40
☆🦦
Nghe Điền Chính Quốc hỏi như vậy, Kim Thái Hanh mặc dù không rõ nhưng vẫn thu liễm giọng điệu vui đùa: "Uông bộ trưởng nào?"
Uông bộ trưởng phân bộ thiên khung Giang thành.
Nữ nhân, 53 tuổi, khí chất ôn nhu, tác phong làm việc mạnh mẽ như gió cuốn sấm rền, tức giận lên là ném vỡ ly.
Điền Chính Quốc nhớ rõ từ cái nhíu mày, tiếng cười, tới cả mùi nước hoa trên người đối phương.
Chính là, vì sao Kim Thái Hanh lại nói bộ trưởng phân bộ Giang thành họ Tề, lại còn chỉ có một người?
Trong lòng Điền Chính Quốc sinh ra dự cảm không tốt, đủ loại ý tưởng hỗn loạn trong đầu, là nơi nào có vấn đề?
Là bọn họ vẫn còn ở trong quá trình chuyển tiếp chứ không thật sự trở về, thiên khung lại nhét ảo giác vào đầu bọn họ, để bọn họ tiếp nhận nhiệm vụ mới?
Hay là trí nhớ của cậu sai, sinh ra hiện tượng ký ức trùng điệp, hỗn loạn?
Biểu tình cậu nhíu lại cứng nhắc, gương mặt vô thức tái nhợt vài phần, khẩn trương trong mắt chuyển thành do dự, đây là lần đầu tiên Kim Thái Hanh nhìn thấy Điền Chính Quốc như vậy.
Trong lòng Kim Thái Hanh lộp bộp một tiếng, nhớ lại báo cáo kiểm tra của Điền Chính Quốc.
Cho dù tâm tính kiên định, tính cách kiên cường, thế nhưng trải qua trải nghiệm không thể tưởng tượng nổi kia đều sẽ sản sinh ra thương tích bất đồng, mỗi thành viên của đội bảy thiên khung đều có ít hoặc nhiều di chứng, một số thì biểu lộ ra ngoài, một số ẩn sâu trong tiềm thức, nhưng tất cả đều nằm trong phạm vi có thể khống chế, vì thế phân bộ mới quyết định cho bọn họ ba tháng nghỉ ngơi dài hạn.
Thế nhưng Điền Chính Quốc không giống, kết quả mà chuyên gia giám định cho cậu là: hoàn mỹ.
Kim Thái Hanh là đội trưởng, lúc họp anh cũng có mặt, đối với kết quả đánh giá của chuyên gia, anh cũng không quá lạc quan, bởi vì Điền Chính Quốc giống như một học sinh đã thuộc lòng câu trả lời, cậu biết rõ nên làm sao để được điểm cao chứ không phải cậu thực sự cảm thấy như vậy.
Hai người hiện giờ đã ở phối hợp rất ăn ý, Kim Thái Hanh tiến tới một bước đỡ vai Điền Chính Quốc, không khỏi hạ thấp giọng: "Điền cố vấn, cậu nghĩ tới chuyện gì?"
Cánh môi Điền Chính Quốc nhếch lên, miễn cưỡng mở miệng: "Tôi muốn.... thanh tỉnh một chút."
Vừa nói, Điền Chính Quốc vừa lấy hộp thuốc trong túi ra.
Thuốc này ăn nhiều không tốt, thế nhưng sắc mặt Điền Chính Quốc lúc này thật sự rất kém cỏi.
Kim Thái Hanh lập tức xoay người, trở lại phòng bệnh rót một chén nước, trước khi đi ra đã cùng tay thử qua độ ấm của nước: "Ấm."
Điền Chính Quốc bỏ một viên thuốc vào miệng, sau đó nhận lấy ly nước trong tay Kim Thái Hanh.
Uống một hớp, ngửa đầu, hầu kết trên cần cổ thon dài lăn một vòng, thuận lợi nuốt xuống, động tác khá vội vàng.
Thân thể cậu thon gầy làn da trắng nõn, lúc này mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, cao ngất sạch sẽ, cũng chính là bộ quần áo đã mặc lúc mới tới Giang thành.
Lúc lần đầu tiên gặp mặt, Kim Thái Hanh cảm thấy Điền Chính Quốc giống như cây tùng cạnh hồ nước mùa đông, lúc này phần thanh lãnh kia đã trở nên nhỏ bé tới mức không thể nhận ra.
Bình thường Điền Chính Quốc vẫn luôn dùng thuốc để duy trình thanh tỉnh sao?
Hay là, chỉ ngẫu nhiên?
Người trong tầng lấu này của trung tâm trị liệu không nhiều, hành lang có rất ít người lui tới.
Uống thuốc xong, Điền Chính Quốc nhắm mắt lại lẳng lẳng chờ đợi hơn mười giây, thuốc đương nhiên không có khả năng có hiệu lực nhanh như vậy, thế nhưng nó có thể làm tâm lý người ta thoải mái hơn.
Đến khi mở mắt ra, con ngươi đã khôi phục một ít thanh minh, thấy Kim Thái Hanh vẫn còn ân cần đứng bên cạnh, cậu nói: "Kim đội, anh có nhớ người an bài chúng ta đi làm nhiệm vụ, đồng thời cũng điều tôi tạm thời tới Giang thành là ai không?"
Đúng lúc này, đột nhiên có người gọi:
"Kim đội! Điền cố vấn!"
Nhóm đồng đội hi hi ha ha đùa giỡn đi tới, mọi người đã thu dọn đồ đạc xong.
Chu Minh Hiên nói: "Hai người đứng đây chi vậy? Chờ bọn tôi à?"
Thang Kỳ ôm cổ em trai, cười nói: "Kim đội trưởng, không phải anh đi cùng nhóm Tề bộ trưởng à, sao lại qua đây chờ bọn em?"
Kim Thái Hanh tự nhiên nói: "Qua đây chờ mấy cậu? Mấy cậu mà đáng giá vậy sao, tôi qua đây chờ Điền cố vấn."
Mọi người: "Chời chời! Đãi ngộ khác biệt chưa kìa!"
Cả đám thanh niên cao lớn, một khi không làm nhiệm vụ liền mất đi bầu không khí khẩn trương, ngược lại càn quấy không ai bằng, nếu thả đi ra ngoài, đảm bảo người qua đường thấy bọn họ chắn chắn sẽ đi đường vòng.
Mọi người nhao nhao ầm ĩ xỉa xói, bất quá đều là nói đùa, có thể thấy tâm tình của bọn họ đều rất tốt.
"Điền cố vấn là người nơi khác, không có xe, tôi phải phụ trách đưa đón." Kim Thái Hanh đương nhiên nói: "Nới tới thì đêm nay không chỉ có Tề bộ trưởng mời khách, sẵn tiện làm tiệc tạm biệt Điền cố vấn luôn."
Cơm nước xong, Điền Chính Quốc phải trở về Ninh thành, vé đã đặt vào buổi chiều.
Mọi người liền nhớ tới chuyện Điền Chính Quốc lập tức phải rời khỏi đội bảy thiên khung.
Bảy người nhao nhao tiến vào thang máy.
Điền Chính Quốc đứng ở trong góc, Lý Thuần ma mãnh tiến tới hỏi: "Điền cố vấn, sau khi trở về anh có nhớ bọn em không?"
"Chậc chậc." Đoàn Văn nói: "Điền cố vấn da mặt mỏng, mấy đứa nhìn dáng vẻ sầu não của cậu ấy đi, rõ ràng là đang buồn vì phải ly biệt."
Điền Chính Quốc: "..."
Ngoại trừ Lý Thuần, mọi người trong đội bảy đều có xe, trước giờ Lý Thuần vẫn luôn cọ xe Đoàn Văn, bọn rời khỏi thang máy lầu một, đi tới trung tâm chỉ huy lấy xe.
Kim Thái Hanh có đi ra ngoài vài chuyến nên xe đậu ở dưới hầm.
Sau khi mọi người rời đi, Điền Chính Quốc theo Kim Thái Hanh, một đường đi xuống tầng hầm.
Nhà để xe dưới hầm không tính là chật chội, lúc đi tới một chỗ, ánh đèn trên đỉnh đầu đột nhiên lóe sáng, có một bóng đèn bị hỏng.
Điền Chính Quốc đột nhiên sửng sốt một hai giây.
Trong thông đạo dưới hầm cao ốc Nhuận Kim, ánh sáng u ám chiếu rọi, bên tai là tiếng súng vang không dứt, hình ảnh này đột nhiên không thể khống chế lóe lên trong đầu cậu.
Thế nhưng chỉ một hai giây sau, hình ảnh liền biến mất.
Kim Thái Hanh cắt đứt mạch suy nghĩ của cậu.
"Ở đây." Kim Thái Hanh mở cửa xe: "Lên xe đi."
Là một chiếc xe thể thao màu xám bạc, đường nét lưu loát, nước sơn bóng loáng phản xạ ánh đèn lẳng lặng ngủ đông dưới bãi đậu.
Kim Thái Hanh thay đổi quần áo thường ngày, con ngươi đen đầy ý cười, đứng bên cạnh xe như vậy cứ hệt như người mẫu xe hơi.
Điền Chính Quốc lên xe, thắt dây an toàn: "Anh tồn trữ được tiền riêng hay là phú nhị đại vậy?"
Kim Thái Hanh không phải người thích giấu giấu diếm diếm, gia cảnh, năng lực, tất cả đều hợp thành tính tình ương ngạnh của anh.
Anh khởi động rồi lái xe đi: "Đương nhiên là tiền riêng rồi. Cậu cũng biết đãi ngộ ở đây rất tốt, Điền Cố vấn có động tâm không? Tôi có thể chia phân nửa tiền nuốt được cho cậu."
Rút đi danh phận đội trưởng thủ hộ giả, nam nhân trẻ tuổi này không có gì bất đồng với người bình thường, ngoại trừ điều kiện tốt hơn.
Cổ tay Kim Thái Hanh đeo một chiếc đồng hồ kiểu dáng đơn giản, trong nhà Điền Chính Quốc trùng hợp cũng có người có một chiếc như vậy, giá cả thật sự không hề đơn giản chút nào.
Đôi tay to lớn khớp xương rõ ràng lúc làm nhiệm vụ thực ung dung khống chế súng đạn, lúc này đang thong thả cầm vô lăng, không biết vì sao, Điền Chính Quốc lại nghĩ tới cảm giác khi tay mình bị đôi tay kia nắm lấy.
Ấn tượng là rất ấm, rất mạnh mẽ.
Cậu trả lời lời giễu cợt của Kim Thái Hanh: "Vậy thì không dám, tôi sợ ngồi tù."
Kim Thái Hanh sớm đã đoán được câu trả lời, cũng không đùa nữa, ngược lại nói: "Lương của đội trưởng không tệ, cũng làm chút đầu tư."
Lái xe ra khỏi trung tâm trị liệu, rời khỏi thiên khung.
Lúc tới trạm kiểm soát, Kim Thái Hanh vuốt vuốt mặt, nghiêng đầu nhìn thấy Điền Chính Quốc híp mắt trong ánh mặt trời, dáng vẻ có chút lười nhác.
Ánh mặt trời buổi sáng không tính là quá chói chang, Điền Chính Quốc mặc nó chiếu rọi lên người, ánh mắt theo tốc độ xe xẹt qua cảnh đường phố phồn hoa ở Giang thành.
Cậu rất an tĩnh, ước chừng là thuốc phát huy tác dụng, biểu tình so với lúc ở ngoài hành lang phòng bệnh đã tốt hơn rất nhiều, cũng thanh tỉnh rất nhiều.
Đám người cản trở kia không ở, Kim Thái Hanh muốn hỏi lại chuyện khi nãy chưa nói xong, thế nhưng lại bị tiếng chuông điện thoại cắt đứt.
Là của Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc vừa mới lấy lại điện thoại, còn chưa kịp báo bình an về nhà, phỏng chừng là ở nhà đã được thông báo.
Liếc nhìn người gọi tới, hàng mày nhíu chặt thả lỏng: "Alo?"
Là ai?
Kim Thái Hanh nhìn thẳng phía trước.
Quý Mân Việt vừa nghe thấy âm thanh của Điền Chính Quốc liền thở phào một hơi: "Cuối cùng cũng đã trở về, cứ tưởng cậu thật sự mất tích rồi, anh suýt chút nữa đã phải dùng cái chết tạ tội với cha rồi đấy, cha muốn giết chết anh đây nè."
Giọng của Điền Chính Quốc cũng thực thả lỏng: "Thực đẫm máu."
Quý Mân Việt: "Tiểu Điền đồng học, cậu đừng có mà ghét bỏ nữa, vì cậu lão Điền phỏng chừng sẽ làm thật đấy. Đã nhiều năm như vậy, ngoại trừ đập anh một trận thì chưa từng nhắc lại chuyện anh không nên giúp cậu tiến vào thiên khung, thế mà cả tháng nay anh bị mắng tới sắp chết rồi. Cậu mà còn không về thì máu anh sẽ nhuộm đầy Ninh thành luôn, mẹ thấy anh tội nghiệp quá liền nói giúp vài câu, cha lại càng tức giận hơn."
Điền Chính Quốc nói: "Anh nghe lời một chút đi, đừng có luôn cãi lại."
Nghe lời? Cãi lại?
Kim Thái Hanh: "..."
Kim Thái Hanh không phải người thích nghe chuyện riêng của người khác, chỉ chăm chú lái xe.
Xe đang lái rất tốt, chỉ là lúc đi tới một ngã tư lớn thì gặp phải một lần chờ đèn đỏ dài tới 120 giây.
Kim Thái Hanh một tay chống bên huyệt thái dương, một tay gõ gõ vô lăng theo nhịp đếm ngược của đèn đỏ.
Quý Mân Việt đơn giản nói qua một loạt chuyện lớn nhỏ trong nhà, khó lắm mới nhịn xuống được dục vọng muốn tiếp tục: "Mua vé lúc mấy giờ?"
Điền Chính Quốc nói: "Hai giờ."
Quý Mân Việt tính toán một chút: "Vậy thì tới nơi cũng hơn bốn giờ, hôm nay cậu ở nhà nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai rồi hãy về nhà. Anh sợ nếu cậu về ngay thì thể nào cũng phải nghe cằn nhằn một phen."
Điền Chính Quốc: "Ừ."
"Được rồi." Quý Mân Việt nói: "Quyết định như vậy. Bây giờ anh phải tới trường học một chuyến, có một buộc tiệc tối, thuận tiện sẽ đem mèo trả cho cậu."
Điền Chính Quốc nhớ mèo.
Lúc đi cậu dĩ nhiên không thật sự mang mèo tới nhờ nhóm đồng nghiệp phân bộ Ninh thành trông coi giúp mà đưa tới chỗ Quý Mân Việt.
Rời đi cả một tháng, không biết mấy vị boss kia có còn nhớ cậu không, cậu đoán chắc là có.
Trên thế giới này không có chuyện gì làm người ta thả lỏng hơn tuốt mèo cả, chỉ một câu đó thôi đã làm khóe miệng Điền Chính Quốc nhếch lên một độ cung.
Cậu hỏi anh trai: "Vậy mấy giờ tối anh qua?"
Đèn xanh.
Kim Thái Hanh một lần nữa lái xe, quẹo trái, tiến vào dòng xe cộ mới.
Quý Mân Việt nói: "Trước bảy giờ."
Điền Chính Quốc hỏi: "Tắm chưa?"
"Biết hôm nay cậu về, hôm qua chị dâu đã đưa đi tắm sạch sẽ rồi." Quý Mân Việt còn không rõ cậu em này sao: "Cái đồ khiết phích."
Điền Chính Quốc hài lòng nói: "Tốt, vậy em chờ anh."
Cúp điện thoại.
Điền Chính Quốc cảm thấy trong xe có chút yên ắng kỳ quái.
Cùng người nhà trò chuyện có chút lâu, cậu có chút áy náy: "Thật ngại quá, Kim đội, ở trong xe nói chuyện điện thoại hơi lâu."
Gương mặt tuấn mỹ của Kim Thái Hanh có chút cứng ngắc.
Điền Chính Quốc quả thực phóng khoáng vượt sức tưởng tượng của anh, là Điền Chính Quốc như vậy hay cả giới ấy đều như vậy?
"Không sao." Anh nhịn không được hỏi:
"Điền cố vấn, cậu.... cái kia, có mấy người?"
Boss mèo à?
Điền Chính Quốc trả lời: "Ba."
Kim Thái Hanh: "..."
Anh rõ ràng đã sớm biết tính hướng của Điền Chính Quốc, lúc bọn họ kẹt ở máy bán hàng tự động, Điền Chính Quốc đã chính miệng xác nhận chuyện mình là gay.
Năng lực cùng sinh hoạt cá nhân là hai việc hoàn toàn khác nhau, Kim Thái Hanh hiểu rõ, anh thưởng thức Điền Chính Quốc, không có nghĩa là anh có thể khoa tay múa chân với sinh hoạt của Điền Chính Quốc.
Chính là, đột nhiên cảm thấy có chút bực bội là sao?
Anh không hi vọng Điền Chính Quốc xem tình cảm như vậy, anh không hi vọng Điền Chính Quốc... nói chuyện yêu đương sớm như vậy.
Là người thì phải chuyên tâm với sự nghiệp.
Chờ đến nơi, Kim Thái Hanh ngừng xe, tiếp nối chuyện trước đó: "Điền cố vấn."
Nào ngờ vừa mới quay đầu, Điền Chính Quốc trùng hợp cũng đang nhìn anh.
Ánh mắt hạnh nhân long lanh, đuôi mắt hơi nhếch lên, tựa hồ rất chuyên chú, nháy mắt Kim Thái Hanh quay đầu nhìn qua, Điền Chính Quốc liền dời ánh mắt qua nơi khác, tự nhiên như không hề phát sinh chuyện gì cả,Kim Thái Hanh có chút giật mình.
Cảm giác ấm áp này, lại có chút dị thường nữa rồi.
Cũng không thể nào là vì sắp chia tay, Điền cố vấn đột nhiên thay đổi chủ ý, cảm thấy hứng thú với đề nghị gia nhập đội bảy thiên khung nhưng lại ngại mở miệng được.
Lòng bàn tay Kim Thái Hanh ươn ướt, túa ra một tầng mồ hôi mỏng.
Trước tiên bỏ qua chuyện sinh hoạt cá nhân qua một bên, khôi phục giọng điệu bình thường bàn chính sự: "Lúc ở trung tâm trị liệu, cậu hỏi tôi có nhớ người điều cậu tới Giang thành là ai không, là có ý gì?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co