Truyen3h.Co

...

1

PTin27


“Từ khi nào em đã bắt đầu hận anh?” Kazuma muốn hỏi Tăng Hàm Giang, nhưng lại không hỏi ra được.

Lúc vừa mới ở cùng nhau, Tăng Hàm Giang từng dịu êm mà vờn quanh cổ anh, cười tít mắt nhìn chăm chú vào anh, hỏi anh “Từ khi nào anh đã bắt đầu yêu em thế?”

Giống như tất cả chỉ là chuyện của ngày hôm qua thôi.

Kazuma không có trả lời. Anh chỉ là hôn cậu, vẫn luôn hôn cậu. Ở vào thời khắc say lòng như vậy, chỉ cần một nụ hôn thật sâu là có thể thay thế tất cả đáp án.

Nhưng giờ phút này, Tăng Hàm Giang đau lòng muốn chết mà nhìn anh, không khí bởi vì hành động này của cậu mà không tiếng động phẫn nộ đình trệ. Kazuma một câu đều nói không nên lời, trong lòng chỉ có 1 câu hỏi luôn quanh quẩn “Từ khi nào em đã bắt đầu hận anh?” này.

Tăng Hàm Giang là từ khi nào bắt đầu hận anh, anh làm sao có thể nói ra đâu, anh hẳn là biết a, so với bất luận kẻ nào đều tinh tường biết rõ.

Là từ lần tụ hội của tháng trước bắt đầu sao?

Tháng trước Kazuma thành công có được danh hiệu 1 trong 3 nghiên cứu sinh offer xuất sắc của Harvard, anh hẹn vài người bạn tốt đến KTX chúc mừng. Tăng Hàm Giang không có tới. Kazuma nhìn ra được, Tăng Hàm Giang lười xã giao với bạn bè anh. Kazuma không có miễn cưỡng cậu, gọi điện thoại cũng cực kỳ săn sóc mà dặn dò cậu không cần chờ mình, đi ngủ sớm một chút.

Nhưng loại cảm xúc nào đó nghẹn ở trong lòng không có chỗ phát tiết, đêm đó anh không hề tiết chế mà uống lên rất nhiều rất nhiều rượu.

Tự hạn chế, ôn hòa, thiện lương, thông minh, những từ đó xỏ xuyên qua trước mắt anh. Nhưng ngày đó anh uống quá nhiều rượu, nhiều đến mức so với khả năng tiếp nhận rượu của anh. Anh kích động rủ mọi người chơi một vài trò chơi, bất luận thắng thua đều phải rót thêm ly rượu nữa; mặc kệ ai chọn bài, anh đều phải đi lên lộn xộn mà hát một hồi, nếu không sẽ ở bên cạnh ồn ào vỗ tay.

Bạn bè của anh mới đầu đều cho rằng anh chỉ là rất vui vẻ, nên cũng cùng anh chơi.

Thẳng đến Kazuma nhận được điện thoại của Tăng Hàm Giang.

“Alo?”

Bắt đầu mọi người cũng không có bởi vì Kazuma tiếp điện thoại mà hạ thấp âm lượng.

“Alo? Amh nghe không rõ, em nói cái gì?” Kazuma đề cao giọng.

Chung quanh vẫn tự cố vui đùa ầm ĩ.

“Tụi mày mẹ nó đều câm miệng cho tao!”

Rốt cuộc an tĩnh lại, ai nấy đều nín thở nhìn vào Kazuma, đây là lần đầu tiên Kazuma ở trước mặt của bọn họ mắng chửi. Điện thoại đầu kia cũng tựa hồ bị dọa đến, nửa ngày không có thanh âm.

“Nói chuyện, chuyện gì?” Kazuma hỏi, “Lớn tiếng chút, anh nghe không được!”

Điện thoại đầu kia nói gì đó. Kazuma say đến có chút đứng không vững, đỡ đầu ngồi ở trên sô pha, không ai thấy rõ vẻ mặt của anh.

“Cái gì máy tính? Đến nơi nào lấy? Đưa đến chỗ nào sửa?” Kazuma đã có chút mồm miệng không rõ.

Điện thoại đầu kia Tăng Hàm Giang dặn dò anh sau khi kết thúc buổi tiệc rồi nhớ giúp cậu đi lấy máy tính mới sửa xong.

Kazuma cúi đầu yên lặng mà nghe, điện thoại đầu kia đã không có thanh âm, nhưng Kazuma vẫn không nói lời nào.

“Alo? Này? Kazuma, anh đang nghe sao?” Tăng Hàm Giang đề cao giọng nói, thanh âm từ ống nghe truyền ra tới.

“Mẹ nó em là thằng đàn ông chứ không phải phế nhân!” Kazuma đột nhiên rít gào, ném xuống điện thoại ở trong tay.

Bạn bè xung quanh đều sợ ngây người, bọn họ không thể tin được trước mắt nhìn đến là Kazuma, người này vẫn là anh sao, vẫn là một Kazuma ôn hòa mà bọn họ quen biết nhiều năm đó sao?

Bữa tiệc khẳng định không thể tiếp tục được nữa.

Trong số những bạn bè của Kazuma có một người biết Kazuma và Tăng Hàm Giang ở cùng một chỗ, nhưng lại không biết địa chỉ cụ thể. Người bạn đó đành phải căng da đầu mà gọi điện thoại cho người vừa bị mắng xong là Tăng Hàm Giang hỏi địa chỉ.

Điện thoại thực mau chuyển được. Người bạn kia đơn giản hướng cậu thuyết minh tình huống. Tăng Hàm Giang liên tục xin lỗi vì đã cho bọn họ thêm phiền toái, cũng nói lập tức đến đó. Mọi người nói có thể đưa Kazuma trở về, nhưng Tăng Hàm Giang vẫn kiên trì muốn đến đón Kazuma.

Cửa KTX, vài người đang cùng Kazuma chờ Tăng Hàm Giang. Tháng tư gió lạnh đã làm cho Kazuma bình tĩnh lại không ít, nhưng men say vẫn là rất sâu. Anh ngồi ở bậc thang ôm đầu chôn ở đầu gối, không nói một tiếng. Bạn gái cùng anh chơi đùa cả đêm ngồi ở bên cạnh anh.

Những người khác đều đã bị lạnh đến run lên.

Bạn gái kia nói “Các cậu đi về trước đi, tớ cùng cậu ấy chờ tiếp là được.”

Mọi người đều không đồng ý, cũng đều đề nghị mình là tới cùng Kazuma chờ Tăng Hàm Giang, nói những người khác về trước.

Nhưng ngữ khí của bạn gái kia thực kiên định, nói mình muốn ở lại chờ cùng Kazuma. Bọn họ hai mặt nhìn nhau, thực thức thời mà ngậm miệng.

Kazuma trước sau chôn đầu không nói một lời. Tất cả mọi người cứ thế mà đi rồi.

Tăng Hàm Giang chậm chạp không tới. Bạn gái đó nhẹ giọng kêu vài tiếng Kazuma, Kazuma rầu rĩ mà “ừ” một tiếng.

Bạn gái đó 1 bên nâng anh dậy, 1 bên nói nếu tiếp tục ngồi ở chỗ này chờ sẽ bị cảm lạng. Bạn gái kia đỡ hắn đi vào khách sạn nằm bên cạnh của KTX.

Lúc Tăng Hàm Giang chạy tới vừa lúc nhìn đến bóng dáng của hai người đi vào khách sạn, cậu chỉ cần nhanh hơn bước chân, chạy qua đường cái ở giữa đêm khuya trống vắng, là có thể nhận được Kazuma. Thậm chí cậu chỉ cần đứng ở chỗ đó gọi tên của anh, Kazuma nhất định sẽ quay đầu lại, hai người liền có thể cùng nhau về nhà.

Nhưng Tăng Hàm Giang không có. Cậu liền đứng ở tại chỗ, trơ mắt nhìn Kazuma dựa vào trên người của người khác, lảo đảo đi vào cửa khách sạn, thẳng đến từ trong tầm mắt biến mất.

Tăng Hàm giang lẻ loi đứng ở đường phố của 1 đất nước xa lạ. Cậu giống như mệt mỏi bôn tẩu tới rồi phải bắt được một ít đồ vật, nhưng lại tựa như tại ban đêm tràn ngập gió lạnh này, rõ ràng đã nắm được ở trong lòng bàn tay, chớp mắt một cái liền đã vuột mất.

Còn không quên phải cho cậu một cái tát lạnh thấu xương.

Cậu chưa từng hoài nghi tình cảm của Kazuma dành cho mình, cậu nhìn đến người con gái kia và Kazuma đi vào khách sạn, trong lòng không hề gợn sóng. Tăng Hàm Giang không cảm thấy hai người sẽ phát sinh chuyện gì. Mà cho dù có thật sự đã xảy ra chuyện gì, đối với mối tình của bọn họ hiện đã tồn tại vết rách tới nói, cũng không đáng giá nhắc tới.

Tăng Hàm Giang bụm mặt ngồi ở ven đường khóc rống lên. Hai mắt đẫm lệ cậu nhìn đến hai cái thân ảnh đã từng ở hải đảo mau chóng dựa vào cùng nhau.

Bọn họ ở trên đảo Hải Hoa yêu nhau, sau đó thì sao?

Sau đó thì sao?

Sau đó thì sao?

Tăng Hàm Giang mở to mắt, chỉ có đường phố lạnh lẽo, người đi đường không ngừng qua lại, ở giữa làn ký ức của mấy năm ngọt ngào kia đột nhiên mơ hồ không rõ, dần dần từ trong đầu của cậu hoàn toàn rút ra ngoài.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co