Truyen3h.Co

작은 우는 가방.

25

bbikewtie

Cuối cùng giờ tự học chấm dứt, cậu gọi điện thoại cho Taehyung, cậu đúng là thẹn thùng, chỉ là cậu cũng lo lắng cho tình hình của mẹ hắn, người hầu Kim gia nhiều như vậy, làm sao có thể chọn ngay thời khắc mấu chốt mà gọi Kim Taehyung trở về, hay là thân thể có bệnh nặng gì?

Thật lâu Kim Taehyung mới nghe máy.

"anh đây?"

"Taehyung, dì không có gì lo phải không anh?"

"Không có bệnh gì, bệnh cũ tái phát, muốn nói chuyện điện thoại với bà không?"

"Được."

Taehyung đem điện thoại đưa cho mẹ Kim, chợt nghe mẹ Kim dặn dò Jungkook phải chú ý thân thể, quen nhiều bạn một chút, ăn nhiều một chút cậu rất gầy.......

Taehyung lấy lại điện thoại, "....... Jungkookie."

"Vâng?" cậu nghe bên kia có chút ầm ĩ, nếu không phải rất ầm ĩ, phỏng chừng có thể nghe thấy thanh âm run rẩy của Taehyung.

"Không có việc gì, anh......." Kim Taehyung chật vật cúi đầu, không cho cha mẹ nhìn thấy hốc mắt đỏ ửng của mình, "Chờ anh trở về."

"Anh là lạ.... anh thật sự không có gì gạt em phải không?" cậu cảm thấy có điều gì.

"Anh làm sao không bình thường? Chỉ là..... Bởi vì viên kẹo kia rất ngọt." hắn sợ về sau có thể không ăn được viên đường ngọt như vậy nữa.

Lúc hắn bỏ điện thoại xuống, ngay cả hốc mắt mẹ Kim đều đỏ, vỗ vỗ tay hắn, "Tiểu Jungkook thật là một đứa nhỏ tốt, đáng tiếc......."

Thần sắc ba Kim thật nghiêm túc, "Con quyết định rồi sao?"

hắn nghẹn ngào, trong yết hầu phát ra thống khổ, móng tay hung hăng cắm vào lòng bàn tay, lúc này đau đớn mới có thể làm cho hắn bảo trì thanh tỉnh.

"Cha biết quan hệ của các con..... Được rồi, nhưng là bởi vì nguyên nhân như vậy, cha mới đề nghị con........"cuối cùng cũng không có tàn nhẫn mà đem quan hệ phía sau của bọn họ làm rõ.

"Con nghĩ kỹ rồi." hắn ngẩng đầu, nhắm lại hai mắt đỏ bừng, "Con đi cùng mọi người."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co