Truyen3h.Co

野外藏香

Chương 32

2004050023mh

Hôm nay trời nắng đẹp, Tuấn Chung Quốc đem chăn mền ra, chuẩn phơi mắng một hồi. Ăn cơm trưa xong, Kim Tại Hưởng đã đi ra hậu viện chăm sóc thảo dược của hắn. Tuấn Chung Quốc không hiểu mấy thứ đó, cho nên không đi theo thêm phiền.

Vừa phơi xong chăn mền, liền nghe thấy tiếng gõ cửa cùng tiếng gọi: "Quốc ca nhi, là ta, Tảo ca!"

Nghe thấy là Lý Tảo, Tuấn Chung Quốc vội ra mở cửa: "Tảo ca,, sao ngươi lại đến đây? Mau vào đi!"

"Không vào." Lý Tảo khoát khoát tay, không đi vào: "Hôm qua ta nghe Ngọc Lan nói ngươi muốn nuôi gà. Ta biết nhà ai có gà con, ngươi có muốn đi xem cùng ta không?"

"Muốn!" Tuấn Chung Quốc gật đầu, chuồng gà phía sau nhà vẫn luôn để trống, quá lãng phí.

"Ta đi nói với tướng công một tiếng, Tảo ca chờ ta một chút."

"Đi đi, tiện thể cầm theo cái rổ, nếu được thì bắt về luôn." Lý Tảo không quên nhắc nhở.

Tuấn Chung Quốc đáp lời, đi ra sau nhà nói qua với Kim Tại Hưởng. Xong rồi tìm một cái rổ nhỏ mang theo, đi cùng Lý Tảo.

"Nhà y cách nhà ta không xa, cũng là thôn bên cạnh, chắc là ngươi không quen biết." Lý Tảo vừa đi vừa nói. Ngày trước Tuấn Chung Quốc luôn bận rộn làm việc, gánh nước, chặt củi, rất ít khi ra khỏi nhà, ai ở xa thì hầu như không quen biết đến.

Tuấn Chung Quốc gật đầu, chớ nói đầu thôn bên kia, đến hương thân chung quanh Tuấn gia y cũng không quen biết nhiều. Khi đó y hận mình không thể biến thành người vô hình, ai cũng không thể nhìn thấy mới tốt. Tự nhiên sẽ không nói chuyện với ai, làm sao có thể quen biết.

Hai người đi một hồi lâu, gặp không ít người trong thôn, dù quen hay không quen vẫn lên tiếng chào hỏi, có vài người còn nhìn Tuấn Chung Quốc với ánh mắt kỳ lạ.

Tuấn Chung Quốc biết, chuyện này không thoát khỏi quan hệ với việc Tuấn Giang Hạ nháo ra lần trước. Trước đây, đối diện với những ánh mắt như thế này y sẽ thấy khó chịu, bây giờ thì lại cảm thấy bình thản, tựa như Kim Tại Hưởng từng nói với y, thanh giả tự thanh, không cần quan tâm người khác nhìn mình như thế nào, con người không ai có thể khiến cho tất cả mọi người đều thích mình được.

"Quốc ca nhi, ngươi chớ để ở trong lòng, chỉ làm một đám người nhiều chuyện." Tuấn Giang Hạ đến nhà y náo loạn, Lý Tảo đã nghe nói, chỉ cảm thấy mấy nữ nhân kia thật ngu xuẩn, Kim Tại Hưởng đối với Tuấn Chung Quốc ra sao người mù cũng có thể nhìn ra được. Đã không biết rõ đầu đuôi, lại cứ thích hồ ngôn loạn ngữ.

Tuấn Chung Quốc biết Lý Tảo lo lắng cho mình, cười nói: "Ta không sao, xưa nay lời đồn về ta nhiều như vậy, cũng không thiếu mấy cái này."

Thấy y thực sự không thèm để ý, Lý Tảo yên lòng, vừa lúc đã đến nơi, Lý Tảo chỉ ngôi nhà cũ nát cách đó không xa: "Chính là chỗ kia."

Nhà kia chỉ có cái hàng rào thấp lè tè vây quanh cái sân không lớn, bùn đắp tường đều tróc cả ra, có thể nhìn ra được nhà đã nhiều năm không được tu sửa.

"Mẫn ca nhi, có nhà không?" Mặc dù cửa lớn đang mở, hai người vẫn không trực tiếp đi vào, Lý Tảo hướng vào trong hô to.

"Ở!" Trong nhà truyền ra tiếp đáp, không lâu sau có một ca nhi chạy ra.

Kia ca nhi vô cùng gầy gò, cao hơn Tuấn Chung Quốc một chút, chân mày mang theo khí khái, nhìn thoáng qua cứ nghĩ là hán tử, cũng nhờ ấn ca nhi tròn trịa trên mi tâm làm người khác không nhận lầm.

Trên người y mặc kiện y phục đã mòn, còn có nhiều chỗ chắp vá, nhưng y lại không có dáng vẻ nghèo khổ tự ti, lưng eo thẳng tắp, khiến người đối diện cảm thấy thoải mái.

"Mau vào đi, trong nhà có chút bừa bộn, đừng ghét bỏ." Ca nhi kia cười mời bọn họ vào nhà. Khi y cười rộ lên lộ ra chiếc răng khểnh, rất đáng yêu.

"Đều là hương thân, chỗ nào chú ý nhiều như vậy, đây là Quốc ca nhi!" Lý Tảo chỉ vào Tuấn Chung Quốc giới thiệu với ca nhi nọ, lại quay đầu nói với Tuấn Chung Quốc: "Y là Phác Trí Mẫn."

"Quốc ca nhi, ta biết ngươi." Bởi vì vẻ ngoài xinh đẹp, trong thôn có rất nhiều lời đồn về Tuấn Chung Quốc, có tốt có xấu. Gần đây thì vì gả được cho tướng công tốt, lời đồn về y càng nhiều. Mỗi lần Phác Trí Mẫn nghe được, chỉ cảm thấy mấy người kia thật nhàm chán, toàn thích lấy người khác ra tiêu khiển.

Tuấn Chung Quốc không am hiểu giao tiếp với người khác, không biết nên nói gì, chỉ đành cười với Phác Trí Mẫn. Tuấn Chung Quốc có ấn tượng rất tốt với Phác Trí Mẫn, ánh mắt của y rất sạch sẽ, không bị vấy bẩn.

Phác Trí Mẫn cho rằng ngoại trừ bề ngòai đẹp mắt, còn lời đồn khác về Tuấn Chung Quốc thì không thể tin. Cái gì mà 'Trời sinh là hồ ly biết dụ dỗ nam nhân, cái gì mà 'Lòng dạ ác độc không quan tâm thân nhân' tất cả là giả hết. Vừa nhìn đã biết Tuấn Chung Quốc tính tình mềm mại, cười lên còn muốn trong sáng hơn so với bất luận người nào trong thôn.

"Được rồi, bây giờ xem như đã biết nhau, về sau không có việc gì thì tìm nhau nói chuyện nhiều chút." Ai trong hai người có thể kết giao được nhiều bằng hữa, Lý Tảo đều vui mừng thay.

Phác Trí Mẫn đưa hai người ra xem chuồng gà phía sau, bên trong có một con gà trống một con gà mái và một đám gà con lông vàng, trông rất đáng yêu.

"Ổ gà con này có tất cả tám con, hai trống sáu mái, ba văn tiền một con, nếu cảm thấy được thì ngươi bắt về." Phác Trí Mẫn không lòng vòng, trực tiếp báo giá tiền.

Tuấn Chung Quốc nhìn đám gà con mập mạp, tinh thần phấn chấn, cũng không do dự: "Được, vậy ta bắt hết."

Thấy Tuấn Chung Quốc muốn bắt hết, Phác Trí Mẫn nhẹ nhàng thở ra, trong thôn nhà nào cũng nuôi gà, nếu Tuấn Chung Quốc không mua, cũng không chắc có ai muốn mua hay không. Bây giờ y lại cần tiền gấp, mặc dù bán không được bao nhiêu tiền, nhưng ít còn hơn không.

Phác Trí Mẫn bắt hết gà con bỏ vào rổ cho Tuấn Chung Quốc, Tuấn Chung Quốc đưa cho Phác Trí Mẫn hai mươi bốn văn tiền.

Phác Trí Mẫn vừa nhận tiền vào tay, trong nhà vang liền một trận ho khan dồn dập, y quay đầu nhìn thoáng qua, vội nói với hai người: "Xin lỗi, ta không tiễn các ngươi được."

Không chờ hai người đáp lời, Phác Trí Mẫn đã vội vàng chạy vào trong nhà.

Lý Tảo thở dài, kéo tay Tuấn Chung Quốc đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa lớn lại giúp Phác Trí Mẫn.

"Nhà Mẫn ca nhi có người bệnh sao?" Tuấn Chung Quốc nhìn thấy trên mặt Lý Tảo có vẻ đồng tình, nhất thời tò mò hỏi ra miệng.

"Đó là cha y." Lý Tảo thở dài: "Nương Mẫn ca nhi ngại trong nhà nghèo, sinh y ra liền bỏ trốn cùng người khác. Cha y phải một mình làm việc nuôi con, dẫn đến người sinh bệnh, có một lần giúp người ta lợp mái nhà, sơ ý té ngã ngực đập vào cọc gỗ, đến mức thổ huyết hôn mê bất tỉnh, từ đó về sau liền nằm liệt giường không dậy nổi, muốn đứng dậy đi vài bước cũng khó, lúc đó Mẫn ca nhi cũng mới có tám tuổi."

"Vậy Mẫn ca nhi..." Tuấn Chung Quốc biết đến, vô cùng đau lòng, y so với ai càng biết rõ lúc đó Phác Trí Mẫn cảm thấy bất lực như thế nào.

Lý Tảo nhìn vẻ mặt Tuấn Chung Quốc, biết y nhớ lại bản thân mình, đưa tay vỗ lên lưng y: "Mẫn ca nhi là hài tử kiên cường giống ngươi, mới lớn chừng đó đã biết chăm sóc cha, giúp người trong thôn làm việc nhà, không làm được việc lớn thì làm việc nhỏ, không kiếm ra tiền thì kiếm chút thức ăn, kiên cường chống đỡ. Chờ y lớn hơn một chút, liền tự mình lên núi bắt thỏ rừng, gà rừng đổi tiền. Vốn dĩ y sinh ra đã giống hán tử, lại còn làm việc như hán tử, bây giờ đã sắp mười bảy, còn chưa có ý định lấy chồng."

Trong thôn, Lý Tảo chỉ đồng cảm với hai người, một người là Tuấn Chung Quốc, người còn lại là Phác Trí Mẫn. Lý Tảo luôn nghĩ, hai người cũng chỉ là hài tử như bọn họ, mà cuộc sống lại gặp nhiều trắc trở như vậy, ông trời quá mức bất công. Bây giờ Tuấn Chung Quốc đã nở mặt nở mày, có tướng công yêu thương, mà Phác Trí Mẫn thì vẫn như cũ chưa gặp được nửa kia của đời mình.

Tuấn Chung Quốc hạ mí mắt, trong lòng dâng lên thương cảm. Y nhớ đến những ngày cùng cha sống nương tựa vào nhau, phải nhìn cha suy yếu theo từng ngày là chuyện dày vò cỡ nào.

"Lúc đầu Mẫn ca nhi không có ý định bán bầy gà con này, muốn nuôi lớn bán mới được nhiều tiền hơn. Nhưng mấy ngày gần đây bệnh tình của Phác thúc trở nặng, y muốn bốc hai thang thuốc cho cha nên mới bán. Biết ngươi muốn mua nên ta đưa ngươi tới đây, những nhà khác trong thôn cũng có gà con, ta chỉ muốn giúp y một chút, ngươi cũng đừng trách ta a Quốc ca nhi." Lý Tảo khẽ vuốt lưng Tuấn Chung Quốc, nói rõ tâm tư kia của mình.

"Làm sao có thể trách ngươi, nếu có thể giúp y, ta cũng vui vẻ." Tuấn Chung Quốc cầm ngược lại tay Lý Tảo: "Ta cần, y vừa vặn có, cũng không tính là giúp y."

Lý Tảo biết, lấy tính tình của Tuấn Chung Quốc, tất nhiên sẽ không ngại, y vẫn luôn là hài tử thiện lương.

Đến đường rẽ, Tuấn Chung Quốc đẩy đẩy Lý Tảo: "Tảo ca về đi, ta có thể tự mình về nhà."

"Vậy sao được? Ta vẫn nên đưa ngươi về đi." Lý Tảo không yên tâm để y trở về một mình.

"Có cái gì không thể, bây giờ là ban ngày ban mặt chứ có phải ban đêm đâu. Ngươi đưa ta về rồi lại về nhà một mình, ta cũng băn khoăn lắm." Nhà Lý Tảo gần đây, mà y thì phải đi đến thôn bên cạnh. Hôm nay Lý Tảo đã cố ý đến nhà đón y, làm y rất áy náy, làm sao lại để Lý Tảo đưa y về nữa.

Lý Tảo không lay chuyển được Tuấn Chung Quốc, đành gật đầu đồng ý, trước khi đi còn không quên dặn dò: "Nếu lỡ gặp phải người cố ý mỉa mai ngươi, đừng nên để ý tới, đều là một đám ăn no rỗi việc."

"Ta biết !" Tuấn Chung Quốc cười nói, thúc giục Lý Tảo nhanh đi về.

Nhìn Lý Tảo rời đi, Tuấn Chung Quốc cũng quay người đi sang hướng khác.

Trên đường đi, thỉnh thoảng Tuấn Chung Quốc lại đưa tay sờ đám gà con, yêu thích không thôi. Chờ y nuôi lớn những vật nhỏ này, trong nhà cũng không cần bỏ tiền mua trứng gà nữa. Đa số nhà trong thôn có trứng gà đều để lại nhà ăn, chứ không bán, Kim Tại Hưởng lại thích ăn, nói thứ này rất dinh dưỡng, cũng bắt y mỗi ngày phải ăn hai cái.

Một quả trứng gà hai văn tiền, mỗi ngày hai người ăn hết tám văn, một tháng là hai trăm bốn mươi văn, nghĩ đến đã thấy đau lòng, trong nhà vẫn nên nuôi vài con gà mới tốt.

"Đường ca!"

Tuấn Chung Quốc đang thầm tính toán trong lòng, nghe thấy có người gọi mình, thanh âm không thể nào quen thuộc hơn.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co