Chương 78
Phòng khách lớn của nhà họ Vương bao trùm trong một thứ không khí lạnh lẽo, tựa như sàn đá hoa cương cũng phủ lên hơi thở nặng nề của bão tố sắp đến.
Vương Sở Khâm kéo người đàn ông gần như đã mất hết sức lực ném xuống nền nhà, âm thanh nặng nề vang vọng khắp căn phòng rộng.
"Đi mời ông nội tôi xuống đây."
"Vâng, thiếu gia." Người giúp việc run run đáp, không dám nhìn thẳng.
Phòng khách quá rộng, rộng đến mức kẻ bị ném xuống kia trông chẳng khác gì một cái xác, nằm co quắp giữa nền đá lạnh. Còn người đàn ông đứng bên cạnh, kẻ vừa ra tay lại mang khí thế khiến người ta khó thở. Ánh mắt anh lạnh như băng, sự trầm tĩnh của anh khiến mọi người đều rợn người.
Khác hẳn với người đàn ông dịu dàng vừa khẽ dỗ cô trên xe, Vương Sở Khâm lúc này giống như một kẻ hành hình. Nếu không quen anh, Tôn Dĩnh Sa hẳn sẽ sợ.
Nhưng cô quen anh, hiểu anh, hiểu rất rõ cái bản chất trong suốt nơi đáy linh hồn người này.
Thế nên cô chỉ đứng đó, lặng lẽ, cách anh không xa, im lặng trao cho anh sự ủng hộ.
Cô nhìn anh kéo lê người đàn ông kia mặt mũi sưng tím, gần như chẳng còn ra hình dạng từ cổng lớn của biệt thự vào phòng khách, rồi vứt xuống đất như vứt một mảnh rác thừa. Nhìn cảnh ấy, Tôn Dĩnh Sa khẽ mím môi.
Ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt bầm dập kia, và chợt trong đầu vang lên một ký ức mờ nhạt, cô đã từng thấy người này. Ở Hồng Kông, trong buổi tiệc nhận cháu do bà cụ Hạ tổ chức.
Khi ấy cô còn lầm tưởng là giọng của Vương Sở Khâm, nhưng chỉ thoáng nhìn qua đã biết không phải. Người này vừa thấp hơn, vừa chẳng có nửa phần khí chất tuấn tú như anh. Nghĩ đến những lời Sở Khâm nói lúc ở trên xe, khóe môi cô giật nhẹ. Lẽ nào tên này cũng mượn danh bạn trai cô để trăng hoa ngoài kia, lại còn trong chính ngày trọng đại của cô?
Ý nghĩ đó khiến cô hơi cau mày, mang theo vài phần chán ghét và không hài lòng.
Chính ánh nhìn ấy không thoát khỏi tầm mắt Vương Sở Khâm. Anh vừa rửa tay xong, liền cúi người, không nói một lời mà đá thẳng vào người dưới đất hai cú thật mạnh.
Xong, anh quay lại, dịu dàng nắm tay cô:
"Đừng nhìn nữa, bẩn mắt em."
"Anh đánh người thành ra thế này rồi à?" Tôn Dĩnh Sa khẽ lẩm bẩm, vừa bất mãn vừa bất đắc dĩ.
Vương Sở Khâm còn chưa kịp trả lời thì một giọng đàn ông trầm, uy nghiêm vang lên từ phía sau:
"Lại ầm ĩ gì thế này? Cả nhà chưa thấy mặt, mà tiếng đã truyền đến tận cổng rồi."
Hai người cùng quay đầu lại. Ở cửa phòng khách, ông cụ Vương trong bộ trường bào màu xám, tay chống gậy, đang được một người đàn ông trung niên đỡ vào.
Ánh mắt Tôn Dĩnh Sa khẽ dừng lại nơi người đàn ông kia, một gương mặt bình thường đến mức hiền lành, khó đoán tâm cơ.
Bàn tay cô bị Vương Sở Khâm siết nhẹ. Cô hiểu ngay, đó chính là "chú xa" của anh(Cha ông này là em của ông cụ Vương - ông nội của Sở Khâm), Vương Kính Tùng.
Vương Kính Tùng giữ vẻ điềm tĩnh cho đến khi trông thấy người nằm trên sàn. Ngay khoảnh khắc đó, nét mặt ông ta thay đổi, bước nhanh đến bên:
"Trạch Phong? Con làm sao thế này?"
"...Bố." Giọng người nằm trên sàn yếu ớt đến mức gần như tắt lịm.
Vương Kính Tùng cúi đầu im lặng rất lâu. Rõ ràng đang cố đè nén điều gì đó, ông ta mới cất lời, giọng khẽ đến mức gần như hòa vào sàn đá:
"Sở Khâm, con làm gì thế này? Nếu Trạch Phong có chỗ nào xúc phạm con, ta sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng."
Lời nói ấy mềm nhũn như bụi dưới chân người khác, cái kiểu giọng quen thuộc của một kẻ luôn sống trong cung kính, nịnh bợ, và phục tùng.
Vương Sở Khâm nhìn xuống người đàn ông đang cúi gập lưng trước mình, ánh mắt lạnh như thép:
"Không cần. Con đã thay chú dạy dỗ anh ta rồi."
Câu nói khiến không khí trong phòng tức thì nặng nề.
Cụ Vương chống gậy, đập "cộp" một tiếng xuống nền. Tiếng vang sắc lạnh lan khắp phòng.
Trong ánh mắt không vui của ông, Vương Sở Khâm lập tức bước tới, dìu ông ngồi xuống ghế chủ.
"Ông nội, ông ngồi đi."
"Không quy củ gì cả. Con nói năng kiểu gì với chú mình thế hả?" Ông cụ Vương tiếp nhận tách trà từ tay anh, giọng nghiêm nghị nhưng không nặng.
Ông nhấp một ngụm, rồi chậm rãi nói:
"Kính Tùng à, đám nhỏ này vốn hiếu động, đừng chấp làm gì."
Nghe vậy, Vương Kính Tùng khẽ khựng lại.
Nghe như ông cụ đang hòa giải, nhưng từng chữ đều ngầm che chở cho đứa cháu đích tôn của mình. Ai trong nhà họ Vương mà chẳng biết, chỉ cần mang danh "cháu của cụ", dù có đốt trời, ông cụ cũng sẽ đứng ra che chắn.
Vương Kính Tùng thu lại ánh mắt từ phía con trai, rồi chậm rãi đứng lên, đi về phía cụ Vương. Giọng ông mang theo sự khẩn khoản, xen chút run rẩy:
"Lão gia, hay là... trước hết cho Trạch Phong đến bệnh viện đi ạ?"
Vết thương của Vương Trạch Phong tuy chưa đến mức trí mạng, nhưng cũng tuyệt đối không nhẹ. Ông vừa xem qua, đã biết người ra tay không hề nương sức, hơn nữa lại rất am hiểu thủ pháp, chỗ nào nên đánh, chỗ nào tránh mặt, đều chuẩn xác đến rợn người. Ngoại trừ gương mặt không bị hủy hoại, phần còn lại của cơ thể anh ta gần như không thể nhúc nhích, nói năng cũng đã khó khăn.
Đó là con trai duy nhất của ông, là máu mủ, là nỗi nối dài duy nhất của mình. Dù thế nào, một người cha cũng không thể không lo.
"Không cần vội."
Giọng ông cụ Vương trầm ổn, chậm rãi vang lên, ánh mắt chuyển sang Vương Sở Khâm.
"Giờ nói xem, hôm nay lại là vở kịch gì nữa?"
Nghe vậy, sắc mặt Vương Kính Tùng khẽ cứng lại, nhưng không nói thêm.
"Ông nội," Vương Sở Khâm mỉm cười, giọng pha vẻ ung dung như thể không hề có chuyện gì nghiêm trọng, "hôm nay con muốn chúc mừng chú Kính Tùng, sắp được làm ông rồi."
Anh vỗ tay hai cái.
Ngay lập tức, Mã Văn Triết, người vẫn đứng chờ bên cạnh bước lên. Động tác của anh ta thành thục đến mức như đã luyện qua hàng trăm lần. Chỉ trong chưa đầy một phút rưỡi, hệ thống chiếu của đại sảnh đã được khởi động.
Khi thấy Mã Văn Triết mở thư mục, Tôn Dĩnh Sa khẽ nhíu mày.
Cô biết, với Vương Sở Khâm, việc "chiếu phim" trong nhà thường chẳng báo hiệu điều gì tốt lành.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, trong ánh mắt muôn vẻ của những người có mặt, đoạn video "đặc sắc" của Vương Trạch Phong đã bắt đầu chiếu lên bức tường trắng đối diện.
Nếu nhìn kỹ, Tôn Dĩnh Sa phát hiện nội dung đoạn phim này khác với bản cô từng thấy hôm trước. Ngoài việc được thêm vào vài hiệu ứng âm thanh rẻ tiền, để "tăng hiệu quả thị giác", phần đầu người nam chính còn bị cố tình phóng to một cách thô thiển đến nực cười.
Trong căn phòng khách trang trọng, video ấy được chiếu đi chiếu lại, ánh sáng nhấp nháy phản chiếu lên mặt mọi người. Khung cảnh ấy vừa quái dị vừa châm chọc giữa không khí sang trọng, lại có thứ ô uế lố bịch đang phơi bày.
Chỉ có Tôn Dĩnh Sa cau mày tỏ vẻ khó chịu, còn những người khác thì vẫn điềm nhiên như không.
Cụ Vương vẫn ung dung uống trà, Vương Kính Tùng cũng chẳng lộ chút biểu cảm nào, chỉ đứng im lặng mà nhìn.
Cuối cùng, chính giọng nói của Vương Sở Khâm phá tan bầu không khí ấy.
"Ông nội, chính là cô gái này đấy."
Anh chỉ tay lên màn hình, nơi vừa hiện ra hình ảnh Đường Vũ Kiều.
"Hôm qua cô ta mang theo cái bụng tròn xoe đến tìm vợ con, nói rằng đang mang thai đứa nhỏ của con."
Anh tỏ vẻ bất đắc dĩ, hai tay mở rộng, giọng điệu nửa thật nửa đùa:
"Con có thể làm ra chuyện khốn nạn như thế được sao? Để chứng minh trong sạch, con đành phải liên hệ với người phụ trách bên Brazil nhờ trích xuất lại toàn bộ camera an ninh. May mà kịp thời, chỉ chậm một ngày thôi là dữ liệu đã bị xóa mất rồi."
Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh, giọng như đang kể một câu chuyện thú vị:
"Ông nội đoán xem, kết quả là gì? Hóa ra chính Trạch Phong mới là người làm cái bụng đó lớn lên."
Cụ Vương mặt không đổi sắc, khẽ giơ tay, ra hiệu cho Mã Văn Triết tắt đoạn chiếu.
Tôn Dĩnh Sa hơi ngạc nhiên khi thấy Mã Văn Triết không lập tức làm theo, mà quay sang chờ ánh mắt đồng ý từ Vương Sở Khâm. Chỉ khi anh gật đầu, anh ta mới bắt đầu thu dọn thiết bị, động tác cẩn trọng như đang đóng một nghi thức.
Cảnh tượng ấy khiến Tôn Dĩnh Sa thoáng sửng sốt, giữa sức ép của người đứng đầu họ Vương, mà anh ta vẫn chỉ tuân theo mệnh lệnh duy nhất từ Vương Sở Khâm. Quả nhiên, đúng là "người của anh".
"Thằng ranh con này,"
Cụ Vương khẽ hừ, giọng không cao nhưng nặng nề,
"mày nhất định phải khiến chú mày mất mặt trước mặt Sa Sa mới hả dạ sao?"
Ông trầm ngâm một lát, rõ ràng không tán thành cách làm của cháu trai.
Vương Kính Tùng vẫn lặng im đứng sau lưng cụ, không nói một lời, chỉ cúi đầu nghe.
Không khí trong phòng khách lặng lại, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường, chậm rãi tích tắc như nhịp đập của sự thật vừa được phơi bày.
Còn Tôn Dĩnh Sa, đứng bên cạnh Vương Sở Khâm, lặng lẽ nhìn anh. Trong đáy mắt cô, xen lẫn nhiều thứ: lo lắng, cảm phục, và cả một nỗi chua xót không tên.
Bởi cô biết, để bảo vệ mình, anh có thể không tiếc bất kỳ thủ đoạn nào.
"Thôi nào, chỉ có bấy nhiêu chuyện, sao cứ phải ầm ĩ đến thế."
Ông cụ Vương khẽ lắc đầu, giọng mang theo chút bất lực, rồi nghiêng đầu nói tiếp:
"Còn thằng Trạch Phong nữa, chẳng biết chừng mực gì cả. Cô gái kia, nhớ đối xử cho đàng hoàng."
Vương Kính Tùng vừa định gật đầu, lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, giọng Vương Sở Khâm đã cất lên, xen lẫn chút mỉa mai:
"Vâng, đúng là chuyện vui đấy ông nội. Con còn định gọi Trạch Phong về, để cậu ta tự mình giải thích rõ ràng với chú Kính Tùng, nhưng ông đoán xem?"
"Đoán cái gì mà đoán! Thằng quỷ, có chuyện thì nói mau!"
Cây gậy trong tay cụ suýt nữa đã phang thẳng vào người anh, cái thằng cháu trời đánh này, đến trước mặt tổ tông mà cũng còn giở trò đùa được!
Thấy ông nội bắt đầu nổi giận, Vương Sở Khâm mới thu lại nụ cười, đôi mắt đen trầm xuống, giọng anh khẽ khàng mà sắc lạnh:
"Ông nội, mấy năm qua, Trạch Phong lợi dụng danh tiếng của con để gây không ít chuyện bên ngoài. Hắn từng ép mấy cô gái phá thai... Trong đó có cả cô gái này. Ai nấy đều tưởng người ở bên họ là con, là thiếu gia Vương Sở Khâm của nhà họ Vương."
Giọng anh rơi xuống, chậm rãi mà rõ ràng. Trong căn phòng im ắng, tiếng gió ngoài hiên dường như cũng lặng đi.
Cụ Vương đang uống trà, động tác khựng lại. Khi đặt ly xuống, nét mặt ông đã đổi khác, trầm nặng như sắt nguội.
Gần như cùng lúc đó, Vương Kính Tùng quỳ sụp xuống trước mặt ông, giọng lạc đi vì hoảng:
"Lão gia... là tôi quản con không nghiêm, để Trạch Phong gây ra tội lỗi thế này! Xin ngài trách phạt tôi!"
Cụ Vương không đáp.
Người lên tiếng lại là Vương Sở Khâm, giọng anh chậm rãi, hơi lười nhác mà ẩn chứa mũi dao lạnh:
"Chú Kính Tùng nói thế nặng lời quá. Chuyện Trạch Phong làm, đâu đến lượt ông nội phải động tay. Dù sao cũng còn nhiều chuyện đáng nói hơn mà, đúng không? Nếu không có chú âm thầm hậu thuẫn, Trạch Phong lấy đâu ra gan để làm mấy chuyện ấy?"
"Sở Khâm, cháu là có ý gì vậy?"
Khuôn mặt Vương Kính Tùng thoáng cứng lại, cố làm ra vẻ mơ hồ. Một giây sau, ông chau mày:
"Nhất định có hiểu lầm ở đây."
Vương Sở Khâm bật cười, nụ cười không đến được đáy mắt:
"Chú còn định diễn à? Không vui đâu. Trạch Phong khai hết rồi. Năm ngoái, khi con nói muốn vào tập đoàn, chú hẳn là đã hoảng lắm nhỉ? Không ngờ cái kẻ ham chơi năm nào lại đột nhiên tỉnh táo, bắt đầu thu tay lại. Chú liền phải nghĩ cách làm sao để con không thể thuận lợi kế vị, đúng chứ?"
Anh ngừng lại, giọng hạ thấp, từng chữ đều như có gai:
"Dù sao, không có con, chú vẫn là người có tiếng nói lớn nhất trong tập đoàn mà."
__________________
Bản này chưa hết chương, đọc full tại http://noname2601.com nhé ạ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co