Truyen3h.Co

[SHATOU|失约] THẤT ƯỚC

Chương 44

noname260186

Sau đêm tiệc cưới nhà họ Lăng, Vương Sở Khâm gần như bị đuổi ra khỏi nhà.

Bên tai còn văng vẳng tiếng khóc tức tưởi của Tôn Dĩnh Sa:
"Em sẽ không bao giờ tin anh nữa!"

Từ hôm đó, cô thực sự làm đúng lời: nhiều ngày liền chẳng thèm để mắt đến anh.

Mỗi lần gặp nhau, cô cố tình giữ gương mặt lạnh băng, chẳng buồn nói nhiều nửa câu. Vương Sở Khâm tự biết mình có lỗi, chỉ có thể rụt rè theo sau, ngoan ngoãn dỗ dành. Nhưng một cô gái từng bị lừa gạt, giờ dứt khoát không dễ bị dỗ ngọt như trước.

Danh dự của anh, uy tín của anh đã hoàn toàn sụp đổ.

Từ đó, trừ những lúc xuất hiện trước người khác để giữ thể diện mà được nắm tay một chút, còn lại trong đời thường anh thành thật, ngoan ngoãn, tuyệt không dám bước quá giới hạn.

...

Nhiều ngày nay, Tôn Dĩnh Sa gần như chẳng buồn để ý tới anh, càng không còn chủ động bước vào văn phòng anh. Hôm nay là lần đầu tiên cô trở lại.

Nguyên do là sáng sớm, cô nhận được điện thoại từ Mã Văn Triết, trợ lý thân cận của anh. Người đàn ông lúc nào cũng điềm đạm, vậy mà lần này giọng lại đầy hoảng hốt.

Hóa ra khi đi thị sát ở tòa nhà thương mại, Vương Sở Khâm tình cờ gặp tai nạn, lao tới cứu một cô lao công suýt ngã gãy xương.

Kết quả là vị "tổng giám đốc nhỏ" luôn hết lòng vì nhân viên ấy, trong buổi họp sáng không thể nhấc tay, bị vội vàng đưa thẳng vào bệnh viện.

Trong chốc lát, tin tức "Tổng giám đốc Vương quan tâm nhân viên, lấy thân mình làm gương" đã lan truyền khắp tập đoàn.

Giọng Mã Văn Triết khẩn thiết qua điện thoại:
"Bác sĩ nói vết thương cũ của tổng giám đốc chưa khỏi hẳn, nay lại tái phát. Anh ấy lại không chịu ở lại viện, cứ khăng khăng về công ty xử lý công việc."

Thế là, mười một giờ sáng, Tôn Dĩnh Sa mang theo thuốc, đẩy cửa bước vào văn phòng anh.

Vương Sở Khâm đang gắng gượng ngồi dậy, vừa thấy cô thì trên mặt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên giả vờ.

Cô lạnh lùng buông một câu:
"Còn giả bộ nữa thì em đi ngay bây giờ đấy."

Anh lập tức sững lại, ngoan ngoãn im lặng, chẳng dám nhiều lời. Chỉ cần cô chịu đến, thế là đủ để anh mãn nguyện rồi.

Cúc áo sơ mi lần lượt được tháo. Lớp vải tuột xuống, để lộ bờ vai với từng mảng tím bầm. Vết sưng loang lổ nổi bật trên làn da vốn trắng lạnh, khiến người ta xót xa.

Lọ thuốc trong tay Tôn Dĩnh Sa rung rung, tim cô chợt thắt lại. Nhưng cô không để lộ cảm xúc, ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt:
"Đáng đời."

Dù lời cay nghiệt, nhưng bông gòn vẫn được cô thấm thuốc, cẩn thận chạm xuống quanh vết thương. Làn mát lạnh thấm vào, như an ủi, lại kéo theo từng cơn nhói rát.

Vai anh lập tức căng chặt, yết hầu khẽ trượt, nhưng vẫn gắng không phát ra một tiếng. Hơi thở bị nén xuống thấp, dồn dập run rẩy. Cái mát lạnh kia rõ ràng làm dịu đau đớn, song trong tim anh lại dấy lên một cảm giác chua xót kỳ lạ.

"Đau không?" Cô bất ngờ hỏi, giọng so với khi nãy mềm hơn đôi chút, như thể sợ anh không chịu nổi.

"... Không đau." Giọng đáp khàn khàn, khô rát, như muốn vỡ vụn.

Cô ngẩng mắt nhìn, đuôi mắt hơi nhướng, lạnh lùng hừ khẽ:
"Cứng miệng."

Nhưng ngay sau đó, động tác trong tay lại càng nhẹ, từng đường như sợ làm anh đau thêm. Bông thuốc lướt qua, vai anh bất giác run rẩy. Vương Sở Khâm mím môi, hàng mi dài rũ xuống, trông ngoan ngoãn chẳng khác nào chú chó nhỏ bị mắng.

Hình ảnh ấy khiến lòng cô nhói lên một thoáng. Miệng có thể nghiêm khắc, nhưng bàn tay lại không kìm được mà khẽ vuốt dọc bờ vai, như muốn an ủi.

Ngón tay anh cũng khẽ co lại, đáy mắt dâng lên ngọn sóng dữ, song anh vẫn kiềm chế, ngoan ngoãn đến tận cùng, chỉ sợ cô lại nói một câu "đi đi".

Thuốc bôi xong, cô tiện tay ném bông vào thùng rác, ngước lên nhìn anh, giọng khẽ:
"Đừng tưởng chiêu này lúc nào cũng có tác dụng."

Anh khựng lại, vành tai ửng đỏ, vội lắc đầu, khẽ thì thầm như ủy khuất:
"Anh đâu có..."

Bộ dạng ấy, thật sự giống một con chó nhỏ ngoan bị dạy dỗ, ánh mắt lại chẳng rời khỏi cô nửa giây, ngay cả hít thở cũng dè dặt.

Tôn Dĩnh Sa thu dọn thuốc, chẳng buồn nói thêm, chỉ lặng lẽ bước tới ghế sô-pha nhỏ bên cạnh ngồi xuống. Cô rút laptop, bật máy, bình thản cúi đầu xem bản vẽ. Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt, chuyên chú, điềm tĩnh, như thể khoảnh khắc dịu dàng ban nãy chưa từng tồn tại.

Vương Sở Khâm lặng lẽ nhìn, tim bất giác thắt lại. Cô chẳng nói gì, chẳng biểu lộ gì, lạnh lùng là thế, nhưng cô ở lại, tức là đang ở bên anh.

Cảm giác hồi hộp lẫn vui sướng ấy khiến cả hơi thở anh cũng trở nên nhẹ nhõm, sợ quấy nhiễu đến sự tập trung của cô.

Anh âm thầm chỉnh lại sơ mi, từng chiếc cúc cài cẩn thận, động tác chậm rãi, nghiêm túc.

Song khóe mắt vẫn chẳng nhịn được, lén ngắm cô từng lần.

Dưới ánh đèn, dáng cô cúi đầu chuyên chú đến duyên dáng. Trong mắt anh, hình ảnh ấy còn hiệu nghiệm hơn bất kỳ loại thuốc nào, xoa dịu hết thảy vết đau trên vai.

Bầu không khí dần tĩnh lặng. Anh mở tập tài liệu trên bàn, nghiêm túc lao vào công việc của mình.

Hai người, một ở phía nam phòng, một ở phía bắc. Ai nấy đều bận rộn, nhưng trong không gian, lại lặng lẽ dâng lên một sự bình yên đã lâu không có.

...

Đọc hết chương tại http://noname2601.com nhé ạ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co