Truyen3h.Co

...

Phiên Ngoại

nostalgia_chrisguo


                                                                                               

                                                                                               

                                                                                               

Phiên ngoại 1:

                                                                                               

Tả Tịnh Viện: Chúng ta đi đến bên hồ ngắm cảnh đi.

Đường Lỵ Giai: Ngắm cảnh thì ngắm cảnh, ngươi ôm ta làm gì?

Tả Tịnh Viện: Khụ khụ khụ, thân thể của ta không khỏe, không có sức lực, ôm nàng một cái liền có sức lực rồi.

Đường Lỵ Giai: Tối qua không thấy ngươi nói không có sức lực, hiện tại ngắm cảnh thì không còn sức nữa?

Tả Tịnh Viện: Sức lực dùng hết rồi.

Đường Lỵ Giiai: Nghe ngươi nói hươu nói vượn kìa, sáng nay rõ ràng đã nhìn thấy ngươi xách một bình rượu Giang Dương cỡ lớn.

Tả Tịnh Viện: À ừm, chuyện này…

                                                                                               

                                                                                               

***

                                                                                               

                                                                                               

Phiên ngoại 2:

                                                                                               

Đường Lỵ Giai: Nếu như hai chúng ta sinh được một đứa nhỏ xấu xí thì phải làm sao đây?

Tả Tịnh Viện: Ta nghe nói trẻ con lúc mới sinh đều rất xấu.

Đường Lỵ Giai: Vậy nên phải làm sao đây?

Tả Tịnh Viện: Vứt bỏ.

Đường Lỵ Giai: Ngươi nói lại lần nữa?

Tả Tịnh Viện: Ta sinh ra hoa dung nguyệt mạo thế này, đứa nhỏ tất nhiên là sẽ không xấu rồi (lau mồ hôi).

Đường Lỵ Giai: Hừ, chết cũng không cần mặt mũi.

                                                                                               

                                                                                               

***

                                                                                               

                                                                                               

Phiên ngoại 3:

                                                                                               

Nghe kể rằng Giang Dương Vương vừa mới băng hà, vị công chúa kia đã lập tức đi theo nàng ấy, chỉ để lại một mảnh giấy “Sinh đương cùng khâm, chết cũng cùng huyệt”, tức khắc mây đen giăng kín sấm sét vang rền, ngay cả trời xanh cũng rơi lệ vì các nàng! Thế nên trời xanh tiếc thương cho tình yêu của các nàng, đã cho hai người cùng sống.

Tả Tịnh Viện: Đây là thoại bản của kẻ không não nào viết vậy?

Đường Lỵ Giai: Ta cảm thấy cũng khá tốt a, chỉ là có chút khoa trương.

Tả Tịnh Viện: Lại còn mây đen giăng kín sấm sét vang rền, quá vô lý rồi.

Đường Lỵ Giai: Quả thật có chút tán dóc.

Tả Tịnh Viện: Bất quá… Ta xác thực có bản lĩnh khiến ông trời đổ mưa.

Đường Lỵ Giai: Ngươi biết cầu mưa?

Tả Tịnh Viện: Nàng đưa tai qua đây, ta chỉ nói cho một mình nàng nghe.

Đường Lỵ Giai: (Tới gần).

Tả Tịnh Viện: Vũ mà ta nói chính là vũ trong phiên vân phúc vũ (nhỏ giọng).

Đường Lỵ Giai: Ưm… Tả Tịnh… Viện! Ngươi buông ra… Ưm…

                                                                                                 

                                                                                               

                                                                                               

Toàn văn hoàn.
__________________________________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co