Chap 2
Sakura lê từng bước chân "nặng hơn cả nghìn tấn" tới chỗ của Syaoran , cô ngồi xuống nhìn anh với vẻ mặt rất đỗi đau khổ, cô vò đầu bứt tai quay sang Syaoran rồi lại nhăn mặt nhìn lên bàn trên, nơi Yamazaki đang ngồi. Syaoran cũng chả muốn quan tâm đến cô nữa, anh gục xuống bàn và đi vào giấc ngủ, Sakura cũng gà gật một lúc rồi " Phịch" một tiếng, cô nằm hẳn xuống bàn...
Tiếng guốc đập xuống sàn nhà của cô chủ nhiệm khiến mọi người hướng dần tới nơi cô đang đi đến, tiếng thước kẻ gõ mạnh xuống bàn khiến hai con người đang "say đắm trong giấc ngủ" bỗng nhiên ngồi phắt dậy, cả hai đều nhìn nhau gãi đầu.
"Tôi dạy chán lắm hay sao mà cả hai em đều lăn ra ngủ vậy?" Cô chủ nhiệm lên giọng.
Sakura đá vào chân Syaoran nói nhỏ ''Làm cái gì đi chứ!''
"Bọn em... đâu có ngủ, bọn em chỉ... gục đầu xuống bàn... thôi ạ..." Syaoran cắn môi trả lời bừa.
"Đang học mà lại gục xuống bàn sao, các em có tỉnh táo không vậy? Chốc nữa hết tiết học hai em ở lại dọn vệ sinh lớp!"
"Trời ạ, chỉ tại cậu thôi đấy!!!!!" Sakura nổi cáu.
"Cái gì, ai bắt cậu ngủ đâu chứ, bị phạt rồi đổ thừa cho tôi là sao?"
"Tý biết tính sao đây, ngồi cạnh cậu đen đủi hết mức~!!!!!!" Sakura nghiến răng nhìn "kẻ thù" đôi mắt "tóe điện" của cô khiến anh sởn da gà.
"Cậu nghĩ tôi sung sướng khi ngồi cạnh cậu chắc?"
Chợt có ý nghĩ lóe lên trong đầu Sakura, cô cười thầm tỏ vẻ đắc chí. Giờ ra chơi là cái giờ tung hoành của cả lớp, Syaoran và Yamazaki đã đi xuống căng tin còn Sakura đã bắt đầu hành động. Cô đến cạnh bàn Eriol và kéo cậu ta xuống ga- ra của trường.
"Cậu định làm gì hả?" Eriol mắt chớp chớp nhìn cô và hỏi.
"Trả đũa chứ sao, đừng hỏi nữa, tớ phải tìm cái xe của Syaoran đã.....Hm..."
"Mui trần xanh, mui trần xanh......Hm.... Mui... trần ...xanh..." Sakura chỉ nhớ có vậy và cuối cùng cô đã tìm được cái xe đó.
"Cậu sẽ chết với tôi! Hehe~" Nói rồi là làm, cô trèo vào trong xe rút cái đề ra và không quên dán một mẩu giấy
trước cửa kính xe: "Syaoran, cậu là một con bò điên ^^!!"
Eriol nhìn Sakura với một con mắt "sợ sệt", bù lại cô rất khoái chí trước những gì mình làm. Cô đập tay vào người Eriol, ánh mắt của cô long lanh khiến tim anh càng run lập cập:
"Tý nữa cậu cùng tớ làm vệ sinh nhé~''
Eriol chỉ biết cười hờ, anh lẩm bẩm:
"Đúng là trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết"
"Này cậu bảo ai là bò đấy hả?" Sakura nhếch mép nhìn Eriol làm anh giật bắn cả mình.
"Cậu nghe thấy à?" Anh hỏi lại.
"Tớ nghe cậu nói bò bò, trâu trâu gì đó, tớ nghĩ "đầu bò" hợp với tên Syaoran kia hơn là tớ đấy!Hahaha~"
-----------------------
Cả giờ rồi Sakura ngồi nhìn Syaoran rồi cười, chỉ mình cô biết cô đã làm gì với anh.
"Cậu ta bị điên thì phải...?" "Con bò điên" nghĩ thầm rồi bắt đầu lên tiếng.
"Cậu bị chập điện à, sao trông cậu có vẻ mãn nguyện thế?"
"Vui mà cũng có lý do sao?" Sakura chớp chớp mắt.
Yamazaki quay xuống chế giễu.
"Cả giờ ngồi cười thì chắc không có tý kiến thức nào trong đầu đâu nhỉ?"
"Cậu đi học muộn mà nghe văn vẻ gớm nhỉ?Xì~" Sakura bĩu môi nhìn Yamazaki, cô cứ nghĩ anh là một con người không thèm học như Syaoran, nhưng ai ngờ anh ta lại "vô duyên" nói ra một câu rõ dở hơi với cô...
..."Tôi chưa giới thiệu với cậu là tôi học rất giỏi nhỉ?"
"Đừng có đùa, để tôi kể nhé: đi học muộn, chế giễu, nói đểu, nói xấu người khác, cái gì cũng có tên cậu, cậu nghĩ ai tin cậu học được chứ? Khoác lác!!!!!" Sakura dơ ngón tay lên đếm những tật xấu của Yamazaki rồi đưa ra kết luận có vẻ rất hợp lý.
"Tôi là học sinh cá biệt..."
"Đấy, tôi biết ngay mà~!" Sakura cắt ngang lời anh khiến anh càng thêm ức chế. Anh nói tiếp:
"... Nhưng tôi rất thông minh, thành tích nhất lớp và đứng thứ 4 trường đấy!!!! Hohoho~"
Mắt Sakura mở to, chớp chớp, đang ngạc nhiên hết cỡ thì cô chủ nhiệm gọi cô lên bảng.
"Cô vừa nhận bảng điểm và hạnh kiểm của em ở trường cũ, thật là ngoài sự mong đợi của cô!"
"Cô ơi, cô đừng đọc cho cả lớp nghe nhé~ Đi mà cô~" Sakura nài nỉ cô chủ nhiệm, hai người ở cuối lớp cũng đã đoán già đoán non cái bảng kết quả đấy rồi còn Eriol thì đang niệm "thần chú" cầu nguyện cho Sakura, nhưng thần chú cậu lẩm bẩm chẳng linh gì cả...
"Cô muốn em cố gắng hơn, em là con gái, sao có thể chấp nhận thành tính đứng bét lớp và trên đúng một người trong trường được chứ?"
Yamazaki suýt sặc trước câu nói của giáo viên, anh chú tâm nghe tiếp.
"Thành tích học tập không khá khẩm thì hạnh kiểm cũng phải cố gắng chứ, đằng này.... Thôi không nói nữa, em về chỗ đi!"
Tomoyo quay sang hỏi Eriol, vẻ mặt rất ái ngại
"Đó có phải là bạn cậu không đấy?!"
"Trời ạ~! Xấu hổ quá đi mất thôi!!!!!!!! Sao tớ lại có một cô bạn vừa hư lại vừa học dốt như thế nhỉ!!!!!!!!!!????????????"
-----------------------
Sakura cầm chổi lau nhà vung lung tung rồi hét lớn:
"Ôi trời ơi, mệt thật đấy!!!"
"Cậu đã làm tý gì đâu mà than vãn kinh vậy?" Eriol, Syaoran, Yamazaki và Tomoyo đồng thanh nói.
"Ơ, bây giờ tôi mới để ý, sao hai cậu lại ở đây vậy?" Sakura trố mắt ra nhìn Tomoyo và Yamazaki, cô đưa tay ra chỉ chỏ.
Syaoran đặt tay lên vai Sakura bắt đầu giải thích.
"Này nhé, bạn bè là phải giúp đỡ lẫn nhau, đúng không?"
"Đúng, thì sao?"
"Yamazaki là bạn thân của tôi, Tomoyo là em họ của bạn tôi, vậy họ có thể ở lại giúp chúng ta được chứ?"
Sakura đã hiểu ra vấn đề... và cô cũng đã cảm thấy được một "áp lực" lớn đang đè nặng lên đôi vai của mình...
"Tay cậu đặt vào đâu đấy hả!!!" Sakura nghiến răng nhìn Syaoran khiến anh bất giác giụt tay lại, miệng anh chỉ biết cười hờ để tránh ánh nhìn đầy vẻ sát khí từ Sakura.
Hết việc để làm, Syaoran tung tẩy chạy đến ga- ra ô tô cùng Yamazaki và Tomoyo nhưng vừa vào trong xe niềm vui của anh đã vụt tắt...
"Trời ạ!!!!!!!!! Không khởi động được xe rồi, làm sao bây giờ???!!!"
Tomoyo giựt mẩu giấy trước cửa kính ô tô, rồi đọc to từng chữ cho Syaoran và Yamazaki nghe.
"Syaoran, cậu là một con bò điên"
" KINOMOTO SAKURA!!!!!! CẬU CHÁN SỐNG THẬT RỒI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!" Tiếng hét đầy vẻ giận dữ giữa buổi trưa nắng gắt của Syaoran khiến ai còn ở trong trường cũng đều phải hoảng sợ, Yamazaki đập vào vai Syaoran mà an ủi.
"Thôi, tớ sẽ đưa cậu về, rồi mai tính sau vậy!"
-----------------------------------
Máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay Tokyo, Nhật Bản, tất cả những hành khách đều đã xuống sân bay, duy nhất chỉ có một người còn sót lại, cô đang ngủ ngon lành trên hàng ghế hành khách và chỉ khi có một bàn tay từ đằng sau lay cô dậy, cô mới thực sự tỉnh ngủ
"Thưa cô, tất cả các hành khách đã xuống sân bay rồi ạ!"
"Ôi!!! Cháu xin lỗi, cháu ngủ quên mất, cháu sẽ xuống đó ngay bây giờ ạ~!" Nói rồi cô cuống cuồng gom đồ đạc và xách chiếc vali màu nâu đỏ xuống sân bay. Khuôn mặt tỏ rõ sự phờ phạc của cô vẫn cố gắng mỉm cười khi nhìn thấy ba người bạn của mình, cô đưa tay ôm lấy Tomoyo và cười tít mắt:
"Ôi!!! Tớ nhớ cậu nhiều lắm, tớ nhớ cậu chết mất thôi~!!!!!!"
"Cậu có phải là Chiharu không đấy? Chiharu của ngày xưa đâu có xinh đẹp như Chiharu bây giờ~!" Yamazaki mở lời trêu đùa khiến mặt cô đỏ ửng như trái cà chua, có vẻ như tình cảm của cô đối với Yamazaki sau 2 năm vẫn không hề thay đổi. Cậu ấy luôn làm Chiharu vui, luôn ấm áp mỗi khi cô buồn, nhưng quả thực, cô vẫn chưa dám tỏ tình với Yamazaki lần nào...
Buổi tối với những ánh đèn đường lập lờ sáng, cả dãy phố lên đèn biển hiệu, những món ăn với mùi hương nghi ngút khói tỏa làm ấm áp thêm trái tim Chiharu, bố mẹ cô vẫn còn ở nước ngoài và cô phải bắt đầu cuộc sống tự lập ngay chính tại mảnh đất nơi cô sinh ra, quê hương Nhật Bản.
...
"Nâng ly, chúc mừng Chiharu trở về Nhật Bản nào!!!", bốn người bọn họ đều nâng ly " rượu" lên hí hửng uống, nói cho oai thôi, thực ra tất cả đồ uống được gọi là "rượu" đều là nước ngọt có ga cả. Chiharu cười tít mắt kể những chuyện "trên trời dưới bể" của cô tại Mỹ, và rồi khi chán nước Mỹ, cô lại muốn đi "du lịch" tại quê nhà, cô quay sang ba người kia hỏi:
"Ở trường có chuyện gì mới không vậy?"
"Có, có thứ "mới mẻ" lắm~!!!!" Syaoran, Yamazaki đồng thanh nói còn Tomoyo chỉ biết ngồi cười khúc khích
"Có gì mới...?"
"CÔ ƠI~!!!!!!!!!!!!!!!!!!! CHO CHÁU HAI TÔ MỲ ĐEN!" Tiếng nói khá quen thuộc cắt ngang câu nói của Chiharu, cô và ba người kia quay ra, đôi mắt mở to kinh ngạc của ba con người khiến Chiharu cảm thấy ngỡ ngàng...
"Trời ạ, đi đâu cũng gặp là sao?" Yamazaki và Syaoran lẩm bẩm
Eriol và Sakura quay ra, họ lại gặp ba người kia, và hiện nay thêm một cô gái tóc vàng lạ hoắc. Nhìn thấy Syaoran, Sakura như lên cơn "co giật", cô gãi đầu tỏ vẻ vô cùng ái ngại rồi định toan lờ đi...
"Syaoran, cậu là một con bò điên" Yamazaki nhái lại lời trên tờ giấy đó rồi cười sặc sụa, Sakura liền đi ra chỗ họ đang "nhậu nhẹt" giải thích:
"Tôi không định đùa dai như thế, nhưng lúc về tôi lại quên khuấy trả cậu cái đó...."
Syaoran giận như nước sôi 100 độ, anh quay sang Sakura với ánh mắt hình viên đạn
"Chỉ vì cậu mà xe tôi thành "xe triển lãm" rồi đấy!!!!!!!!"
"Xin lỗi mà~" Sakura gãi đầu bối rối
Yamazaki ghé miệng vào sát tai của Syaoran thì thầm gì đó, như tìm thấy một cách chơi xỏ lại Sakura, Syaoran cười thầm.
"Mà cậu là ai vậy?" Eriol gỡ mớ bòng bong cho Sakura bằng việc quay sang Chiharu ngơ ngác
"Mình là Chiharu, trở về Nhật Bản sau 2 năm du học!"
"Vậy sao, mình là học sinh mới của lớp 11/5, tên mình là Eriol, còn kia là Sakura"
"Hóa ra từ "mới mẻ" vừa nãy các cậu nói là để chỉ Eriol và Sakura à?" Chiharu quay sang Tomoyo hỏi
Tomoyo chỉ biết cười và gật đầu
Mải nói chuyện, họ không biết Yamazaki và Syaoran đã "lượn" đi đâu mất tiêu, một lát sau họ quay ra với nụ cười gian tà dành cho Sakura.Yamazaki nói:
"Lúc này cậu gọi mỳ đen hả?Có đúng không vậy?"
"Ừhm, có rồi hả?"
Syaoran đặt cộp bát mỳ xuống trước mặt Sakura và một bát đưa cho Eriol, với nụ cười khá đỗi gian tà. Sakura bắt đầu nghi ngờ về chất lượng của bát mỳ mà họ đã mang ra
"Eriol àh, cậu ăn trước đi" Sakura nhìn Eriol
Anh cho một miếng vào miệng, cả Tomoyo và Chiharu đều chăm chú nhìn Eriol, anh quay sang Sakura và nói:
"Ngon mà, không có gì đâu!"
Tomoyo như thở phảo nhẹ nhõm trước câu nói của Sakura, cô chỉ sợ ông anh họ của mình cho "thuốc độc" vào bát mỳ của cả hai người. Sakura nhìn bát mì vẫn không dám ăn, cô quay sang nhìn Syaoran và Yamazaki hỏi:
"Sao hai cậu cứ nhìn tôi mãi vậy?"
"À không, chúng tôi chỉ nhìn thôi mà, có làm gì đâu...." Syaoran nói và cố che miệng Yamazaki đang khúc khích cười
Trông bát mỳ có vẻ rất bình thường nên Sakura đã thấy an tâm hơn, cô lấy ớt và mù tạt rắc lên trên bát mỳ, nhìn những thành phần đó được cho vào bát mà Yamazaki và Syaoran lại càng thêm khoái chí. Cô cắn một miếng to vào mồm và...
"Á.Á.Á.Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa......!!!!!!!!!!!!!!!!~" Mặt cô biến sắc, đỏ bừng.Sakura chạy thẳng vào nhà vệ sinh của nhà hàng
Syaoran và Yamazaki cười lăn lộn.Còn Eriol, Tomoyo và Chiharu thì ái ngại cho Sakura
"Các cậu đã bỏ cái gì vào trong này thế hả?!" Chiharu chỉ tay vào bát mỳ và nói
"Ớt và mù tạt với liều lượng lớn, mãi sau cậu ta còn cho thêm nữa thì chắc là cay gần chết!!!!!Hahahaha"Yamazaki cười khoái chí.
"Trời ơi, sao các cậu chơi ác vậy hả~!!!!?????"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co