Truyen3h.Co

[Shatou] Transit love

2

Sao_a1210

Tôn Dĩnh Sa không biết nên gửi tin nhắn vào đâu, nói thật trước mắt trong những khách mời nam mới quen này, cô không cảm thấy hứng thú với ai cả.

Ở trong nhà chung mọi tương tác đều giống như là đang ứng phó, cô phải chịu quả báo cho quyết định bốc đồng của mình.

Lúc nhận được tin nhắn cô rất kinh ngạc, cho đến khi điện thoại của tổ chương trình gọi tới, giới thiệu bọn họ là chương trình như thế nào, còn đề cập tới việc người yêu cũ của cô mời cô tới.

Cô thừa nhận trong giây phút đó núi lửa trong đầu mình trực tiếp nổ tung, nham thạch đốt cháy tuyến tư duy trong đầu cô, khiến cô trở nên mất lý trí.

"Anh ấy mời tôi?"

"Đúng vậy."

"Được, tôi đồng ý."

Cô rất muốn hỏi anh mối quan hệ giữa chúng ta cuối cùng là gì, tất cả ký ức mười năm qua có bị anh chà đạp và trở thành đá lót đường cho anh hay không?

Sau đó là Lưu Đinh Thạc gọi điện thoại xin lỗi cô, nói hôm đó mình uống say quá nên ngu ngốc báo cho cô cái tên này.

Sau đó, Lưu Đinh Thạc ở trong điện thoại ho như muốn rách cổ họng, Tôn Dĩnh Sa cũng không thể đáp lại ra câu hoàn chỉnh.

Lần đầu tiên phỏng vấn cô mặc một chiếc váy liền áo màu trắng, thợ trang điểm của tổ chương trình cố ý tạo hình cho cô, cô không được tự nhiên nắm mép váy, bởi vì lo lắng mà túm vải làm nhăn một chút, liền lét lút vuốt phẳng lại vài cái.

Tổ chương trình không khỏi bật cười trước hành động đáng yêu của cô, giọng nói của họ vô tình trở nên ôn nhu hơn khi đặt câu hỏi: "Sa Sa, lần đầu tiên bạn gặp được người yêu cũ là cảnh tượng như thế nào?"

Cô không ngờ câu hỏi đầu tiên lại là câu này, cô suy nghĩ một hồi mới trả lời:

"Khi còn bé lúc thi đấu, anh ấy giành hạng nhất, tôi đã nhìn thấy anh ấy trên bục lĩnh thưởng."

"Chà... Là một người có cái đầu rất to... Nhưng rất thú vị, đánh bóng thắng còn khóc với huấn luyện viên." Lúc chia sẻ về ký ức với anh, cô cũng sẽ không tự chủ nở nụ cười.

"Vậy bạn cảm thấy anh ấy là người như thế nào?"

"Trong trái tim tôi, anh ấy là anh hùng của tôi."

Vô luận là anh khi còn nhỏ đưa cô đi thi đấu, hay là anh sau khi lớn lên cùng cô chia sẻ áp lực, anh vẫn luôn là bờ vai rộng có thể dựa vào.

–---------

Tối nay Tôn Dĩnh Sa nhận được hai tin nhắn, cô mở từng tin một.

「Thịt trong nồi kia ăn ngon không?」

「Bên cạnh em một ngày rất mới lạ!」

Ngay sau đó, 「X của bạn đã lựa chọn bạn」

Trên thực tế, không cần tin nhắn phía sau nhắc nhở, Tôn Dĩnh Sa cũng sẽ biết tin nào là anh gửi tới, cô đối với anh có cảm giác quen thuộc quá mức.

Chỉ là tin nhắn của Tôn Dĩnh Sa lại gửi cho người khác, nhưng người nhận cũng bối rối.

「Hôm khác cùng nhau chơi bóng nhé!」

–----------

Ngày hôm sau, bởi vì có người đi làm, bảy giờ sáng đã có người xuất hiện ở phòng khách, lúc Vương Sở Khâm thức dậy trời đã tờ mờ sáng.

Hôm nay là ngày làm việc, tuy rằng người ghi hình chương trình đã báo cáo lên rồi, nhưng nên đi làm vẫn phải đi.

Anh thay áo nỉ cùng quần đùi, khoác túi xách bước ra khỏi phòng ngủ, bạn cùng phòng Trần Gia Bách vẫn còn đang ngủ ngon lành, Vương Sở Khâm nhìn mà hâm mộ, người trẻ tuổi có giấc ngủ chất lượng tốt thật.

Phòng khách nối liền với phòng bếp kiểu mở, đi vào phòng khách là có thể nhìn thấy động tĩnh trong phòng bếp, lúc này Cao Thích đang bận xay cà phê, Vương Sở Khâm nhìn mà cảm thán buổi sáng của người đàn ông ưu tú thực sự bắt đầu với một tách cà phê.

Cao Thích giơ cái ly trong tay lên, hỏi anh có muốn uống một ly không?

Vương Sở Khâm lắc đầu: "Không được, sáng nay còn có việc.

Nghe anh nói như vậy, Cao Thích nhướng mày, vui vẻ chấp nhận lý do này, lại lịch sự nói: "Vận động viên đều dậy sớm như vậy sao?"

Thật sự không hiểu anh đang nghĩ gì: "Người bình thường cũng không thích dậy sớm, trừ phi có việc."

Bầu không khí trong phòng khách có chút lúng túng, một người đứng ở trong phòng bếp xay cà phê, một người đứng ở trước cửa sổ sát đất phòng khách uống sữa, Tôn Dĩnh Sa đi ra liền nhìn thấy cảnh tượng này.

Vương Sở Khâm nghe thấy tiếng động quay đầu lại nhìn, Tôn Dĩnh Sa mới ngủ dậy mái tóc xù chưa được chải, nhưng quần áo mặc trên người đã thay qua, mặt cũng đã rửa sạch, Vương Sở Khâm đoán được quả trứng mơ hồ này chắc chắn lại quên mất mái tóc của mình.

Anh không nói gì, Cao Thích trong phòng bếp đã không thể chờ đợi được: "Sa Sa, em có muốn uống một ly cà phê không?"

Tôn Dĩnh Sa không trả lời có uống hay không, ngược lại tò mò dụng cụ trong tay hắn, "Cái này... nhìn rất thú vị."

"Đây là anh mang từ nhà tới, nghĩ có thể cùng mọi người uống cà phê." Cao Thích ngại ngùng cười, tay vẫn luôn xoay dụng cụ.

Tôn Dĩnh Sa đứng ở ngoài phòng bếp, nghe xong cũng chỉ mím môi nhăn mũi, giơ ngón cái lên cho hắn, lại trở lời câu hỏi khi nãy của hắn, "Rất tốt, nhưng tôi không uống, buổi sáng tôi vẫn quen uống sữa hơn."

Nói xong giơ chai sữa trong tay lên, đeo túi chuẩn bị ra ngoài, Vương Sở Khâm còn chưa kịp mở miệng, Cao Thích vội vàng buông dụng cụ xuống, đi ra khỏi phòng bếp hỏi cô: "Sa Sa, em muốn đi đâu sao?"

"Hả? Đúng vậy, tôi có việc phải về tổng cục một chuyến." Tôn Dĩnh Sa nuốt một ngụm sữa trong miệng xuống, vẻ mặt có chút mơ hồ trả lời hắn.

"Có cần anh tiễn em không?"

"Anh cũng đến tổng cục, tiện đường tiễn em."

Hai giọng nói đồng thời vang lên, những người đàn ông đứng hai bên phòng khách đều vì giọng nói của đối phương mà quay lại nhìn nhau, trong ánh mắt nhìn nhau có ẩn ý gì đó không rõ ràng.

Tôn Dĩnh Sa lười suy nghĩ, xua tay nói, "Đường tắc rồi, sẽ không làm phiền hai người nữa, tôi đi tàu điện ngầm."

Sau đó mở cửa đi ra khỏi nhà chung, Vương Sở Khâm còn chưa kịp sững sờ, nhấc ba lô lên cũng đi theo ra cửa.

Vương Sở Khâm đi theo sau Tôn Dĩnh Sa, cho đến khi Tôn Dĩnh Sa mất kiên nhẫn quay đầu lại hỏi anh: "Không phải anh lái xe sao?

"Em muốn ngồi xe à?" Hai tay anh đút vào túi áo, trên lưng đeo ba lô, hình ảnh đi theo sau Tôn Dĩnh Sa giống như trở về thời điểm huấn luyện trước kia.

Nếu giờ phút này bọn họ có thể nhìn thấy chính mình trong ống kính, chắn hẳn sẽ rất khó lòng mà không lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc này.

Sáng sớm mặt trời mọc, Vương Sở Khâm đứng dưới ánh nắng, tuy có vài tia sáng vẫn tránh được lưng anh mà chiếu trên mặt Tôn Dĩnh Sa, nhưng giờ phút này ánh mặt trời rất ấm áp, cũng không có vấn đề gì không tốt.

Tôn Dĩnh Sa nhìn Vương Sở Khâm như vậy, sáng sớm người không tỉnh táo, cô gật đầu.

Ngồi lên ghế lái phụ của Vương Sở Khâm, cô thuần thục kéo tấm chắn phía trước xuống, lại từ bảng điều khiển trung tâm quen thuộc lấy khăn giấy ra, mỗi một bước động tác đều rất thuần thục, thuần thục đến mức hai người đều không phát hiện ra điều gì không đúng.

Buổi sáng ngày làm việc nên trên đường vẫn còn tắt, nhưng dậy sớm nên thời gian còn rất dư dả, Tôn Dĩnh Sa ngồi ở ghế lái phụ tiếp tục uống sữa chưa uống hết, Vương Sở Khâm thỉnh thoảng quay đầu nhìn cô.

"Em vẫn quen uống nhãn hiệu này à?" Vương Sở Khâm quay đầu lại, mặc dù đang hỏi cô, ánh mắt lại tập trung nhìn con đường phía trước.

Tôn Dĩnh Sa cúi đầu nhìn bình sữa trong tay, là nhãn hiệu bình thường cô hay uống. Lúc phát hiện còn cảm thấy rất trùng hợp, cô uống cùng một nhãn hiệu, sẽ không lo phải mua nữa.

Chỉ là sáng nay người này vừa hỏi, cô đã hiểu được mùi vị.

"Anh mua nó khi nào?"

"Tối hôm qua." Lúc này lại nhìn cô một cái.

Lúc cô nói chuyện với Cao Thích gọi đồ ăn bên ngoài.

Cô cắn môi dưới, Vương Sở Khâm không phát hiện, nhưng camera đã ghi lại được khóe miệng cô nhếch lên, ngón tay vuốt ve bình sữa.

–-------

Vương Sở Khâm mãi cho đến chạng vạng mới trở về phòng nhỏ, lúc này tất cả mọi người đã trở về, dựa theo sự sắp xếp nhiệm vụ tối hôm qua, hôm nay đến lượt Vương Sở Khâm và Dương Gia cùng nhau nấu cơm.

Vương Sở Khâm dựa theo thoả thuận tối hôm qua với Dương Gia, trên đường tan làm trở về anh đã đi siêu thị mua thức ăn.

Dương Gia đã sớm chờ ở phòng khách, thấy người mở cửa là Vương Sở Khâm, cô chạy lên phía trước muốn nhận lấy túi trong tay anh, Vương Sở Khâm cảm thấy không nên để cho cô gái xách đồ nặng, lui về phía sau vài bước kéo dài khoảng cách rồi từ chối lời đề nghị của cô.

Đoạn đường từ cửa ra vào đến phòng bếp, Dương Gia đi ngay bên cạnh Vương Sở Khâm, cô ngẩng đầu mang theo nụ cười hỏi anh có mua bơ cô muốn hay không, Vương Sở Khâm không chắc chắn nhìn xuống túi, sau khi xác nhận mới gật đầu với cô.

Tôn Dĩnh Sa ngồi ở trong sô pha, đem cằm giấu ở dưới khóa kéo, cứ như vậy nhìn thấy hai người đi về phía phòng bếp, người chung quanh náo nhiệt chơi trò chơi, cô lại ngây ngốc bất động nhìn người trong phòng bếp.

Người trong bếp có mối liên hệ tâm lý rất chặt chẽ với cô, anh giống như tiếp nhận được tín hiệu. Giây tiếp theo sau khi ngẩng đầu lên liền chạm mắt, Tôn Dĩnh Sa quay đầu nhìn về phía trò chơi đang chiếu trên TV.

Cô không nhìn vào phòng bếp nữa, bắt đầu cùng cô gái bên cạnh nghiên cứu một trò chơi còn chưa chơi qua, giọng nói trong trẻo cùng tiếng cười thỉnh thoảng vang lên truyền vào bếp.

Trong phòng khách tràn đầy nhân khí, cô và anh đang chơi trò trả thù chỉ có hai người biết.

–------------

Cơm tối là do Vương Sở Khâm phụ trách đầu bếp, Dương Gia trợ thủ, bởi vì hai người đều là người Đông Bắc, cho nên tối hôm qua tại thảo luận hôm nay làm cái gì thời điểm, tất cả mọi người đề nghị hai người hôm nay họ có thể ăn món ăn đặc sản vùng Đông Bắc.

Thịt trong nồi hôm qua lộ mặt hôm nay lại được nâng lên sân khấu lần nữa, so sánh với phiên bản Cao Thích làm, trong máu của Vương Sở Khâm mang theo DNA người Đông Bắc nên càng muốn nấu nhiều hơn. Thế là một đĩa thịt trong nồi lớn được bưng lên, khi họ bước đến bàn, Liễu Tuyết, một cô gái nhỏ nhắn trông giống như một cô gái miền Nam, không khỏi kinh ngạc che miệng lại.

"Một đĩa lớn như vậy......"

Dương Gia thay anh giải thích."Người Đông Bắc chúng tôi coi trọng sự trung thực!"

An Bạc nhỏ tuổi nhất nhìn hai người bọn họ nói đùa. "Hai người trông giống như đang mở một nhà hàng Đông Bắc vậy ha ha!"

Không khí trở nên ngột ngạt, Vương Sở Khâm đứng bên bồn rửa tay, vừa rửa tay vừa trả lời: "Tôi cùng lắm chỉ là người làm công, bà chủ Dương mới là bà chủ thật."

–---------

Khúc nhạc đệm nhỏ đi qua, mọi người cùng nhau trở lại bàn cơm bắt đầu bữa tối đêm nay. Có thể là do món Đông Bắc, nhiều người đều thêm cơm lần thứ hai, thân là đầu bếp hôm nay Vương Sở Khâm rất hài lòng.

Tôn Dĩnh Sa không kén ăn, trước kia lúc ở trong đội còn được dì căn tin khen ngợi là cục cưng háu ăn, ngoại trừ việc ăn chậm một chút ra còn lại không có khuyết điểm gì.

Mọi người trên bàn gần như đã ăn xong, chỉ còn lại Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa hai tay trái phải cầm đũa đồng thời gắp cơm, Tôn Dĩnh Sa đối với những món ăn Vương Sở Khâm làm đều rất quen thuộc, không có gì để bình luận, nhưng ăn vào lại không dừng đũa được.

Đợi đến khi Tôn Dĩnh Sa ăn xong cơm trong bát đặt đũa xuống, Vương Sở Khâm ngồi đối diện cô cũng dừng động tác lại.

Người trên bàn cơm còn đang trò chuyện, chuông cửa đúng lúc vang lên, lúc này là Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa cách nhau rất gần, Tôn Dĩnh Sa cầm khăn giấy đầu cũng không ngẩng lên, Vương Sở Khâm rất tự giác đứng dậy đi mở cửa.

Cuối cùng lấy ra một tấm thiệp và một phong thư, Vương Sở Khâm đọc theo thông tin trong thiệp: "Đây là những thứ mà nữ khách mời lựa chọn để lưu lại "Hồi ức với người yêu cũ", mời mỗi người chọn món ăn mình thích đi, hãy cố gắng tập trung gặp người lạ."

Mở phong bì ra, bên trong đặt bốn tờ giấy có tên nhà hàng, Vương Sở Khâm liếc mắt một cái liền thấy được tờ quen thuộc nhất kia.

Trước khi ghi hình anh cũng không biết phân đoạn này, cho nên lúc thu hình, tổ làm chương trình hỏi anh: "Khi nhìn thấy người yêu cũ của anh lựa chọn nhà hàng, suy nghĩ của anh là gì?"

"Đó là nhà hàng chúng tôi đã gặp nhau khi chia tay. " Vương Sở Khâm cười khổ, "Cũng là nhà hàng nơi chúng tôi hẹn hò lần đầu tiên."

Tôn Dĩnh Sa rất thích ăn thịt, lần đầu tiên hẹn hò, là ngày nghỉ sau khi kết thúc huấn luyện, anh đưa cô né tránh ống kính rời khỏi ký túc xá vận động viên, đi đến một chỗ cách ký túc xá khá xa để ăn thịt nướng.

Cửa hàng đó ăn rất ngon, nhưng vì nằm ở đầu một con hẻm khá vắng vẻ nên khi họ đến đó hầu như không có ai.

Vương Sở Khâm nhớ lại hình ảnh lúc đó, "Khi đó tôi dẫn cô ấy đi ăn mấy chục đĩa thịt nướng. Người phục vụ sợ đến mức hỏi chúng tôi có phải đang quay video vua dạ dày lớn hay không."

"Vậy ngày chia tay thì sao?"

"Khi đó à." Anh chớp đôi mắt khô khốc, "Cô ấy không có khẩu vị, nói xong liền rời đi."

–---------

Tôn Dĩnh Sa ngẩn người nhìn chằm chằm tờ giấy cuộn của nhà hàng thịt nướng, tổ chương trình dặn dò là cố gắng lựa chọn người lạ, sau khi nghe xong Tôn Dĩnh Sa lâm vào hối hận, nơi đó chứa đựng ký ức hạnh phúc và đau khổ của cô, cô không muốn chia sẻ với người khác.

Nhưng quy tắc của chương trình chính là như vậy, lúc này để cho nam khách mời chơi đoán số quyết định thứ tự, Tôn Dĩnh Sa cũng giống như trước kia cầu nguyện Vương Sở Khâm thắng lợi, chỉ là ông trời không tin tưởng bọn họ nữa, Vương Sở Khâm bị thua trong cuộc chiến kéo đá này, lựa chọn cuối cùng.

Lựa chọn thứ nhất chính là Cao Thích, hắn ra vẻ do dự giữa những tờ giấy, cuối cùng cũng bởi vì tầm mắt Tôn Dĩnh Sa, tay của hắn cũng theo tầm mắt vươn tới hướng kia.

Nhà hàng cuối cùng không ai lựa chọn rơi vào tay Vương Sở Khâm.

Sau lưng cuộn giấy có mã QR, lấy điện thoại di động ra quét mã vạch là có thể biết đối tượng hẹn hò ngày mốt là ai. Vương Sở Khâm quét qua phát hiện là Dương Gia, anh ngẩng đầu nhưng không nhìn về phía Dương Gia, tầm mắt hướng về phía Tôn Dĩnh Sa, cô đang thu dọn rác trên bàn, bị Cao Thích gọi tên mới ngẩng đầu đáp lại.

Xa lạ, xa cách, muốn kéo về.

–------------

Tin nhắn động lòng đêm nay nhắc nhở đến giờ, Vương Sở Khâm đêm nay vẫn nhận được hai tin nhắn giống như tối hôm qua.

「Tối nay phối hợp cũng không tệ lắm!」

「Đồ ăn làm rất ngon nha!」

Tin nhắn tiếp theo còn chưa tới, Vương Sở Khâm đã để điện thoại bên giường, xoay người đi đến nhà vệ sinh trong phòng.

Sau khi đóng cửa lại mới dám ngồi xổm xuống, vùi đầu vào đầu gối, trong camera chỉ có thể nhìn thấy mái tóc mềm mại của Vương Sở Khâm dán vào gáy, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

Cho đến khi âm thanh nghẹn ngào khẽ vang lên trong không gian vang vọng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co