu ớt chẳng khiến anh nhúc nhích chút nào.
"Sao mà tránh được." Anh bật cười, giọng trầm đầy từ tính, "Anh là chồng em cơ mà."
Ngay sau đó, bàn tay tinh quái vỗ khẽ lên bờ mông tròn. Tiếng động giòn tan khiến toàn thân cô căng cứng, ký ức tối qua ập đến, những đợt sóng khoái cảm gần như ăn sâu vào phản xạ, khiến cô khẽ rên lên trong mơ màng:
"A... đừng mà..."
Âm thanh nũng nịu ấy mềm mại, ngọt ngào, lại quyện cùng hơi thở ngắt quãng, giống hệt như khoảnh khắc yếu mềm nhất trong cơn triền miên tình ái. Nghe vậy, cổ họng Vương Sở Khâm siết chặt, hơi thở cũng rối loạn.
Tôn Dĩnh Sa lập tức bừng tỉnh, mở to mắt, còn chưa kịp bùng nổ thì miệng đã bị anh bịt lại. Anh nửa ôm nửa ghì cô từ phía sau, đôi vai run khẽ vì nhịn cười, ghé sát tai cô thì thầm đầy đắc ý:
"Đô Đô, em nhập vai dữ quá đấy. Đây là trên máy bay, nhớ giữ chút chừng mực."
Cô thẹn đến mức muốn chết, hai mắt đỏ hoe, dứt khoát liều lĩnh luồn tay vào túi quần tây của anh, bất thình lình siết lấy thứ nóng bỏng cứng rắn bên trong.
Hơi thở anh khựng lại, eo lưng cũng cứng ngắc.
Tôn Dĩnh Sa nheo mắt, gằn giọng mắng:
"Còn không mau cút về chỗ của anh đi."
"Em..." Anh nghiến răng, vành tai đỏ bừng, thấp giọng rít lên, "Giờ thì làm sao anh đi được nữa? Em vừa làm cái gì hả? Anh... cứng cả rồi!"
Đúng chuẩn cái kiểu kẻ xấu lại còn thích tố cáo trước.
"Đáng đời!" Cô mắng lại, mắt tóe lửa.
Trong khoang hẹp, cả hai quấn lấy nhau, hơi thở nhanh dần. Tôn Dĩnh Sa cắn môi, nhỏ giọng thì thầm đe dọa:
"Không được hôn em!"
"Ừ, không hôn." Anh dứt khoát đáp, lùi ra một chút, trán dán vào trán cô, thở dốc. Đôi mắt anh vẫn không chớp nhìn cô, trong con ngươi màu nhạt lấp lánh ánh sao.
"Cũng không được nhìn!" Cô tức tối quay mặt đi.
"Đến nhìn cũng không cho à?" Anh cố ý trái lời, nụ cười gian xảo hiện rõ. Ánh mắt anh vẫn lượn lờ nơi gò má, khóe môi hồng. Anh hạ giọng, nghiêng đầu, cọ dọc theo tóc mai của cô, như đang làm nũng: "Em mau về chỗ đi."
"Về chỗ mau." Giọng cô run run, cố gắng đẩy anh, nhưng bàn tay anh đã giữ chặt eo.
"Đừng nhúc nhích, bảo bối. Anh còn đang cứng đây." Vương Sở Khâm không nhúc nhích, ngược lại còn dán sát hơn, hạ giọng đầy vẻ trêu chọc: "Bên dưới còn đau không, để anh xem."
"Xem cái đầu anh! Anh đã hứa với em thế nào hả?!" Cô tức giận trừng mắt, đôi mắt to sáng quắc như sắp tóe lửa. Người nào đó đành chịu thua, khẽ ho một tiếng, giơ tay đầu hàng, giọng mang chút chột dạ mà vẫn không giấu nổi ý cười:
"Anh... chẳng phải lo cho em sao? Nhìn em đi đường còn khập khiễng nữa mà."
"Anh còn biết à! Còn mặt mũi mà nói hả?!" Tôn Dĩnh Sa tức giận, đấm vào ngực anh. Cô xấu hổ chết đi được!
Vương Sở Khâm bật cười thành tiếng, trán áp vào thái dương cô, giọng nói dịu dàng hết mực:
"Không dám nữa đâu."
Trong khoang yên tĩnh, hai người cứ thế đùa giỡn, ngọt ngào dính lấy nhau. Tiếng động tuy nhỏ nhưng vẫn đặc biệt nổi bật, xen lẫn làn hương rượu thoang thoảng cùng tiếng bước chân ngoài hành lang dần tiến lại gần.
"Sa, tỉnh chưa?"Giọng Tần thiếu gia có phần ngập ngừng, nghe ra rõ rệt sự lưỡng lự. Anh ta đã do dự ngoài cửa hồi lâu, cuối cùng vẫn đẩy hé một khe hở.
Chỉ mới ló đầu nhìn vào, cảnh tượng mập mờ trước mắt suýt khiến anh ta mù cả hai mắt. Tần thiếu gia lập tức hít mạnh một hơi lạnh, bật thốt:
"...Mẹ nó! Hai người đang làm cái gì đấy?! Não toàn sâu bọ à, dám nghịch loạn ngay trên máy bay của tôi?!"
Tôn Dĩnh Sa như bị điện giật, lập tức đẩy mạnh Vương Sở Khâm, thẹn đến mức nhảy dựng lên:
"Anh nói bậy cái gì đó?!"
Trái lại, Vương Sở Khâm vẫn điềm tĩnh như không, chau mày trừng lại, giọng còn đường hoàng:
"Tôi dỗ vợ tôi thì có gì sai? Đàn ông độc thân rảnh quá, xen vào chuyện người khác làm gì."
"...Vương Sở Khâm, đồ khốn kiếp!" Tần thiếu gia bị chọc đúng chỗ đau, tức tối chửi ầm rồi quay ngoắt bỏ đi, quên béng mất mục đích ban đầu khi đến đây.
Vừa thấy Tần Thiếu gia đi khuất, vành tai Tôn Dĩnh Sa đỏ bừng lan xuống tận cổ. Cô giận dữ vặn tai Vương Sở Khâm:
"Anh nói ai là vợ hả? Cố tình đúng không? Ai cho anh lại gần đây chứ?!"
"Ấy ấy, đau đau đau! Anh chỉ đang diễn thôi mà. Với lại, em dám nói mình không phải sao? Giấy đăng ký kết hôn, bản photo trắng đen đàng hoàng, anh còn gửi thẳng vào điện thoại em rồi đấy."
"Anh lập tức đi hủy nó cho em!"
Vương Sở Khâm chỉ cười, ánh mắt ngập đầy ý cười trêu chọc, chẳng buồn trả lời thêm. Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, khóe môi cong lên một đường cong vô lại. Hủy? Anh thừa biết mình tuyệt đối không làm.
...
Đọc hết chương tại http://noname2601.com nhé ạ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co