CHƯƠNG 49
Tần Tuyên Triệt nhận được điện thoại, sắc mặt lập tức thay đổi. Anh vội khoác thêm áo gió rồi lao ra ngoài, lại bị Tôn Dĩnh Sa, người vừa lấy đồ ăn mang về bất ngờ đụng phải.
Cô chớp chớp đôi mắt to trong veo, nghiêng đầu nhìn dáng vẻ cuống quýt của anh:
"Có chuyện gì vậy?"
Tần Tuyên Triệt ấp úng, cả người gấp đến phát hỏa:
"Anh... anh phải đi có chút việc."
Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa dán chặt lên anh, gương mặt dần sa sầm:
"Đưa em đi cùng."
Thiếu gia Tần chẳng cách nào ngăn nổi, đành kéo cô theo. Suốt dọc đường, anh hết lời khuyên giải, nhưng Tôn Dĩnh Sa lại điềm nhiên, trên gương mặt thanh tú chẳng hé ra nửa điểm cảm xúc. Điều đó càng khiến anh đau đầu, chỉ có thể tăng tốc, nôn nóng cầu mong đừng thực sự xảy ra chuyện gì!
Khi hai người đến nơi, Lăng Tử Việt đang đứng ngay cửa phòng riêng, vẻ mặt căng thẳng, động tác hối hả. Thấy Tôn Dĩnh Sa, hắn lập tức đưa tay chặn lại:
"Sa Sa, đừng vào... Người đã tìm thấy rồi, cậu ấy... không sao. Dù em có vào cũng chẳng thấy được gì—"
Tôn Dĩnh Sa khẽ nhíu mày, giọng lạnh lẽo:
"Thế anh cản tôi làm gì?"
Lăng Tử Việt lúng túng, như thể tìm kiếm cứu viện mà liếc sang Tần Tuyên Triệt phía sau. Khoảnh khắc ấy, sắc mặt cả hai người vừa chạy tới đều lập tức biến đổi.
Tần Tuyên Triệt bước lên, hạ thấp giọng, mặt mũi khó coi:
"Lăng Tử Việt, rốt cuộc anh đang giở trò quỷ gì?"
Tôn Dĩnh Sa dường như chẳng buồn phí lời, thẳng tay gạt hắn ra, một phát đẩy cửa. Ánh sáng trong phòng hắt ra, Tần Tuyên Triệt cuống quýt ôm lấy cô từ phía sau, che chặt đôi mắt, mặc kệ cô giãy giụa. Còn Lăng Tử Việt, khi thấy cô lao vào, khóe môi lại thoáng cong lên một nụ cười mập mờ.
Giây phút ấy, tựa như một màn kịch đã được dàn dựng từ lâu, rốt cuộc cũng sắp hạ màn đầy kịch tính, khiến người ta hưng phấn.
Cửa bị xô mạnh.
Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả đều chết lặng.
Trong căn phòng ánh đèn dìu dịu, trên giường trống trơn chẳng một bóng người. Ở khu nghỉ giữa phòng, một ngươi phụ nữ quen mặt bị trói chặt trên ghế dựa, mái tóc cột đuôi ngựa, mặc váy ngắn. Lúc này, đôi mắt hạnh mở to hoảng hốt, miệng bị nhét giẻ, toàn thân bị giam cứng.
Tôn Dĩnh Sa gần như nhận ra ngay đó là Đường Vũ Kiều. Hai bên cô ta đứng sừng sững hai gã bảo vệ áo đen, sắc mặt lạnh lùng. Mã Văn Triết đứng ngay cạnh, giơ điện thoại như đang quay lại toàn bộ.
Thấy người tiến vào, Mã Văn Triết lập tức lia ống kính về phía cửa, xác nhận đã ghi hình, mới buông máy, bước đến gần sofa:
"Vương tổng, đã ghi lại hết rồi. Từ lúc anh vào cho đến vừa nãy."
Trong góc sâu nhất, Vương Sở Khâm ngồi trên sofa. Anh nhận lấy điện thoại, nhàn nhã lướt qua vài cái, những ngón tay thon dài thong dong xoay màn hình, cả người tỉnh táo đến mức không thể tỉnh táo hơn.
Mọi người nhìn quang cảnh trong phòng, đều chết sững tại chỗ.
Vương Sở Khâm không ngẩng đầu ngay. Chỉ đến khi nghe động, anh mới khẽ cười, giọng nhàn nhạt:
"Đến rồi?"
Nụ cười trên môi Lăng Tử Việt bỗng cứng đờ, chẳng sao duy trì nổi.
"... Quả nhiên là anh."
Vương Sở Khâm ngẩng lên nhìn thẳng hắn, giọng trầm thấp, chứa sự chắc chắn không thể nghi ngờ.
Sắc mặt Lăng Tử Việt đổi ngay tức khắc. Hắn nghiến răng, còn cố chống chế:
"Cậu nói gì vậy? Tôi có làm gì đâu! Vừa rồi tôi rõ ràng thấy cậu và cô gái kia—"
Hắn còn chưa dứt lời, Vương Sở Khâm đã ngẩng mắt, khóe môi kéo ra một nụ cười lạnh lẽo.
"Tôi ở đây."
Anh chỉ vào mình, lại chỉ về phía Đường Vũ Kiều đang bị trói trên ghế, giọng lạnh đến run:
"Anh có muốn nói lại lần nữa không?"
Không khí đặc quánh lại.
Vương Sở Khâm đứng dậy, ánh mắt trước tiên lướt qua Tần Tuyên Triệt, người vừa bị Tôn Dĩnh Sa đá một cú, trong mắt xám nhạt thoáng lóe chút nóng nảy, rồi nhanh chóng biến mất. Ánh nhìn trở lại trên người Lăng Tử Việt, khóe môi anh nhếch nhẹ, song giọng điệu rét buốt:
"Thiếu gia Lăng đây là sao? Cả đêm ép tôi uống rượu, rồi sắp đặt người đàn bà kia dâng lên giường, định để tôi đóng thêm một màn 'ngoại tình sau chén say' nữa ư?"
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Tần Tuyên Triệt là người đầu tiên sa sầm mặt:
"Ý gì đây?"
_____
Đọc hết chương tại http://noname2601.com nhé ạ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co