Truyen3h.Co

|𝓭𝓪𝓭𝓭𝔂|

24.4

jiahnn


lại một ngày trên đường chiến đấu, hôm nay trời hơi oi hơn mọi ngày, dạo này thưa mưa,

sáng nay hắn tính trốn đi làm một mình rồi về xin lỗi em sau, nhưng mà nhìn cục cưng vùi ngoan vào chăn thở đều, hắn thấy mình có vẻ sẽ thành tên khốn nạn nếu hắn để em thức dậy, một mình, mà chẳng hề biết daddy của em ở đâu.

làm em tủi thân là chuyện đáng trách nhất trên đời...

nên thôi vậy, hắn có làm tên côn đồ cũng buộc phải tôn trọng từng tia cảm xúc của em bé, vì em là đứa trẻ mỏng manh như bông tuyết, không khéo nhất định vỡ tan.

"cục cưng, đến giờ phải dậy rồi"

____________

hắn có dự cảm không lành, vốn là ngay từ đầu ngày hắn đã nghĩ hôm nay em sẽ không ổn nên mới muốn trốn đi làm, cái nỗi bất an lo lắng đó cứ bủa vây trong lòng hắn làm hắn cũng mấy hồi phân tâm. chị tình nguyện viên chung trạm phải quay sang nhắc vài tiếng, hắn mới tạm gác lại cơn bão lòng.

hắn chỉ mong em nhớ và đủ bao dung bản thân em, để có bất kì một chuyện gì em đều phải đi tìm hắn, không thì hắn cũng chẳng dám nghĩ em sẽ xảy ra cái gì nữa.

trời càng lúc càng nóng, mặt trời sắp lên càng cao, gần mốc thời gian nửa ngày, hòn lửa trời ở trên đỉnh đầu càng sôi lên nỗi bất an của hắn.

sáng nay đã cho em uống thuốc rồi, chắc là em bé sẽ ổn thôi...

________________

em vẫn được phân qua trạm phân phối tiêm ngừa, bên đây việc nhẹ, em chỉ ghi danh, đưa bút, lấy số rồi gọi tên, nhưng khổ là bàn ghi danh của em chỉ trơ trọi ngoài trời với cái ô to hay thấy ở mấy quầy nước, có mỗi cái ô đó che cho hai cái bàn ghi danh ba người ngồi tụm lại. nóng càng thêm nóng, được cái ô che nắng còn chắn cả gió mà.

mũi em lại đau.

em cố nhịn cái đau âm ỉ trong mũi một chút rồi cố cử động cơ mặt mong giảm bớt, dù em biết nó sẽ chẳng có tác dụng gì cả. viêm mũi dị ứng của em giờ thành viêm xoang từ lâu, trời quá nóng hay quá lạnh mũi em sẽ tự phản ứng với cơ chế ngứa đau này.

trời thả một cơn gió lạnh qua, không có mưa, nhưng trời hơi âm u lại. sài gòn mấy hồi như tính khí trẻ con.

em rùng mình khi cơn gió bay qua em, hai mắt em nhoè nước, em biết là mình đang không ổn thật rồi.

em, bị dị ứng thời tiết.

ngày trước nó chỉ là những triệu chứng nhẹ như cảm xoàng, nghẹt mũi, hắt hơi, nhưng em càng lớn thì bệnh tình cũng lớn theo, triệu chứng của em bây giờ là nổi mề đay. mề đay của em là tùy vào thời tiết mà hành hạ, mà bí bách cơ thể em.

em muốn daddy của em...

nhưng mà.. ở đây còn nhiều bà con lắm... họ tới từ 8 giờ sáng, chờ ở đây đến lượt hết hai, ba tiếng rồi... không lẽ, em cứ vậy mà đi rồi để lượt họ lại phía sau nữa...

hai anh chị trực cùng bàn cũng bận lắm... em, chắc là em sẽ cầm cự được đến giờ nghỉ trưa mà...

đứa nhỏ của hắn chỉ hắn mới rõ, tấm lòng em bao dung cho người khác lớn cỡ nào. em chính là kẻ sẽ bị trời tru, đất diệt vì em chẳng bao giờ nghĩ trước cho em nếu em phải lựa chọn. em là một em bé, em luôn tự nói với hắn em là em bé của daddy, nhưng cái suy nghĩ của em lại chẳng phải.

nếu em cứ "vì em" một chút, cố chấp một chút, hắn vẫn sẵn sàng nuông chiều từng cái của em. nhưng em chưa từng như vậy bao giờ.

em bé của hắn đang cá cược cơ thể em với "chuyện lớn hơn" của em ở ngoài trạm tiêm phòng.

thấp thoáng, dưới lớp đồ bảo hộ ni lon mỏng, tay chân em hiện lên những mảng sưng phù.

________________

gần hết ca sáng nên cũng không còn người tới, bây giờ chỉ điều phối số người còn lại tiêm xong là hoàn thành. danh sách hôm nay cũng không có ca chiều, hai anh chị cùng trạm đang dọn dẹp lại bớt đồ.

"bé ơi, em vô trỏng nghỉ trước được rồi đó, ngoài đây gần xong rồi"

tới lúc "gần xong rồi", thì mề đay đã không chỉ nổi trên tay chân em. trời nóng như thiêu, đồ bảo hộ kín người vừa hầm vừa bí, chỗ nào trên người em có da là chỗ đó bị tấn công tới biến dạng.

da đầu em ngứa rát, cả mắt, môi và cả hai vành tai em cũng sưng phù, đỏ và nóng ran lên.

hai mắt em nhoè đi, em bé khóc vì vừa tủi thân mỗi lúc em bệnh, vì vừa đau và ngứa rát cả người, vì cơ thể em đang biểu tình em quá mức...

"bé? ủa trời ơi, sao vậy? ê mày chạy vô kêu ảnh ra đây đi, lẹ lên!"

__________________

từ lúc daddy của em ra đây với em, em chưa dám ngẩng đầu lên nhìn daddy lấy một cái.

em biết em sai với daddy, vì em đã không giữ đúng lời hứa rằng em sẽ không vì mọi người mà để quên mình.

nhưng em bé ơi, sao em không thấy có lỗi với chính mình? cơ thể em đang rất khó chịu mà.

"daddy đưa em về nhà trước, bây giờ không ở đây được nữa"

hắn chủ động mở lời phá đi sự im lặng ngột ngạt giữa trưa. lòng hắn như lửa đốt, ngay cái lúc cậu tình nguyện viên chạy vào réo tên hắn, hắn đã biết linh cảm của mình trăm lần vạn lần không sai một chỗ.

hắn có tức giận không? có. hắn rất giận, ngay lúc hắn đi ra rồi nhìn đứa nhỏ một tay hắn che gió chắn mưa bảo bọc đang ngứa rát biến dạng cả mặt, hắn như điên tiết lên.

nhưng hắn có là long vương dâng được cả biển khơi lên khi tức giận thì em vẫn là giới hạn lớn nhất trong lòng hắn. dù hắn có mất kiểm soát, hắn cũng phải đối đãi với em thật nhẹ nhàng.

la mắng chưa từng là cách giải quyết tốt đẹp, mà thật tệ khi phải dùng sự tàn nhẫn đó để đả thương đứa trẻ nhỏ như em.

"em ở đây đợi daddy vào dọn đồ được không? cởi đồ bảo hộ rồi qua xịt khuẩn trước, chịu khó một chút, ngoan"

đợi em gật đầu xác nhận có thể đợi được, hắn mới quay vào trong sảnh chung thu gom đồ. giờ ở đây thì còn giao tiếp, một lát về nhà hắn không biết mình với em sẽ nói chuyện với nhau bằng cách nào nữa.

___________________

ôm em từ lúc vào nhà đến lên giường, mặt em đỡ sưng hơn khi nãy, nhưng trước thì vẫn phải nghỉ ngơi cho lặn hẳn thì hắn mới an tâm.

hắn xuống bếp pha lên cho em một ly nước chanh, và đá. đá này để chườm lên người em, tản nhiệt ra bớt, hy vọng cục cưng sớm ngủ thật ngon.

hắn phải chi phối bản thân làm thật nhiều việc nhỏ lẻ tẻ, để tránh nhớ lại cảnh khi nãy rồi sẽ tức giận với em, hắn có muốn đánh cho em khóc lóc sợ hãi đi trốn mất thì cũng không phải lúc này. ít nhiều cũng phải để cơ thể em cân bằng lại đã.

"daddy ơi..."

cục cưng dựa trên giường hướng đôi mắt còn đẫm nước nhìn hắn, đây là nước mắt do nhạy thời tiết mà ra, thêm một chút tủi thân khó chịu của em nữa,

"ơi cục cưng"

sao mà hắn nỡ giận lên với em đây.

"daddy đừng để em ngủ một mình..."

nếu em sửa câu này thành "daddy ngủ với em nha" thì hắn sẽ thấy vui hơn nhiều lắm đó, cục cưng nhỏ bị tạc mao hoá hả, sao nói năng không có xíu nào lãng mạn hết vậy.

thôi không sao, cục cưng nhỏ có cứng mềm cỡ nào cũng là cục cưng nhỏ trong lòng hắn.

"daddy ngủ với em, ngoan, uống thuốc xong xuôi trước đã"

__________________

ròy đi ngủ đi mấy cô mấy chú 😴 còn chuyện ai hư bị la thì từ từ tính típ nha, hỏng có dồn dập bé bi xợ bé bi hóc nhè là có chiện đó 🥺

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co