58
☆🦦
Hai người trước kia không phải chưa từng so chiêu, tỷ như lần ở tiệm sách, Điền Chính Quốc trong khoảng thời gian ngắn bị Kim Thái Hanh chiến thắng áp đảo chế ngự.
Thế nhưng Điền Chính Quốc tựa hồ đã quên đi chuyện khi đó, không chỉ ở ngay trước mặt mọi người khiêu chiến Kim Thái Hanh mà biểu tình còn rất tự nhiên, đuôi mày khóe mắt đều lộ ra lãnh tĩnh, thoạt nhìn giống như đã nắm chắc phần thắng.
Điền Chính Quốc tỏ ra như vậy đối với Kim Thái Hanh không thể nghi ngờ là một loại khiêu khích.
Kim Thái Hanh khí khái nhíu mày: "Tôi sẽ không nhường cậu."
Điền Chính Quốc học theo lời Đoàn Văn: "Không cần anh nhường, tôi cũng muốn so chiêu với cường giả một chút."
Ý khiêu khích lại càng nồng đậm hơn.
Vì thế, mọi người dưới đài cũng không khuyên nhủ nữa, bắt đầu ồn ào.
"A!!"
Kim Thái Hanh không muốn đánh với Điền Chính Quốc, thế nhưng cũng không nói gì nữa, hất cằm: "Tới đây."
Hai người đều đi chân trần, bắt đầu di chuyển theo biên độ nhỏ.
Bầu không khí lập tức trở nên khẩn trương, ngay cả nhóm đồng đội ở dưới đài cũng yên lặng như tờ.
Tựa hồ so với cuộc chiến này, bọn họ càng quan tâm chuyện Kim Thái Hanh rốt cuộc có thẳng tay với Điền Chính Quốc hay không---- từ phản ứng ở chung ngày thường của hai người thì cơ hồ là chuyện không thể.
Kim Thái Hanh có hùng hổ một chút nhưng không đến mức ra tay với Điền cố vấn.
Hơn nữa, Điền Chính Quốc kỳ thực cũng chịu không nổi nắm đấm của Kim Thái Hanh.
Quả nhiên, Kim Thái Hanh không chủ động ra tay.
Nói là sẽ không nhường Điền Chính Quốc, thế nhưng so với dáng vẻ hung ác khi đối mặt với đồng đội, anh bây giờ có thể nói là khá phóng túng với đối thủ.
Trong khoảnh khắc, Điền Chính Quốc hơi rùng mình, ngoan lệ tung ra một quyền.
Chỉ thấy Kim Thái Hanh hóp bụng lại, trọng tâm nhanh chóng lùi ra sau, trái phải đè ép tay phải Điền Chính Quốc, hóa giải quyền này, đối với anh thì đây chỉ là trò chơi trẻ con.
Thế nhưng không ngờ tới chính là Điền Chính Quốc không lùi mà tiến, trong chớp mắt đổi thành khuỷu tay, hung hăng nện vào ngực Kim Thái Hanh, sau đó thừa dịp bất ngờ phát lực cổ tay:
"Bịch------"
Kim Thái Hanh bị Điền Chính Quốc không chút lưu tình ném qua vai, ngã mạnh xuống sàn đấu!
"Ui!" Kim Thái Hanh kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể nhanh chóng bật dậy.
Hai người một lần nữa giằng co.
Điền Chính Quốc ngoắc ngoắc tay với anh, cặp mắt xinh đẹp không khó nhìn ra vẻ đắc ý.
Chiêu thức liên tiếp này ngoài nằm ngoài dự liệu của nhóm người đứng xem, lúc này vỗ tay không ngừng, còn huýt sáo.
"Wow wow!! Điền cố vấn trâu bò!!"
"A!!!"
Địch không động, ta động.
Điền Chính Quốc triệt để khắc sâu chỉ nam này, mặc kệ Kim Thái Hanh rốt cuộc có nhường mình hay không, nói chung là cậu vẫn tàn nhẫn tấn công.
Chính là Kim Thái Hanh phản ứng cực nhanh, chỉ cần anh muốn, đối thủ như Điền Chính Quốc gần như không thể bắt được anh.
Một bên đánh một bên cản, động tác nhanh tới hoa cả mắt, thoáng cái đã giao thủ mấy chục chiêu!
Mỗi lần ra quyền đều bị Kim Thái Hanh cản lại, cánh tay, nắm tay Điền Chính Quốc giống như đánh vào miếng sắt, không gây tổn thương cho địch, ngược lại tự tổn thương mình.
Điền Chính Quốc thay đổi chiêu thức, sau khi ra quyền thì xoay người quét chân---- mọi người túa mồ hôi lạnh, chiêu này Đoàn Văn đã dùng qua, Điền Chính Quốc lại dùng lại!
Quả nhiên Kim Thái Hanh nắm lấy cẳng chân Điền Chính Quốc lùi ra sau.
Ting!
Điền Chính Quốc luyện tập nhu thuật, lúc này chính là thời khắc ra chiêu!
Chỉ thấy cậu giữ tư thế này, nháy mắt phát lực phần eo, dùng tư thế cực kỳ mềm mại trở mình vòng ra sau lưng Kim Thái Hanh, kẹp cổ anh!
"Đệt!!!"
"Quất luôn quất ổng quất ổng luôn!"
Hai người bắt đầu vật lộn cận chiến.
Điền Chính Quốc bị Kim Thái Hanh đè ngã xuống đất, suýt nữa phun máu, tay buông ra để hai người tách ra.
"Điền cố vấn." Kim Thái Hanh cũng không quá thoải mái, mồ hôi theo hàng mi nhỏ xuống: "Cậu chơi thật à?!"
"Đương nhiên là thật." Điền Chính Quốc nói: "Cái này gọi là tôn trọng đối thủ."
Kim Thái Hanh nhếch khóe môi.
Đón nhận trình độ nằm ngoài tưởng tượng của đồng đội, Kim Thái Hanh rốt cuộc nhìn thẳng đối thủ, lần đầu tiên chiếm cứ chủ động.
Quét chân, đánh chỏ, tung quyền, Kim Thái Hanh ra chiêu nhanh tới mức Điền Chính Quốc cơ hồ không kịp phản ứng, liên tục thối lui.
Kim Thái Hanh công kích vừa nặng lại mãnh, cho dù thân thể Điền Chính Quốc linh hoạt cũng không thể bốn lạng đọ ngàn cân trong tình thế công kích áp chế tuyệt đối như vậy, khó khăn bị dồn tới sát rìa sân đấu.
Tình thế nghịch chuyển, Điền Chính Quốc không có cách nào rơi vào thế bị động, chỉ có thể chờ đợi tìm cơ hội phản kích.
Cậu tập luyện nhu thuật vật lộn, quấn chặt, một khi bắt được cơ hội thì có thể bám chặt lấy Kim Thái Hanh, đáng tiếc Kim Thái Hanh không để cậu có cơ hội này.
"Cố lên!!! Điền cố vấn cố lên!"
"Đá hạ bộ ổng!"
"Trả đòn!!"
Điền Chính Quốc vừa nãy ở dưới đài xem hai trận, thói quen cá nhân cùng bộ chiêu thức của Kim Thái Hanh đều bị cậu ghi nhớ kỹ càng.
Đối mặt với một vòng công kích mới, Điền Chính Quốc khom lưng thoát khỏi một cú móc giò bá đạo, xoay người tung quyền như bão táp đánh vào mặt Kim Thái Hanh!
Kim Thái Hanh dính chiêu, khóe miệng lập tức tràn ra tia máu, dục vọng chiến thắng trong mắt lại càng mãnh liệt hơn.
Điền Chính Quốc cảm thấy không ổn, cả người nhẹ bâng ngã xuống đất, bị Kim Thái Hanh ôm chân quật ngã xuống đất.
Hai người đối mặt dính vào một chỗ, mồ hôi trên người Điền Chính Quốc đầm đìa, lông mi cơ hồ bị mồ hôi thấm ướt, da thịt trắng nõn dị thường làm người ta không thể dời mắt, miệng hồng hộc phà ra nhiệt khí.
Kim Thái Hanh khẽ run, tình cảnh này làm anh nhớ tới lúc hai người bị kẹt trong bốt bán hàng tựu động.
Chỉ là lần đó tia sáng yếu ớt, anh không thể thấy Điền Chính Quốc rõ ràng như lúc này, đối phương cũng không đổ nhiều mồ hôi như vậy.
"Buông." Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói, trong không khí huyên náo ở xung quanh thì âm lượng chỉ vừa đủ cho hai người bọn họ nghe thấy.
Này là đang cầu xin tha thức sao?
Khóe miệng bị đánh của Kim Thái Hanh vẫn còn rất đau đớn, nghĩ tới đối phương kỳ thực yếu ớt không thể chịu nổi một đòn, lần trước so chiêu anh không dùng toàn lực nhưng cổ tay Điền Chính Quốc cũng xanh tím một vòng.
Con ngươi Điền Chính Quốc trắng đen rõ ràng, giống như hồ nước suối tinh khiết, thoạt nhìn rất bình tĩnh, đôi môi đỏ hồng hé mở: "Kim đội, anh không chán ghét tiếp xúc thân thể như vậy à?"
Kim Thái Hanh lập tức hiểu ra.
Với tính cách ghi thù của Điền Chính Quốc, này là muốn trả thù thái độ khinh miệt khi thảo luận về Lâm Tân Lan khi nãy đi?
Vì thế mới muốn vật lộn cận chiến với anh?
Chính là, anh căn bản không xem Điền Chính Quốc cùng Lâm Tân Lan là một loại người.
Không đợi Kim Thái Hanh suy nghĩ nguyên do, anh đã mất cảnh giác trong trận chiến, nháy mắt trời đất đảo lộn.
Điền Chính Quốc dùng hết toàn lực, dùng tư thế tương tự giự chặt anh, lúc này đổi thành Kim Thái Hanh ở bên dưới, mà cậu thì cưỡi trên lưng anh, đầu gối chống vào lưng, đồng thời cũng bắt chéo tay đối phương ra sau lưng.
Nhóm đồng đội hưng phấn bắt đầu đến ngược: "Năm! Bốn! Ba!-----"
Kim Thái Hanh thầm mắng, cái đám khốn khiếp này, lúc anh sắp thắng sao không thấy bọn nó đếm?
Đánh xong trận này, Điền Chính Quốc cũng không đánh nữa, đánh tiếp thì người thua chính là cậu.
Vì vậy cậu kéo tay Kim Thái Hanh hỏi:
"Kim đội, anh chịu thua không?"
Kim Thái Hanh thả lỏng toàn thân, dứt khoát ngồi phịch xuống sàn đấu, thở hắt một hơi: "....ừ."
Tiếng ừ này cực kỳ không tình nguyện, đại biểu chỉ cần Điền Chính Quốc xả giận thì anh có thể tự nguyện chịu thua.
Điền Chính Quốc nghe hiểu.
"Kim đội, anh ừ cái gì vậy?!" Lý Thuần thoạt nhìn có chút hả hê, muốn anh phải nói rõ: "Nói mau, có chịu thua hay không?"
Kim Thái Hanh từ bỏ tôn nghiêm:
"Thua."
Điền Chính Quốc thắng không anh hùng, cũng không quá cao hứng, sau khi đứng dậy thì dùng chân đá đá nhẹ Kim Thái Hanh: "Kim đội, lần sau không nên khinh địch. Lần này, cám ơn anh đã nhường."
Mọi người không chút lưu tình cười phá lên: "Há há há há há há!"
Điền Chính Quốc xuống lôi đài, vài đồng đội xông tới hi hi ha ha cười nói, còn chia ra khiêng tay chân Kim Thái Hanh, muốn xem đội trưởng nhà mình là bao cát mà ném xuống đài.
Kim Thái Hanh biết này kỳ thực chỉ là vui đùa mà thôi, bao gồm cả Điền Chính Quốc, không ai xem thắng bại của trận chiến này là thật.
Trải qua một hồi đánh đấm không chỉ không vui vẻ mà còn buồn bực thêm.
Kim Thái Hanh nằm như cá chết mặc cho đồng đội trêu ghẹo, ngay cả đầu ngón tay cũng không thèm di chuyển, dư quang khóe mắt nhìn thấy Điền Chính Quốc có thù tất báo đã đổi một thân quần áo sạch sẽ, đang đi về phía quầy bar.
Có chút soái. Anh nghĩ.
**
Trong ảo cảnh cái gì cũng có, ở ngay nơi này mọi người cũng có thể biến ảo bày trò.
Thời gian mô phỏng vận hành theo thế giới bình thường.
Tới chạng vạng, Thang Kỳ im im lìm lìm làm một bàn thịt dê nướng, Thang Nhạc chuẩn bị rượu, ăn uống xong Lý Thuần còn dẫn bọn họ ra sân vườn phục cổ.
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, khắp khoảng sân vườn tràn đầy khí tức văn hóa giăng đầy đèn đóm dung tục.
Một đám người rung đùi đắc ý, cho dù là ai nhìn thấy cũng cảm thấy rõ ràng là hiện trường tụ họp của đám tâm thần điển hình.
"Có chút nhớ người râu ria là sao ta." Lý Thuần đi lòng vòng: "....Thiên Khung con mẹ nó! An fa la ha gen he!"
Mọi người: "An fa la ha gen he!"
Kim Thái Hanh kéo giãn khoảng cách với đám tâm thần này, xoay người ngồi xuống cạnh Đoàn Văn, hai người cụng chai bia một cái, sau đó ngẩng đầu nóc bia.
Thời gian trong thời không bắt cóc sẽ không thay đổi, làm đội trưởng, Kim Thái Hanh ngầm cho phép đồng đội phóng túng một phen.
Không bao lâu, anh phát hiện hiện trường thiếu đi một người nho nhã ít nói: "Điền cố vấn đâu?"
Đoàn Văn nằm trên ghế dài, có thể đang nhớ tới vợ con ở thế giới bong bóng nên một mình uống tới ngà ngà say.
Suy nghĩ một lúc lâu, Đoàn Văn mới nói: "Ah, nói là đi tản bộ rồi."
"Tản bộ?"
Kim Thái Hanh suy nghĩ, từ sân vườn này ra ngoài chỉ là một mảnh tối đen, tản bộ cái gì?
Kim Thái Hanh ngẩng đầu ừng ực rót bia, cảm thấy nhân số ở hiện trường không đúng: "Còn lão Chu?"
Đoàn Văn lộ ra biểu tình tang thương: "Đi cùng Điền cố vấn rồi."
Đoàn Văn vừa nói vậy, Kim Thái Hanh đại khái đoán được bọn họ tản bộ ở nơi nào.
Thiên Khung thiết kế từng trạm trung chuyển riêng cho mỗi người, vì thế không phải bên Chu Minh Hiên thì chính là bên Điền Chính Quốc.
Bọn họ ở cùng một chỗ làm cái gì?
Chu Minh Hiên có điểm chung gì để nói với Điền Chính Quốc?
Với mồm mép của lão Chu, không đắc tội Điền Chính Quốc cũng hay lắm rồi.
Kim Thái Hanh để chai bia xuống, Đoàn Văn nhìn thoáng qua: "Cậu muốn đi à? Tôi sẽ giúp cậu trông chừng đám nhóc này."
Cái đám nhóc này điên lên liền không còn là người nữa, Đoàn Văn cho rằng Kim Thái Hanh lo lắng.
Kim Thái Hanh: "Không đi."
Nếu hai người bọn họ cùng rời đi thì khẳng định là đã có hẹn rồi.
Chu Minh Hiên có thể cùng bọn họ rời khỏi thế giới bong bóng, người thuyết phục cậu ta chính là Điền Chính Quốc, nói không chừng Chu Minh Hiên muốn cám ơn Điền Chính Quốc, tên nhóc này trông cứng rắn như vậy nhưng tâm rất mềm, kỳ thực rất hiểu việc đối nhân xử thế.
Hơn nữa ở trong thế giới bong bóng đó, xét theo trình độ nào đó thì Chu Minh Hiên đã phải đối mặt với cùng một lựa chọn như Điền Chính Quốc, so ra thì hai bọn họ sẽ thể cảm nhận được an ủi từ người đối phương.
Huống chi Chu Minh Hiên là thẳng nam, Điền Chính Quốc cũng đã có bạn trai.
Thế nhưng.
Kim Thái Hanh lạnh mặt.
Đối với tình cảm của Điền Chính Quốc mà nói, những thứ này đều không phải là vấn đề.
Tâm tư lệch đi hẳn, Kim Thái Hanh chợt ngừng lại, từ khi nào anh bắt đầu dùng tâm tư để phỏng đoán một người như vậy chứ?
Hẳn là lúc Điền Chính Quốc bị cuộc điện thoại kia đầu độc ở nhà ga, hình ảnh giọt nước kia rơi xuống một lần nữa xuất hiện trong đầu anh---- Điền Chính Quốc đối mặt với người khác, tỷ như người có trải nghiệm tương tự, tỷ như đối tượng kết giao, cậu cũng sẽ dành tín nhiệm, cũng thổ lộ nỗi đau cùng bí mật chôn giấu sâu trong nội tâm sao?
Cũng bất lực đến mức lộ ra bộ mặt yếu ớt của mình sao?
Kim Thái Hanh không có cách nào tưởng tượng, nếu giọt nước mắt đó bị người khác lau đi thì sẽ thế nào.
Điền Chính Quốc đối với anh mà nói không giống.
Có thứ gì đó ở trong tâm đang náo động.
Đáp án đến chậm làm Kim Thái Hanh dâng lên cảm giác buồn bực cực kỳ, anh luồn ngón tay vào tóc cào cào, buồn bực tới nhíu chặt hai hàng chân mày.
Không quản đám đồng đội nháo loạn, Kim Thái Hanh sải bước đi vào phòng.
Anh đi qua phòng huấn luyện, đi thẳng tới chỗ sâu trong hành lang, muốn trở về phòng ngủ ngủ một giấc, thuận tiện làm nguội đầu óc một chút.
Chính là khi mở cánh cửa vừa dày vừa nặng kia ra, anh liền sững sờ tại chỗ.
Cửa sổ sát đất, rèm cửa mềm nhẹ.
Giường bằng gỗ, dra giường trắng tinh.
Trên đất tán loạn một ít sách vở bằng giấy, trên đầu giường là một chiếc đèn ngủ có màu sắc ấm áp.
Rõ ràng chỉ thấy qua có một lần nhưng sự ấm áp đó, an tĩnh đó, tốt đẹp đó liền đọng lại sâu trong tiềm thức Kim Thái Hanh.
Anh làm sao cũng không nghĩ ra, nơi có thể làm anh bình tĩnh cùng thả lỏng cư nhiên lại là phòng ngủ của Điền Chính Quốc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co