Phần 10
Hôm nay đã là ngày thứ ba Bách nghỉ học và dành hết thời gian cho Vân, tất nhiên Bách vẫn phải bịa với Vân là xin nghỉ phép ở công ty. Hai đứa đã có với nhau những khoảnh khắc thật tuyệt vời, ngoài những lúc đưa nhau đi chơi, còn cứ về đến nhà là lại quấn lấy nhau trong những cuộc mây mưa liên tiếp. Khắp nơi trong căn hộ của Bách, bất cứ nơi nào đặt vừa đôi mông đều có thể là nơi để làm chuyện ấy. Vân tưởng như hai đứa đang trong tuần trăng mật hạnh phúc của đôi vợ chồng mới cưới.
Bách cũng rất hạnh phúc. Càng gần cô Bách càng nhận thấy cô đúng là một nửa của mình. Sự hòa hợp giữa hai người thật là hoàn hảo, không chỉ về tình dục mà còn nhiều điều khác nữa. Tuy vậy, trong lòng Bách lúc nào cũng canh cánh một nỗi lo, liệu có nên tiếp tục lừa dối cô hay là nên thú nhận tất cả với cô. Nhưng làm sao để nói ra sự thật mà khiến Vân không quá sốc là một việc thật khó khăn. Bách không hình dung được điều gì sẽ xảy ra khi cô ấy biết mình đang là sinh viên và lại còn kém cô ấy những hai tuổi. Chắc hẳn cô ấy sẽ rất tức giận, và không biết chừng mọi chuyện có thể chấm dứt vì điều đó. Bách không muốn đánh mất cô, đánh mất mối tình đầu đẹp đẽ của mình.
Đêm hôm đó, sau một cuộc ân ái mặn nồng và Vân vẫn còn đang đắm chìm trong hoan lạc chưa dứt, nằm bên cạnh cô Bách lại đau đáu với vấn đề của mình. Bách nghĩ rằng nếu định gắn bó lâu dài với cô thì sớm hay muộn cũng phải nói ra chuyện đó, chi bằng cứ nói sớm thì hơn, để càng lâu càng khó nói. Ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng Bách lấy hết can đảm để bắt đầu câu chuyện.
- Vân này, em có nhớ cái lần đầu tiên chúng mình gặp nhau không?
- Có chứ... Một buổi tối thật tuyệt vời, em nghĩ đó là buổi tối định mệnh của hai đứa mình.
- Anh cũng vậy, anh cứ nghĩ không hiểu làm sao tự nhiên em lại đến mà làm quen với anh. Trông anh lúc đó thế nào?
- Tuyệt vời lắm... Rất đẹp trai, như một chàng lãng tử, ngồi một mình đốt thuốc trong quán bar. Em trông thấy và tự nhiên bị lôi cuốn lạ lùng. Em đoán chắc anh là người Việt, và em lại làm quen. Đêm đó là sinh nhật em, một mình nơi đất khách, em thấy cô đơn ghê gớm. Thật may là có anh, anh đã cho em một sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời. – Vân hào hứng khi nhắc lại những kỷ niệm của ngày đầu.
- Anh cũng không thể quên được những khoảnh khắc đó. Lúc đó em có cố gắng đoán tuổi anh không? – Bách lái câu chuyện vào chủ đề chính.
- Không. Em chẳng quan tâm... Lúc đó em chỉ thấy anh hay hay và có vẻ đứng đắn, còn em thì đang buồn và cần người để trò chuyện.
- Ngay cả những ngày sau đó em cũng không quan tâm à?
- Không... Mà anh cũng nói rằng anh hơn em hai tuổi rồi còn gì.
- Mãi gần đây anh mới nói, chứ hồi ở bên đấy anh có nói gì đâu.
- Thì trước hay sau cũng thế thôi... Mà có chuyện gì vậy, sao bỗng dưng anh lại quan tâm đến chuyện tuổi tác thế. – Vân ngóc đầu lên nhìn Bách dò xét.
Bách im lặng, định lẩn trốn sự thật nhưng rồi cậu quyết định phải đối mặt với nó. Hít một hơi như để lấy thêm dũng khí, Bách nói:
- Em nghĩ sao nếu anh chưa đến 24 tuổi.
- Thế anh bao nhiêu? – Vân bắt đầu chăm chú, cô chống tay ngồi hẳn lên nhìn Bách.
- Anh mới 20 tuổi. – Bách thở dài.
- Ôi trời... Vậy là kém em 2 tuổi. – Vân tròn mắt.
- Anh xin lỗi là đã nói dối em, cũng chỉ vì cái đêm đầu tiên ấy, anh đã yêu em ngay từ đêm ấy. Anh sợ nói ra sự thật sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm em đang dành cho anh, nên anh cứ nghiễm nhiên để em tưởng là anh hơn tuổi em... Anh rất xin lỗi, đến bây giờ anh mới dám nói.
Vân nhìn Bách trân trân, cô ngạc nhiên vì đến bây giờ mới nhận ra rằng anh rất trẻ. Cô nói:
- Vậy anh còn giấu em điều gì nữa thì nói nốt ra đi.
- Còn một điều nữa. – Bách thở dài.
- Điều gì. – Vân nhìn Bách chờ đợi.
- Anh vẫn còn đang đi học.
Vân sững sờ. Mình đang yêu một cậu sinh viên ư? Ôi trời ơi. Thế mà nói chuyện cưới xin cứ như người lớn. Cả mình cũng ảo tưởng về một cuộc sống gia đình hạnh phúc đã ở trong tầm tay. Nhưng hóa ra cậu ta vẫn đang còn đi học, vẫn đang còn ăn bám gia đình. Sao số phận lại trớ trêu với mình như thế này. Cô nằm xuống giường nhìn chăm chăm lên trần nhà, không biết nói gì thêm nữa, tự nhiên nước mắt ứa ra từ hai bên khóe mắt lăn dài xuống thái dương.
- Anh rất xin lỗi vì đã giấu em những chuyện đó. Còn những chuyện khác đều là sự thật, và tình cảm của anh dành cho em nữa, cũng là thật lòng. Anh yêu em... Em có thể trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng xin em đừng bỏ anh, đừng rời xa anh.
Bách nói và ngồi dậy bên cạnh Vân, nhìn Vân nằm im không nói năng gì với vẻ mặt thẫn thờ đầy thất vọng. Bách cúi xuống ôm cô mà cảm tưởng như mình đang ôm tảng đá.
- Nói gì với anh đi Vân, đừng im lặng thế. Em cứ gào lên, xỉ vả cắn xé anh cũng được.
Bách khẩn khoản nói và cảm thấy đôi vai nhỏ bé của Vân bắt đầu rung lên. Cô khóc, khóc cho duyên phận bẽ bàng của mình, khóc vì niềm tin của mình vào giấc mơ hạnh phúc đã không còn nữa. Bách để cho cô khóc, cứ ôm Vân một cách lặng lẽ, trái tim cô thổn thức trong ***g ngực, ngay bên dưới Bách.
- Vậy thì cuối cùng... chuyện của chúng mình sẽ ra sao?
Vân nói trong tiếng nấc. Bách ngẩng lên nhìn khuôn mặt đẫm lệ của cô, thương cô quá chừng. Bách nói:
- Dù gì đi nữa anh vẫn yêu em... Em hãy nói đi, anh phải làm gì bây giờ.
- Anh không thể làm gì được khi anh vẫn còn đang đi học. – Vân thút thít.
- Anh sẽ bỏ học.
- Để làm gì?
- Để cưới em làm vợ, chúng mình sẽ sống với nhau.
- Em không cưới một người như thế.
- Thế em định cưới một người như thế nào?
- Em tưởng anh đã là một người đàn ông, đã tự quyết định được cuộc sống của mình. Nhưng anh mới chỉ là một cậu bé, anh chưa thể nghĩ đến những chuyện này đâu.
- Anh đã lớn rồi, tuy anh có ít tuổi hơn em nhưng anh đã là người đàn ông thực sự. Anh có thể bỏ lại tất cả để sống với em. Rồi em sẽ thấy, những gì người khác làm được thì anh cũng làm được.
- Không... - Vân gỡ tay Bách ra và ngồi dậy. – Như thế em làm khổ anh, tước đi tương lai của anh. Em không dám. Với lại còn bố mẹ anh nữa, không bao giờ họ cho phép anh làm như thế.
- Anh sẽ thuyết phục họ, nếu không được thì anh cũng mặc kệ họ.
- Đấy là phía anh... Còn em, anh có hiểu không, em không thể sống với anh trong nỗi day dứt khi luôn nghĩ vì em mà anh mất tất cả. Em không thể.
- Vậy anh phải làm sao đây? – Bách ngồi dậy bên Vân nhìn cô với vẻ nóng nảy.
- Em không biết... Lẽ ra em không nên quen anh... Lẽ ra anh nên cho em biết điều này sớm hơn. – Vân lắc đầu chán chường.
- Nói vậy là em không yêu anh phải không? – Bách kéo vai cô xoay lại hỏi.
- Đến bây giờ thì em đang không chắc chắn lắm vào tình cảm của mình. Có lẽ điều anh vừa nói đã làm em bị sốc. Em cần thêm thời gian. – Vân trả lời.
- Vậy thì chờ anh học xong nhé, không lâu đâu, chỉ hơn một năm nữa thôi. – Bách hỏi dồn.
- Em cũng không biết nữa... Thôi cứ biết thế đã, em thấy mệt quá rồi. Đêm nay để em ngủ một mình nhé. Em muốn được yên tĩnh. – Vân buồn bã nói.
- Anh muốn ở bên em... Không, mình sẽ không làm gì cả, anh chỉ muốn ở cạnh em thôi. – Bách khẩn khoản.
- Thôi anh, hãy để em một mình. Anh sang phòng khác đi... Đừng lo, em không sao đâu.
Đêm đó hai người ngủ hai nơi. Bách trằn trọc cả đêm không sao ngủ được, cậu lo sợ sẽ đánh mất cô, người con gái đầu tiên khiến cậu có tình cảm sâu sắc. Bách biết Vân cũng không ngủ được, chắc cô ấy thất vọng lắm. Mấy lần Bách định sang với cô nhưng lại thôi. Đến gần sang cậu mới chợp mắt được một lát thì đã bị đánh thức dậy bởi cô. Vân ngồi bên cạnh giường của Bách, quần áo chỉnh tề, duy chỉ có đôi mắt thì đỏ hoe. Cô đã khóc suốt đêm qua.
- Anh dậy đi, đưa em ra sân bay... Em phải về thôi. – Vân nói.
- Sao em vội vàng thế. – Bách choàng dậy. – Mới thế mà em đã định bỏ đi ngay thật sao?
- Thì cũng phải về chứ. Em ở đây ba hôm rồi còn gì.
- Không không, nghe anh nói này. Em ở lại đi, anh sẽ đưa em về giới thiệu với bố mẹ anh. Anh sẽ nói rằng em học cùng trường với anh, chúng mình yêu nhau và đợi khi ra trường sẽ làm đám cưới... Như thế được không em.
Im lặng một lát rồi Vân lắc đầu. Cô nói:
- Anh đã nói dối em rồi, đừng nói dối thêm bố mẹ anh nữa... Sau này chuyện vỡ lở họ sẽ không tha thứ cho anh đâu, và cả em nữa. Họ sẽ nghĩ em xúi anh làm việc đó.
- Em bỏ đi thì anh chết mất, anh không thể sống thiếu em được. – Bách rên rỉ.
- Anh vẫn sống thôi, không sao đâu, như ngày trước anh chưa biết em ấy mà... Với lại em có nói rằng em bỏ anh đâu, chỉ là cho em thêm thời gian nữa, đằng nào anh cũng vẫn chưa học xong mà. – Vân an ủi.
- Chúng mình vẫn yêu nhau chứ, chờ đến khi anh học xong, đúng không?
- Thì cứ như thế đi... Cũng nên xem liệu chúng mình có còn trụ được cho đến lúc đấy không.
- Vậy cũng được... Nhưng như thế thì em nên chuyển ra đây mà sống, xa cách nhau anh sợ là...
- Em đang cần sự xa cách đó. Để nó kiểm nghiệm tình cảm của em và anh.
- Hừm... Đành vậy, thỉnh thoảng anh sẽ vào với em. – Bách thở dài.
- Thôi dậy đi anh, đưa em ra sân bay nhé. – Vân đứng lên kéo Bách dậy.
- À mà không chắc hôm nay đã đi được, mình phải ra phòng vé xem liệu có chỗ không. Hết chỗ rồi thì phải đăng ký chờ đến mai. – Bách nói.
- Sao cũng được, anh dậy đi. – Vân nói và đi ra.
Tối hôm ấy, Vân bay chuyến cuối cùng trong ngày. Cô trở vào Nam với sự đau đớn trong lòng mình về một mối tình vừa mới chớm nở đã vội héo tàn. Cô không biết mình có nên chờ đợi Bách hay không. Anh ta trẻ tuổi, đẹp trai, lại sinh ra trong một gia đình khá giả, có bao nhiêu cô gái khác trẻ đẹp hơn cô sẵn sàng lao vào thế chân cô, liệu anh ta có còn chung thủy với mối tình ở xa lắc xa lơ nữa hay không. Cô không biết rồi đây chuyện sẽ ra sao nữa.
Bách lững thững rời nhà ga với những hụt hẫng trong lòng. Những ngày sắp tới quả là khó khăn đối với Bách, cậu ước mong sao mình có một cuộc sống độc lập như Vân, muốn là có thể bỏ lại tất cả để đến với tiếng gọi của trái tim mình. Nhưng thật khổ thân, mình vẫn chỉ là một cậu bé, mình chưa thể lo nổi cho mình nói gì đến lo cho cô ấy. Thôi đành chờ vậy, chỉ mong cho cô ấy đừng vì chuyện tuổi tác mà rời xa mình.
Ngày mai là một ngày mới. Chưa biết được số phận sẽ dẫn dắt đôi trẻ đến đâu.
Suốt hai tuần liền Bách đứng ngồi không yên, ngày nào cũng phải gọi cho Vân ít nhất một cuộc điện thoại và trước khi kết thúc Bách luôn đòi bay vào với cô. Nhưng lần nào Vân cũng khéo léo từ chối và bảo nó hãy đợi thêm một thời gian nữa. Bách đã bắt đầu bực bội và sáng ngày thứ Sáu tuần này nó quyết định cứ đi lấy vé bay vào rồi muốn ra sao thì ra. Thế nhưng một cú điện thoại của bố đã làm thay đổi kế hoạch của nó.
- Bách à, đang làm gì vậy con. Chiều nay bố xuống đấy nhé.
- Thế ạ? Bố xuống một mình hay... xuống với mẹ. – Bách ngập ngừng hỏi lại.
- Mẹ không đi, bố xuống có chút việc nhân tiện đưa anh chị Bền ra chữa bệnh cho thằng cu con. – Bố nói.
- Anh chị Bền là ai ạ? Họ hàng nhà mình hay người quen ạ?
- À... Họ hàng đấy nhưng là bên ngoại của bố, anh Bền là con ông cậu em bà nội. Con cũng gặp vài lần rồi đấy. – Bố giải thích nhưng nói chung thì nó cũng chẳng hiểu gì.
- Vâng...
Nó đáp và nén tiếng thở dài chán nản, thế là chẳng đi đâu được rồi, đành phải chờ họ về tính tiếp được. Mà không biết thằng cu con bệnh gì nữa, chữa trị cả tháng trời thì thôi đấy, xong chuyện. Bố còn nói vài điều gì nữa nhưng nó chẳng nhập tâm, nói chung chỉ cần biết có khách xuống là chán rồi. Đôi khi căn hộ của nó vẫn thỉnh thoảng bị bố biến thành nhà khách cho những người ở quê xuống có việc, dĩ nhiên là nó rất chán cảnh chung chạ ấy nhưng cũng không thể làm gì khác được. Nhà này là của bố mẹ chứ đâu phải của nó mà đòi có quyền hành gì.
Chiều muộn, bố đến nơi, dẫn theo đôi vợ chồng trẻ và thằng cu con chừng 3-4 tuổi. Trông họ lam lũ và mệt mỏi, anh chồng gầy choắt đen đúa còn chị vợ nhìn đỡ hơn nhưng nét mặt cứ buồn rười rượi. Thằng cu con thì ốm nheo ốm nhóc, chẳng biết nó bị bệnh gì. Bách cố tỏ ra niềm nở khi bố giới thiệu họ, quả thật là nó không nhớ nổi đã gặp cái anh Bền này lúc nào, chị vợ thì càng không có khái niệm gì luôn. Mọi người chào hỏi xong, bố bảo anh chị Bền sắp xếp đồ đạc vào phòng ngủ mà bố mẹ vẫn thường dùng rồi giục họ tắm rửa. Bách nghĩ bụng nếu bố ở nhà nữa thì tối nay mình phải ngủ đi văng ngoài phòng khách rồi. Thực ra vẫn còn một phòng ngủ nữa nhưng khá bụi bặm vì chẳng dùng đến và dần dần biến thành cái kho. Nhưng bố đã lên tiếng:
- Xong rồi cả nhà xuống phố ăn cơm, tối anh chị Bền và cháu ngủ phòng chú, còn chú phải đi có việc chắc không về đâu. Sớm mai chú về rồi ta vào viện xem tình hình thế nào.
Anh chị Bền vâng dạ rối rít rồi đem hành lý vào phòng, sửa soạn tắm rửa. Chỉ còn lại hai bố con ở ngoài phòng khách, Bách mới hỏi nhỏ:
- Thằng cu con nó bị sao vậy hả bố?
- Ờ, cũng chưa rõ lắm, đại khái viêm nhiễm cái gì đó ở đường tiêu hóa. Bệnh viện trên mình giới thiệu xuống đây xét nghiệm lại cho chính xác để có hướng điều trị. Chắc anh chị ở nhờ lâu lâu đấy, con chịu khó giúp đỡ anh chị ấy... Tội nghiệp, nghèo quá chẳng biết bấu víu vào đâu, hôm qua bà nội gọi bố sang nói bố giúp, bố thấy thương quá nên bảo vợ chồng cứ yên tâm đem thằng bé xuống đây chữa trị, tốn kém bao nhiêu bố lo cho.
- Thế rồi chừng nào bố về?
- Thì mai vào viện xem thế nào, nếu nhập viện xong ổn định rồi thì bố về luôn.
- Vậy anh chị ấy ở đây thì ăn uống thế nào? Cũng lâu đấy chứ có phải một hai ngày gì đâu. – Bách băn khoăn.
- Ừ đấy... Bố đang tính có khi con nấu cơm ở nhà mà ăn Bách ạ. – Bố trầm ngâm.
- Ôi trời, con còn học hành nữa chứ làm sao mà nấu được. Với lại con có biết nấu nướng gì đâu, lại còn chợ búa nữa chứ... Không được đâu. – Bách giãy nảy lên.
- Thôi được rồi. Để xem mai vào viện thế nào đã rồi tính.
Bách trở về phòng mình, lòng buồn bực vì những bất tiện sẽ nảy sinh trong những ngày sắp tới. Nó đang quen sống tự do một mình rồi.
Vợ chồng anh Bền và thằng nhỏ tắm rửa xong thì cũng là lúc sẩm tối. Mọi người lục tục chuẩn bị để xuống phố ăn tối. Nghe bố gọi Bách mới đi ra khỏi phòng mình, đưa mắt nhìn khắp lượt mọi người và dừng lại ở chị vợ anh Bền. Ờ nhỉ, nhìn chị ấy tắm rửa sạch sẽ và thay bộ đồ mới vào trông cũng không đến nỗi nào. Tuy chẳng xinh đẹp gì lắm nhưng khuôn mặt cũng ưa nhìn, vóc dáng khỏe mạnh phốp pháp, thân mình tròn lẳn đâu ra đấy. Chị bế thằng cu trên tay và mỉm cười với Bách, nụ cười làm khuôn mặt chị rạng rỡ hẳn lên, nhưng khi thôi cười thì cái nét buồn muôn thủa lại ngự trị. Anh Bền gầy choắt hỏi han Bách dăm ba câu ngô nghê, Bách cười và săng sái ra mở cửa. Cả nhà đi ra ngoài.
Bữa cơm nhanh chóng kết thúc. Bố bảo Bách đưa anh chị lên nhà và đi luôn.
Lên nhà, cũng chẳng có chuyện gì để nói ngoài vài ba câu xã giao và rồi ai về phòng nấy. Anh chị Bền cho con đi ngủ sớm để ngày mai vào viện.
Sáng hôm sau, bố về đón cả nhà anh Bền vào viện, Bách đến trường như thường lệ.
Buổi trưa Bách trở về nhà thì đã thấy bố và anh chị Bền cùng thằng nhỏ ở nhà rồi, Bách ngạc nhiên hỏi:
- Ơ, thế tình hình sao rồi ạ, chưa nhập viện được hả bố?
- Làm thủ tục xong rồi, nhưng còn phải xét nghiệm vài thứ nữa, bệnh viện họ bảo cứ về, khi nào cần vào nằm thì họ thông báo sau. – Bố trả lời.
- Thế tóm lại thằng cu bị bệnh gì ạ?
- Cũng chưa biết em ạ, phải chờ kết quả xét nghiệm đã. – Anh Bền xen vào.
- Phức tạp nhỉ. – Bách gật gù, không bình luận gì thêm.
Im lặng một lúc rồi bố lên tiếng:
- Có khi là mấy ngày tới Bách phải đi chợ, hoặc hướng dẫn chị Bền đi chợ để chị nấu cơm. Mấy anh em chú cháu ở nhà mà ăn thôi, vừa đảm bảo sức khỏe lại đỡ tốn kém. Chiều nay bố về luôn, tiền nong chi tiêu vài bữa tới Bách lo liệu nhé. Khi nào bệnh viện thông báo kết quả, chi phí thế nào thì Bền gọi cho chú, chú sẽ xuống hoặc gửi xuống. Mấy anh chị em ở lại bảo ban nhau nhé, chú bận không ở lại thêm được.
- Vâng, chú cứ yên tâm, chú giúp đỡ thế này là vợ chồng cháu biết ơn lắm lắm rồi. Chú cứ về trên lo công việc ạ, mọi chuyện dưới này bọn cháu tự lo liệu được ạ. – Anh Bền xoa tay khúm núm.
- Ừ, cứ thế nhé, có gì thông báo cho chú.
Và chiều hôm đó bố Bách về lại trên quê.
* * *
Ngày cuối tuần đáng lẽ sẽ rất buồn nếu như không có vợ chồng anh Bền ở cùng. Trò chuyện sinh hoạt cùng họ làm Bách tạm quên được nỗi nhớ nhung em Vân. Hóa ra cái anh Bền trông xấu mã thế mà lại rất hóm hỉnh, thỉnh thoảng lại làm cho Bách không nhịn được cười. Chị vợ thì thật hiền lành, nhìn kỹ cũng thấy hay hay, nấu nướng lại khéo nữa. Bách thầm nghĩ anh Bền này tốt số lấy được cô vợ tốt người đẹp nết, tuy rằng theo nhãn quan của nó thì hơi quê mùa. Mà quê là đúng thôi, cả đời chị ấy có đi đâu xa quá cái chợ huyện.
Nhà anh chị Bền cách khá xa nhà bố mẹ nó. Vì là họ hàng bên ngoại của bố nên nó ít tiếp xúc, hầu như Bách không nhớ là đã gặp mặt anh chị ấy lần nào chưa. Nhưng anh Bền thì nhớ, anh kể rằng hồi đó Bách gầy gò ra sao, nghịch ngợm như thế nào, bị ngã bị vấp ngoài vườn, v.v... Những chuyện mà Bách không còn nhớ nữa. Tiếp chuyện với anh Bền mà thỉnh thoảng Bách lại liếc nhìn chị Bền đang cho thằng cu ăn cháo ở một góc phía xa. Thằng bé khá hiếu động nên vừa cho nó ăn chị vừa phải chạy theo giữ nó khỏi chạy khắp nhà.
Bách bắt đầu bị cuốn hút bởi chị Bền khi buổi gần trưa chị đứng nấu ăn bên bàn bếp. Nó vừa trò chuyện với anh Bền trong khi xem TV vừa thỉnh thoảng ghé mắt ngắm nhìn chị Bền đang nấu nướng. Chị mặc một bộ đồ may bằng thứ vải phin rẻ tiền cũ kỹ, xơ mòn đến mức gần như lộ hết cả da thịt. Đã vậy lại còn kéo cái cạp lên rõ cao làm đũng quần bó chặt lấy mông và háng, nhìn rõ cả quần lót bên trong. Chiếc quần lót khá xấu xí, to và dày với những chấm hoa nhỏ, nhưng đôi mông thì rất đẹp, nở nang tròn trịa và chắc nịch, cong vổng ra sau với cái khe mông sâu hút. Giá như chiếc quần lót thời trang hơn một tí thì đôi mông ấy sẽ vô cùng hấp dẫn. Ngắm chị từ phía sau, Bách mơ màng nghĩ tới tư thế làm tình kiểu doggy, chắc chắn sẽ rất là tuyệt vời với một đôi mông như thế. Hai tay ôm lấy hông dướn người lên mà đẩy vào, cặp mông rung lên núng nính, cảm giác mềm mại êm ái, thật không còn gì sung sướng hơn. Chỉ cần nhìn thôi Bách cũng có thể hình dung được những cảm giác khi va chạm với đôi mông ấy rồi.
Đôi lần hiếm hoi lúc chị xoay người lại lấy những lọ gia vị ở góc bàn khiến Bách có thể nhìn thấy phía trước của chị. Cái đũng quần kéo cao lên làm cho cái tam giác nổi căng trước háng chị, nó kích thích cao độ trí tưởng tượng của Bách, làm Bách thực sự tò mò về "cái đó" của chị, trông như thế kia thì chắc hẳn sờ sẽ rất sướng tay. Người nhà quê thường không quen đứng khi làm bếp, họ thường hay ngồi xổm mỗi khi có thể, và mỗi lúc như thế thì Bách lại được một phen xốn mắt. Chị Bền ngồi nhặt rau, hai đầu gối ép vào ngực khiến phần trên cặp vú lòi ra sau cổ áo trễ rộng và giữa hai đùi chị ấy, qua lớp vải quần mỏng dính, "cái đó" của chị hằn lên lộ rõ cả múi và khe. Bách thấy khô cả cổ, nó nuốt khan khi những hình ảnh ấy đập vào mắt. Vừa nhìn vừa nghĩ thầm không hiểu cái anh Bền gầy choắt này liệu có đáp ứng nổi cái cơ thể ngồn ngộn kia không nhỉ, chắc sức anh Bền thì chỉ như đấm bị bông thôi. Kiểu này thì cứ phải gặp mình, đảm bảo là khóc rưng rức, cái phom người đậm đậm kiểu kia mà nằm đè lên, ôm lấy mà dập thì êm phải biết. Nghĩ đến đấy Bách hình dung ra cảnh chị Bền trần truồng, hực lên, quằn quại ở bên dưới sau mỗi cú dập xuống của mình. Tự nhiên thấy đũng quần căng lên bức bối, Bách đưa mắt đi nơi khác, cố gắng lái suy nghĩ ra khỏi những hình ảnh đó để con cu nguội bớt. Nó mà dựng lều lên bây giờ thì phiền toái lắm.
Trằn trọc cả buổi trưa không ngủ được vì hình ảnh của chị Bền nên buổi chiều Bách hăng hái xung phong chở chị đi chợ. Nó hy vọng có cơ hội đụng chạm với chị khi chị ngồi ở sau xe, để được hưởng cái cảm giác mà cặp vú chắc nịch kia va vào lưng, cặp đùi kia ép vào sau hông nó ra làm sao. Tuy nhiên, sự e dè kín đáo của người phụ nữ nhà quê đã khiến nó không được nếm trải những cảm giác đó. Chị ấy đặt cái làn đi chợ ở giữa hai người và hai tay chị luôn bám vào vai nó để giữ khoảng cách. Dù cho nó có cố gắng phóng nhanh phanh gấp thế nào đi nữa, khoảng cách giữa hai người vẫn luôn được bảo đảm. Tuy rằng hơi thất vọng nhưng Bách bắt đầu thấy hấp dẫn, hóa ra chị Bền này khó chơi hơn nó tưởng. Vậy thì sẽ phải từ từ thôi, phải thu hẹp dần khoảng cách giữa hai người, không chỉ là khoảng cách vật lý mà còn là khoảng cách trong lòng nữa. Nó chợt nhớ tới cái lúc nhìn trộm cặp mông chị lúc chị đứng nấu ăn buổi trưa, nó nhớ cái quần lót của chị trông rất quê mùa. Cái quần lót được may theo kiểu cổ điển, chất liệu hình như là sợi dệt kim, dày dặn, có hoa lấm chấm, phía sau rộng trùm gần kín mông. Cái áo ngực cũng thế, kiểu cách rất xấu. Vậy là có cách rồi, phụ nữ thì ai chả muốn đẹp, cách lấy lòng tốt nhất là dẫn họ đi mua sắm quần áo. Nghĩ là làm, thay vì rẽ vào chợ, Bách chở chị Bền đến một cửa hiệu thời trang nữ. Bách dừng xe trước cửa hiệu, chị Bền vẫn ngồi yên trên xe ngơ ngác hỏi:
- Ơ thế không đi chợ hả chú?
- Có chứ. Nhưng ghé vào đây trước đã, chị cứ xuống xe đi. Mua thêm mấy bộ đồ mà mặc chị ạ, chị còn ở đây lâu đấy. – Bách nói.
- Ôi thôi thôi... Chị mặc thế này là được rồi, tiền đâu mà mua sắm. – Chị Bền giãy nảy lên.
- Chậc... chị cứ vào đi, lo gì chuyện tiền nong. – Bách dựng xe và kéo chị vào trong.
Túm ngay lấy một em bán hàng đang đon đả đi ra, Bách nói:
- Em lựa giúp cho bà chị anh vài bộ trông trẻ trung một tí, chị ấy mới ở quê ra nên không mang theo nhiều đồ... Cả đồ lót nữa nhé. – Bách hạ giọng nói nhỏ.
- Dạ vâng, anh cứ để em lo, yên tâm ạ. – Cô gái bán hàng nhanh nhảu nói kèm theo một nụ cười đầy ẩn ý, Bách biết là cô ta đang nghĩ gì.
Chị Bền chẳng kịp phân bua gì đã bị cô gái kéo đi. Bách quay ra gần cửa đứng đợi.
Độ mươi phút sau thấy cô gái kia dẫn chị Bền đi ra, tay xách mấy túi đồ, vẻ mặt chị ngượng ngùng bẽn lẽn. Chắc là vừa được thử mấy món đồ lạ mắt nên vẫn còn chưa hết ngượng. Tuy vậy vẫn thấy chị mặc bồ đồ cũ trên người, với điệu bộ lóng ngóng chị phân trần với Bách:
- Chị bảo lấy một bộ thôi mà cô ấy cứ bắt chị phải...
- Không sao, chị thấy thích chứ. – Bách ngắt lời.
- Trông cứ lạ lạ là... chị thích kiểu...
- Thôi được rồi, chị sẽ quen dần mà, bây giờ người ta mặc như thế cả mà. – Bách lại cắt ngang.
Tính tiền xong, dẫn chị ra xe rồi liếc lại vẫn thấy cô bán hàng đứng nhìn theo cười mủm mỉm. Bách cũng cười, cứ để cô ta nghĩ mình đang chăn gái quê đi, có sao đâu. Mà đúng là mình cũng đang có ý định đó thật chứ còn gì nữa. Bách nổ máy, chị Bền leo lên ngồi sau, vẫn ý nhị giữ khoảng cách như lúc nãy. Bách mỉm cười thầm nghĩ để xem chị giữ được đến lúc nào. Bấy giờ cậu ta mới cho xe chạy vòng lại khu chợ.
Cách đó của Bách đem lại hiệu quả khả quan, buổi tối hôm ấy trông chị Bền vui hẳn lên trong bộ đồ mới. Được ăn mặc tử tế trông chị Bền khác hẳn so với dáng vẻ lam lũ hôm mới đến, eo ót mông đùi phô ra thật hấp dẫn. Bách cười, khen ngợi đôi câu qua loa và không dám nhìn lâu sợ chị ngượng. Chỉ có anh Bền thật thà không biết gì cả, cứ luôn miệng than vãn chú mua sắm làm gì cho tốn kém, đàn bà chồng con rồi thì ăn mặc thế nào mà chẳng được. Chị Bền săng sái dọn cơm cho hai anh em ăn trước, còn chị thì lại phải đánh vật với thằng bé. Bách lại thỉnh thoảng ngắm trộm chị trong lúc chị cho con ăn, đôi lúc bắt gặp ánh mắt của chị nhìn lại và hai chị em bối rối quay đi trong sự lúng túng ngượng ngùng. Anh Bền vẫn thản nhiên ngồi ăn, Bách có cảm giác dường như anh ấy không mấy quan tâm đến vợ, không hiểu ở nhà thì anh ấy thế nào chứ với cái kiểu này dễ bị thằng khác nó cắm sừng lắm.
Anh Bền ăn cơm xong ra ngồi xem TV, Bách cố nán lại để chờ chị Bền cho thằng cu ăn xong và ngồi vào bàn ăn. Nó đang tranh thủ mọi cơ hội để trò chuyện với chị Bền, mong sao san lấp dần khoảng cách vốn có giữa hai người còn đang khá xa lạ.
- Chị ăn đi, cơm canh nguội hết rồi. – Bách mau mắn nói khi chị kéo ghế ngồi.
- Cứ kệ chị, hôm nào chị cũng ăn sau mà. – Chị nói và xới cơm.
Chị Bền ăn cơm, từ tốn chậm rãi. Bách hỏi chuyện ở nhà, chuyện đồng áng, cuộc sống chung chung. Nhưng chị Bền khá ít nói. Hỏi gì đáp nấy, không thì cười trừ, có vẻ như chị này không mấy khi giao tiếp với người lạ nên rất là dè dặt. Bách nghĩ rằng dù sao cũng mới chỉ biết nhau hai hôm thôi, người nhà quê mới ra thành phố chắc còn bỡ ngỡ tự ti nhiều, lâu dần chắc sẽ cởi mở hơn thôi.
Lúc chị rửa bát, Bách cũng lăng xăng giúp chị bê dọn bát đĩa ra chậu rửa mặc dù chị luôn miệng bảo không cần đâu nhưng Bách vẫn cứ nấn ná ở khu vực bếp chỉ cho chị các ngăn tủ đựng cái này cái kia, cách dùng các thiết bị nhà bếp. Thực ra mục đích chính là muốn được ở gần chị, nhìn ngắm chị mà thôi. Khi đứng sau lưng chị, nhìn cặp mông quyến rũ của chị đung đưa ngay trước mặt Bách phải cố gắng kiềm chế lắm mới ngăn được mình không đưa tay ra sờ. Đôi bờ mông tròn cong vểnh, khe mông sâu, viền quần lót mới hằn lên sau lớp vải láng mịn. Tất cả những cái đó làm Bách ngây ngất như say rượu. Bách ngoái lại nhìn ra chỗ phòng khách, anh Bền đang ngồi trên đi văng quay lưng lại phía bếp và đang mải mê xem một bộ phim truyền hình mùi mẫn, chẳng để ý gì đến những chuyện sau lưng mình. Bách quay lại nhìn chị Bền đang rửa bát, cái eo thon và cặp mông nhìn hấp dẫn quá khiến Bách thèm được áp mình vào sau lưng chị. Bách đánh liều giả bộ muốn chỉ cho chị một ngăn tủ trên cao, phía trên đầu chị.
- Chị này... Chỗ này đựng một số thứ ít dùng, em chỉ cho chị đề phòng có lúc cần đến.
Bách đứng sát sau lưng chị, vừa nói vừa vươn tay lên mở cánh tủ. Trong khoảnh khắc đó, cơ thể của nó trùm lên toàn bộ phía sau lưng chị, bờ vai chị ở ngay dưới tầm mắt nó, bụng áp vào lưng chị và vùng háng nó ép vào mông chị. Chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi như vậy cũng đủ để nó cảm nhận được sự mềm mại của đôi mông chị. Khi phần dưới của nó chạm vào mông chị, thấy người chị khẽ rung lên, hầu như chị chưa kịp nhận ra sự đụng chạm thì Bách đã lùi ra nên chị tưởng như đó chỉ là một sự va chạm vô tình. Chị tiếp tục rửa bát và ngẩng lên nhìn ngăn tủ mà Bách vừa chỉ, chị khẽ gật đầu:
- Ừ... chị nhớ rồi.
Bách đã đứng xa ra khỏi chị, tim đập rộn rã trong ***g ngực. Cú va chạm vừa rồi đánh thức bản năng giống đực trong nó một cách mạnh mẽ. Cũng khá lâu rồi nó không được làm chuyện ấy kể từ khi Vân trở vào Nam. Một tuần liền ở với Vân đã vắt kiệt sức lực của nó, và suốt khoảng thời gian sau đó lại liên tục phải gọi điện năn nỉ cô đã khiến nó không còn thời gian nghĩ đến nhu cầu tình dục của mình. Và chỉ đến lúc này, sau cái chạm mông ngắn ngủi đã lập tức khơi dậy cái máu dâm thường trực trong nó, con cu nó đã cương lên nhanh chóng. Cảm giác thèm muốn tăng lên dữ dội khiến Bách chỉ muốn xông vào mà vật ngửa chị Bền ra. Bách thấy nghèn nghẹn như có cục gì đang mặc trong thực quản, nó nuốt khan cố gắng kìm nén sự thèm khát, day nhẹ con cu đang cứng đơ trong quần và quay ra ngoài bàn nước với anh Bền.
Đêm đó là đêm đầu tiên Bách thủ dâm sau một thời gian dài lãng quên cái thói quen đó. Càng nghĩ đến chị Bền nỗi thèm khát càng dâng cao khiến Bách nung nấu quyết tâm phải tìm cách dụ dỗ, chiếm đoạt cho bằng được cái thân thể gái quê phơi phới kia của chị. Nhưng có một trở ngại khó mà vượt qua được đấy là sự có mặt của anh Bền, anh cứ luẩn quẩn bên cạnh thì không làm ăn gì được, không tách được hai người ra thì không bao giờ có cơ hội cả. Giá mà có thể khiến anh Bền thỉnh thoảng vắng mặt đi đâu đó một lúc thì hay biết mấy
Sáng thứ Hai đầu tuần, vợ chồng anh Bền đưa thằng nhỏ đi khám, Bách lại đến trường. Buổi trưa về nhà được một lúc thì thấy một mình anh Bền trở về. Bách vội hỏi:
- Tình hình thế nào hả anh? Cháu bé đã nhập viện chưa?
- Nhập viện rồi chú ạ... Có lẽ phải phẫu thuật, bác sỹ nói có thể nó bị viêm tắc túi mật gì đó anh cũng không hiểu lắm. Nhưng bước đầu phải điều trị bằng thuốc cho ổn định cái gì đó, rồi mới mổ được. Anh lo quá, chắc tốn kém lắm. – Anh Bền thở dài.
- Anh không phải lo, bố em đã nói rồi mà, anh chị cứ yên tâm chữa trị cho cháu, tiền nong thế nào bố em giúp hết. Thôi để chiều em vào viện xem tình hình cụ thể thế nào để còn thông báo lại với bố em biết, em cũng sẽ hỏi luôn bác sỹ về chuyện chi phí nữa. – Bách động viên.
- Ừ phải đấy, nhờ chú vào hỏi bác sỹ cho rõ chứ vợ chồng anh ngô nghê chả biết gì cả. – Anh Bền nói, vẻ mặt đã bớt lo lắng.
- Thế anh đã ăn uống gì chưa? – Bách hỏi.
- Anh ăn tạm cái bánh mỳ rồi. Về nhà lấy thêm ít quần áo đồ dùng cho hai mẹ con nó. – Anh Bền trả lời.
- Thôi anh nghỉ ngơi một tí đi, lát nữa hai anh em mình đi.
Anh Bền về phòng soạn đồ đạc, Bách tranh thủ ngả lưng mấy phút rồi hai anh em cùng vào bệnh viện. Trên đường đi Bách nghĩ ngay đến hoàn cảnh này thật là vô cùng thuận lợi để nó thực hiện kế hoạch tấn công chị Bền. Thằng bé phải vào nằm viện thì thế nào hai vợ chồng cũng phải thay nhau trông nó, rồi thì có lúc chị Bền sẽ phải về nhà một mình, ít ra là để nấu nướng rồi đem đồ ăn vào viện. Chắc chắn lúc đó mình sẽ không thiếu gì cơ hội, chỉ còn việc dụ dỗ sao cho thật khéo mà thôi, khi đã được một lần rồi thì coi như xong, chị ấy sẽ khó lòng mà cưỡng lại lần thứ hai. Mới nghĩ thế thôi mà Bách đã thấy sướng run người, trong lòng háo hức hồi hộp lạ thường, y như cái lần đầu tiên chiếm đoạt được cô chị họ.
Khi tới bệnh viện, Bách tìm gặp bác sỹ điều trị để hỏi rõ tình hình. Sau đó Bách gọi điện về cho bố thông báo lại những yêu cầu của bệnh viện và bảo bố cứ chuyển tiền vào tài khoản của nó thôi, không cần phải xuống, nó sẽ tự lo liệu được mọi việc. Bố nó đồng ý ngay, tỏ ra yên tâm vì sự nhiệt tình của nó đối với anh chị Bền. Xong việc với bố rồi Bách mới quay ra hỏi han anh chị Bền về chuyện ăn ở trông nom thằng bé trong thời gian điều trị sắp tới. Và để chủ động cho kế hoạch của mình, Bách gợi ý luôn:
- Có lẽ là anh chị nên thay phiên nhau cho đỡ mệt, ban ngày thì để anh Bền trông còn chị về nghỉ ngơi cơm nước mang vào cho hai bố con, tối thì chị vào thay cho anh Bền về. Anh chị thấy thế nào?
Anh Bền gật gù:
- Ừ, như thế hợp lý đấy, mẹ nó thấy thế nào?
Chị Bền cũng gật:
- Vâng, em thì sao cũng được, chỉ sợ anh không quen chăm sóc thằng bé thôi.
- Ban ngày thì nó cũng không quấy lắm đâu, anh trông được mà. – Anh Bền khẳng định.
- Thôi thế là ổn rồi. Ta cứ theo như thế mà làm. – Bách chốt luôn. – Bây giờ em chở chị Bền về ngang qua chợ mua đồ ăn rồi tranh thủ nấu nướng, chị em mình ăn ở nhà, xong em chở chị mang đồ ăn vào cho bố con anh Bền rồi em lại đưa anh Bền về.
- Như thế chú có vất vả quá không, ngày nào cũng đưa đón mấy lượt thế thì... - Chị Bền tỏ vẻ ái ngại.
- Không sao đâu, hôm nào em bận thì anh chị đi xe ôm, đến đâu hay đến đó chị ạ. – Bách đỡ lời chị.
- Đành vậy, cũng vì thằng bé con nó ốm đau, làm phiền chú với em quá... Thật là cái ơn này gia đình anh chị ghi nhớ suốt đời. – Giọng chị Bền run run xúc động.
- Ô kìa chị, sao chị lại nói thế... Máu mủ ruột rà giúp đỡ nhau lúc khó khăn mà chị. – Bách đặt tay lên vai chị, một bờ vai tròn lẳn mềm mại.
- Chị cũng biết thế, may mà có chú giúp... Thôi anh ở lại chơi với con, chú Bách đưa em về tranh thủ chợ búa cơm nước kẻo muộn.
Chị Bền đứng dậy tìm cái túi xách nhỏ của chị, hôn nựng thằng cu con mấy câu rồi cùng Bách ra về. Anh Bền đi theo tiễn chân ra tận cửa, luôn miệng cảm ơn Bách, chỉ đến khi thằng bé khóc toáng lên đòi theo anh mới quay lại
Bách lấy xe máy chở chị Bền về khu chợ gần nhà. Lần này đã thấy chị bớt e dè hơn, tuy rằng vẫn còn cái túi xách đặt giữa hai người nhưng hai tay chị không còn đặt lên vai Bách nữa mà đã bám vào hai bên hông Bách. Thỉnh thoảng qua chỗ đường xóc hay phanh gấp, Bách đã cảm nhận được hai mé đùi mềm mại của chị va vào sau mông mình, đôi khi ngực chị chạm nhẹ vào lưng. Bách cười thầm nghĩ rằng khoảng cách đang dần thu hẹp lại, những cái va chạm vô tình đã không còn làm cho chị e ngại nữa, và đấy là những dấu hiệu tốt cho âm mưu của nó.
Về đến nhà là chị Bền bắt tay ngay vào nấu nướng, Bách phụ giúp chị nhặt rau rửa nồi. Trong khi cùng làm với chị, Bách hỏi han trò chuyện để tăng thêm sự gần gũi. Câu chuyện được lái dần sang chủ đề sắc đẹp và gia đình.
- Chắc anh Bền nhà mình hay ghen lắm chị nhỉ? – Bách gợi chuyện.
- Sao chú lại nghĩ thế. Ở nông thôn làm lụng vất vả cả ngày còn lúc nào nữa mà ghen với tuông. – Chị Bền cười.
- Thì là em đoán vậy, trông chị thế này chắc anh ấy suốt ngày lo giữ.
- Đâu có... Chị quê mùa cục mịc, ai người ta để ý đâu mà lo.
- Ấy chết, chị cứ nghĩ thế chứ không biết chừng khối người thích chị đấy.
- Không có đâu...
- Em nói thật chứ chị mà ăn mặc trang điểm vào một tí đi ra đường khối người tưởng gái chưa chồng. Chị tin không?
- Chú cứ nói thế, chị thì ai thèm ngó.
Nói thì nói vậy chứ nghe tán thế thì chị Bền cũng thích, chị cười, hai má dần dần ửng hồng như thể gái mới lớn được nghe lời nói đường mật. Cũng đâu có xa xôi gì, chỉ mới đây thôi chị còn là cô thôn nữ trắng trẻo dịu dàng làm say đắm bao anh chàng cùng xã. Có nhiều người đẹp trai khá giả theo đuổi chị mãi, nhưng rồi chẳng hiểu làm sao chị lại ưng anh Bền, chắc có lẽ duyên phận nó an bài như vậy. Mấy năm lấy chồng rồi sinh con, cuộc sống vất vả khiến chị không còn nghĩ gì đến bản thân nữa, quanh năm ngày tháng hết việc đồng áng lại chạy chợ ngược xuôi. Chị cũng nghĩ mình đã là gái sề, giống như mấy cậu choai ở làng vẫn gọi mấy người cùng lứa như chị. Thế mà bây giờ lại nghe cậu Bách đây khen, chị thấy cũng vui vui, phải chăng mình chưa xấu đến mức như mình vẫn nghĩ. Cậu Bách con nhà giàu có, lại đẹp trai ngời ngời như thế mà còn phải khen thì chắc mình cũng không đến nỗi nào.
- Chị thấy không, hôm em đưa chị đi mua đồ ấy, mấy con bé bán hàng chẳng nhìn chị suốt đấy thôi. – Bách tiếp lời, cắt ngang dòng suy nghĩ của chị.
- Đâu mà...
Ừ mà có khi chú ấy nói đúng, cái con bé bán hàng lúc đem mấy bộ đồ lót cho mình thử cứ tấm tắc khen mình có phom người đẹp. Chả biết là nó khen thật hay nó nịnh mình, lúc thử áo con nó cứ áp tay vào vú mình khen ngực mình chuẩn quá. Nghĩ lại lúc ấy thấy ngượng quá đi, đàn bà con gái với nhau mà cứ sờ nắn vú mình mãi. Chị Bền tủm tỉm cười.
Bách liếc sang thấy thế thì mừng thầm, quả là chị này ít khi được nghe lời tán tỉnh, mới chỉ mấy câu thôi mà đã sướng thế rồi. Cứ đà này mà tiến chắc chỉ tối mai là mình có thể ôm hôn được rồi. Chẳng biết anh Bền kia đã bao giờ hôn chị ấy chưa nhỉ, mình đoán là ông này không thạo cái món đó lắm, kể cả cái chuyện giường chiếu chắc cũng chẳng ra gì. Bách nhìn chị Bền, trông ngon lành quá, mái tóc búi cao để lộ cái gáy trắng ngần, ngực nở mông cong, cái hông đầy đặn. Chẳng nhẽ liều mạng xáp vào ôm một cái, hôn lên cái gáy kia, tay bóp vú tay sờ xuống háng. Chẹp, thèm quá, nhưng nhỡ chị ấy chưa ưng lại làm toáng lên thì muối mặt. Nhưng con cu thì đang dựng ngược lên trong quần rồi, bây giờ mà được xả một cái thì sướng phải biết. Giả vờ muốn lấy cái rá nhôm treo ở bên phải chị Bền, Bách đứng lùi lại một tí, vòng tay qua sau lưng chị với sang nhưng không tới, nó vươn người thêm ra và lúc này toàn bộ cơ thể nó áp vào phía sau chị Bền. Con cu cương cứng trong quần nằm ngay chỗ hõm của khe mông chị, một cảm giác mềm mại êm ái, thích thú vô cùng khiến Bách không cưỡng được bản năng, nó dướn người lên dấn dấn mấy cái vào mông chị. Nghe chị ơ một tiếng khe khẽ và chị né người tránh sang một bên. Bách với được cái rá và thu người về vị trí cũ, nó cười thản nhiên như đó chỉ là sự vô tình và nói:
- Xin lỗi chị, em vô ý quá.
- Ờ ờ... không sao đâu. – Chị lúng túng đáp lại.
Quả là không sao nhưng chị nhận thấy rõ rệt cái gì đó rất cứng ấn vào sau mông mình, mà cái đó thì còn có thể là cái gì khác được nữa. Rõ ràng là cậu ấy còn dướn lên dúi dúi mấy cái, khó mà nghĩ đấy là sự vô ý được. Chẳng lẽ cậu Bách này lại làm thế với mình, cậu ấy thích mình ư, trông đẹp trai ***g lộng thế kia cơ mà. Chị Bền bắt đầu luống cuống, chân tay lóng ngóng. Nếu lúc ấy Bách mà sấn vào thì chưa biết chừng có khi chị Bền lại choáng váng mà không phản ứng lại gì cả, có khi lại thành công luôn cũng nên. Nhưng Bách lại không dám đường đột thế, nó nấn ná thêm chút nữa rồi cáo lui đi tắm trước.
Nó không tắm ở phòng tắm bên ngoài mà đem quần áo sang tắm ở phòng tắm trong phòng ngủ của anh chị Bền, cũng là phòng ngủ mà bố mẹ nó vẫn thường ngủ khi họ có việc xuống đây. Phòng này là phòng ngủ lớn nên được thiết kế một khu vệ sinh nhỏ ngay trong phòng. Nó kiểm tra lại các khe hở đã được nó cố ý tạo ra để rình trộm mẹ nó tắm hồi trước. Nấu ăn xong thế nào chị Bền cũng đi tắm, và nó muốn chắc chắn là các khe hở đó vẫn còn tốt để có thể thoải mái nhìn ngắm chị Bền tắm ở bên trong. Vừa tắm nó vừa háo hức nghĩ đến lúc chị Bền tắm, nhà chẳng có ai, nó sẽ tha hồ mà ngắm chị ở mọi góc nhìn. Không biết thân thể chị ấy thế nào đây, nó tò mò muốn biết quá, tuy rằng nhìn bên ngoài thì cũng đã đoán được phần nào rồi. Nhưng cái cảm giác được nhìn trộm luôn làm nó phấn khích. Nó tắm nhanh rồi thay quần áo đi ra ngoài.
Chị Bền không tắm ngay, mặc dù nó đã gợi ý chị nên tắm một cái cho mát mẻ rồi ăn cơm. Chị nói là ăn xong dọn rửa xong rồi sẽ tắm và đi vào bệnh viện luôn, tắm bây giờ lát nữa dọn dẹp lại mồ hôi mồ kê nóng lắm. Chị dọn bàn ăn và hai chị em ngồi vào bàn, câu chuyện đã có phần rời rạc bởi ai cũng đang có những băn khoăn trong lòng. Chị Bền vẫn còn cảm thấy lúng túng sau quả dí mông lúc nãy, Bách thì mải nghĩ đến lúc được nhìn trộm chị tắm. Hai chị em ăn qua loa cho xong bữa rồi đứng dậy dọn rửa. Bách nóng ruột giục chị đi tắm đi, để đấy tối về em rửa nhưng chị Bền cứ nhất quyết dọn dẹp cho sạch sẽ đâu ra đấy rồi mới đi vào tắm.
Thời khắc nóng lòng chờ đợi đã đến, chị Bền vừa đóng cửa phòng tắm lại là Bách vội lẻn vào ngay. Nó hết tắt đèn trong phòng ngủ để đảm bảo mình đứng ngoài bóng tối nhìn vào. Nghe tiếng vòi nước chảy róc rách nó hồi hộp tiến lại gần cửa phòng tắm, bò sát xuống đất ngước mắt nhìn qua khe hở. Chị Bền đang mở nước chảy vào cái chậu nhỏ vẫn thường dùng để đựng quần áo thay sau khi tắm, chị lấy cái gáo nhựa thả vào chậu. À, hóa ra chị này không quen tắm bằng vòi sen, chắc ở nhà chị thường tắm bằng cách múc nước từ chậu. Chị đứng quay lưng lại phía cửa và bắt đầu mở khuy áo, chậm rãi từng nút một. Cởi cái áo và quay lại treo lên cái mắc trên cánh cửa, lúc này thì chị đứng đối diện với cánh cửa, ngay sát tầm mắt của Bách. Nó nhìn rõ làn da trắng trẻo của chị, bộ ngực to căng đầy trong áo lót. Trống ngực đập thình thịch, chân tay bắt đầu run rẩy, Bách hồi hộp theo dõi chị Bền đang vòng tay ra sau lưng mở móc khóa, hai bầu vú xổ ra to tròn lúc lỉu trước ngực chị, chị treo cái áo lót lên mắc, cái áo mà nó mới đưa chị đi mua chiều hôm qua. Đôi bầu vú chắc nịch lắc lư nhè nhẹ theo từng cử động của chị, hai quầng vú to thâm nhạt, đầu vú nâu sẫm trông như hai hạt lạc. Bóp quả vú này thì sướng tay lắm, núm vú to thế kia mà mút thì thôi rồi, Bách thầm nghĩ và cảm thấy đầu cu rịn ra một chút nước.
Chị cúi xuống cởi quần, hai ngón tay cái móc vào hai bên cạp quần tụt xoẹt một cái, cả quần ngoài lần quần trong trôi tuột xuống. Hai bắp đùi tròn lẳn lộ ra trắng nõn, đám lông đen loáng thoáng sau hai cánh tay chị đang thoăn thoắt cởi từng ống quần ra khỏi cẳng chân. Chị đứng thẳng lên rũ rũ cái quần, lôi cái quần lót ra từ trong đũng quần dài và treo chúng lên mắc. Lúc này thì Bách nhìn rõ toàn bộ cơ thể chị, ngay sát mắt mình. Ôi chà ôi, trông được quá, Bách than thầm trong dạ. Cái hông nở rộng, đôi chân thẳng tắp với bắp đùi khá mập mạp, túm lông đen rậm rì nổi bật trên làn da trắng muốt, lông rậm đến nỗi không thể nhìn rõ khe bướm, chỉ thấy cái mu hình tam giác đó thật to và nổi u lên giữa hai bắp đùi. Chị quay lại và ngồi xuống, cúi mặt sát cái chậu, hai đùi bạnh ra, chị múc nước dội lên mái tóc để gội đầu. Nhìn cặp mông chị lúc này mới thật to làm sao, nó bè ra với hai chân mở rộng, cái lưng cong cúi xuống giữa hai đầu gối. Toàn thân da thịt trắng bóc như được làm bằng sứ, đúng kiểu con gái vùng trung du. Chị cho dầu gội ra lòng bàn tay và vò lên mái tóc, mái tóc cũng không dài lắm. Thỉnh thoảng cái mông lại chổng lên một tí và Bách nhìn thấy rõ hai múi nâu sẫm hơi chẽ ra, cái mào nhỏ hồng hồng lấp ló ở giữa. Chậc chậc, cái *** của chị Bền đấy, sẽ đến lúc mình được đút cu vào đấy mà địt. Mẹ sư nó, địt gái quê thế này mới sướng chứ, chắc sờ vào là run rẩy lắm đấy. Ôi chà, con cu mình cứng quá mất rồi, nhìn cái *** ẩn hiện thấp thoáng thế này nứng thật. Phải móc cu ra sục phát cho sướng.
Bách loay hoay moi con cu thò ra ngoài một bên ống quần đùi và xóc nhẹ, sướng thật, vừa nhìn gái tắm vừa sục thế này mới đã chứ. Hẵng tạm sục chay đã, mai kia thế nào cũng địt được, lúc ấy thì chết với ông. Chị Bền gội xong đầu, ưỡn người hất mái tóc ướt ra sau và cột cao lên đỉnh đầu, lúc này nhìn sau lưng chị mới thật là tuyệt. Cổ cao trắng ngần, đôi bờ vai dầy tròn lẳn, cái lưng thắt đáy thon gọn óng ả với cặp mông trắng phau nở rộng. Chị bắt đầu thoa sữa tắm lên khắp mình và kỳ cọ, phê nhất là lúc chị rửa bướm, tiếc là chị quay mông ra nên không được chiêm ngưỡng bàn tay chị chà sát dọc theo khe bướm đầy bọt trắng xóa đó. Nhìn cảnh đấy con cu Bách chỉ chực phọt ra, may mà nó bóp chặt lấy con cu mà hãm lại được. Chị dội nước lên người, đứng hẳn lên, nước bao trùm lên cơ thể trắng nõn của chị. Bách ngước nhìn lên, vẫn thích nhất là cặp mông, sao mà nó tròn trịa săn chắc thế, cứ cong tớn lên chứ không chảy xệ xuống như mông mẹ mà Bách đã từng nhìn. Lại nghĩ tới cái thế doggy, quả mông này mà cúi xuống để mình táng vào từ sau thì sướng lắm đây. Thế nào mình cũng phải thực hiện bằng được quả doggy ấy, nhất định đấy, Bách nghĩ thầm. Chị tắm xong rồi, Bách nuối tiếc nhìn nốt lần cuối phía trước của chị khi chị đứng lau người chuẩn bị mặc quần áo. Mu *** to thật, lông rậm đen xì, theo như sách nói thì người rậm lông thường dâm lắm, hy vọng điều đó đúng với chị Bền. Bách cố nán cho đến khi chị xỏ chân vào chiếc quần lót, cũng lại là chiếc quần lót mới mua, và kéo lên ôm khít lấy háng. Được, rất đẹp, nhìn rất hấp dẫn, rồi sẽ có lúc mình được cởi nó ra. Bách nghĩ thầm và nhẹ nhàng rời khỏi vị trí, đứng dậy và đi về phóng mình.
Lát sau nghe tiếng động lạch cạch ngoài bếp, Bách biết là chị Bền đã ra. Bách cũng mặc quần dài vào và đi ra ngoài. Nhìn thấy chị Bền diện bộ đồ mới nó sững sờ vài giây. Đấy là bộ thứ hai mua hồi chiều qua, bộ này mới thật là đẹp, nó ôm sát lấy thân mình chị, làm nổi bật những đường cong đầy khêu gợi. Bách không kìm lòng nổi buột miệng khen:
- Chị rất đẹp, chị Bền ạ. Phải nói là em ghen với anh Bền nhà chị đấy.
- Chú này... cứ giỏi trêu chị thôi. – Chị Bền bẽn lẽn quay đi.
- Em nói thật đấy, chị quay lại em xem nào.
Bách tiến lại gần chị, mạnh dạn nắm lấy đôi bờ vai chị xoay lại. Nó nhìn từ đầu đến chân chị và mắt dán vào cái mu nổi phồng lên giữa hai đùi chị, chiếc quần trắng vải mỏng bó sát làm chỗ đó nổi căng lên. Không thể kiềm chế nổi cơn dâm, mà cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì thêm, Bách đưa tay xuống sờ vào mu *** và vuốt lên, mấy đầu ngón tay ấn nhẹ vào cái mu *** mềm nhũn.
- Ơ kìa...
Chị Bền giật mình thốt lên và lùi lại, chị ngước nhìn nó với ánh mắt hoang mang cực độ. Không để chị Bền kịp thắc mắc, Bách vội thanh minh:
- Chết chết... Em xin lỗi, em cứ ngỡ như không phải là chị... Em xin lỗi nhé.
Và nó cười xòa như muốn xí xóa cái hành động vừa rồi. Chị Bền không nói gì, khuôn mặt bỗng dưng đỏ lựng, chị quay đi bối rối bước về phía bếp và xách chiếc cặp ***g đựng đồ ăn chị vừa chuần bị xong. Chị nói lí nhí:
- Chú chở chị vào bệnh viện đi. Muộn rồi đấy.
- Vâng, mình đi luôn chị ạ, chị ra trước đi để em khóa cửa. – Bách nhanh nhảu nói.
Khi hai chị em đã ở trong thang máy, Bách liếc nhìn chị, cái cảm giác khi được sờ vào mu *** chị vẫn còn rõ rệt nơi mấy đầu ngón tay, nó thật dày và mềm. Bách lại lén nhìn chị một lần nữa khiến chị bối rối như muốn chui xuống đất. Bây giờ thì chị hiểu rằng những lần Bách va chạm với chị hoàn toàn không phải là vô tình, chú ấy cố ý va chạm vào người mình, lúc nãy còn sờ nữa. Không hiểu chú ấy muốn gì đây, chị bắt đầu thấy hơi lo lắng.
, Đại Gia Lầu XanhThành viên BQT VerifiedBài viết:Đã được thích:561Người nhà quê
Buổi sáng đi học, Bách giục anh Bền vào bệnh viện thay cho chị Bền về nhà nghỉ, trông con cả đêm trong đó, giường nằm lại chật chội nóng bức chắc cả đêm qua chị ấy không ngủ được. Anh Bền thấy Bách quan tâm đến vợ chồng mình như thế thì cảm động lắm, đâu có hay biết đấy là mưu mô của nó. Bách muốn chị vợ về nhà từ sáng để có thể nghỉ ngơi và khi tan học về nó sẽ có cả một buổi chiều để tha hồ mà tán tỉnh dụ dỗ chị. Bách hăng hái đòi chở anh đi nhưng anh Bền ngại nó muộn học, anh nói sẽ đi xe ôm, anh biết đường rồi. Bách cũng đồng ý, anh đi bằng gì cũng được, chẳng quan trọng, miễn sao anh đến mà thay cho chị vợ về nghỉ sớm là được. Bách đến trường, ngồi trong lớp học mà chẳng hề nhập tâm được điều gì. Nó miên man với những kế hoạch của mình, trong lòng lâng lâng vui sướng nghĩ đến lúc về nhà. Buổi chiều nay mình sẽ có cả một khoảng thời gian dài với chị Bền. Lần này thì đố chị ấy thoát được khỏi tay mình, sẽ không chỉ dừng lại ở chuyện sờ soạng, chiều nay thế nào cũng phải đưa chị ấy lên giường cho bằng được. Giời ơi, nghĩ thế thôi đã thấy nôn nao cả người rồi. Cái nhà chị Bền ấy, người ngợm cứ phây phây ra, chỉ nhìn thôi đã thấy sướng, không hiểu đến lúc lột hết quần áo đè ra mà chơi thì sướng đến cỡ nào. Chiều nay thôi, nhất định rồi, mình sẽ được thỏa mãn với cái thân thể hừng hực ấy, mình phải cho chị ấy thấy sự khác biệt so với cái anh chồng gầy gò yếu ớt kia, cái anh chồng mà chắc là năm thì mười họa mới chiều vợ được một cái. Hừm, trông mình thế này, trẻ trung khỏe mạnh, cộng với kinh nghiệm chinh phục phụ nữ bấy lâu nay, đảm bảo chị Bền kia sẽ không thể cưỡng lại được. Thế nhưng gái quê như kiểu chị Bền này cũng khó nhằn lắm đấy, cứ suy ra từ tối qua thì biết, mới sờ một cái thôi mà đã hoảng hốt như thế rồi. Chiều nay mà đưa được lên giường cho êm thấm chắc cũng vất vả đấy. Nhưng không sao, thế mới sướng, chứ dễ dãi quá lại đâm chán. Chậc chậc, chỉ nghĩ đến cái cảnh giằng co để cởi quần áo chị ấy ra thôi đã thấy sướng cửng cả cu rồi. Bách thò tay xuống sờ, cứng thế này cơ mà, thôi chịu khó chờ nhé cu, chiều về tao sẽ cho mày một bữa no nê.
Buổi trưa Bách về nhà, ngạc nhiên thấy nhà cửa vẫn khóa. Lạ nhỉ, sáng nay mình đã đưa chìa khóa phụ cho anh Bền rồi cơ mà, hay là lại quên đưa cho vợ rồi. Trong lòng nghi hoặc, Bách mở cửa bước vào nhà, nó ngó nghiêng tìm hết các phòng mà chẳng thấy bóng dáng ai cả. Thế là cái nhà chị Bền này không về rồi, chẳng hiểu có chuyện gì nhỉ, hay là tối qua mình làm chị ấy sợ rồi. Vớ vẩn lại hỏng hết cả kế hoạch vì cái vụ sờ mó ấy cũng nên, bực thế không biết. Hay là phóng vào bệnh viện xem thế nào, có khi thằng cu được xếp lịch mổ rồi cũng nên, hai vợ chồng lại đang bận bịu tối mắt tối mũi ở trong ấy.
Bách lại quay ra khóa cửa đi xuống nhà lấy xe chạy vào bệnh viện. Đến nơi mới thấy hai vợ chồng vẫn ngồi trên giường cạnh thằng cu con, chị Bền đang quạt cho nó ngủ. Bách tiến lại sốt sắng hỏi:
- Anh chị ở cả đây à? Tình hình thằng bé thế nào rồi anh chị?
- À chú Bách... Vẫn thế thôi, bác sỹ khám sáng nay rồi, bảo theo dõi thêm. – Anh Bền trả lời.
- Sao chị không tranh thủ về nhà mà nghỉ ngơi, cả đêm thức trông con rồi, bây giờ còn ngồi đây làm gì cho mệt. – Bách nhìn chị Bền với vẻ quan tâm lo lắng.
- Có mệt mỏi gì đâu chú, tối qua cháu nó ngoan, hai mẹ con ngủ được mà. Sáng anh Bền bảo chị về nhưng chị cứ ngài ngại thế nào ý... - Chị Bền bẽn lẽn trả lời.
- Chị ngại cái gì ạ. Nhà rộng rãi mát mẻ, chẳng có ai cả, chị cứ về mà nghỉ ngơi cho khỏe rồi tối vào trông con thay cho anh. Cũng còn dài ngày đấy có phải một hai hôm đâu mà chị cố được. Chị phải chú ý mà giữ gìn sức khỏe, còn chuyện ăn uống nữa chứ, cứ vạ vật trong bệnh viện thế này thì ôm mất thôi. – Bách nói ra cái vẻ hiểu biết.
- Ừ đấy... Anh cũng nói rồi mà chị cứ bảo ngại. – Anh Bền xen vào.
- Thế anh chị ăn uống gì chưa? – Bách hỏi tiếp.
- Anh ra ăn qua loa ngoài cổng viện rồi mua ít cơm vào cho chị ăn rồi. – Anh Bền đáp, vẻ mặt ngại ngùng.
- Đấy, em đã bảo mà, ăn uống tạm bợ thế thì chịu sao nổi. Thôi từ mai anh vào rồi thì chị chịu khó về nhà, mấy nghìn xe ôm thôi, nấu nướng ăn trưa ăn tối hai bữa đem vào cho anh. Có được không? – Bách dõng dạc nói như kiểu bề trên.
- Ừ ừ... Anh chị cứ ngại phiền chú... nên vợ chồng tranh thủ ăn tạm. – Anh Bền ấp úng nói.
- Chị thấy thế nào, chị Bền, em tính thế có được không? – Bách quay sang chị vợ hỏi.
- Được được... thôi từ mai chị sẽ về nấu nướng cho bố con anh ấy... cho cả chú nữa. – Chị Bền cũng ấp úng trả lời, không dám ngước lên nhìn Bách.
Quả thực là chị Bền ngại, chẳng phải ngại làm phiền làm phiếc gì đâu, mà là ngại chú em Bách thôi. Hành động của nó lúc chiều tối hôm qua và ánh mắt nhìn như muốn lột truồng thân thể chị lúc đứng cùng chị trong thang máy đã khiến chị có một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tuy cũng chưa có gì nghiêm trọng cả nhưng chị nghĩ thôi thì cứ cẩn thận đề phòng. Nhưng bây giờ thấy chú ấy nói thế, rõ là tỏ ra quan tâm thật sự, có lẽ mình đã nghĩ hơi quá cho chú ấy. Chắc chú ấy trẻ người bồng bột mà vô tình làm vậy thôi chứ chắc chẳng có tà ý gì đâu, mình hay lo, chưa chi đã vội trách oan chú ấy. Nghĩ cho cùng thì người ta cũng toàn là người tốt cả, ông chú bà thím bố mẹ chú Bách và cả chú ấy nữa, cưu mang giúp đỡ mình trong lúc hoạn nạn thế này, tấm lòng nhân đức ấy thời buổi này là hiếm hoi lắm. Thôi thì nghe lời chú ấy vậy, chứ không ông chú trên nhà lại nghĩ vợ chồng mình chẳng ra gì, người ta đã mời lại còn õng ẹo không thèm về ở nữa thì chết, mang tội với ông chú, với bà con họ hàng.
Nghĩ vậy nên chị Bền bằng lòng để Bách đưa về. Bách đói ngấu vì từ trưa đã ăn uống gì đâu, nó thả chị Bền vào chợ và tranh thủ phóng đi tìm chỗ ăn. Khi quay lại đã thấy chị Bền đứng chờ ở cổng chợ rồi, đồng hồ lúc ấy đã chỉ 3 giờ chiều.
Về đến nhà, chị Bền thay bộ quần áo mới tối hôm qua bằng một bộ đồ xấu xí của chị và lụi cụi dọn dẹp nhà cửa mặc dù cũng chẳng có gì bừa bộn lắm. Chị cứ luôn chân luôn tay để tránh phải đối diện với Bách trong lúc rỗi rãi. Bách cũng nhận ra điều đó và nó quyết định không vội vã, nó lui về phòng mình để chị tự do. Bách đóng cửa phòng lại nằm dài trên giường ngẫm nghĩ xem nên làm thế nào, nghĩ mãi mà chưa biết phải bắt đầu từ đâu và rồi ngủ quên lúc nào không hay. Đến lúc tỉnh dậy ngó nhìn đồng hồ thì đã 5 giờ chiều, vội vàng mở cửa đi ra ngoài xem chị Bền đang làm gì. Thấy chị đang đứng ở bếp nấu nướng, Bách lân la lại gần bắt chuyện:
- Chị đang nấu cơm à? Em nằm đọc sách mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Chị dọn dẹp từ bấy đến giờ đấy à?
- Ừ, chị tranh thủ giặt giũ cho bố con nó, loay hoay mà cũng hết cả buổi chiều. – Chị trả lời, hơi liếc nhìn sang Bách.
- Ô, chị giặt bằng tay à? Sao không cho vào máy mà giặt. – Bách ngạc nhiên.
- Chị có biết dùng máy móc thế nào đâu, chị quen giặt tay rồi, cũng nhanh thôi mà. – Chị cười.
- Sao không gọi em, em hướng dẫn một lần là chị biết dùng thôi mà. Cứ bỏ quần áo vào đấy rồi đi làm việc khác, hoặc đi ngủ, giặt xong nó tự tắt, mình chỉ việc ra lấy đem phơi thôi. Giặt tay làm gì cho khổ. – Bách chép miệng phàn nàn.
- Ừ thôi để lần sau chị nhờ chú chỉ cách dùng. – Chị Bền cười bẽn lẽn.
Không biết nói chuyện gì tiếp nữa, Bách loay hoay cầm cái nọ sờ cái kia mất một lúc và rồi ngập ngừng chuyển sang đề tài quen thuộc, nó lắp bắp:
- Chị này... Tối hôm qua ý... Cái lúc em, em lỡ tay ý... chị có giận em không?
- Lúc... lúc nào cơ... - Chị Bền cũng ngập ngừng, cố tỏ ra không hiểu, nhưng vẻ mặt chị không che giấu được sự bối rối, hai bên má đang đỏ dần lên.
- Khi em khen chị đẹp ấy... em đã vô ý sờ vào...
- Thôi thôi chú đừng nhắc lại nữa. – Chị Bền cắt ngang. – Chị quên rồi, chị không giận đâu.
- Thật sự là em không kìm lòng được... Lúc ấy nhìn chị như thiếu nữ đang tuổi hẹn hò ấy, em không thể nào tin vào mắt mình... Em đã hơi...
- Thôi mà chú, đừng nói nữa... chị không nghĩ gì đâu... - Giọng chị Bền nài nỉ.
- Nhưng nói thật với chị em như bị hút hồn. Chị rất đẹp, nét đẹp rất mặn mà, đậm chất thôn quê... Em chỉ ước ao sau này lấy được người vợ như chị.
Chị Bền nghe mấy lời ấy thấy vui hẳn, sự e ngại lúc trước khi Bách nhắc tới chuyện sờ mó bỗng biến mất. Chị liếc nhìn sang Bách cười tủm tỉm:
- Có thích gái quê thật không? Để chị làm mối cho nhé.
- Em nói thật đấy, nhưng mà phải được như chị cơ. Hơn hay kém là em cũng không thích. – Bách xích lại gần hơn, nghiêng người ra sau ngó nhìn ra cái mông cong tớn của chị, cái khe mông sâu hoắm ở giữa hai quả mông to tròn trịa.
- Người như chị thì thiếu gì, tưởng hơn mới khó chứ. – Chị Bền vẫn mải gọt khoai tây.
- Em thích người như chị thôi... Khác là em bắt đền đấy nhé. – Bách ghé sát vào tai chị thì thầm.
- Thế thì chị lấy gì ra mà đền. – Chị Bền cười.
Đúng bài rồi đây, Bách nghĩ thầm và áp sát vào bên cạnh chị, đặt tay lên bờ mông căng tròn của chị xoa xoa. Giọng Bách lả lơi:
- Thì đền bằng cái gì mà chị có...
Chị Bền giật nảy mình, né người tránh bàn tay Bách đang đặt sau mông mình, chị nhìn Bách bằng ánh mắt thảng thốt:
- Ơ kìa chú Bách, chú làm gì thế...
- Chị, chị... cho em ôm chị một cái, chị đẹp quá... em thích chị.
Bách lắp bắp nói và sấn tới áp sát vào sau lưng chị, vòng tay ôm choàng ra đằng trước. Cơ thể cao lớn của Bách bao trùm phía sau lưng chị. Chị Bền co rúm người trong vòng tay của nó, đôi chân bủn rủn tưởng chừng như muốn sụm xuống, chị sợ hãi kêu lên:
- Đừng, đừng chú Bách... buông chị ra, đừng làm thế.
- Có sao đâu chị, em chỉ ôm chị thôi mà. – Bách cúi xuống tì cằm vào hõm cổ chị.
- Ôi không... - Chị Bền so vai rụt cổ lại.
Bách ghé môi sang hôn vào má chị, ép người dướn dướn vào mông chị. Chị Bền hoảng hốt co rúm người lại cúi gập người xuống bệ bếp, vô tình lại làm cho mông chị thêm ưỡn ra sau, ép vào háng Bách. Được đôi mông mềm mại đó chịn vào, con cu trong quần Bách nhanh chóng cương cứng, nó dựng ngược lên nằm trọn giữa khe mông của chị. Bách lấy làm thích thú, càng dướn người đưa đẩy con cu trượt đi trượt lại trên cái khe mông đó. Chị Bền bị kẹp chặt giữa hai cánh tay Bách và cạnh bàn bếp, cứ lắc mông nguây nguẩy hòng tránh né cái vật cứng đang dúi dúi vào sau mông mình, chị sợ hãi kêu la trong sự bất lực:
- Ôi giời ơi... Đừng làm thế chú Bách ơi... tội cho chị lắm.
- Chị ơi, em muốn chị quá... chị cho em làm một cái nhé. – Bách cúi mình áp xuống lưng chị thì thào.
- Không không... không được... Chị xin chú. – Chị Bền cuống cuồng vùng vẫy tìm cách thoát ra khi biết Bách định xin chị chiều nó chuyện ấy.
Nhưng Bách càng đè chặt sau lưng chị, ép chị cúi gập người bên cạnh bàn bếp. Mặc dù chị Bền cũng khá khỏe mạnh nhưng sự sợ hãi làm cho sức lực của chị như tan biến đi đâu hết, chân tay cứ run lẩy bẩy, chị thở hổn hển như người đuối nước. Bách tranh thủ luồn tay vào từ dưới vạt áo chị, sờ soạng nắn bóp. Đôi bầu vú của chị to nặng, chắc nịch trong áo lót. Chị Bền kêu á lên một tiếng, hối hả tìm cách ngăn bàn tay nó lại. Nhưng lúc này sức chị cũng chỉ đủ để cào cào vào dưới khuỷu tay nó mà thôi. Bách đã thọc được tay vào dưới áo lót, chụp gọn một bên bầu vú nóng hổi của chị mà bóp. Chị Bền nấc lên nghẹn ngào:
- Đừng mà Bách ơi... chị van chú đấy.
- Ôi... zzz... vú chị mềm quá. – Bách vừa bóp vú vừa sung sướng rên rỉ, bỏ ngoài tay những lời van xin của chị Bền.
Chị Bền khóc, đôi vai rung lên cùng với những tiếng nấc nghẹn ngào. Chị không vùng vẫy phản kháng gì nữa cả, chỉ cúi mình xuống bàn bếp khóc rưng rức, mặc cho Bách đang định thò tay luồn vào trong quần chị. Bỗng dưng Bách cảm thấy mình thật hèn hạ, tại sao lại có thể nhẫn tâm dùng sức mạnh để cưỡng bức một người phụ nữ đang nương tựa vào mình cơ chứ. Tuy rằng có thể chiếm đoạt được chị ấy nhưng như thế có vẻ vang gì. Thiếu gì cách để khiến chị xiêu lòng mà chiều theo ý muốn của mình, tại sao mình lại làm như thế này. Mình sẽ chẳng còn được nếm trải sự e ấp ngại ngùng, bối rối chống đỡ một cách yếu ớt, rồi mềm lòng buông thả ngã vào tay mình. Thay vào đó mình đang cưỡng đoạt chị bằng vũ lực, điều này thực sự trở thành một vụ hãm hiếp. Làm thế này thì xấu mặt thằng đàn ông quá, mình không thể làm thế.
Bách buông chị ra, đỡ chị đứng thẳng dậy, xoay chị quay mặt lại đối diện với mình và ôm chị kéo vào ngực mình. Chị Bền nhũn như tàu lá, thổn thức khóc trong vòng tay của Bách.
- Em xin lỗi chị, chị tha lỗi cho em... em không định làm như thế đâu. Lúc đầu cũng chỉ muốn ôm chị thôi, chị vùng vẫy làm em nổi hứng quá... Thôi thôi, đừng khóc nữa, em xin lỗi.
Bách xoa xoa bàn tay dọc sống lưng chị vỗ về an ủi. Chị Bền vẫn chưa nguôi nỗi sợ, vẫn run rẩy như con chim vừa đậu phải cành cong. Chị nép vào ngực nó, thân thể nó to lớn vạm vỡ khiến chị thấy nao nao, mặc dù vừa mới trải qua một cuộc giằng co với nó.
- Cũng tại chị đẹp quá... Đứng gần chị em không thể cưỡng lại ý muốn được ôm chị. Em chỉ xin chị được ôm như thế này thôi... Chị nhé...! – Bách chuyển sang gạ gẫm, lừa phỉnh kiểu cáo xin thò chân.
- Hức hức... ôm thôi thì được, chứ... hức hức... làm điều gì thất thố, chị có tội với chồng lắm em ơi... - Chị Bền nức nở.
- Ôm thôi, em chỉ ôm thôi... Đừng khóc nữa chị, nào lại ghế ngồi nghỉ một chút cho thoải mái chị nhé. – Bách nói và dìu chị lại đi văng.
Đỡ chị ngồi xuống đi văng, Bách rót một cốc nước đưa cho chị uống. Đợi chị uống xong, Bách đỡ lấy đặt xuống bàn rồi móc nắm giấy ăn trong cái hộp gỗ nhỏ, quỳ xuống bên cạnh chị, nhẹ nhàng lau những dòng nước mắt đang nhòe nhoẹt trên gương mặt chị. Chị Bền ngồi ngây ra, được chăm sóc ân cần như thế tự dưng chị cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu đuối. Chị thấy thèm muốn một vòng tay ấm áp, muốn được ngả mình vào đó cho quên hết nhọc nhằn. Bao nhiêu năm vất vả ngược xuôi lo cho cuộc sống gia đình, chị thèm những khoảnh khắc thế này biết bao, nhưng chưa bao giờ chị có được. Anh Bền là một người tốt, chịu thương chịu khó nhưng là loại đàn ông dùi đục chấm mắn cáy. Chẳng bao giờ biết thể hiện sự yêu thương chiều chuộng, có yêu lắm thì cũng chỉ đè vợ ra "ấy" một cái là xong, một câu cưng nựng âu yếm cũng chẳng biết cách mà nói. Hồi đầu mới yêu chị cứ nghĩ người thật thà chất phác như anh sẽ là người chồng tốt sau này. Đúng là tốt thì có tốt thật nhưng thật thà chân chất quá làm nhiều lúc chị cũng thất vọng hụt hẫng. Nhưng nghĩ được cái nọ thì thiệt cái kia, chị chấp nhận chuyện ấy như nó vốn có, lại hết lòng hết sức yêu chồng thương con.
Nhưng giờ đây, ngồi đối diện với Bách thế này, được nó chăm sóc nâng niu, chị mới thấy mình đúng là thiệt thòi. Đáng lẽ chị phải được như thế này, đáng lẽ chị phải bắt chồng học cách chiều vợ, thay vì chấp nhận con người chồng như thế.
- Chị thấy đỡ chưa... Thôi đừng giận em nữa nhé. – Giọng nói của Bách cắt ngang dòng suy nghĩ của chị.
- Không. – Chị Bền lắc đầu. – Chị không giận... nhưng chú làm chị sợ quá.
- Em xin lỗi, thôi chị em mình lại vui vẻ nhé. – Bách ngước lên nhìn chị.
Chị Bền cúi xuống nhìn Bách và vội quay đi khi bắt gặp ánh mắt của nó. Ánh mắt ấy có điều gì đó chứa chan tha thiết, háo hức chờ đợi khiến chị thấy bối rối, nôn nao trong dạ. Bách ngồi lên trên ghế, sát bên cạnh chị. Nó choàng tay qua vai chị ôm chị một cách âu yếm. Lạ thật, chị không còn thấy sợ hãi rúm dó như lúc trước nữa, thay vào đó là cảm giác ấm áp nhẹ nhõm đến lạ thường. Chị để yên cho nó ôm mình. Lúc lâu sau chị thấy bàn tay kia của nó đưa lên vuốt ve trên cổ chị, chị cũng để yên. Bàn tay ấy trượt dần xuống dưới, rụt dè chui vào trong cổ áo chị, dừng lại như để thăm dò phản ứng của chị, chị cũng để yên. Nó nhẹ nhàng đi sâu xuống, chui vào trong áo lót của chị, nâng bầu vú nặng trĩu của chị lên nắn bóp. Chị cũng không phản đối, chỉ có hơi thở của chị đang trở nên khó nhọc nặng nề. Chị khẽ cựa mình, hơi có chút ngượng ngùng bối rối vì không biết nên phản ứng như thế nào. Những ngón tay nhón nhón nắn bóp một cách dịu dàng khiến chị dễ chịu quá, chị không muốn dứt nó ra nhưng cũng thấy ngài ngại nếu cứ để nó nắn bóp mãi.
Hai ngón tay nó kẹp lấy núm vú vê vê, chị rủn người như bị điện giật, bặm môi tránh một tiếng kêu. Người chị nhoi lên, dụi dụi vào người nó như thể con mèo nhỏ đang được chủ vuốt ve. Những ngón tay vẫn cứ vê xoắn khiến chị vặn vẹo. Nó trật hẳn vú chị ra và bất ngờ cúi xuống ngậm lấy đầu vú chị mút chặt vào trong cái miệng nóng bỏng của nó. Chị ưỡn người ngửa đầu ra trên thành ghế kêu lên một tiếng đầy khoái cảm. Bách càng áp chặt khuôn mặt mình vào ngực chị, ngậm đầu vú chị ở trong miệng mình mà lia lưỡi gại gại trên nó.
- Ôi ôi... Chú Bách, buông chị ra.
Tiếng kêu của chị thốt ra yếu ớt, dường như để cho có, che giấu đi cái sự thích thú đang cuộn lên trong chị. Bách quá hiểu điều ấy, cứ lẳng lặng tiếp tục kích thích trên đầu vú chị, tay kia nhẹ nhàng mở một hai nút áo và kéo nốt bên vú kia trật ra. Lúc này thì một bên mút một bên sờ, cả hai vú chị Bền đều được chăm sóc nhiệt tình khiến chị Bền sướng ngây sướng ngất.
Không bỏ lỡ thời cơ, bàn tay Bách vội rời khỏi một bên vú chị, nhanh nhẹn luồn qua cạp quần chun của chị, thọc vào trong quần lót. Một đám lông dày, rậm rạp chưa từng thấy cộm lên dưới bàn tay của nó. Chị Bền giật bắn mình, choàng tỉnh khỏi cơn mê đắm, vội vã nắm lấy cổ tay Bách ra sức kéo lên:
- Không không... không được... bỏ tay ra chú Bách ơi. – Chị Bền nhăn nhó.
- Chị... cho em sờ một tí thôi... chỉ sờ thôi, em hứa đấy. – Bách ngước lên nài nỉ.
- Không được đâu... đừng làm thế. – Chị Bền gắng sức kéo tay nó ra.
Bách thấy chị kiên quyết cũng không muốn lấn lướt thêm, nhưng cũng cố vớt vát dũi một ngón tay vào khe *** chị. Mà lạ chưa kìa, khe *** chị ấy ướt nhoe ướt nhoét. Cứ tưởng chị ấy sợ hãi rúm dó là thế, ai dè cũng sướng ướt sũng cả ra thế này. Chị Bền có vẻ xấu hổ vì điều ấy nên đã gạt nó ra, vùng đứng dậy chạy ngay ra chỗ bếp lúi húi cài lại khuy áo. Bách thở dài, miễn cưỡng chấp nhận mọi chuyện hôm nay nên dừng ở đó thôi. Như thế cũng là có dấu hiệu tốt rồi, chị này cũng không cưỡng lại được quá lần thứ hai đâu. Bách nói với ra bếp:
- Thôi chị cứ nấu ăn đi, em đi tắm đây... Chị nhé.
- Ừ... Chú đi tắm đi, rồi ra ăn cơm.
Chị Bền lại bắt tay vào việc nấu nướng vừa bị gián đoạn. Trong lòng chị đan xen nhiều cảm xúc trái ngược lẫn lộn, chị vẫn còn bàng hoàng run rẩy vì những gì vừa diễn ra. Quay lại nhìn thấy Bách không còn ở đó nữa chị mới thấy an tâm, len lén thò tay vào trong quần kiểm tra và ngạc nhiên không nghĩ rằng mình có thể ướt đẫm như thế. Quả thật, nói gì thì nói chứ cái cảm giác lúc được nó mút vú là chị chưa được nếm trải bao giờ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co