Truyen3h.Co

[Shortfic] Marry Me [Yulsic]

Chap 9

blue_eyes1327

Chap 9

Tia nắng đầu tiên trong ngày kéo con người mệt mỏi trong tôi bật dậy. Hít hà thứ không khí ẩm thấp vừa lạ vừa quen, tôi khịt mũi thích thú. Căn phòng này sau từng ấy thời gian vẫn cứ thấp và tối tăm như thế. Tôi thích vậy.

Lướt tay trên những chiếc áo khoác lông, tôi dừng lại ở cái áo màu chuột xám sờn cũ. Hoài cổ một chút cũng hay. Nghĩ vậy, tôi tròng nó vào, rót một ít nước nóng từ cái bình nước chạy điện vào chiếc ly thủy tinh bé đã có sẵn một gói trà artichoke đậm đặc. Lắc nhẹ để bột trà rải đều ly nước màu vàng sẫm, tôi nhấp một ngụm nhỏ. Café và trà, hai thứ đều đắng nhưng tôi thích trà hơn, nó làm người ta bình tâm lại chứ không gây nghiện như thứ bột nâu chán chường kia.

Tôi chọn một đôi boot màu xám có viền vài sợi lông trắng trang trí rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Cái lạnh nao lòng vẫn không đổi qua bao mùa đông ở Hàn Quốc và vì thế mà dù xa nơi này đã 3 năm rồi nhưng tôi không bao giờ có thể quên được nó. Tuyết vẫn còn rơi nhưng cái lạnh này không đủ để làm tim tôi chảy máu nữa rồi. 3 năm rời khỏi nơi giam cầm cảm xúc trong tôi, tôi thầm cảm ơn nó vì sự lạnh lùng, khắc nghiệt của nó đã biến những mạch máu bảo vệ trái tim tôi thành thép cứng. 3 năm ở xứ sở của những giấc mơ, tôi chưa từng một lần rơi lệ. Cũng có thể vì khi ra đi tôi đã khóc quá nhiều nên tuyến lệ của tôi đã cạn kiệt tài nguyên nước mắt rồi, phải không nhỉ?

Leo lên tuyến xe bus quen thuộc, tôi lấy điện thoại ra và chọn một bài hát quen thuộc. Từ khi ra đi, tôi chỉ nghe một bài hát duy nhất: “I love you”. Suốt 3 năm làm quen và chung sống với thứ ngôn ngữ xa lạ ở bờ bên kia bán cầu, tôi vẫn chỉ yêu một người. Tay tôi cầm hamburger, gót giày tôi khắc nổi chữ made in USA, hơi thở của tôi tràn ngập thứ tiếng Anh bồi lơ lớ nhưng trái tim tôi lại ở trọn vẹn giữa lòng Seoul. 3 năm hay 30 năm đi nữa, tôi cũng vẫn sẽ như kẻ khờ đứng giữa cơn bão tuyết mà hét lên “My love, saranghaeyo” cho chỉ một người mà thôi.

-    Xin hỏi cô muốn gặp ai ạ? – tiếp tân nhìn lên nhìn xuống bộ dạng phủi bụi của tôi và hỏi một câu cửa miệng.

-    Tôi muốn gặp giám đốc kinh doanh của tập đoàn.

-    Xin hỏi cô có hẹn trước không ạ? – bộ quần áo cũ kĩ này thì không được phép mặt đối mặt với nữ giám đốc danh giá của tập đoàn họ Jung hay sao thế nhỉ?

-    Tôi đến từ tập đoàn BK, tôi đến đây để kí kết hợp đồng.

-    Vâng? – nét mặt cô gái bối rối, đi kí kết đi một người và cái công ty Mỹ chỉ bèo nhèo như vậy thôi sao?

Tôi không trách cô gái ấy, thậm chí khi bạn ở nước Mỹ đi nữa thì việc ăn bận sang trọng và tỏ ra uy quyền trước đối tác luôn rất quan trọng. Tôi đành đưa một tấm card và xưng họ tên thì cô ấy mới bán tín bán nghi gọi cho trợ lý của giám đốc kinh doanh. Sau khi thông tin được xác nhận, tôi đi vào thang máy trong suốt và chọn tầng 9.

Cánh cửa phòng bằng gỗ nâu được khắc vẽ cầu kì hiện ra trước mắt, tôi mỉm cười ngước nhìn tấm bảng “giám đốc kinh doanh Jessica Jung” rồi đẩy cửa bước vào. Ở bên kia bàn làm việc sáng bóng màu sang trọng, cô gái tóc vàng vẫn đang chăm chú vào đống hồ sơ bày la liệt trên bàn. BK là một tập đoàn nổi tiếng và hợp đồng lần này có giá trị rất lớn. Tôi đã mất rất nhiều công sức cũng như thời gian để thuyết phục chủ tịch tập đoàn của tôi đồng ý đầu tư sang Hàn Quốc, “rất lớn” quả thực không phải là nói ngoa.

Tôi lẳng lặng tiến tới cạnh cô nàng giám đốc trẻ tuổi, kéo một chiếc ghế tương đối gần, tôi ngồi xuống ngắm nhìn vẻ xinh đẹp kiêu kì mà tôi chưa bao giờ quên dù chỉ là một tik tak. Mỉm cười với cái cau mày quen thuộc trên trán công chúa nhỏ, tôi cứ để thời gian lặng trôi cho đến khi người trợ lý bước vào.

Tiếng mở cửa cùng tiếng chào hỏi làm cô gái giật mình, cô nhìn quanh mất một lúc và nhận ra căn phòng rộng lớn này không chỉ có hai người. Tờ giấy màu xanh cùng cây bút Parker rơi tự do trên mặt bàn hỗn độn, cô ấy nhìn tôi như nhìn vào một bóng hình đã khuất. Tất cả mọi yêu thương chực trào chợt vỡ òa trong giọt nước mắt rưng rưng, người phụ nữ lạnh lùng của tôi đứng bất động và bật khóc.

-    Giám đốc Jung – người trợ lý hoảng hốt với giọt nước mắt của sếp lớn.

Tôi đứng dậy, giơ tay chặn ngang người cô gái trẻ và nói nhanh:

-    Không có gì đâu, đây là chuyện riêng của hai chúng tôi thôi. Cô có thể vui lòng nhường căn phòng này lại cho chúng tôi không? – tôi nói với vẻ ra lệnh nhiều hơn là cầu xin.

-    Ơh… - người trợ lý thoáng giật mình với thái độ của tôi nhưng rồi cô ấy cũng thở dài chấp nhận – vậy tôi xin phép ra ngoài ạ.

-    Cám ơn cô.

Tôi tiễn cô gái trẻ ra tận cửa và nhiệt tình đóng khóa cửa lại giùm. Quay lại nhìn em, tôi không đang đi nữa, chân tôi đã mọc cánh bay tới bên em rồi em biết không? Cuốn nhau vào biển khơi cảm xúc trong sự ướt át nồng nhiệt, tôi vội vã chạm lên từng đường nét đã khiến tôi trở thành tín đồ của vẻ đẹp hoàn hảo.

-    Ai đã làm cho em đẹp như thế này vậy, Jessica? – tôi vuốt ve lên khuôn mặt em và hỏi với vẻ mặt ngưỡng mộ.

-    Đẹp thế nào cơ? – em cười đầy bí ẩn sau nụ hôn dài.

-    Sắc sảo và trưởng thành.

-    Xem người đã biến em thành phụ nữ nói gì kìa?

Vẫn kiểu cách đã từng khiến tôi hoang mang, hoảng loạn. Vẫn cái nhếch môi ngạo đời bằng nụ cười đầy cuốn hút. Vẫn là mái tóc vàng đảo điên bao người. Vẫn độc tôn dành trọn cho tôi. Dù có là ai thì em vẫn mãi là Jessica của riêng tôi thôi.

-    Yul đi kí hợp đồng hay nhỉ? Bộ đồ này là sao đây? – em cúi xuống chạm vào chiếc áo khoác nâu của tôi.

-    Để làm cho Yul khác với mấy gã bảnh bao em gặp mỗi ngày chứ. Em có biết là nhờ nó mà Yul đã thay đổi cuộc sống của mình một cách ngoạn mục không?

-    Ý gì đây? – em nhướng mày chờ đợi câu trả lời từ tôi.

-    Em có biết một anh chàng người Mỹ tên Jackson không? Anh ta là bạn đại học của em và khi anh ta hợp tác với tập đoàn họ Jung, Yul đã có cơ hội làm việc với anh ta chỉ vì Yul là người duy nhất mặc bộ đồ này trong công ty thôi đó. Thực ra mà nói thì anh ta theo đuổi Yul.

-    Jackson? Ngày xưa anh ta từng tán tỉnh em.

-    Phải, anh ta yêu em vì vẻ đẹp công chúa trong truyện cổ tích của em. Và Yul nói với anh ta rằng nếu anh ta biết em là người như thế nào thì anh ta sẽ không uổng phí nhiều thời gian với em vậy đâu? Dù sao thì anh ta cũng kéo được Yul về làm cho BK và tập đoàn đó đã đưa Yul đến một thế giới rất khác. Bây giờ Yul là người đại diện cho BK tại khu vực Châu Á - Thái Bình Dương.

-    Yul nói gì với anh ta về em? – em không quan tâm tôi đã thăng trầm trong sự nghiệp như thế nào, em chỉ muốn biết về chính em thôi.

Tôi ngồi dậy khỏi chiếc ghế bành êm ái của em, ném áo khoác đi, tôi từ từ tháo từng nút áo một giữa ngày mùa đông lạnh tê tái cõi lòng. Từ bất ngờ em chuyển sang bắt chéo chân chờ đợi trong thích thú. Tôi có cảm giác đôi mắt em đã thay cho đôi tay đẹp xinh đang bận tựa cằm kia cởi đồ giùm tôi rồi. Hòa cơ thể vào nhau sau 1096 ngày mòn mỏi chờ đợi, tôi và em đam mê với cái nóng ấm của nhau đến nỗi hơi thở mùa đông chỉ vừa mới trườn tới thì chúng ta đã nhanh chóng đẩy chúng văng ra ngoài căn phòng nóng nực này.

Ngạc nhiên thay, giữa những âm thanh mỏng manh dễ vỡ, em vẫn có đủ tỉnh táo để không bị tôi cuốn vào những cái chạm tinh tế và nhạy cảm nhất.

-    Đừng cố tìm cách để lảng tránh câu hỏi, người yêu nóng bỏng cuồng nhiệt của em – em đẩy tôi ra để trở lại cuộc tra vấn của em.

-    Yul nói anh ta rất ngốc vì anh ta không biết rằng em rất mạnh mẽ. Và khi em trong dáng hình nguyên sơ của Chúa, em luôn muốn được ở trên. Anh ta đã shock tới nỗi bảo Yul đừng kể tiếp nữa vì trí tưởng tượng của anh ta rất phong phú. Đồng thời thì Jackson của chúng ta cũng rút ra một điều rằng anh ta tuyệt đối không bao giờ theo đuổi các cô gái Hàn Quốc xinh đẹp nữa – tôi bật cười khi nhớ lại vẻ mặt thảng thốt của anh bạn đồng nghiệp người Mỹ.

Khi tôi nói xong, bàn tay lang thang vô định của tôi bị em hất ra không thương tiếc. Trao cho tôi ánh nhìn gợi cảm tới nghẹt thở, em vùng dậy và đẩy tôi vào vị trí ban nãy của em.

-    Yul thay đổi nhiều lắm đó. Nhưng vẻ bề ngoài và cách nói chuyện phớt đời đó em không quan tâm. Em chỉ muốn biết bên trong Yul có còn như ngày này 3 năm về trước hay không mà thôi.

Em ngã đè lên tôi và nhấn chìm tôi bằng nghệ thuật quyến rũ mà chỉ em mới có thể làm được. Tôi nhắm mắt và đưa hơi thở của mình ra xa hơn. Tôi chấp nhận chết chỉ để được yêu em, Jessica.



Căn phòng được rải ánh sáng từ hàng ngàn chiếc đèn nhỏ trở nên lộng lẫy dưới bàn tay tuyệt tác của những nghệ sĩ sắp đặt. Chiếc rèm buông thả màu xanh dịu của nó hòa cùng ánh vàng lấp lánh để tôn lên vẻ sang trọng của buổi lễ ra mắt. Hôm nay, tại biệt thự riêng của chủ tịch tập đoàn họ Jung, tiểu thư Jessica sẽ có một cuộc gặp gỡ với người đàn ông của đời cô. Trong suốt 3 năm dài, cô ấy đã bị ép tham dự rất nhiều buổi tiệc như thế này nhưng kết quả luôn là một con số 0 tròn trĩnh. Kể cả có tôi hay không thì mọi thứ cũng vậy thôi, chủ tịch đáng kính à.

Ngày cận kề tết cổ truyền, người đàn ông họ Jung dường như trở nên mạnh mẽ hơn với quyết định của ông. Lần này là con trai của một nghị sĩ lớn, anh chàng có một công ty Luật riêng và hiển nhiên là anh ấy có đủ tương lai, tiền đồ và vẻ bề ngoài để sánh bước với cô công chúa xinh đẹp của ông. Sẽ còn gì có thể vui hơn khi họ đón năm mới với người xông đất là chàng trai danh giá bên cạnh cô con gái yêu dấu vào sáng mai. Quả thực là không còn gì tuyệt hơn chàng rể lý tưởng ấy.

Tôi đứng trước cửa ngôi biệt thự sáng đèn rồi mỉm cười. Tôi vừa trải qua một cuộc hành trình ngắn sau khi kí kết xong hợp đồng nóng bỏng với giám đốc kinh doanh Jessica Jung. Tôi đã trở về nơi tôi chôn dòng huyết của mình dưới tuyết lạnh để ghi dấu mối tình tuyệt vọng 3 năm về trước. Cây cổ thụ đó không còn xám ngoét trước cái lạnh độc tôn của tuyết nữa, nơi chiếc ô vụng về khắc lên, dòng chữ đã hằn in vào lòng cây một mối tình vĩnh cửu. Ngày ấy, nếu cây phải oằn mình chịu đựng cơn bão tuyết thì ngày nay nó đã mơn mởn xanh với những chiếc chồi non mát rượi. Có lẽ truyền thuyết đó đã nối một sợi dây hồng vô hình vào ngón tay áp út của tôi và em rồi. Bởi vậy nên dù là mùa đông lạnh giá hay mùa xuân ấm áp thì sau bốn mùa tuần hoàn, tình yêu tôi vẫn sẽ trở về nguyên vẹn trong vòng tay em.

Tôi đưa giấy mời cho người gác cửa rồi bước vào ngôi biệt thự màu trắng trong bộ váy đen huyền bí. Với vẻ giàu có và sang trọng này thì chẳng ai trên đời này có thể nghĩ tôi đang thâm nhập vào đây để phá đám đâu. Tôi thoải mái đưa gót giày dạo quanh phòng khách kiêm phòng đãi tiệc đêm nay mà không gặp phải bất cứ khó khăn nào. Nhấp vài ngụm rượu nhỏ, tôi trò chuyện và làm quen với một vài anh chàng bảnh bao như một người khách mời bình thường. Giống như chủ tịch Jung và giám đốc Kang, tôi muốn làm những việc khiến người ta phải nhớ tới mình vào một thời điểm đặc biệt.

Xa xa về bên kia bàn, tôi ghé ánh mắt đến người đàn ông “của em”. Anh chàng đang cố chứng tỏ bản lĩnh luật sư giám đốc của mình trước cha mẹ của em dù rằng đôi mắt kia chẳng thể rời khỏi S-line gợi cảm cạnh bên. Tôi đoán anh chàng đó không cảm động vì gia sản của nhà họ Jung thì cũng rơi lệ vì nhan sắc tuyệt trần kia rồi. Tiến gần đến bốn con người quyền lực, tôi giả vờ chọn một vài món ăn để có thể nắm bắt diễn biến câu chuyện.

-    Jung tiểu thư quả là xinh đẹp và tài giỏi đúng như danh tiếng bấy lâu tôi được nghe. Nếu có cơ hội tìm hiểu con gái của chủ tịch Jung đây thì đó quả thực là vinh dự cho tôi – giọng anh chàng còn ngọt còn hơn cả mật ong rót vào tai tôi từ em nữa.

-    Đừng nói khách sáo như vậy. Nhà họ Jung chúng tôi luôn xem giám đốc Kim là người trong nhà mà. Con bé nhà tôi còn nhiều thiếu xót, mong là giám đốc Kim sẽ chăm sóc và dạy dỗ nó sau này – chủ tịch Jung cũng hạ giọng với chàng rể tương lai.

Tôi nhìn vẻ mặt bất mãn xinh đẹp của em rồi lại nhìn vào nụ cười thân thiết giữa hai người đàn ông để lấy tinh thần. Tôi không còn là kẻ suốt ngày tự rủa sao mình không được như thế này, sao tôi không có những thứ như thế kia để yêu em nữa rồi. Dù rằng tôi vẫn chưa xứng với em nhưng ít ra thì bây giờ thì tôi đã có đủ bản lĩnh để làm chỗ dựa cho bờ vai yếu đuối kia rồi.

Bước một vài sải chân lại gần em, tôi nắm chặt lấy những ngón tay thanh mảnh của em và nói lớn:

-    Hãy làm điều gì đó thật điên khùng đi.

Và trước khi bất cứ ai kịp lên tiếng vì sự xuất hiện đột ngột của tôi thì tôi đã quỳ xuống dưới chân em để thốt lên điều mà tôi ấp ủ kể từ khi đôi mắt nâu kia lạnh lùng chiếm hữu trái tim tôi.

-    Chúng ta hãy lấy nhau đi.



 

 

END.

(18:30 ngày 07.01.2011)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co