Truyen3h.Co

주된 대답은 너야.

20

bbikewtie

Lịch trình hẹn hò tiếp theo cũng do một tay Thái Hanh sắp xếp, nội dung bình thường như bao cặp đôi yêu nhau khác, bọn họ đi dạo phố ăn cơm xem phim rồi len lén nắm tay ở những chỗ không ai để ý, một ngày cứ thế trôi qua rất nhanh.

cậu mang cho anh thức ăn do bà nội làm, lạp xưởng và bánh trôi nhân đậu đỏ chỉ cần hâm nóng lên là ăn được, còn làm nũng Chính Quốc đòi anh nấu cơm tối.

Nhưng anh sợ tinh thần mình không quá tốt, nấu cơm sẽ dễ bị nhóc con nhận ra manh mối nên đành nói: "Cục cưng, hôm nay anh hơi lười, chúng ta ăn ngoài được không?"

Cũng may cậu chỉ cho là anh mệt nên vô tư đồng ý, liền đưa anh đến một quán cà phê có phục vụ đồ ăn được đánh giá rất cao gần đó. Tối hôm qua vì chuẩn bị cho lần đi chơi này mà cậu đã tìm hiểu địa điểm rất lâu, đương nhiên bao gồm cả những quán ăn thích hợp để hẹn hò.

Buổi tối về đến nhà, dây thần kinh căng chặt của anh cuối cùng mới được thả lỏng.

Tắm rửa xong đi ra, Thái Hanh cũng vừa uống xong sữa bò, trên người đầy hương vị thơm ngọt ôm eo anh từ phía sau.

"Mình làm được chưa?" Tay cậu đã đặt sẵn trên dây lưng áo dài tắm, dường như chỉ cần một câu đồng ý sẽ lập tức kéo ra, "Hôm qua đã nói rồi."

Bấy giờ anh mới chậm chạp nhớ lại đúng là tối hôm qua có đồng ý cho nhóc con làm ba lần, lúc này dương vật cứng đanh đã nhiệt tình cọ xát sau eo, kêu dừng là quá khó, hơn nữa anh biết nhóc con đã phải nhịn mất bao lâu, làm sao nỡ cự tuyệt.

Anh xoay người hôn lên yết hầu Thái Hanh, "Được chứ, cục cưng muốn làm gì cũng được hết."

............

Chính Quốc quỳ áp vào đuôi giường, bên dưới lót một cái gối mềm, Thái Hanh đứng phía sau vùi cả cây dương vật vào lỗ nhỏ, đâm thúc từng đợt theo tiết tấu chậm rãi.

"Em bật mí chuyện này, anh không được cười em đâu đấy."

"Mấy hôm trước video call với anh, nhìn anh đẹp quá nên em cứng luôn, thế là vừa nói chuyện với anh vừa lén tuốt súng, anh cũng không phát hiện ra," cậu nhẹ nhàng bóp ngực anh, dùng vết chai mỏng trên ngón giữa châm ngòi tình dục, "Em tuốt lâu lắm mà không bắn được, rồi đột nhiên anh nằm sấp xuống giường, cổ áo rộng quá làm chỗ này lộ ra, nho nhỏ rất đáng yêu. Em nhìn thấy, chưa kịp chuẩn bị gì đã bắn hết vào tay..."

"Bắn nhiều lắm, làm bẩn cả ga trải giường..."

anh giữ tay cậu không cho rời khỏi ngực mình, "Ừm... Cục cưng, em sờ nhiều vào, nó cũng nhớ em lắm."

Cảm nhận được tính khí của Thái Hanh lại sưng to thêm, anh vuốt ve qua loa dương vật mình như hoàn thành cho đủ thủ tục để bắn ra, như vậy anh mới có thể khen ngợi nhóc con giống ngày thường, nói những câu "cục cưng giỏi quá" hoặc "của cục cưng thật lợi hại" vân vân...

Thái Hanh nhanh chóng đưa đẩy, túi tinh liên tục vỗ vào mông thịt, giây cuối cùng cậu cắn lên vai anh kêu một tiếng, "Thoải mái quá..."

cậu bắn xong, dương vật nửa mềm trượt ra khỏi miệng huyệt. Cậu còn chưa thỏa mãn nên ấn anh xuống giường nhão nhão dính dính hôn hít một trận, sau đó nằm lên ngực anh vừa lòng nhắm mắt, ngậm núm vú mút vào.

anh vuốt ve xoáy tóc đáng yêu trên đỉnh đầu nhóc con, vỗ lưng cho cậu, "Cục cưng ngoan, mệt rồi thì ngủ đi."

Chẳng bao lâu sau Thái Hanh đã nhả núm vú bị mút sưng vù ra, chép chép miệng như trẻ con, lông mi hơi rung động dựa vào ngực anh ngủ mất, thậm chí còn ngáy khe khẽ.

Mới làm một lần đã mệt đến thế phải trách đêm trước cậu không ngủ đủ giấc, cuộc hẹn hò làm cậu nôn nao lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, liền dứt khoát ngồi dậy lau xe đạp hai lần, lên mạng tìm tòi những điều cần lưu ý khi đi chơi rồi suy nghĩ xem ngày mai phải mặc bộ đồ nào, đi giày kiểu gì.

Chờ cho Thái Hanh ngủ say, anh mới nhẹ nhàng xuống giường vào phòng tắm làm vệ sinh.

Tự nhốt mình vào một không gian không còn ai khác, cuối cùng anh có thể hoàn toàn thả lỏng, không cần phải che giấu sợ hãi, cũng không cần cố nén nước mắt, anh bước vào giữa vòi nước ấm, chậm rãi ngồi xuống tự ôm lấy chính mình.

"Điền Chính Quốc, mẹ nó mày bệnh à?"

"Điền Chính Quốc , mày giả vờ thanh cao cái gì? Bố mày đang nói chuyện đấy, mày trưng cái bản mặt chết trôi đó ra cho ai xem?"

"Điền Chính Quốc, mày chưa đủ đê tiện đúng không? Chỉ cần nhìn cái bộ dạng đê tiện của mày thôi là tao thấy tởm."

Vô số khuôn mặt vặn vẹo, vô số câu chửi rủa chướng tai, vô số vết thương cũ mới đan xen hợp lại thành cuộc sống tăm tối không thấy ánh mặt trời của anh trước năm mười tám tuổi.

Anh căm hận những kẻ đó, càng căm hận bản thân qua bao nhiêu năm rồi vẫn không hề tiến bộ, mặc dù đã sớm không còn là Chính Quốc yếu đuối vô năng ngày xưa nữa, nhưng mỗi lần nhớ về quá khứ vẫn làm anh sợ hãi đến phát run.

Đó là vực sâu ánh sáng không chiếu lọt, là bóng ma cả đời này anh không thoát ra được.

Thái Hanh ngủ đến nửa đêm bỗng cảm giác trong miệng mình thiêu thiếu, cậu nửa mơ nửa tỉnh dẩu môi tìm kiếm nhưng không chạm được, sờ lên gối đầu bên cạnh, đã lạnh ngắt.

"Vợ đâu rồi nha....." Thái Hanh lơ mơ ngồi dậy gãi gãi đầu, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm bèn xuống giường đi xem.

Đẩy cửa ra, cậu trợn tròn mắt.

Điền Chính Quốc của cậu ngồi trong góc tường, trên người ướt đẫm, đôi mắt sưng đỏ, giây phút nhìn thấy cậu, toàn thân anh chợt run lên.

"Làm, làm sao thế?" cậu lao vào ngồi xổm trước mặt anh, luống cuống chân tay xoa nước mắt trên mặt anh, "Em làm anh đau ở đâu à?"

anh cắn mạnh môi dưới, che mặt lại cật lực lắc đầu, "Không phải, cục cưng, em đừng nhìn anh... Em đi ngủ đi, lát nữa là anh ổn thôi..." Anh nặng nề nghẹn ngào cất tiếng, "Thật đấy, anh sẽ vào với em ngay."

Lần đầu tiên thấy anh khóc, Thái Hanh sốt ruột không biết làm thế nào cho phải, cậu nửa ôm nửa kéo anh ra khỏi vòi hoa sen, không tìm thấy dép lê nên dứt khoát nâng nách bế cả người lên để anh đạp lên mu bàn chân mình, giữ eo giúp anh đứng vững.

"Là em khăng khăng muốn ở đây với anh, anh có thể trách em, nhưng không được đuổi em đi."

"Hanh, Kim Thái Hanh ..." anh bấu chặt tay áp sát vào thân thể cậu, lung tung gọi tên cậu, giọng run run, đôi môi cũng run rẩy, "làm sao đây Hanh à... Anh sợ quá."

Thái Hanh đặt anh lên bồn rửa tay lót khăn lông, thấy anh cứ cố chấp dán lên người mình run rẩy như con thú nhỏ bị lạnh bèn vội vàng mở máy sưởi trong phòng tắm lên, lại giũ khăn tắm ra bọc kín người lại, "Không sao, không sợ, đừng sợ gì hết, em sẽ bảo vệ anh."

Cậu không hỏi anh vì sao anh khóc, bởi vì nhớ lại thời điểm cậu còn đau khổ trước kia, anh chưa bao giờ hỏi lý do, chỉ dùng cách thức dịu dàng nhất an ủi cậu, dỗ cậu đi ngủ, làm cậu vui vẻ lên.

Vì thế cậu đã âm thầm thề rằng mình cũng phải học cách trở thành một người bạn trai đáng tin cậy, tặng cho anh cả kẹo ngọt lẫn bả vai của mình.

Cậu lau khô nước trên người anh rồi ôm anh trở lại phòng ngủ, để anh ghé lên người mình.

Lần đầu tiên cảm nhận một cách trực quan anh nhẹ đến mức nào, trong lòng lại bùng cháy ý muốn bảo vệ mãnh liệt.

Cậu bắt chước cách anh dỗ mình đi ngủ, vụng về vỗ vỗ lưng cho anh, "Đừng sợ, dù xảy ra chuyện gì, em sẽ luôn bảo vệ anh."

anh vùi trong lồng ngực ấm áp dần bình tĩnh trở lại, nắm vải áo trước ngực Thái Hanh sụt sịt mũi, "... Ừm."

Hiệp sĩ ngốc nghếch từ trên trời giáng xuống đánh bại rồng dữ, mở ra một đêm đầy mộng đẹp.

Trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ, anh nghĩ, đêm nay anh còn có thể trốn tránh, nhưng đến sáng mai kiểu gì cũng phải giải thích, anh nên kể cho cậu nghe thế nào đây?

Kể rằng thời đi học ở trường số 3 mình đáng thương thế nào, nhát gan yếu đuối ra sao, bị bạo lực học đường từ mười mấy năm trước nhưng đến giờ vẫn chưa thoát khỏi bóng ma; hay nên kể xuất thân gia đình mình có bao nhiêu tồi tệ, nhiều năm rồi chỉ có thể ăn cơm tất niên một mình.

anh không muốn kể.

anh mãi mãi tự ti trước mặt hai người, một là Tạ Thời Quân, người còn lại là Kim Thái Hanh hổ con của anh.

giải pháp của anh là luôn tự tô vẽ cho mình trở thành người kiêu hãnh nhất trên đời này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co