Truyen3h.Co

...

Phần 6

Adrseihiro235

"Iwa-chan, tớ yêu cậu."

"Tớ yêu cậu rất nhiều."

↻ ◁ II ▷ ↺ 

Khi cậu về tới nhà và trời dần trở tối, cậu vẫn chưa nhận được hồi âm của Iwaizumi. Oikawa khóa mình trong phòng, đá túi sang một bên và cuộn tròn người trên giường.

Cậu chắc rằng đáng ra hiện tại mình phải khóc. Chẳng phải đó là những gì mọi người làm khi trái tim họ vỡ tan hay sao? Khóc lóc và gọi cho bạn thân rồi lại khóc lớn hơn qua điện thoại? Đương nhiên gọi cho bạn thân nhất là điều không thể đối với Oikawa ở thời điểm hiện tại và thành thực mà nói, Oikawa không muốn khóc. Cậu chẳng cảm thấy gì ngoài mệt mỏi và kiệt quệ.

Ngày mai cậu sẽ phải cười với Iwaizumi một lần nữa. Hay phải chăng chúc mừng anh vì đã có bạn gái? Anh sẽ có vẻ mặt như thế nào? Mà giả sử nếu ban nãy không phải là Iwaizumi được tỏ tình, không gì có thể đảm bảo trong tương lai nó sẽ không xảy ra cả.

Mỗi lần như vậy cậu sẽ cảm thấy như hiện tại sao?

Oikawa trở mình và bụng cậu réo ầm. Cậu rên rỉ, đưa tay che mặt. Đáng ra cậu nên đi ăn ramen với Iwa-chan.

Cửa phòng cậu vang lên tiếng gõ và Oikawa thở dài, lấy tay che mắt. "Con đang bận!" Cậu nói.

"Oikawa, tớ đi vào đây," giọng Iwaizumi vang lên từ phía bên kia cánh cửa.

Oikawa bật dậy, mở to mắt khi nắm đấm cửa chậm rãi xoay. Hiện tại Oikawa có hai lựa chọn. Lựa chọn đầu tiên là hoảng loạn. Hiển nhiên đây là ý tưởng tệ rồi. Iwaizumi sẽ ngay lập tức chú ý có chuyện xảy ra, tra hỏi cậu và Oikawa không thể nào nói dối Iwaizumi. Đây là chuyện bất khả thi. Lựa chọn thứ hai là giả nai thật tốt, để Iwaizumi đi vào và giả vờ đang ốm. Iwaizumi sẽ chẳng mảy may nghi ngờ và hiển nhiên, lựa chọn thứ hai lí tưởng hơn nhiều.

Dẫu vậy, trước khi Oikawa định thần, cậu đã phi ra và chặn cửa ngay khi Iwaizumi hé mở nó và phản đối. "Không! Iwa-chan, đi về đi!" Vậy cậu đã sử dụng lựa chọn số 1.

"Tớ biết cậu rất lạ mà!" Iwaizumi gầm gừ khi đẩy cửa vào. "Để tớ vào, tên ngốc nhà cậu!"

"Không! Iwa-chan, tớ đang ốm!" Oikawa nói. "Là bệnh truyền nhiễm đó!"

"Bệnh duy nhất cậu mắc phải là bệnh ngu!" Iwaizumi đẩy cửa mạnh tới nỗi Oikawa lùi về sau.

"Đó không phải là bệnh!" Oikawa phản bác ngay khi Iwaizumi mở tung cửa. Oikawa ngã về sau và hét lên khi Iwaizumi tiến vào, bắt chéo tay trước ngực và nheo mắt giận dữ. Anh vẫn mặc đồng phục bóng chuyền, vai đeo túi thể thao, một tay cầm túi giấy. "Tuyệt thật đấy, Iwa-chan. Giờ thì cậu đã lây căn bệnh khủng khiếp cho toàn thế giới – Tớ đã cố –"

"Đừng nói nhảm nữa, Oikawa," Iwaizumi cắt ngang. "Có chuyện gì vậy? Tại sao cậu lại bỏ đi trước?"

Oikawa ngồi dậy, bắt chéo chân và bướng bỉnh nhìn đi chỗ khác. "Tớ không đói," cậu đáp. Dạ dày cậu lại réo ầm như muốn lay chuyển cả trái đất. Cơ thể của Oikawa còn ghét chủ của nó nữa là.

"Đồ ngốc, biết ngay mà," Iwaizumi thở dài. "Đây." Anh ném túi cho Oikawa khiến nó gần như đập vào mặt cậu rồi ngồi bắt chéo chân trước mặt Oikawa. "Sao vậy?"

"Không sao," Oikawa cứng đầu nói, đặt túi lên đùi.

"Đừng nói câu đấy lần nữa," Iwaizumi gầm lên. "Cậu đã giấu tớ chuyện gì đó hàng tháng trời và –"

"Ừ đấy, còn cậu thì sao, Iwa-chan?" Oikawa cãi lại, phẫn nộ ngẩng lên nhìn Iwaizumi. "Cậu có giấu tớ chuyện gì không?"

Vẻ bực tức trên mặt Iwaizumi lung lay trong giây lát khiến lòng Oikawa chùng xuống. "Tớ - tớ không – " Iwaizumi vô vọng lắp bắp.

"Thấy chưa?" Oikawa tố cáo anh ngược trở lại. Iwaizumi nhìn xuống chân mình, gần như cảm thấy tội lỗi và Oikawa ngay lập tức cảm thấy tồi tệ. "Iwa-chan, tớ xin lỗi vì đã bỏ cậu mà đi về trước," cậu dịu giọng. "Nhưng tớ thấy cậu nói chuyện cùng cô gái ấy sau buổi tập và – ừm," cổ họng Oikawa khô khốc, trái tim nặng trĩu nơi ngực trái. "Đừng giận tớ," cậu nhỏ giọng.

"Tớ không thể giận cậu vì chuyện như vậy được," Iwaizumi đáp, từ chối nhìn vào mắt Oikawa. "Tớ chỉ ước rằng cậu không phát hiện ra mọi chuyện bằng cách này."

Oikawa nặn ra một nụ cười. "Tớ hiểu, chuyện này chắc hẳn phải gượng gạo lắm," cậu nói.

"Ừ, tớ biết," Iwaizumi đáp. Anh ngẩng lên nhìn Oikawa, biểu cảm trở nên nghiêm túc. "Nhưng nghe này, Oikawa, cậu là người bạn thân thiết nhất của tớ –"

Oikawa nuốt nước bọt. Chính khoảnh khắc này đây. Đây là chuyện sớm muộn cũng phải xảy ra, Oikawa biết, nhưng cậu chưa từng nghĩ nó sẽ tới sớm như vậy. Dẫu vậy, nếu có điều mà Oikawa làm tốt, điều đó chắc chắn là thích ứng với hoàn cảnh mới. Chỉ cần đừng khóc. Đừng khóc, Tooru, cậu thầm nhủ. Mày đừng có khóc.

" – và tớ – đệt mẹ, Oikawa cậu đang khóc đấy sao?" Iwaizumi hỏi, mở to mắt, tì đầu gối và ngả người về trước.

Oikawa lắc đầu và dùng mu bàn tay gạt đi những giọt lệ. "Không," cậu nói dối, giọng run rẩy. "Ý tớ là, đúng vậy, nhưng –" Oikawa ngẩng lên nhìn Iwaizumi qua tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt của mình. Cậu cảm thấy mình sụt sịt và bắt đầu nấc cụt. Chắc hẳn trông cậu kinh khủng lắm, và điều đó chẳng giúp cậu tẹo nào. "Tớ chỉ - Tớ luôn nghĩ rằng tớ sẽ luôn sẵn sàng cho ngày mà cậu bắt đầu hẹn hò với người chẳng phải tớ, và chuyện này có chút bất ngờ, nhưng –"

"Khoan đã –"

" – tớ nghĩ rằng bản thân không mạnh mẽ như mình đã tưởng. Làm ơn đừng nghĩ rằng tớ sẽ cản đường cậu và bạn gái cậu, Iwa-chan, nhưng tớ thực sự cần phải thổ lộ cho cậu bởi tớ không muốn mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn và tớ không muốn tình bạn của chúng ta –"

"Oikawa, đợi đã –"

"Iwa-chan, tớ yêu cậu," Oikawa nói, giọng vẫn run rẩy vì khóc. Cậu cúi xuống, gạt đi những giọt nước mắt còn sót lại. "Tớ yêu cậu rất nhiều, nhưng cậu sẽ tốt hơn mà –"

"Này!" Iwaizumi mạnh mẽ cắt ngang khiến Oikawa ngừng lại và ngẩng lên. "Tớ thách cậu dám nói nốt câu đó. Cậu biết đó không phải sự thật mà."

"Nhưng –"

"Không nhưng nhị gì hết," Iwaizumi quyết đoán. Dẫu vậy, biểu cảm của đối phương không mang theo chút bực tức nào. "Cậu là người bạn tuyệt vời nhất của tớ. Cậu thông minh, là cầu thủ bóng chuyền xuất sắc và thấu đáo một cách bất ngờ. Đương nhiên đôi khi cậu giống một kẻ thất bại. Nhưng cậu sẽ không còn là Oikawa Tooru nếu cậu không phiền phức nữa."

"Thô lỗ quá, Iwa-chan," Oikawa không kiềm được mà mỉm cười. "Nhưng cậu biết đây, gọi tớ là 'bạn thân' của cậu dù tớ muốn cậu gọi tớ bằng cách khác là một chuyện –"

"Oikawa," Iwaizumi xen ngang cậu, ngữ điệu nặng nề và nghiêm túc. Oikawa ngay lập tức ngậm miệng, kinh hãi nhìn hai má Iwaizumi bắt đầu đỏ bừng. "Tớ, ừm –" Iwaizumi vò tóc, mắt dán chặt vào sàn nhà của Oikawa. "Tớ yêu cậu. Thực chất, tớ đã yêu cậu từ lâu – cậu lại khóc nữa rồi."

Nước mắt lại bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt Oikawa sau khi cậu chuyền hai dùng tay che miệng. "Kh-không, tớ –" Oikawa nấc cụt.

"Vẫn khóc xấu như mọi khi nhỉ," Iwaizumi nói, vươn tay dùng ngón cái lau nước mắt cho cậu.

"Nhưng cậu vẫn yêu tớ mà," Oikawa đánh anh. "Iwa-chan, cậu yêu tớ," Oikawa lặp lại, nở nụ cười rạng rỡ khi thấy Iwaizumi lại đỏ mặt. "Ồ, nhưng," Oikawa nghiêng đầu, "chuyện ban nãy sau giờ tập là gì vậy?"

"Ồ, ừm," Iwaizumi ngồi xuống và xoa gáy, cố gắng tỏ vẻ thờ ơ. "Một lời tỏ tình? Nhưng tớ, ờ - tớ bảo với cô ấy tớ đã thích người khác và cô ấy nói rằng mình biết? V-và cô ấy bảo rằng chúng ta sẽ là một gặp dễ th – oái, này!"

Oikawa nhào vào lòng Iwaizumi, gần như khiến họ ngã lăn ra. Oikawa có thể cảm nhận tim đập như trống nơi ngực trái và thật khó để ngăn cho quá nhiều cảm xúc trong cậu chi phối bản thân. Niềm hạnh phúc vỡ òa khi nhận ra cậu không hề mơ thật choáng ngợp. Cậu có thể cảm nhận tay của Iwaizumi đặt trên hông mình và khi Oikawa áp trán họ với nhau, Iwaizumi không đẩy cậu ra hay phản đối. Oikawa dịu dàng ôm má Iwaizumi.

"Iwa-chan," Oikawa trang trọng nói. "Tớ chuẩn bị hôn cậu này."

Dù Iwaizumi lại đỏ mặt, anh không hề quay đi. "Được thôi," đối phương dịu giọng đáp.

Matsukawa đã đúng – Iwaizumi thực sự rất giỏi hôn môi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co