Truyen3h.Co

...

Nepenthes 4

lingg_TT

Trên thực tế, anh đã quên rất nhiều thứ.

Ngồi trên ghế sau của chiếc mô tô, Dazai Osamu không giấu nổi sự phấn khích.

"Thật tuyệt!"

Vừa nói vừa định dạng tay ra, Chuuya nhanh chóng nắm lấy tay anh đặt lên eo.

"Nguy hiểm!"

"Tôi muốn thử nó!"

"Đừng lộn xộn." Chuuya khẽ thở dài, "Để tôi cho chậm một chút."

Tốc độ xe chậm lại, Dazai dang rộng hai tay, tiếng gió thoảng qua bên tai.

"Thật tuyệt!"

Anh lại vòng tay qua eo Nakahara Chuuya và hét lên đầy phấn khích.

Cái thằng này...

Chuuya khẽ tặc lưỡi, khóe môi âm thầm cong lên.

"A, đằng kia!"

Dazai chỉ về phía trước, nơi có một người đàn ông mặc áo gió màu cát đang đứng, một đen một trắng đang đánh nhau.



Sự phát triển của mọi thứ phải bắt đầu từ cuộc bàn luận ban đầu.

Atsushi không ngờ rằng lần này cậu sẽ gặp Akutagawa khi đến chỗ cá voi trắng.

Nhưng rõ ràng, bên kia cũng ngạc nhiên y chang.

Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau sau khi trở lại thế giới này.

"Người hổ."

"Akutagawa."

Giọng điệu bình tĩnh đã thông báo cho bên kia, và cả hai đều đã khôi phục lại ký ức.

Akutagawa che miệng ho khan vài tiếng, hắn không còn kích động như trước, không có người kia, chiến đấu đều là vô nghĩa.

"Tôi không cần nhiều lời nhảm nhí, tôi không muốn cùng cậu tranh luận."

'À, tôi cũng vậy." Atsushi trông có vẻ bình thản, và cậu không có ý định chiến đấu với đối thủ.

"Chúng ta hợp tác đi." Akutagawa ho khan vài tiếng, "Tôi cùng cậu hợp tác."

Atsushi hơi sửng sốt, cậu cũng có ý định phối hợp, không ngờ Akutagawa lại bình tĩnh nói ra trước.

"Đừng quá ngạc nhiên, đó chỉ là mong muốn của người đó."

Anh Dazai...

Atsushi mím môi im lặng, nghĩ đến người đó, trong lòng liền an tâm hơn một chút.

Trên thực tế, cho đến khi cả hai hợp lực đánh bại người đứng đầu 'tổ hợp' họ vẫn bình tĩnh.

Sự biến đổi đến vào lúc con búp bê đột nhiên biến mất.

"Anh Dazai, họ đã thành công!"

Atsushi vô thức reo hò, cho đến khi bị một con dao sắc nhọn đâm vào, cậu mới chợt tỉnh lại.

"Cậu vừa nói là ai?"

Chết tiệt.

Trạng thái hổ của Atsushi vẫn chưa biến mất và cậu biết rằng vấn đề này không thể che giấu được nữa.

Atsushi định giải thích, nhưng đã bị chặn trước bởi một giọng nói khác.

"Cậu ấy đang nói về Dazai."

"Là anh!" Akutagawa mở to hai mắt nhìn chằm chằm người nọ, hắn nhớ tới người này là bằng hữu của anh Dazai, hiển nhiên đã chết trước đó.

Oda nghe được thanh âm, hướng ánh mắt nhìn về phía Akutagawa, suy nghĩ một chút, tìm về ký ức ở sâu trong đầu. "À, tôi nhớ ra cậu rồi, cấp dưới mà Dazai khen ngợi."

Akutagawa và Atsushi đang đứng cùng một chỗ, và thật khó để biết Oda đang nhìn ai.

Khen cấp dưới?

Khi Rashomon mở hoàn toàn, Akutagawa giận dữ nhìn Atsushi. Cấp dưới duy nhất mà anh Dazai khen ngợi là Người hổ!

"Con hổ chết tiệt!"

Không phải cấp dưới của anh Dazai là Akutagawa sao?

Atsushi siết chặt lòng bàn tay, rõ ràng trước đây đã được khen ngợi, vậy mà hắn luôn lấy đó làm lý do đó để đụng chạm, chẳng lẽ hắn cố ý khoe khoang sao?

"Akutagawa chết tiệt!"

"Cái đó...''

Oda Sakunosuke nhìn hai người vật lộn với nhau và nghĩ rằng những chàng trai trẻ thực sự rất sung sức.

Thông báo có tin nhắn vang lên, anh lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy tin tức bên kia đã hoàn thành nhiệm vụ, trong lòng có chút nhẹ nhõm. Tiếng gầm của hai người phía trước truyền đến.

"Cậu không xứng được anh Dazai khen!"

"Cậu mới không xứng!"

Oda lắng nghe chín trong mười câu họ nói, suy nghĩ một lúc rồi bấm số điện thoại của Dazai.

"Odasaku!"

Giọng nói hào hứng bên kia làm anh vui lây.

"Dazai, cậu có thể quay lại sau khi nhiệm vụ hoàn thành không, Atsushi và cấp dưới cũ của cậu đang đánh nhau."

"Hả, tại sao?"

"Hình như là vì cậu." Oda Sakunosuke cũng có chút khó hiểu, "Tôi đi đón cậu trước."

"Được!"

Anh cúp điện thoại, đang định rời đi thì đầu dây bên kia lại gửi đến một tin nhắn. "Odasaku, Chuuya nói rằng anh ấy sẽ đèo tôi đến đó, đó là một chiếc mô tô!!!
(つ✧ω✧)つ"

Bạn có thể biết anh ấy phấn khích như thế nào chỉ bằng cách đọc văn bản.

Oda Sakunosuke bất lực thở dài, mỉm cười gửi lời nhắn cẩn thận.

"Odasaku!"

Đầu máy dừng bên đường, Dazai nhảy ra khỏi xe, kéo Chuuya chạy về phía Odasaku.

"Nhìn xem, đây là Chuuya, anh thấy quen không??"

Một người ngẩng đầu lên và người kia cúi đầu xuống.

Oda Sakunosuke gật đầu, "Có, cộng sự cũ của cậu."

"Chậc." Xóa quá khứ đi được không.

"Anh Dazai?"

"Rashomon! Hả?"

"À, Atsushi!" Dazai Osamu quay đầu nhìn hai người họ và chào Atsushi.

Tiếng đánh nhau đột ngột dừng lại, một đen một trắng đứng đó với vết thương khắp người, Akutagawa không thể tin được chớp mắt.

"Anh Dazai... Có thật là anh không?"

"Dazai, cậu ta là cấp dưới cũ của anh, Akutagawa." Chuuya nhún vai với Akutagawa, "Akutagawa, Dazai đã mất trí nhớ."

Akutagawa nghiến răng và cúi đầu.

Anh ấy biết người hổ, nhưng không nhớ mình?

"Akutagawa?"

Một người xuất hiện ở trước mặt, Akutagawa ngẩng đầu lên, Dazai đang mỉm cười nhìn hắn.

"Xin lỗi, vì tôi không thể nhớ bất cứ điều gì."

"Anh Dazai."

"Oa, vết thương khắp người các cậu."

Dazai Osamu lo lắng nhìn hai người, "Nên xử lý càng sớm càng tốt."

"Anh Dazai, anh không cần lo lắng cho tôi, tôi không sao."

Dazai Osamu khẽ mỉm cười, đưa tay lên vuốt tóc hắn.

"Tôi biết cậu rất lợi hại, nhưng vết thương nếu không trị liệu, sẽ rất khó chịu."

Đầu Akutagawa như bị đè nặng, mắt tối sầm, chân mềm nhũn.

Không, mình đã trải nghiệm nó một lần rồi! Hắn tự nói với mình điều này, buộc bản thân phải tỉnh táo lại một chút.

"Làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Dazai Osamu giơ tay sờ trán, "Nhiệt độ vẫn bình thường, vết thương có nhiễm trùng không...?"

Akutagawa Ryunosuke ngã ngửa.

"A?" Dazai quỳ xuống nhéo Akutagawa gò má, mê mang nhìn mấy người xung quanh "Nên mang đi bệnh viện không?"

"Dazai, cậu ta chỉ là quá kích động thôi, đừng nên lo lắng cho cậu ta."

Atsushi nói đừng lo lắng, dù sao cậu cũng đã từng thấy Akutagawa như vậy một lần.

"Vậy à?" Dazai Osamu ngơ ngác, "Atsushi, hình như cậu cũng bị thương nặng nhỉ."

"Vết thương của tôi sẽ lành trong một thời gian nữa, anh Dazai không cần lo lắng."

"Được." Dazai Osamu lắc đầu, sau đó rõ ràng nói: "Tôi hiểu rồi, nhất định là một loại dị năng!"

Atsushi gật đầu.

"Này! Vậy để tôi xem nào!" Dazai nhìn cậu chờ đợi "Dị năng gì thế?"

Atsushi chạm vào đầu và biến thành hình hổ.

"Oa!!! Hoo hoo!!!!"

Dazai Osamu phấn khích hét lên, vươn tay chạm vào con hổ trắng đẹp trai trước mặt. "Hơ?"

Một ánh sáng trắng lóe lên và Atsushi lại biến thành người.

Bàn tay của chàng trai trẻ vẫn đặt trên đầu, nhưng đôi mắt màu cánh diều của anh lại ươn ướt như nước, khiến Atsushi giật mình.

"Anh Dazai?"

"Biến mất..." Thanh âm của anh có chút nức nở, "Bạch hổ, biến mất rồi."

Atsushi hốt hoảng vẫy tay, không biết phải làm gì.

"Này, Dazai, có một con mèo ở đằng kia." Chuuya chỉ vào con mèo lớn màu cam bên cạnh cây cầu, "Nó sẽ không biến mất đâu."

Dazai Osamu hai mắt sáng ngời, hai tay chống eo, tràn đầy khí thế nhìn Atsushi.

"Tốt lắm, Atsushi, coi như bồi thường, mau đi bắt con tù binh lông bông kia cho tôi!"

"Vâng!" Atsushi Nakajima đứng thẳng người, cẩn thận đi tới bắt lấy con mèo.

Con mèo màu cam rõ ràng là không muốn dây dưa với con người, suýt nữa thì bị nó cào.

Hai người cách đó không xa nhìn thanh niên đã hoàn thành tâm nguyện, cõng mèo lại gần, đồng thời bật cười.

"Để tôi nói cho anh biết." Nakahara Chuuya kéo vành mũ lên, "Đừng dạy Dazai làm những điều kỳ lạ."

Oda Sakunosuke nghi ngờ liếc hắn một cái, lại thấy đối phương xấu hổ hạ mũ xuống.

"Ý anh là gì?"

"Có ý tứ gì?!" Chuuya kỳ quái xoay người lại, "Để tên kia tùy tiện thân mật không phải là vấn đề lớn sao?"

"Hay là, anh đã làm cái gì?" Thanh niên đội mũ đen liếc mắt nhìn Oda, thanh âm mang theo nguy hiểm.

Người đàn ông có râu nhìn đi chỗ khác.

"Này! Có phải là nhìn đi chỗ khác chính là ngầm thừa nhận không!"Chuuya xắn tay áo lên.

"Nếu có đánh nhau, Dazai sẽ không vui."

"Chậc."

Oda Sakunosuke nhìn thanh niên cười rạng rỡ cách đó không xa, ngữ khí bình tĩnh nói: "Dazai hiện tại chỉ là suy nghĩ đơn giản hơn."

"Chuyện này anh không nói tôi cũng nhìn ra được." Chuuya không hài lòng tặc lưỡi, "Cho nên tôi mới nhắc nhở anh."

"Tuy rằng cậu ấy không nhớ rõ, nhưng vẫn có thể phân biệt anh với người khác." Oda nhẹ giọng nói, "Có lẽ là trong tiềm thức ký ức."

Câu nói này khiến Chuuya ngạc nhiên.

"Dazai không thể nhớ nhiều thứ, vì vậy cậu ấy học hỏi từ những người khác."

Chuuya có linh cảm lời nói có gì đó không đúng, nhưng thấy đối phương lắc đầu không nói nữa, chỉ đành phải ậm ừ một tiếng, nhảy qua lan can nhảy đến bờ sông.

"Dazai, tôi đưa Akutagawa về nhà trước."

"Ah?!" Dazai Osamu ôm con mèo vẫy tay, "Vậy tạm biệt!"

Chuuya tùy ý phất phất tay, cõng Akutagawa trên vai rời đi.

"Dazai, chúng ta cũng nên trở về."

Dazai Osamu miễn cưỡng đặt con mèo màu cam xuống.

"Atsushi thì sao?"

"Tôi sẽ tự về, không sao đâu." Atsushi vẫy tay, cúi chào hai người họ rồi lon ton chạy đi.

"Tất cả bọn họ đều vội vã rời đi."

Dazai Osamu quay người khỏi lan can và ngồi xuống lan can.

Oda Sakunosuke thở dài, vòng tay qua eo bế anh lên xe.

"Odasaku, hôm nay rất náo nhiệt luôn!"

"Chuyện gì vậy?"

Oda Sakunosuke thắt dây an toàn, quay người ngồi vào ghế lái.

"Một con quái vật to lớn trói tôi lại và ném tôi lung tung! Vui thì vui thật, nhưng nó làm tôi đau đấy!" Dazai xoa bụng, "May mà Chuuya đã cứu tôi."

"Trọng lực viên của Mafia thực sự rất nguy hiểm." Oda Sakunosuke nhắc lại.

Người thanh niên lại nhíu mày, tiếp tục nói: "Năng lực của Chuuya rất mạnh, nhưng nó quá nguy hiểm, sau khi sử dụng xong, cơ thể sẽ bê bết máu."

"Nó thực sự đáng sợ."

Dazai gật đầu đồng ý, rồi yếu ớt dựa lưng vào ghế.

"Hóa ra dị năng lực thực sự tồn tại."

"Ango và tôi đã nói với cậu nhiều lần."

"Nhưng tôi còn chưa thấy dị năng lực của anh." Dazai thẳng người nhìn Oda, nhìn tới nhìn lui, "Anh xem, Chuuya có thể bay lượn đánh quái, Akutagawa có thể biến thành hắc sắc kiếm, Atsushi-kun có thể trở thành bạch hổ, nhưng tôi chưa bao giờ thấy dị năng của anh và Ango."

Vừa nói, anh lại nhíu mày, "Không phải là bởi vì tôi quên sao?"

Quên...

Vấn đề này làm cho Oda có chút không nói nên lời, một hồi lâu sau mới trả lời: "Không có."

Trong gương chiếu hậu, Dazai lại mỉm cười sau khi nghe câu trả lời này.

"Vậy năng lực của anh là gì?"

Chàng trai nhìn anh đầy mong đợi, có lẽ tất cả những gì anh đang nghĩ đến là đốt lửa, phun nước và bay xung quanh.

"Ango có thể đọc ký ức thông qua các vật phẩm." 'Cậu đã sử dụng khả năng này để truyền đạt thông tin trước đây'.

Nghĩ đến đây, Oda Sakunosuke khẽ thở dài.

"Hợp lý," Dazai Osamu vuốt cắm, vẻ mặt trầm ngâm, "Khó trách Ango biết lần trước tôi lén lút ăn ba hộp thịt cua hộp."

"Dị năng của Ango sẽ không có tác dụng với cậu."

"Cái gì?" Dazai mở to mắt, "Odasaku, vậy là anh đã nói cho Ango chuyện đó!"

"Không." Oda Sakunosuke giải thích, "Bởi vì cậu ăn xong thịt cua đóng hộp luôn nhét vào trong thùng rác ở phòng bếp, nhìn thoáng qua liền biết."

"Bởi vì Ango nói không được xả rác." Dazai Osamu vội vàng bịt miệng lại, "Mẹ kiếp, anh lừa tôi ra ngoài!"

"..." Oda Sakunosuke nắm chặt vô lăng, câu nói này đã nghe qua không dưới mười lần.

Lần nào Dazai cũng không nhớ nổi.

"Còn dị năng của Odasaku thì sao?"

Thanh niên thanh âm làm Oda tỉnh táo lại, "Nó có thể dự đoán tương lai trong khoảng bảy giây."

Sau đó, Dazai có thể sẽ ngạc nhiên khi nói "Anh không thể đoán được những gì tôi sẽ nói tiếp theo, phải không?"

Hãy nhìn xem, đó lại là cùng một vấn đề, một lần nữa.

"Không, không." Giọng điệu của Oda có phần nghiêm túc.

Gì? Oda Sakunosuke lo lắng nắm chặt tay lái.

"Tên dị năng của Odasaku là gì?"

"Thiên Y Vô Phùng." Oda Sakunosuke trả lời.

Dazai Osamu yên lặng gật đầu, rồi không nói nữa.

Chẳng lẽ Dazai đang tranh đấu với chính mình, lo lắng bị đoán trúng kế tiếp nói cái gì? Oda Sakunosuke nghĩ như vậy, yên lặng lái xe đến cửa nhà.

Cửa xe đã khóa, Oda còn đang tìm chìa khóa nhà thì nghe thấy tiếng cạch, Dazai đã đẩy cửa bước vào.

Đó có phải là bộ nhớ cơ sinh ra để chọc ổ khóa?

Anh bối rối, đi theo vào cổng, và sửng sốt khi Dazai lao về phía mình.

Dazai cầm một bộ bài trên tay, với vẻ mặt nghiêm túc.

"Odasaku, đấu một trận đi!"

Oda từ trong tay anh cầm lấy bộ bài, "Cậu đi tắm trước đi, tôi đi nấu cơm, ăn cơm xong liền chơi."

Sau khi tắm rửa và thay một bộ quần áo sạch sẽ, Oda rất nhanh phát hiện ra rằng Dazai trong trận quyết đấu hôm nay rất kiên trì.

Anh đang ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào bản thân với đôi mắt sáng ngời.

"Odasaku, hôm nay tôi nhất định sẽ thắng!"

"Cố lên."

Cậu đã tìm ra mẹo để chiến thắng chưa?

Rốt cuộc, Dazai, người không tin vào sự tồn tại của dị năng lực, chưa bao giờ thắng một trò chơi nào.

"Hãy nhìn của tôi này." Dazai cầm một quân bài và hét lên một cách trịnh trọng, "Quần áo rất hoàn hảo!"

... Có thể là cậu chỉ muốn tìm hiểu những dị năng khác nhau của tôi?

Oda Sakunosuke nghi ngờ nhìn Dazai, người đang nghiêm túc nhìn chằm chằm vào quân bài trên tay.

"Chà, tôi không đoán được." Dazai Osamu nheo mắt lại để xem, "Mau đánh bài đi, Odasaku."

Vài giờ sau...

Oda nhìn thanh niên đối diện cùng hai bàn tay trắng, có chút không hiểu.

"Tôi ghét Odasaku!"

"Dazai..."

Dazai Osamu ném quân bài trong tay đi, dựa vào góc ghế sô pha, nước mắt lưng tròng gọi điện cho Ango.

"Dazai?"

"Ango, nghe tôi này, Odasaku, anh ấy bắt nạt tôi!"

Lại thua trong một ván bài, Ango cảm thấy bất lực, "Này anh Odasaku, đừng bắt nạt Dazai."

"... Đó chỉ là một thói quen thôi." Oda muốn an ủi người đang khóc.

"Hừ." Thanh niên quay đầu không muốn nhìn, tiếp tục kêu to: "Tôi chưa từng thắng, dị năng căn bản là vô dụng!"

"Bởi vì đó là dị năng lực của tôi." Oda Sakunosuke nhẹ nhàng giải thích, "Dị năng không thể kích hoạt chỉ bằng cách gọi tên của nó."

"Nhưng," Dazai Osamu lau nước mắt, "Không phải Akutagawa đã có thể đâm ra một lưỡi kiếm sắc bén màu đen trong khi gọi Rashomon Rashomon sao?"

Cậu có thực sự tin vào dị năng không?

"Dazai, đừng khóc nữa." Ango an ủi, "Tôi sẽ mách cho cậu một cách."

"Thật sao?" Dazai cẩn thận đút điện thoại vào túi, lao vào phòng ngủ như thể đề phòng Oda Sakunosuke.

Mười phút sau, Dazai bước ra với nụ cười thật tươi trên môi.

"Ango nói ngày mai mua sẽ cho tôi mười lon hộp thịt cua đóng hộp." Anh cười tủm tỉm, "Tôi chỉ là một đứa con nít, không chấp người lớn."

Con nít?... Thôi nào.

"Vậy con nít này vẫn muốn chơi bài à?"

"Đương nhiên!" Dazai cười nhìn hắn nói: "Ango nói cho tôi biết một cái mẹo siêu mạnh!"

Oda Sakunosuke sững sờ nhìn anh khi anh chia bài, khi các quân bài đang được xử lý, Dazai đột ngột đứng dậy.

"Làm sao...''

Oda chưa nói hết câu thì đã bị người thanh niên mảnh khảnh ngồi lên đùi. Dazai Osamu cười rạng rỡ, "Chơi thôi."

...

Điều thứ hai mà dị năng không thể được kích hoạt liền mạch, lý do chính là...

Đôi chân trắng nõn bóng loáng kia khiến anh khó có thể phớt lờ, mùi lạnh nhạt nhàn nhạt của thanh niên quanh quẩn ở chóp mũi khiến bản thân có chút mê muội.

"Tôi đã thắng!!"

Dazai kinh ngạc giơ hai tay lên, Oda đặt quân bài trong tay xuống.

Sau nhiều năm, đây là lần đầu tiên giành chiến thắng, đây có phải là khởi đầu của một sự thay đổi?

"Được rồi, cậu đã thắng."

"Phương pháp của Ango thực sự hiệu quả!" Oda Sakunosuke vòng tay quanh cơ thể lắc lư của anh và hỏi, "Ango đã dạy cậu như thế nào?"

"Ango nói, chỉ cần chạm vào anh, tôi liền có thể thắng."

"..." Đây không chỉ là một cái chạm, phải không? Chẳng lẽ mình thật sự dạy cho Dazai những điều kỳ lạ?

"Odasaku?"

Thấy đối phương đột nhiên nhíu mày, Dazai có chút lo lắng.

Anh vòng tay qua cổ Oda, quan tâm hỏi: "Sao vậy?"

Oda Sakunosuke nhìn vẻ mặt lo lắng của thanh niên, nhất thời không nói nên lời.

Vì vấn đề về trí nhớ, Dazai luôn suy nghĩ thuần túy, và những gì anh làm chỉ dựa trên những gì anh học được từ bản thân và Ango trong thời gian bình thường, lần sau mình có nên cẩn thận hơn không?

Oda Sakunosuke cân nhắc, nhưng Dazai không thể đọc được suy nghĩ của Oda.

Thấy Oda cau mày, anh còn tưởng rằng bên kia không vui, cúi người hôn một bên má, "Đừng khó chịu, tôi mới chỉ thắng có một lần."

"Tôi không có không vui." Oda Sakunosuke vỗ vỗ lưng của anh, "Tôi chỉ là đang suy nghĩ chuyện khác."

"Được." Dazai tựa vào vòng tay anh, phả hơi thở vào một bên cổ.

Nhịp tim cũng được thổi cho đập loạn hơn.

Một cơ thể mềm mại và ấm áp luôn khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.

"Dazai." Oda gắt gao ôm lấy anh, vuốt ve lưng của nam nhân trong lòng, cảm thấy trên tay khẽ run, "Cậu muốn ngủ không?" Thanh niên dựa vào vai hơi đỏ mặt, dùng đầu ngón tay nắm lấy cổ áo.

"Thật tuyệt nếu như có thể làm cho Odasaku hạnh phúc."

Hình như cách giáo dục có vấn đề thật. Oda Sakunosuke nghĩ như vậy, ôm thanh niên trong tay đi vào phòng ngủ, lại không nghe thấy tiếng đóng cửa.

Một lúc sau, trong phòng khách trống rỗng truyền đến tiếng thở dốc yếu ớt. Như tiếng mèo kêu.

Ánh sáng lờ mờ khiến căn phòng trở nên mơ hồ.

Oda Sakunosuke nhìn thanh niên gò má ửng hồng, ánh mắt ướt át, cúi người hôn nhẹ lên trán của anh.

Đôi mắt Dazai Osamu hơi lơ đãng, và cánh tay gần như yếu ớt vòng qua cổ đối phương. "Odasaku."

"Là tôi đây, Dazai."

Oda hôn nhẹ lên má người kia, hôn đi giọt nước mắt đang trào ra của người kia không biết là vì đau hay vì vui.

Cậu có thể nhớ được bao nhiêu vào ngày mai?

Nghĩ như vậy, anh hôn lên môi thanh niên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co