Chương 2
( 2 ) Giảm giá
Thật ra thì một đội bóng rổ trường học không cần 5 thành viên chính thức, 5 thành viên dự bị, ngoại trừ đội bóng của trường trung học số 1 thành phố, phần lớn đội các trường khác chỉ có năm cầu thủ trên sân, hầu hết các trường vẫn rất xem trọng kỳ thi vào cấp 3, bất kỳ hoạt động nào không liên quan đến học tập đều không được ưu tiên. Nhưng thầy Trương muốn nhiều học sinh tham gia hơn, kiên trì thành lập đội chính thức gồm 10 người. Nhưng trước trận đấu 3 tuần, thành viên chủ lực trong đội đột nhiên nói không muốn tham gia.
"Thầy Trương, đội chúng ta đủ người rồi, em không tham gia nữa."
"Vương Kiệt Thụy, sao nói không tham gia là không tham gia hả? Huấn luyện lâu như vậy, đã xảy ra chuyện gì? "Giọng điệu của anh có chút nóng nảy, nói xong hơi hối hận. Đứa nhỏ này vốn hướng nội, hình như đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với cậu ta như thế này.
"Thầy à, tham gia thi đấu cần phải mua giày đồng phục, " Cậu ta dừng một chút, " Em cảm thấy không cần thiết."
Lão Trương lúc này mới nhớ ra, điều kiện gia đình Vương Kiệt Thụy không tốt, tốn 300 đồng mua giày, cậu ta chưa chắc đã lo được. Lão Trương suy nghĩ một lát, chậm rãi nói: "Nếu em khó khăn, trường có thể giúp em."
Vương Kiệt Thụy lắc đầu như trống bỏi: "Không cần, không cần trường giúp đâu ạ, đến lúc đó người trong đội đều biết."
Lão Trương lúc này mới nhận ra mình đã đánh giá thấp lòng tự trọng của cậu nhóc đang đến tuổi dậy thì. Mấy đứa nhỏ gia đình có điều kiện nói chuyện không biết nặng nhẹ, chuyện trường học giúp đỡ bị truyền đi, không biết chừng đồng đội sẽ nói ra mấy lời làm tổn thương người khác. Anh đành gãi gãi đầu: "Thế này, Kiệt Thụy, thầy có quen biết ông chủ tiệm giày, một bộ đồng phục 20 đồng, em thấy được không?"
"Thầy đừng gạt em, có phải thầy hạ giá cho mình em không? " Hừ, thằng nhóc này còn rất bướng bỉnh.
"Ai nói, tất cả mọi người chỉ tốn 20 đồng. " Lão Trương vỗ vỗ đầu đứa nhỏ, "Mọi người đều trả như nhau, em không chiếm lợi đâu."
Ánh mắt đứa nhỏ sáng lên, khóe miệng cười muốn toác ra tận mang tai: "Thật ạ? Vậy em sẽ tham gia."
"Thật, không lừa em! Mau lên lớp đi, tan giờ học nhớ được tới huấn luyện."
Sau khi đứa trẻ đi rồi, lão Trương liền lo lắng. Mỗi học sinh chỉ lấy 20 đồng, vậy 280 đồng còn lại anh phải móc tiền túi ra, 10 người là 2800, cho dù anh gánh được, nhưng đây cũng là một khoản chi thêm không nhỏ. Anh mở wechat nhắn cho Cung Hỉ Phát Tài: "Ông chủ Cung, lát nữa tôi đến lấy hàng, có thể nhờ anh chút việc được không."
"Chuyện gì? Anh cứ nói? " Đối phương trả lời sau vài giây.
"Trong chốc lát nói không xong được, tan tầm tôi đến cửa hàng của anh rồi nói."
Lão Trương không đợi hết giờ làm đã chuồn đi, lúc chạy đến tiệm thì thấy ông chủ Cung đang giúp khách tìm giày, xoay người lại thấy anh, lộ ra nụ cười quá mức nhiệt tình, khách hàng ở đó cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc.
"Thầy Trương tới rồi! Anh chờ, tôi lập tức tới. " Tim của hắn thật sự là vọt tới cửa rồi, nôn nóng muốn đuổi khách hàng đang ngồi trên ghế đi. Đối phương cò kè mặc cả báo ra một cái giá đến quỷ thần cũng phải giận, nếu là bình thường, ông chủ Cung sẽ đưa đẩy qua lại, kéo giá lên mấy phần, nhưng hôm nay hắn rất dứt khoát, một lời liền đồng ý, khách hàng ở đối diện sững sờ, cảm thấy miếng bánh từ trên trời rơi xuống, cái tên vắt cổ chày ra nước hôm nay cũng bị mình làm thịt rồi.
Ông chủ cung sau 2 phút kết thúc buôn bán, hấp tấp chạy tới chào hỏi lão Trương. Lão Trương không chào hỏi hắn, đi thẳng vào việc chính, kể lại toàn bộ khó khăn của Vương Kiệt Thụy, lại nói cái gì mà học sinh nghèo lòng tự trọng cao, rồi giáo viên không thể chỉ nói suông.
Sau khi nghe xong ông chủ Cung im lặng. Hắn đã vì yêu mà giảm thêm rồi, nhưng là quần áo và giày giá 20 đồng, thật sự là có chút quá mức, chưa nói được mấy câu, đã phải buôn bán lỗ vốn, đáng giá không?
Hắn ngẩng đầu lên, liếc nhìn ánh mắt của lão Trương, long lanh trong trẻo. Đáng giá! Hắn cắn răng: "Vậy được, thầy Trương, cứ tính 20 đồng một bộ đi ."
"Hả? " lão Trương suýt trật khớp hàm, "Không phải, không phải. Ông chủ Cung, anh hiểu lầm ý của tôi rồi."
"Hả? " Ông chủ Cung thầm thở phào.
"Ông chủ Cung cũng quá hào phóng rồi, nói 20 là 20. . . " lão Trương vừa nói vừa cười, "Tôi muốn nhờ anh làm giúp tôi một nhãn giá rẻ một chút, sau đó giảm cho tôi 50%, rồi cộng tất cả lại cho vừa đủ 20 đồng. Anh có thể giúp tôi làm giả giá để lừa bọn nhỏ không?"
"À, thì ra là như vậy . " ông chủ Cung vỗ ngực, "Không thành vấn đề, tôi lập tức chuẩn bị cho thầy."
"Này, này, này, ông chủ Cung, nhưng mà. . . " Ánh mắt to tròn của lão Trương đảo hai vòng, "Vừa rồi anh đồng ý bán cho tôi với giá 20 đồng, giá rẻ như vậy tôi cũng ngại lắm, nhưng số tiền chênh lệch gần 3000 đồng tôi phải tự bỏ tiền, nếu không anh tính rẻ cho tôi một chút."
Không cần lỗ lớn, còn có thể người ta nợ ân tình, ông chủ Cung vui vẻ như nhặt được tiền: "Thầy Trương, anh làm chuyện tốt, giá tốt một chút cũng đúng, như vậy bớt cho anh 800 đồng, anh trả 2000 đồng."
Lão Trương không tham lam, giá giảm thế này thật sự là do ông chủ tốt bụng, anh nhận hết phần tốt bụng này: "Thật sự cám ơn, ông chủ Cung, đã phiền anh giúp tôi lừa gạt..., còn làm anh kiếm ít tiền đi."
"Này là chuyện nhỏ. " Ông chủ Cung lần đầu kiếm được ít tiền mà lại vui vẻ như vậy, "Giúp học sinh khó khăn là việc nên làm."
Ông chủ cửa hàng giày thật tốt bụng, lão Trương trong lòng ấm áp: "Tôi cảm ơn anh nhiều lắm, vậy để tôi mời anh một bữa."
"Được! " Ông chủ Cung không chút khách sáo.
"Tối thứ sáu được không? Anh ăn cay được không? Tôi rất thích ăn cay."
"Tôi là người Tứ Xuyên, còn không ăn được cay? " Khoe khoang.
"Vậy thì thật khéo, chúng ta đi quán ăn siêu cay 9 cấp độ mới mở kia đi."
Trên trán ông chủ Cung chảy ra một giọt mồ hôi lạnh: "Không. . . Không thành vấn đề!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co